Henry Kissinger: “Hiện nay chúng ta đang sống trong một kỷ nguyên hoàn toàn mới” (Edward Luce, thực hiện - James Politi, biên tập)

Lượt xem: 180

"...Putin đã tính sai về tình hình mà ông ấy phải đối mặt trên trường quốc tế và rõ ràng ông ấy đã tính toán sai khả năng của Nga để duy trì một công nghiệp chủ yếu như vậy – và khi thời điểm để giải quyết đến, tất cả cần phải xem xét rằng chúng ta sẽ không quay trở lại mối quan hệ trước đó, mà là một vị thế cho Nga sẽ khác vì tình hình này – và không phải vì chúng ta đòi hỏi nó mà vì họ đã tạo ra nó..."

henry_kissinger
Henry Kissinger nói rằng không có đủ các cuộc thảo luận
về nguy cơ vũ khí hạt nhân. Nguồn: © Gregory Bobillot / FT

Sau đây là bài biên tập về cuộc thảo luận giữa Henry Kissinger, cựu Ngoại trưởng và là Cố vấn An ninh Quốc gia Hoa Kỳ, do Edward Luce, Biên tập viên chuyên mục Hoa Kỳ của Financial Times thực hiện vào ngày 7 tháng 5 tại Washington.

***

Chiến lược gia chiến tranh lạnh thảo luận về Nga, chiến tranh Ukraine và Trung Quốc tại Lễ hội FT Weekend ở Washington.

Financial Times: Đầu năm nay, chúng ta kỷ niệm 50 năm chuyến công du Trung Quốc của Nixon, Thông cáo Thượng Hải. Tất nhiên, ông là người tổ chức, người dàn dựng thỏa thuận Trung Quốc – Hoa Kỳ này. Và đó là một sự thay đổi lớn trong chiến tranh lạnh: Ông tách rời Trung Quốc ra khỏi Nga. Nó mang cảm giác giống như chúng ta đã xoay 180 độ.

Và hiện nay, Nga và Trung Quốc đã trở lại trong một mối quan hệ rất chặt chẽ. Câu hỏi mở đầu của tôi cho ông là: chúng ta đang ở trong một cuộc chiến tranh lạnh mới với Trung Quốc?

Henry Kissinger: Vào thời điểm mà chúng ta mở cửa với Trung Quốc, Nga là kẻ thù chính – nhưng các mối quan hệ của chúng ta với Trung Quốc cũng là tồi tệ như nó chỉ có thể.

Quan điểm của chúng tôi khi mở cửa với Trung Quốc là thật không khôn ngoan, khi bạn có hai kẻ thù, đối xử với họ giống hệt nhau. Những gì tạo ra sự mở đầu là những căng thẳng mà nó phát triển một cách tự động giữa Nga và Trung Quốc.

[Cựu nguyên thủ quốc gia Liên Xô Leonid] Brezhnev không thể quan niệm được rằng Trung Quốc và Hoa Kỳ có thể đến gần nhau. Nhưng Mao, bất chấp tất cả sự thù địch về ý thức hệ của mình, đã sẵn sàng để bắt đầu các cuộc thảo luận.

Về nguyên tắc, liên minh [Trung – Nga] chống lại các lợi ích đặt biệt, hiện nay nó đã được thành hình. Nhưng đối với tôi, nó không như thể là một mối quan hệ vĩnh viễn trong nội tại.

FT: Tôi cho rằng đó sẽ là lợi ích địa chính trị của Mỹ để khuyến khích khoảng cách xa hơn giữa Nga và Trung Quốc. Điều này có sai không?

HK: Tình hình địa chính trị trên toàn cầu sẽ trải qua những thay đổi đáng kể sau khi chiến tranh Ukraine kết thúc. Đối với Trung Quốc và Nga không phải tự nhiên có  các lợi ích giống nhau về tất cả các vấn đề có thể tiên đoán được. Tôi không nghĩ rằng, chúng ta có thể tạo ra những bất đồng khả dĩ, nhưng tôi nghĩ các hoàn cảnh sẽ xảy ra.

Sau chiến tranh Ukraine, Nga sẽ phải đánh giá lại mối quan hệ của mình với châu Âu ở mức tối thiểu và thái độ chung đối với khối NATO. Tôi nghĩ rằng, thật không khôn ngoan khi đưa ra một thái độ đối nghịch với hai đối thủ theo cách thúc đẩy họ xích lại gần với nhau, và một khi chúng ta chấp nhân thực hiện nguyên tắc này trong các mối quan hệ của chúng ta với châu Âu và trong các cuộc thảo luận nội bộ của chúng ta, tôi nghĩ rằng lịch sử sẽ đem lại các cơ hội mà trong đó chúng ta có thể áp dụng các phương cách khác biệt.

Điều đó không có nghĩa là, một trong hai nước sẽ trở thành bạn thân thiết của phương Tây, nó chỉ có nghĩa là, về các vấn đề cụ thể khi nó nổi lên, chúng ta bỏ ngỏ cách lựa chọn có một cách khác. Trong giai đoạn trước mắt, chúng ta không nên gộp Nga và Trung Quốc lại với nhau như một yếu tố không thể tách rời.

FT: Chính quyền Biden đang đóng khung các thách thức địa chính trị lớn của mình là chế độ dân chủ chống lại chế độ chuyên chế. Tôi nhận ra trong đó có một gợi ý ngầm rằng đây là khuôn khổ sai lạc?

HK: Chúng ta phải nhận thức được sự khác biệt của ý thức hệ và sự khác biệt về cách giải thích đang tồn tại. Chúng ta nên sử dụng ý thức này để áp dụng nó trong phân tích của riêng chúng ta về tầm quan trọng của vấn đề khi chúng phát sinh, thay vì biến nó thành vấn đề chính của sự đối đầu, trừ khi chúng ta sẵn sàng làm cho chế độ thay đổi mục tiêu chính của chính sách của chúng ta.

Tôi nghĩ rằng đứng trước sự phát triển của công nghệ, và sự hủy diệt to lớn của vũ khí hiện đang tồn tại, [tìm kiếm sự thay đổi chế độ] có thể được áp đặt lên chúng ta bởi sự thù địch của người khác, nhưng chúng ta nên tránh tạo ra vấn đề đó với thái độ của chính mình.

FT: Ông có thể có nhiều kinh nghiệm hơn bất kỳ người nào còn sống về cách xử lý một cuộc đối đầu giữa hai siêu cường vũ trang hạt nhân. Nhưng ngôn ngữ về hạt nhân ngày nay, vốn đang đến dày đặc và nhanh chóng từ [Tổng thống Nga Vladimir] Putin, từ những người thân cận, ông đặt nó ở đâu trong các điều kiện về mối đe dọa mà chúng ta đang đối mặt ngày nay?

HK: Chúng ta hiện đang phải đối mặt với các công nghệ mà sự trao đổi nhanh chóng, sự tinh tế của các phát minh, có thể tạo ra mức độ thảm họa thậm chí không thể nào tưởng tượng được. Và khía cạnh kỳ lạ của tình hình hiện tại là các vũ khí đang gia tăng lên ở cả hai bên và sự tinh vi của chúng đang tăng lên hàng năm.

Nhưng hầu như không có cuộc thảo luận mang tầm vóc quốc tế nào về những gì sẽ xảy ra nếu các vũ khí thực sự được sử dụng. Dù anh theo phe nào đi nửa, lời kêu gọi của tôi nói chung là chúng ta hiểu rằng, chúng ta hiện đang sống trong một kỷ nguyên hoàn toàn mới, và chúng ta đã thoát khỏi với việc lơ là khía cạnh đó. Nhưng khi công nghệ lan rộng khắp thế giới, như vốn đã có trong bản chất của vấn đề, ngoại giao và chiến tranh sẽ cần một nội dung khác và đó sẽ là một thách thức.

FT: Ông đã gặp Putin từ 20 cho đến 25 lần. Học thuyết hạt nhân quân sự của Nga là họ sẽ đáp trả bằng các vũ khí hạt nhân nếu họ cảm thấy chế độ đang bị đe dọa sinh tồn. Ông nghĩ là lằn ranh đỏ của Putin đang ở đâu trong tình huống này?

HK: Tôi đã gặp Putin khi còn là sinh viên về các vấn đề quốc tế khoảng một lần một năm trong khoảng thời gian có thể là 15 năm cho các cuộc thảo luận chiến lược thuần túy học thuật.

Tôi nghĩ rằng niềm tin cơ bản của Putin là một loại niềm tin thần bí trong lịch sử Nga và Putin cảm thấy bị xúc phạm, theo nghĩa đó, không phải bởi bất cứ điều gì chúng ta đã làm một cách đặc biệt lúc đầu, mà bởi khoảng cách lớn lao này mở ra với châu Âu và phương Đông.

Putin cảm thấy bị xúc phạm và đe dọa vì Nga bị đe dọa bởi việc khối NATO thu tóm toàn bộ khu vực này. Điều này không bào chữa và tôi sẽ không dự đoán về một cuộc tấn công có tầm quan trọng của việc chiếm lấy một quốc gia được công nhận.

Tôi nghĩ rằng, Putin đã tính sai về tình hình mà ông ấy phải đối mặt trên trường quốc tế và rõ ràng ông ấy đã tính toán sai khả năng của Nga để duy trì một công nghiệp chủ yếu như vậy – và khi thời điểm để giải quyết đến, tất cả cần phải xem xét rằng chúng ta sẽ không quay trở lại mối quan hệ trước đó, mà là một vị thế cho Nga sẽ khác vì tình hình này – và không phải vì chúng ta đòi hỏi nó mà vì họ đã tạo ra nó.

FT: Ông có nghĩ rằng, Putin đang nhận được thông tin chính xác và nếu như Putin  không có được như vậy, thì chúng ta nên chuẩn bị gì cho những tính toán sai lầm tiếp theo không?

HK: Trong tất cả những cuộc khủng hoảng này, người ta phải cố hiểu ranh giới đỏ bên trong là gì đối với số ngưới chống đối.

Câu hỏi rõ ràng là sự leo thang này sẽ tiếp tục trong bao lâu và có phạm vi leo thang hơn nữa là bao nhiêu?

Hoặc Putin đã đạt đến giới hạn khả năng của mình, và ông phải quyết định tại thời điểm nào leo thang chiến tranh sẽ làm căng thẳng xã hội của mình đến một điểm mà sẽ hạn chế khả năng thích ứng để thực hiện chính sách quốc tế như một cường quốc trong tương lai.

Tôi không có phán xét khi Putin đến thời điểm đó. Khi đạt đến điểm đó, Putin sẽ leo thang bằng cách chuyển sang một loại vũ khí mà trong 70 năm tồn tại của chúng chưa bao giờ được sử dụng?

Nếu ranh giới đó bị vượt qua, đó sẽ là một biến cố cực kỳ quan trọng. Bởi vì chúng ta đã không vượt qua trong toàn cầu những gì các đường phân chia tiếp theo sẽ là. Theo ý kiến của tôi, một điều mà chúng ta không thể làm là chỉ chấp nhận nó.

FT: Ông đã gặp [Chủ tịch Trung Quốc] Tập Cận Bình nhiều lần và những người tiền nhiệm của ông Bình – ông biết rõ Trung Quốc. Trung Quốc rút ra bài học gì từ việc này?

HK: Tôi nghi ngờ rằng, bất kỳ nhà lãnh đạo Trung Quốc nào bây giờ sẽ suy nghĩ về cách tránh rơi vào trong một tình huống mà Putin đã tự mình dính líu, và làm thế nào để họ ở một vị thế mà trong bất kỳ cuộc khủng hoảng nào có thể phát sinh, họ sẽ không có việc đa số các nước trên thế giới quay lưng lại với họ.

Edward Luce, thực hiện  -  James Politi, biên tập

Nguồn: Financial Times (https://www.ft.com/content/cd88912d-506a-41d4-b38f-0c37cb7f0e2f)

Đỗ Kim Thêm, biên dịch
16/05/2022

Nguồn:https://baotiengdan.com/2022/05/16/henry-kissinger-hien-nay-chung-ta-dang-song-trong-mot-ky-nguyen-hoan-toan-moi/

*******************

‘We are now living in a totally new era’ — Henry Kissinger

Cold war strategist discusses Russia, the Ukraine war and China at the FTWeekend Festival in Washington

‘We are now living in a totally new era’ — Henry Kissinger Cold war strategist discusses Russia, the Ukraine war and China at the FTWeekend Festival in Washington Henry Kissinger says there is insufficient discussion about the risk of nuclear weapons © Gregory Bobillot/FT Share on twitter (opens new window) Share on facebook (opens new window) Share on linkedin (opens new window) Interview conducted by Edward Luce in Washington May 9 2022 396 Print this page Receive free Henry Kissinger updates We’ll send you a myFT Daily Digest email rounding up the latest Henry Kissinger news every morning. This is the edited transcript of a discussion between Henry Kissinger, former US secretary of state and national security adviser, and Edward Luce, Financial Times US national editor, which took place on May 7 in Washington.

Financial Times: Earlier this year, we commemorated the 50th anniversary of the Nixon visit to China, the Shanghai communique. You, of course, were the organiser, the orchestrator of this Sino-US agreement. And it was a major shift in the cold war: you split China from Russia. It feels like we’ve gone 180 degrees. And now Russia and China are back in a very tight relationship. My opening question to you is: are we in a new cold war with China? Henry Kissinger: At the time we opened to China, Russia was the principal enemy — but our relations with China were about as bad as they could be. Our view in opening to China was that it was unwise, when you have two enemies, to treat them exactly alike. What produced the opening were tensions that developed autonomously between Russia and China. [Former Soviet Union head of state Leonid] Brezhnev could not conceive that China and the United States could get together. But Mao, despite all his ideological hostility, was ready to begin conversations. In principle, the [Sino-Russian] alliance is against vested interests, it’s now established. But it does not look to me as if it is an intrinsically permanent relationship.

FT: I take it that it would be in America’s geopolitical interest to encourage more distance between Russia and China. Is this wrong?

HK: The geopolitical situation globally will undergo significant changes after the Ukraine war is over. And it is not natural for China and Russia to have identical interests on all foreseeable problems. I don’t think we can generate possible disagreements but I think circumstances will. After the Ukraine war, Russia will have to reassess its relationship to Europe at a minimum and its general attitude towards Nato. I think it is unwise to take an adversarial position to two adversaries in a way that drives them together, and once we take aboard this principle in our relationships with Europe and in our internal discussions, I think history will provide opportunities in which we can apply the differential approach. That doesn’t mean that either of them will become intimate friends of the west, it only means that on specific issues as they arise we leave open the option of having a different approach. In the period ahead of us, we should not lump Russia and China together as an integral element.

FT: The Biden administration is framing its grand geopolitical challenge as being democracy versus autocracy. I’m picking up an implicit hint that it's the wrong framing? HK: We have to be conscious of the differences of ideology and of interpretation that exists. We should use this consciousness to apply it in our own analysis of the importance of issues as they arise, rather than make it the principal issue of confrontation, unless we are prepared to make regime change the principal goal of our policy. I think given the evolution of technology, and the enormous destructiveness of weapons that now exist, [seeking regime change] may be imposed on us by the hostility of others, but we should avoid generating it with our own attitudes.

FT: You have probably more experience than any person alive of how to manage a stand-off between two nuclear-armed superpowers. But today’s nuclear language, which is coming thick and fast from [Russian president Vladimir] Putin, from people around him, where do you put that in terms of the threat we are facing today?

HK: We are now [faced] with technologies where the rapidity of exchange, the subtlety of the inventions, can produce levels of catastrophe that were not even imaginable. And the strange aspect of the present situation is that the weapons are multiplying on both sides and their sophistication is increasing every year. But there’s almost no discussion internationally about what would happen if the weapons actually became used. My appeal in general, on whatever side you are, is to understand that we are now living in a totally new era, and we have gotten away with neglecting that aspect. But as technology spreads around the world, as it does inherently, diplomacy and war will need a different content and that will be a challenge.

FT: You’ve met Putin 20 to 25 times. The Russian military nuclear doctrine is they will respond with nuclear weapons if they feel that the regime is under existential threat. Where do you think Putin’s red line is in this situation?

HK: I have met Putin as a student of international affairs about once a year for a period of maybe 15 years for purely academic strategic discussions. I thought his basic convictions were a kind of mystic faith in Russian history . . . and that he felt offended, in that sense, not by anything we did particularly at first, but by this huge gap that opened up with Europe and the east. He was offended and threatened because Russia was threatened by the absorption of this whole area into Nato. This does not excuse and I would not have predicted an attack of the magnitude of taking over a recognised country. I think he miscalculated the situation he faced internationally and he obviously miscalculated Russia’s capabilities to sustain such a major enterprise — and when the time for settlement comes all need to take that into consideration, that we are not going back to the previous relationship but to a position for Russia that will be different because of this — and not because we demand it but because they produced it.

FT: Do you think Putin’s getting good information and if he isn’t what further miscalculations should we be preparing for?

HK: In all these crises, one has to try to understand what the inner red line is for the opposite number... The obvious question is how long will this escalation continue and how much scope is there for further escalation? Or has he reached the limit of his capability, and he has to decide at what point escalating the war will strain his society to a point that will limit its fitness to conduct international policy as a great power in the future. I have no judgment when he comes to that point. When that point is reached will he escalate by moving into a category of weapons that in 70 years of their existence have never been used? If that line is crossed, that will be an extraordinarily significant event. Because we have not gone through globally what the next dividing lines would be. One thing we could not do in my opinion is just accept it.

FT: You’ve met [Chinese president] Xi Jinping many times and his predecessors — you know China well. What lessons is China drawing from this?

HK: I would suspect that any Chinese leader now would be reflecting on how to avoid getting into the situation in which Putin got himself into, and how to be in a position where in any crisis that might arise, they would not have a major part of the world turned against them. Transcribed by James Politi in Washington

Source: https://www.ft.com/content/cd88912d-506a-41d4-b38f-0c37cb7f0e2f