Luật rừng trong rừng luật Trương Tấn Sang bất tài thất đức (2) (Đặng Cứu Quốc)

Lượt xem: 273

“…các chế độ Cộng Sản ở Đông Âu nói riêng và cộng sản nói chung không thể nào  thay đổi từ bên trong đảng, trong nước, một cách dễ dàng được, nếu không có áp lực mạnh mẽ từ bên ngoài, ngoài đảng kể cả ngoài nước thúc đẩy, giúp họ một tay. Nhân dân VN ta cũng phải bắt đầu ngay những phong trào như thế…”

truongtansang_dangthihoangyen
Trương Tấn Sang và Đặng Thị Hoàng Yến

Người dân Việt Nam có bao giờ được trực tiếp bầu tổng thống hoặc bầu chủ tịch  nước theo ý của dân không? Hay chỉ do đảng chỉ định? Nếu có được quyền tự do,  dân chủ bầu chủ tịch nước thì ai dám bầu cái ông Trương Tấn Sang bất tài, thất đức  kia lên làm chủ tịch nước? Chỉ có đảng cộng sản Việt Nam (CSVN) độc tài, độc đảng, kém tài, thất đức mới dám chỉ định  một ông phản động, vô đạo đức như Trương Tấn Sang lên làm chủ tịch nước mà thôi, chứ nhân dân đã quá biết rõ ông này,  quá sợ ông San này  rồi, không người dân nào dá bầu ông ta  đâu!  Ông Trương Tấn Sang, năm 2010 là thường trực Ban Bí thư trung ương đảng CSVN, đến tháng 07/ 2011 là chủ tịch nước, là một trong 4 người đã ra lệnh, hô hào học tập đạo  đức và tư tưởng Hồ Chí Minh (HCM). Câu chuyện về trường hợp của ông Sang sẽ  giúp mọi người hiểu được rõ hơn về đạo đức cộng sản và nó cũng là 1 minh chứng  điển hình cho đạo đức CSVN cùng bản chất của chế độ.  

Vào những năm cuối của thập niên 80 và những năm đầu thập niên 90 thế kỷ 20, kể  từ khi Khoa Luật của Trường Đại học Tổng hợp thành phố Sài Gòn (TPSG) chưa  tách ra thành Trường Đại học Luật TPSG như hiện nay (2012), ông Trương Tấn  Sang, bấy giờ, với chức vụ là phó Bí thư Thành Ủy TP SG ghi danh học lớp Luật tại  chức tại Khoa Luật trường này, với đặc điểm là ông rất thường xuyên bỏ học. Vào  ngày thi tốt nghiệp, ông Sang đã lật tài liệu, vi phạm qui chế thi cử và Cô giáo Ẩn là giảng viên của Trường Đại Học Tổng Hợp TPSG và cũng là giám thị phòng thi hôm  đó đã lập biên bản, xử lý.  

Khi còn đi học tại chức, chưa đến ngày thi, thì hôm nào có đi học, ông Sang cũng  đem theo một ông đệ tử để sai việc, người đệ tử này cũng đóng vai là học viên theo  học luật cùng lớp luật với ông Sang. Vào ngày thi, chẳng biết ông Sang đã chuẩn bị  từ trước như thế nào mà cái anh đệ tử đó cũng cùng đi thi chung phòng và ngồi phía  sau lưng ông Sang, và rồi chính cái anh chàng đệ tử này là người chuẩn bị tài liệu và  trình tài liệu ra cho ông Sang copy, “quai cop” ngay trong buổi thi. Sau khi bị cô giáo  Ẩn bắt quả tang và lập biên bản, bắt ông Sang ký tên vào biên bản vi phạm qui chế  thi, ông đệ tử đó liền khều khều vào lưng cô giáo Ẩn mà nói nhỏ rằng: “Cô giáo Ẩn à,  cô tha cho ông ấy đi. Cô làm ngơ cho ông ấy việc này, cứ để cho ổng tiếp tục “thi”  đi? Ông ta là ông Trương Tấn Sang – Phó bí thư thành ủy thành phố HCM đó, cô  không biết sao?!” 

Cô giáo Ấn đã trả lời bằng một câu nói nổi tiếng, trước hội đồng thi, trước mặt bao  Luật sư tương lai rằng: “Tôi chẳng cần biết ông ta là Trương Tấn Sang hay Trương  Tấn Hèn gì cả! Tôi chỉ biết là hôm nay ông ta vi phạm nội qui phòng thi nên tôi bắt!  Đây là chỗ thi cử thì phải công bằng, nghiêm minh, hơn nữa vì đây là môn Luật, nếu  muốn trở thành 1 Luật sư nhằm bảo vệ cho mọi người và khuyên bảo mọi người biết  tôn trọng kỷ cương phép nước, thì trước hết, những người này hôm nay phải biết  làm gương, phải biết tôn trọng pháp luật, phải biết tôn trọng qui chế thi cử trước  đã!...”.  

Trước những chứng cứ rành rành, trước mặt bao thí sinh dự thi và trước những lời  lẽ đanh thép của cô giáo Ẩn, không còn cách nào khác, ông Sang đành phải ký tên  vào biên bản, bị thu hồi bài thi và bị buộc rời khỏi phòng thi nếu như không nói là “bị  đuổi khỏi phòng thi” trước giờ nộp bài. Thế mà, trước khi kỳ thi công bố kết quả, cô giáo Ẩn bị chuyển công tác, bị đổi đi đến một nơi nào đó mà từ đó cho đến nay, không ai biết cô Ẩn đã bị chuyển đi đâu và sống chết ra sao? Trong khi đó thì kết  quả kỳ thi năm đó, ông Trương Tấn Sang vẫn có tên trong danh sách thi đậu Cử  nhân Luật (“?”), và sau đó ông Sang vẫn ngang nhiên nhận bằng Cử nhân Luật. Một  chuyện bất công tày trời không ai có thể ngờ nổi, nó chỉ xảy ra trong nền giáo dục  CSVN, trong chế độ cộng sản độc tài Việt Nam và chỉ có thể tồn tại được trong chế  độ “dân chủ” theo kiểu cộng sản mà thôi! 

Lên tiếng thay cho những người yêu chuộng công lý, tôi kính kiến nghị là sau khi  Cách mạng Dân chủ thắng lợi, một trong những việc cần làm ngay là phải đưa vấn đề cô giáo Ẩn và ông Trương Tấn Sang này ra điều tra trước ánh sáng công lý để  nhằm bảo vệ sự thật, đem lại công bằng, trả lại nhân quyền, nhân phẩm cho những  người dám đứng lên chống lại bạo quyền cộng sản trong suốt thời gian qua! Trên thì bị đảng, nhà  nước CSVN đè xuống bằng những áp lự và chỉ đạo cải cách kỳ  quặc… Dưới thì bị các cán bộ đảng viên, cán bộ nhà nước các cấp địa phương (như ông Trương Tấn Sang) lũng đoạn bạo hành, đâm phá từ dưới lên… thử hỏi còn gì nữa là một nền giáo dục, còn đâu nữa kỷ cương phép nước, còn gì nữa là công lý?!

Trong những năm làm Chủ tịch rồi sau đó là Bí thư thành ủy TPSG, ông Trương Tấn  Sang đã để cho băng đảng xã hội đen Năm Cam hoành hành, hiếp đáp, hãm hại,  khủng bố, giết chóc dân lành khắp thành phố SG. Nó như là một tổ chức mafia vì nó  thao túng cả chính quyền và ngành Công an. Khác nào ông Sang đã bao che cho  băng đảng tội phạm Năm Cam? Bởi vì, với cương vị Bí thư thành ủy, lãnh đạo thành  phố SG lúc bấy giờ, ông Sang đương nhiên đã nhận được tin tức tình báo hàng  ngày từ 2 lực lượng: An ninh Quân đội và An ninh Công an báo về và ông ta thừa  sức biết Năm Cam là ai, đang làm gì?  

Vấn đề ở chỗ là tại sao ông ta đã làm ngơ, không xử lý? Những đảng viên cao cấp  của CSVN luôn hô hào công lý và dân chủ. Họ luôn cố làm như họ “rất yêu quí công  lý và dân chủ”, nhưng tất cả chỉ là gian dối, mị dân. Những giả tâm của họ, những  thủ đoạn gian trá của họ không bao giờ che giấu được ai lâu cả. Bất kỳ làm 1 việc gì,  họ cũng luôn bất chấp thủ đoạn để vì mục đích tư lợi cá nhân, đầu cơ chính trị nhằm  đánh bóng“uy tín chính trị” cho cá nhân và cho đảng độc tài chứ không bao giờ biết  nghĩ đến lợi ích thiết thực của nhân dân, nhưng miệng lưỡi của họ thì lúc nào cũng  ra rả rêu rao “vì nước, vì dân” “?”. 

Trong buổi lễ kỷ niệm 50 năm Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam diễn  ra vào sáng 20 tháng 12/2010, tại dinh Độc lập, Thành phố SG, phát biểu tại lễ kỷ  niệm, thay mặt Bộ Chính trị, Ban chấp hành trung ương ( BCHTW) đảng, Thường  trực Ban Bí thư Trương Tấn Sang khi ấy đã giả nhân, giả nghĩa mà nói rằng: “Đảng  Cộng sản Việt Nam đã và sẽ mãi mãi hết lòng phụng sự Tổ quốc, phục vụ nhân dân...”. Câu nói của ông ta làm cho mọi người càng thêm lo lắng. Thử hỏi: Đảng  CSVN đã và sẽ mãi mãi “phụng sự tổ quốc” kiểu gì? Sẽ mãi mãi “phục vụ nhân dân” kiểu gì? Mãi mãi phụng sự và phục vụ theo kiểu nói suông của những tên cướp luôn  mang tâm địa nham hiểm, độc ác đúng không? Bởi vì ông Sang là một đảng viên cộng sản cao cấp bậc nhất, nhì của đảng, là người đại diện cho đảng, cho nên, bản  chất của đảng cũng chẳng khác nào bản chất đạo đức thâm độc, đầy thủ đoạn gian manh để lừa dối, gây tai họa cho nhân dân như ông Trương Tấn Sang mà thôi! 

Đảng và ông Sang luôn trấn áp quyền bảo vệ công lý của mọi người dân bất kể người đó là phụ nữ, bất kể người đó là giáo viên, là nhà trí thức! Nhìn vào thủ đoạn của ông Trương Tấn Sang đã “đối đãi” với cô giáo Ẩn của trường Đại học Tổng hợp  TPSG khi xưa thì liệu có ai tin nổi rằng đảng và nhà nước CSVN “rất ưu ái trí thức” như ưu ái Giáo sư Ngô Bảo Châu hôm nay là một sự thật hay không? Hay chỉ là trò đầu cơ chính trị cho đảng cộng sản độc tài? Người của đảng là như thế, cho nên những mệnh lệnh, chủ trương của đảng ban ra cũng mang tâm địa thâm độc chẳng  khác nào cách hành xử của ông Trương Tấn Sang như vừa nói trên mà thôi. Vậy mà, “đảng cứ tỉnh queo”, vẫn cứ khoác lên mình những chiếc áo ngụy trang, tạo một  vỏ bọc thật là lịch sự, thật đàng hoàng, vẫn tiếp tục mặc áo vest, ngồi máy lạnh mà  mị dân, lừa dân với những “chủ trương rừng, mệnh lệnh rừng, chỉ thị, chỉ đạo rừng”. 

Ông Trương Tấn Sang và CSVN bắt chước theo cộng sản Liên Xô và Trung Quốc, chỉ biết gian dối và tuyên truyền mị dân, lừa dân. Nỗi thống khổ của nhân dân Việt Nam còn chưa thể thoát được khi mà ách thống trị của chế độ cộng sản còn tồn tại!  Vẫn còn đó những thủ đoạn của đảng CSVN, những thủ đoạn gian manh của những  ông đảng viên cao cấp giống như ông Sang, giờ đây, họ đang cố sức làm bất cứ việc  gì có thể làm được nhằm để cứu đảng chứ chẳng phải cứu dân. Điển hình như ngày  07 tháng 11 năm 2006, thay mặt Bộ Chính trị, Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh khi còn đương chức đã ký Chỉ thị số 06-CT/TW, tổ chức cuộc vận động toàn đảng, toàn quân và toàn dân “học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh”, nhằm làm cho toàn thể mọi người nắm vững “nội dung cơ bản và giá trị to lớn của tư tưởng và  tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh” (“?”).  

Cuộc vận động sẽ khởi diễn từ ngày 03/02/2007 và tổng kết vào ngày 03/02/2011. Hàng năm, cuộc vận động sẽ được sơ kết vào ngày 19 tháng 05 (Theo đảng CSVN, ngày 03 tháng 02 là ngày kỷ niệm thành lập đảng, và ngày 19 tháng 05 là ngày kỷ niệm sinh nhật Hồ Chí Minh.). Trong cuộc vận động này, khi ấy, Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh (khi còn tại chức) là Trưởng Ban chỉ đạo trung ương (T.Ư) Cuộc vận động; Trương Tấn Sang lúc bấy giờ là Thường trực Ban Bí thư, Phó Trưởng Ban Thường trực Ban chỉ đạo T.Ư Cuộc vận động; Nguyễn Tấn Dũng, Thủ tướng Chính phủ, Phó trưởng Ban chỉ đạo T.Ư Cuộc vận động; Tô Huy Rứa lúc ấy là Trưởng Ban  Tuyên giáo T.Ư, Phó Trưởng Ban chỉ đạo T.Ư Cuộc vận động.  

Không riêng gì ông Sang, cả bốn ông này: Mạnh, Sang, Dũng và Rứa và thậm chí kể  cả Bộ Chính trị chưa bao giờ dám lên tiếng bảo vệ ngư dân Việt Nam đánh cá gần quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa và trong hải phận của Việt Nam bị hải quân cộng  sản Trung Quốc bắt bớ, cướp bóc, tra tấn, hành hạ, bắn giết rất dã man… hay là họ  cũng không dám lên tiếng hoặc có biện pháp gì để bảo vệ tàu, thuyền của ta đi lại trên biển Đông luôn gặp rất nhiều khó khăn, luôn bị uy hiếp… Ngoài ra, Bộ Chính trị  đảng trong đó có Sang còn âm thầm bán nước, thỏa hiệp cắt đất biên giới phía Bắc,  Vùng biển vịnh Bắc Bộ giao cho cộng sản Trung Quốc. Họ chính là những kẻ bán  nước, phản quốc, hèn hạ cúi đầu để cộng sản Trung Quốc xâm lược hai quần đảo  Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam … 

Có lần, tại Hội nghị toàn quốc triển khai nhiệm vụ của các cơ quan báo chí Việt Nam năm 2010, khi ấy do Ủy viên Bộ Chính trị, Thường trực Ban Bí thư trung ương Đảng  Trương Tấn Sang và Ủy viên Bộ Chính trị, Trưởng Ban tuyên giáo trung ương Tô Huy Rứa chủ trì, được ông Trung tướng Vũ Hải Triều, Phó Tổng Cục trưởng Tổng  Cục An ninh, Bộ Công an báo cáo, khoe khoang rằng: Ông đã ra lệnh cho bộ phận  kỹ thuật công an mạng phá sập hơn 300 trang báo mạng và blog cá nhân xấu, phản động có nội dung  tuyên  truyền  chống  đảng  và  nhà  nước.  Việc  làm  này  của  viên  tướng công an CSVN nó thể hiện việc dùng luật rừng ít nhất là ở 3 chỗ:  

-Thứ nhất: Luật pháp Việt Nam cho phép “tự do báo chí” nhưng tại sao ông lại cấm  cản? 

-Thứ hai: Ông dám tự tiện cho rằng ai đó có tội khi chưa có phán quyết của tòa án.  Luật pháp “nghiêm cấm hành vi phá hoại tài sản người khác” nhưng ông vẫn cố tình  ra lệnh cho quân lính công an của ông phá hoại theo luật rừng. Ông là thủ phạm đã  phạm tội phá hoại tài sản người khác vì những trang mạng điện tử đó chính là tài  sản của công dân. Chỉ khi nào tòa án tuyên án người nào có tội thì người đó mới có  tội, trong khi, những trang báo điện tử đó cùng những chủ nhân của nó chưa được  đưa ra tòa xét xử thì làm sao ông biết trang nào của ai là có tội hay không, mà ông ta  lại dám cho tất cả những trang báo đó đều là:“Xấu, là phản động, là phạm tội tuyên  truyền chống đảng và nhà nước”? 

-Thứ ba: Đảng và nhà nước chủ trương rằng: “Việt Nam sẽ là bạn với tất cả các  quốc gia trên thế giới”... Trong khi đó, ông Triều lại chỉ đạo cho công an phạm tội  chống phá tình hữu nghị các quốc gia trên thế giới vì trong số các trang mạng ông  đánh phá thì ngoài những trang tiếng Việt trong nước thì cũng có những trang báo  điện tử ngoài nước. Tuy là người Việt Nam nhưng những chủ trang mạng này là  những người có quốc tịch nước ngoài . 

Một nhà nước chuyên nuôi tin tặc, dung dưỡng tin tặc, sử dụng tin tặc để bảo vệ chế  độ, bảo vệ đảng thì thử hỏi một nhà nước như vậy có khác nào là một nhà nước  “phản động”, là một tập đoàn “khủng bố quốc tế” có tổ chức cực kỳ nguy hiểm hay  không “?”. Theo Tiến sĩ(Ts) luật Cù Huy Hà Vũ, Điều 2 Hiến pháp quy định: “Nhà  nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam là Nhà nước của Nhân dân, do Nhân  dân, vì Nhân dân” và Điều 3 Hiến pháp quy định: “Nhà nước nghiêm trị mọi hành  động xâm phạm lợi ích của Nhân dân”. Căn cứ vào luật pháp, Ts Vũ cho rằng công  dân có quyền chất vấn công chức khi có chứng cứ cho rằng công chức đó đã, đang  và sẽ có hành vi xâm phạm lợi ích của Nhân dân đồng nghĩa xâm phạm lợi ích của  Nhà nước. Như vậy, Trung tướng Vũ Hải Triều, Phó Tổng cục trưởng Tổng cục An  ninh – Bộ Công an phải có nghĩa vụ trả lời chất vấn của công dân Cù Huy Hà Vũ. 

Tuy nhiên đã quá hạn một tuần (tính từ ngày 24/05/2010) theo yêu cầu của ông Vũ, nhưng ông Cù Huy Hà Vũ, không hề nhận được văn bản trả lời của Trung tướng Công an Vũ Hải Triều ... với tố cáo trên, Tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ đã đề nghị đảng  và nhà nước CSVN: 

“1. Chỉ đạo các cơ quan tiến hành tố tụng khởi tố bị can và truy tố Trung tướng Vũ  Hải Triều, Phó Tổng Cục Trưởng Tổng Cục An ninh – Bộ Công an về hành vi “hoạt  động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân” theo Điều 79 ( Tội hoạt động nhằm lật đổ  Chính quyền nhân dân – Các tội xâm phạm an ninh quốc gia ), hành vi “chia rẽ dân tộc” theo Điều 87 Bộ Luật hình sự ( Tội phá hoại chính sách đoàn kết – Các Tội xâm  phạm an ninh quốc gia ) và hành vi “hủy hoại hoặc cố ý làm hư hỏng tài sản của  công dân” theo Điều 143 Bộ Luật hình sự ( Tội hủy hoại hoặc cố ý làm hư hỏng tài  sản – Các tội xâm phạm sở hữu) bởi các trang thông tin điện tử cá nhân (website và  blog cá nhân) là tài sản cá nhân.

 

Mức án cho người phạm “Tội hoạt động nhằm lật đổ Chính quyền nhân dân” theo  Điều 79 Bộ Luật hình sự là từ 12 năm đến tử hình. Mức án cho người người phạm  “Tội phá hoại chính sách đoàn kết” theo Điểm b Khoản 1 Điều 87 Bộ Luật hình sự là  từ 5 năm đến 15 năm. Tính trung bình một trang thông tin điện tử hay trang mạng  (website, blog) cá nhân có giá trị tối thiểu là 2.000.000 đồng (hai triệu VND)/năm  2010, thì giá trị thiệt hại mà Vũ Hải Triều gây ra cho các chủ sở hữu 300 trang thông  tin điện tử bị Vũ Hải Triều chỉ đạo phá sập là 600.000.000 đồng (sáu trăm triệu VND). 

Do đó, mức án cho người phạm “Tội hủy hoại hoặc cố ý làm hư hỏng tài sản” theo  Khoản 4 Điều 143 Bộ Luật hình sự (gây thiệt hại cho tài sản có giá trị từ năm trăm  triệu đồng trở lên, gây hậu quả đặc biệt nghiêm trọng) là từ 12 năm đến tù chung  thân. Tổng hợp các hình phạt của 3 tội danh trên, đề nghị án tù chung thân cho Vũ  Hải Triều. Nếu các cơ quan tiến hành tố tụng yêu cầu, thì tôi sẵn sàng tham gia hỏi  cung Vũ Hải Triều về các hành vi phạm tội của Vũ Hải Triều như trên đã đề cập! 

2. Tước cấp bậc hàm sĩ quan Công an, cách chức của Vũ Hải Triều theo Điều 25 và  tước Công an hiệu của Vũ Hải Triều theo Khoản 3 Điều 41 Luật Công an nhân dân.  Đó là chưa nói về mặt nghiệp vụ, bắt buộc phải sa thải Vũ Hải Triều. Thực vậy, sĩ  quan an ninh là sống để bụng, chết mang theo chứ với cái kiểu chưa khảo đã xưng  như Vũ Hải Triều thì An ninh quốc gia của Việt Nam đã, đang và chẳng mấy chốc bị  phá sập!...” 

Tuy việc kiện tụng, tố cáo ầm ỹ như thế, nhưng ông Triều vẫn bình chân như vại và  không có cơ quan pháp luật nào xử lý hay bận tâm đến ông Triều và Tiến sĩ Cù Huy  Hà Vũ cả. Dẫu rằng cơ quan pháp luật lặng thinh như thế, nhưng sự việc mà hết  kiện thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng rồi đến tố cáo trung tướng Vũ Hải Triều, Tiến sĩ Cù  Huy Hà Vũ đã làm được 1 việc hết sức quan trọng, đó là đã chứng minh cho mọi người thấy được một điều: CSVN là một chế độ rừng rú và từ đảng đến nhà nước  chỉ biết dùng luật rừng mà thôi! 

Vấn đề quan trọng hơn, ông Sang chủ trì một hội nghị toàn quốc về báo chí, trong  lúc ông Triều, tướng công an báo cáo những việc làm sai trái của cơ quan công an,  vi phạm pháp luật chẳng khác nào dùng luật rừng để đàn áp, phá hoại sự tự do báo  chí, tự do ngôn luận, dùng công an mạng và tin tặc để khủng bố, phá hoại internet,  phá hoại các trang báo mạng, phá hoại tài sản nhân dân… Thế mà, ông Sang, người  chủ trì hội nghị, có quyền hành cao nhất lúc ấy của hội nghị vẫn ngồi trơ mắt ếch, vẫn không có ý kiến ngăn cản hay phản đối ông Triều, khác nào ông Sang là người  đồng phạm, chủ trương coi thường luật pháp, chủ trương vi hiến một cách công khai  trắng trợn “?”! Ông Sang, ông Rứa… là những người đại diện cho đảng, đại diện cho  quốc hội, có cái miệng luôn nói tốt, luôn rao giảng “đạo đức, công bằng, dân chủ, văn minh, thượng tôn pháp luật…”, nhưng nhìn hành động đồng phạm của họ thì  người ta mới hiểu tâm địa mấy ông đảng viên cộng sản cao cấp là thế nào “?”. 

Ông Trương Tấn Sang hay Bộ Chính trị đảng CSVN sẽ không lừa được nhân dân Việt Nam nữa đâu một khi mà người Việt Nam trong và ngoài nước đã biết đoàn kết  lại, cùng giúp nhau nhìn ra hết bản chất của đảng cộng sản độc tài toàn trị phản  động, phản quốc, bán nước, giết dân, hại nước này.

───  ₪  ₪  ₪  ───

Những hành động của ông Sang chỉ là biểu hiện phần nào về việc dùng luật rừng của đảng CSVN, hãy nghe ông Nguyễn Văn An nói về việc đảng dùng luật rừng sau  đây còn đáng sợ hơn. 

ĐẢNG DÙNG LUẬT RỪNG 

Tại sao có thể nói rằng hầu hết chủ trương, đường lối của đảng đưa ra là chủ trương  rừng? Đường lối rừng? Là bởi vì: trong khi các bộ phận của nhà nước như quốc hội,  chính phủ và ngành tư pháp “làm việc theo hiến pháp và pháp luật” do đảng qui định  thì bản thân đảng lại vận hành tự do, tự tung tự tác không theo khuôn khổ pháp luật  nào cả, do đảng đứng trên luật pháp, do chưa có luật  dành riêng cho đảng, và vì  chưa có luật dành riêng cho đảng cho nên đảng chỉ biết “hoạt động theo luật rừng”  mà thôi. Nhưng tai hại ở chỗ là sự hoạt động theo luật rừng đó của đảng nó lại tác  động phản ứng dây chuyền, nó gây ra luật rừng kéo theo trong hệ thống nhà nước. 

Nói một cách nôm na dễ hiểu hơn là trong khi ba ngành lập pháp, hành pháp và tư  pháp “đang vận hành theo pháp luật, trong khuôn khổ pháp luật” thì đảng lại luôn  đứng ngoài và thường xuyên “chỉ chọt” vào theo ý chủ quan của đảng, theo cảm tính  một cách tùy tiện, điều này chính là nguyên nhân dẫn tới việc các ngành, các cấp  của nhà nước bị loạn tung lên với “luật rừng”, làm việc kiểu luật rừng theo sau sự  “chỉ đạo” lung tung của đảng. Ai cũng biết vậy, nhưng không biết làm sao khắc phục được tệ nạn này, bởi vì đảng đã tự thò tay ghi thêm điều 4 vào trong hiến pháp, với nội dung “đảng lãnh đạo toàn diện nhà nước”, cho nên đảng cứ tha hồ thực hiện  chính sách độc tài thoải mái của họ, chết ai mặc kệ, sai luật mặc kệ. 

Cướp đất, hành dân, giết dân, hại nước như thế nhưng tại sao cái chế độ cộng sản,  cái đảng CSVN ô nhục này vẫn chưa bị dân ta đứng lên dẹp bỏ nó đi? Đó là do “cáitài” tuyên truyền mị dân, lừa dân của đảng quá ư là hiệu quả cho đến tận hôm nay  làm cho còn nhiều người vẫn chưa nhận ra được hết cái bản chất xấu xa, hại dân, hại nước của nó. Chẳng hạ như  ảng  luôn  tuyên truyền vòng vo, ngụy biện về quyền lực của đảng để mị dân, lừa dân nhưng nếu ai chịu nhìn kỹ thì sẽ thấy đảng dấu đầu này thì lòi đuôi nọ! Nói về điều 4 hiến pháp, đảng bảo là “đảng chỉ lãnh đạo thôi chứ đảng không làm thay nhà nước, không cầm quyền, không quản lý. Việc quản lý, đảng nhường cho nhà nước”.  

Rồi cũng chính trong điều 4 hiến pháp đó, đảng lại bảo rằng “đảng hoạt động trong khuôn khổ hiến pháp và pháp luật, nghĩa là đảng tuân thủ hiến pháp, phục tùng hiến pháp, phục tùng quốc hội, phục tùng nhà nước (quyền lực cao nhất thuộc về quốc  hội, nhà  nước)”  (“?”).  Trong khi đó, trong điềulệ  đảng  CSVN, đảng lại ghi rằng: “Đảng CSVN là đảng cầm quyền” giống như ông Hồ Chí Minh khi còn sống cũng nói vậy, chết đi, di chúc cũng nói vậy. Đảng lãnh đạo, rồi đảng cầm quyền, rồi đảng phục  tùng…(“?”).  Lãnh đạo, cầm quyền và  phục tùng là ba khái niệm hoàn toàn khác nhau. Đảng không thể cùng một lúc vừa lãnh đạo, vừa cầm quyền vừa phục tùng  quốc hội một cách mâu thuẫn như vậy được. Đảng và những ông tư tưởng, tuyên giáo không thể ăn nói lấp liếm, láo lếu, tráo trở mãi như thế được! Mâu thuẫn đến  mức như vậy mà đảng, Ban Tư tưởng Văn hóa cứ vẫn còn tiếp tục lừa dân mãi sao?  Người dân Việt Nam thế kỷ 21 không còn “ngu dốt” để đảng và nhà nước cộng sản lừa mãi như thế nữa được!

Tưởng rằng người dân vẫn không biết gì, đảng vẫn cứ tiếp tục mị dân, lừa dân một  cách rất là trơ trẽn. Rất nhiều ông lãnh đạo đảng từ cấp cao đến cấp thấp, từ tổng bí  thư cho đến bí thư đảng ủy các cấp, ngoài miệng thì vẫn hô hào “tuân thủ pháp luật”  nhưng thực tế là đảng cũng tiếp tục vẫn thường xuyên chỉ thị, chỉ đạo cho các cấp  chính quyền một cách tùy tiện, theo cảm hứng và cảm tính chẳng tuân thủ luật pháp,  chẳng ra thể thống gì cả, làm loạn lên nạn luật rừng. Nguyên do làm xảy ra tình trạng  này là xuất phát từ việc chưa có luật về đảng và đảng hoạt động theo luật rừng. Bằng chứng là  ngày 07 tháng 12/2010, khi trả lời phỏng vấn của báo điện tử  TuanVietNam trong nước do phóng viên Thu Hà thực hiện, ông Nguyễn Văn An, nguyên Ủy viên Bộ Chính trị, Trưởng ban Tổ chức Trung Ương, Chủ tịch Quốc hội  khóa XI đã nói:  

“Trước đây, khi Đảng chưa cầm quyền, khi Đảng còn đấu tranh giành chính quyền về  tay nhân dân thì Đảng hoạt động ngoài vòng pháp luật, chống lại pháp luật của chính  quyền thực dân phong kiến. Ngày nay, Đảng ta đã trở thành Đảng cầm quyền rồi, thì  không được làm như trước nữa, mà phải tuân thủ Hiến pháp và pháp luật và hoạt  động theo luật về Đảng. Song tiếc rằng đến nay, Đảng ta vẫn chưa có luật về Đảng.  Do vậy, không tránh khỏi một số trường hợp Đảng vẫn đứng trên Nhà nước, đứng  trên pháp luật. Người ta gọi như vậy là Đảng trị. Chúng ta đã khắc phục được nhiều  rồi, song vẫn còn những thói quen về cách làm việc cũ, như khi Đảng chưa cầm  quyền, khi chính quyền Nhà nước còn non trẻ. Ngày nay, nhà nước ta đã trưởng  thành, đã là Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa, Đảng ta là Đảng cầm quyền đã  được ghi trong Hiến pháp, song chưa được cụ thể hóa thành luật, Quốc hội phải sớm  ban hành luật về Đảng, khi đó Đảng sẽ không còn bao biện, làm thay Nhà nước,  Đảng cũng sẽ không buông lỏng lãnh đạo. Đảng sẽ hoạt động lãnh đạo hợp Hiến và  hợp pháp...” “?” 

Nếu bảo rằng là nhà nước pháp quyền thì nó phải là nhà nước pháp quyền, đằng  này lại còn là “Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa”, nghĩa là sao? Thêm bốn chữ  “Xã hội chủ nghĩa (XHCN)” vô để làm gì? Để lừa bịp nhân dân đúng không? Bởi vì  Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa là thứ không có thật, CSVN đưa thứ không có thật, mơ hồ ấy ra để họ ngụy biện cho những hành vi sai trái của họ trong lãnh  đạo và điều hành đất nước. Bất kỳ những hành vi sai trái, sai luật, làm càn làm quấy,  phản động, phản khoa học khác người, khác thường, kỳ dị nào của họ đều được Bộ Chính trị và Ban Tuyên giáo tìm cớ trong cái từ XHCN đó, ví dụ như: “kinh tế thị  trường định hướng XHCN”, tiến lên CNXH… một cách hoang tưởng, mơ hồ để ngụy  biện, chạy tội, trốn tránh trách nhiệm nếu như có ai thắc mắc mà hỏi đến, hoặc họ  dùng từ XHCN để mị dân, lừa dân trong các bài giảng tuyên truyền chính trị của họ. 

Về sự “lộng hành” của đảng, ông An cho biết: Hiến pháp và Pháp luật đã ghi rất rõ:  Nhà nước ta là Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa, pháp luật là tối thượng. Song  trong thực tiễn thì không ít trường hợp chỉ thị, nghị quyết của Đảng mới là tối thượng.  Thực chất chúng ta có hai hệ thống quyền lực song song, đó là hệ thống của Đảng  và hệ thống Nhà nước đi kèm theo là hai hệ thống tòa nhà của hai cơ quan đảng và nhà nước cồng kềnh chưa từng có. Đây là mô hình của cộng hòa Xô Viết. Thông lệ  quốc tế không có như vậy.  

Quốc hội là nhánh lập pháp có quyền lực cao nhất, song cũng còn nhiều hình thức,  thực chất là Trung ương, Bộ Chính trị quyết. Chính phủ là nhánh hành pháp song  cũng rất yếu, chủ yếu là chấp hành chỉ thị nghị quyết của Đảng. Chủ tịch nước từ chỗ tập trung thực quyền như khi Bác Hồ đảm nhận, ngày nay đã dần trở thành hình thức, nghi lễ. Quyền của nguyên thủ quốc gia bị phân tán ra làm ba nơi, ba người  nắm giữ, đó là Tổng Bí thư thống lĩnh lực lượng vũ trang, Thủ tướng đứng đầu Chính  phủ, Chủ tịch nước đại diện cho Nhà nước về đối nội và đối ngoại nhưng không thực  quyền. Tòa án là nhánh tư pháp lại càng yếu thế. Cả ba nhánh quyền lực đều đặt  dưới sự lãnh đạo thống nhất của Ban lãnh đạo Đảng (Bộ Chính trị - Ban Chấp hành  Trung ương).  

Quyền lực nhà nước được phân công ra làm ba nhánh song lại thống nhất ở nơi Đảng. Vậy, Đảng trở thành ông vua tập thể rồi. Không phải dân chủ nữa mà là đảng chủ rồi. Mô hình của cộng hòa Xô Viết là như vậy. Đây là cái sai từ gốc về hệ thống  tổ chức quyền lực gây nên lỗi của hệ thống cần phải được khắc phục theo quy luật  phổ quát là phân chia ba nhánh quyền lực nhà nước một cách rạch ròi, minh bạch,  thống nhất theo Hiến pháp và Pháp luật, tức là thống nhất ở nơi dân, (tam quyền  phân lập). Nếu chúng ta hiểu ba nhánh quyền lực nhà nước đều đặt dưới sự lãnh  đạo của Đảng … thống nhất trực tiếp ở ban lãnh đạo hoặc cá nhân lãnh đạo cụ thể nào đó thì lại là sai, lại là có vua cộng sản mất rồi, dân chỉ còn là người chủ hình  thức, nhà nước trở thành công cụ của đảng chứ không phải công cụ của dân nữa rồi.  

Mọi chủ trương chính sách của đảng phải được cụ thể hoá bằng Hiếp pháp và Pháp luật. Chấp hành Hiến pháp và Pháp luật là chấp hành sự lãnh đạo của Đảng. Xã hội sẽ được nhà nước quản trị bằng pháp luật, chứ không quản trị bằng chỉ thị, nghị  quyết trực tiếp của đảng. Pháp luật là tối thượng.” 

Không những yêu cầu sớm ban hành luật về Đảng, ông An còn thiết tha kêu gọi:  “Nước ta phải thay đổi toàn diện và thay đổi triệt để!”. Nhưng giờ đây, từ trên xuống  dưới, từ những người trong Ban Chấp Hành Trung Ương Đảng đến các đảng viên  đều ăn trên ngồi trốc, mũ áo xa hoa để mà đi dự hết đại hội này đến đại hội khác, họ biết không thể nào thay đổi được. Thay đổi là họ sẽ mất hết. Chính cái “quyền sở  hữu tư nhân kỳ diệu” nó khiến những người đang nắm độc quyền chính trị không  muốn thay đổi!  

Ví dụ đảng không muốn cho người dân có quyền sở hữu tư nhân về đất đai, vì nếu  cho người dân quyền dân chủ đó, tức có “quyền sở tư nhân kỳ diệu về đất đai”,  người dân sẽ tự do về kinh tế, hết phụ thuộc vào đảng, đảng sẽ không còn biết bám  vào đâu để o ép, khống chế người dân được nữa, đảng lo sợ sẽ bị mất quyền lực  nắm dân trong tay mà từ lâu đảng đã làm. Đảng luôn tìm cách làm cho những quyền  sở hữu tư nhân “kỳ diệu” chỉ có đảng mới có quyền thụ hưởng. Những ủy viên Bộ  Chính trị phải gắn bó với nhau để bảo vệ các quyền lợi cá nhân mà họ đã thủ đắc. Như ông Nông Đức Mạnh nói: “Mất đảng là anh em ta mất tất cả!”. Cũng giống như  ông Triết đã nói: “Đa đảng, đa nguyên là tự sát” như trên vừa nói. 

Đảng cộng sản còn tồn tại, họ sẽ phải bám lấy mô hình kinh tế công hữu cũng như  mô hình chính trị độc đảng. Vì còn độc quyền chính trị, họ còn biết cách biến công  hữu thành tư hữu! Cứ lập ra các tổng công ty, các tập đoàn kinh tế thật lớn. Cứ đi  vay tiền khắp thế giới, đem về tẩu tán cho nhau. Anh nào nói khác đi thì bị trù dập, bị  bắt bỏ tù. Bài phỏng vấn ông Nguyễn Văn An, lên mạng được ít ngày thì bị gỡ bỏ. Không độc đảng, độc tài, độc quyền thì ai gỡ nó đi được? Làm sao những đại biểu tham dự đại hội đảng sắp tới ở thời điểm đó (đại hội đảng 11 xảy ra sau những lời  phát biểu nổi tiếng của ông An) có thể tự xóa bỏ những đặc lợi, đặc quyền ngon lành như vậy? Quả là một bài toán nan giải cho dân tộc Việt Nam khi hướng đến tương  lai!  

Ông An cho rằng đảng đã mắc sai lầm, đã phạm lỗi hệ thống: “Mắc lỗi hệ thống, lỗi  hệ thống là lỗi từ gốc đến ngọn, từ lý thuyết đến mô hình và đã được cuộc sống kiểm  nghiệm là chưa phù hợp với thời đại ngày nay.” Và ông đề nghị: “Tôi mong muốn Bộ  Chính trị và Ban Chấp hành Trung ương, mong muốn Đại hội XI chọn khuynh hướng  đổi mới tư duy toàn diện và triệt để, cả kinh tế và chính trị thì chúng ta mới khắc phục  được lỗi hệ thống”.  

Ông An nói tiếp: “Cách mạng dân chủ chúng ta chưa làm được, đến tận ngày nay  vẫn còn nhiều vấn đề về dân chủ chúng ta cũng chưa làm được. Dân chủ trong kinh  tế, dân chủ trong chính trị, dân chủ trong văn hóa,... Mà dân chủ và phát triển là hai  anh em song sinh. Nền dân chủ còn thấp thì nền kinh tế sẽ kém phát triển, và như  vậy thì làm sao có xã hội xã hội chủ nghĩa (XHCN), một xã hội đòi hỏi phải có nền  dân chủ và nền kinh tế phát triển cao hơn các nước tư bản phát triển nhất hiện nay.”  

Quan niệm của ông An có phần giống như sự hoang tưởng của đảng, rằng “xã hội  xã hội chủ nghĩa có nền dân chủ và nền kinh tế phát triển cao hơn các nước tư bản  phát triển nhất hiện nay” (“?”). Ông An không biết rằng, hiện nay, các nước cộng sản,  XHCN như Việt Nam, kể cả Trung Quốc cũng mới chỉ đang ở giai đoạn kinh tế lao  động chân tay, gia công. Trong khi đó, Mỹ và một số nước phương Tây theo dân  chủ, tự do đã bước vào nền kinh tế tri thức, bước vào thời đại tri thức. Làm sao các  nước XHCN, cộng sản phát triển cao hơn các nước tư bản phát triển nhất hiện nay  cho được? Song, ông vẫn công nhận: “Sở hữu tư nhân thực chất vẫn là vấn đề dân  chủ tự do trên lĩnh vực kinh tế, trong mưu cầu hạnh phúc của mỗi người, nó là cội  nguồn cảm hứng, là động lực to lớn cho sự phát triển. Kết quả của nó kỳ diệu như  thế nào mọi người đã biết. Đây là con đường dân chủ, con đường phát triển, con  đường sống ngày càng hạnh phúc hơn.  

Chúng ta cần sửa cái sai từ gốc này một cách toàn diện hơn, triệt để hơn như nhiều  ý kiến đề xuất của quần chúng, của nhiều tổ chức và nhiều nhà khoa học, trí thức,  nhân sĩ trong và ngoài nước. Sở hữu tư nhân là động lực vô cùng to lớn, song không  phải không cần đến sở hữu nhà nước. Nhưng sở hữu nhà nước không phải là mục  đích, mà chỉ là phương tiện trong giai đoạn nào, thời điểm nào, trong lĩnh vực cụ thể  nào, vì lợi ích đích thực của nhân dân và của nhà nước chứ không phải vì mục đích  tự thân. Vấn đề đất đai và một loạt tập đoàn kinh tế của nhà nước đang còn nhiều  vấn đề bức xúc, kém hiệu quả, cần phải được nghiên cứu giải quyết. Nhiều vụ án bê  bối về đất đai cũng như Vinashin chỉ là những bộc lộ điển hình. Nhiều tập đoàn tư  nhân ở trong và ngoài nước cũng có hiện tượng phá sản, bê bối như thế.”. 

Về vụ Vinashin đã làm thất thoát tiền của nhân dân hơn 120 nghìn tỷ đồng thì ông  nhận định: “Tôi cho rằng Vinashin có căn nguyên sâu xa bắt nguồn từ lỗi của hệ  thống, lỗi từ gốc, từ chủ trương của Ban Chấp hành Trung ương và của Bộ Chính trị  xuất phát từ quan điểm rằng: xã hội xã hội chủ nghĩa phải được xây dựng dựa trên ‘chế độ công hữu về tư liệu sản xuất chủ yếu’. Mô hình này lại xuất phát từ một lý  thuyết cực đoan cho rằng: tư hữu về tư liệu sản xuất là nguồn gốc của mọi sự bóc  lột. Từ một lý thuyết cực đoan đi tới một mô hình kinh tế không có động lực mà thực tế cuộc sống đã bác bỏ. Chính phủ là người thực thi chủ trương đó của Đảng về mặt  nhà nước. Ban Chấp hành Trung ương và Bộ Chính trị có quyền lớn như vậy thì có phải chịu trách nhiệm gì không? Với thể chế như hiện nay ở Việt Nam thì mọi thành  công hay thất bại đều bắt nguồn từ sự lãnh đạo của Đảng. Đành rằng phải có trách  nhiệm cá nhân trong quản trị hành chính và quản trị doanh nghiệp, phải xem xét cẩn  trọng, có lý, có tình, không tranh công, đổ lỗi. Song phải rất chú ý đi sâu làm rõ cái lỗi  của hệ thống, do sai sót của hệ thống làm trầm trọng thêm!” 

Về kinh tế, ông tiếp tục cho ý kiến: “Nếu nước ta khác về đời sống vật chất và tinh thần, cao hơn, văn minh hơn, tức là chất lượng cuộc sống cao hơn, nhất là dân chủ tự do cao hơn thì đồng ý, còn nước ta phải công hữu về tư liệu sản xuất chủ yếu để  khác với các nước tư bản phát triển thì lại là vấn đề sai từ gốc, rất nhiều ý kiến đề  nghị bỏ đoạn này trong Dự thảo Văn kiện Đại hội XI. Vả lại, ngay ở các nước tư bản  chủ nghĩa cũng có phần sở hữu nhà nước, quy mô lớn nhỏ là tùy lúc, tùy nơi, họ  không coi đó là mục đích, mà chỉ coi là phương tiện; xuất phát điểm của họ là vì lợi  ích, cái gì nhà nước làm tốt hơn (theo nghĩa tổng thể) hoặc tư nhân không làm thì nhà nước làm, cái gì tư nhân làm tốt hơn thì tư nhân làm. Họ không xuất phát từ lý  thuyết coi tư hữu về tư liệu sản xuất là nguồn gốc của mọi sự bóc lột, họ xuất phát từ  lợi ích, từ hiệu quả tổng hợp của nền kinh tế, có tính cả đến vấn đề quốc phòng và  an ninh của quốc gia.  

Vấn đề chủ yếu của quản trị hành chính nhà nước là có chính sách kiểm soát, phân  phối và phân phối lại lợi nhuận một cách hợp lý, chứ không phải là công hữu hóa tư  liệu sản xuất chủ yếu. Do đó, chúng ta phải dứt khoát từ bỏ lý thuyết và mô hình sai  trái từ gốc này, vì hậu quả của nó gây ra như thế nào mọi người đều đã biết. Đó là  con đường trở về thời kỳ thiếu thốn và đói khổ. Tóm lại, vấn đề sở hữu, vấn đề cơ chế quản trị tài sản công (đất đai và các tập đoàn kinh tế nhà nước...) cần được xem  xét giải quyết dứt khoát, cụ thể và triệt để. Tức là phải dân chủ hóa triệt để hơn nữa trong kinh tế, các cấp ủy Đảng không trực tiếp tham gia vào quá trình quản trị doanh  nghiệp, luật pháp cần phải được sửa đổi, bổ sung theo hướng quản trị doanh nghiệp  và quản trị hành chính nhà nước phải được thông suốt, tách bạch, trách nhiệm rõ  ràng...” 

Nói về nguyên nhân cộng sản Liên Xô và các nước Đông Âu bị sụp đổ, ông An nhận định: “Do lỗi hệ thống gây ra, lỗi hệ thống của Đảng, sự thoái hóa biến chất trong Đảng, Nhà nước. Đảng đã trở thành lực lượng cản trở sự phát triển của xã hội, đã trở  thành lực cản của sự phát triển tự do dân chủ của xã hội. Nói theo tinh thần của  Marx thì cái gì cản trở sự phát triển là thối nát, là phản động. Chính những người cộng sản chân chính, chính liên minh giai cấp công nhân với nông dân và nhân dân  lao động, chính đội ngũ trí thức cũng không muốn bảo vệ một Đảng đã thoái hóa  biến chất như vậy. Đó mới là nguyên nhân chính, chứ không phải do kẻ thù của chủ nghĩa xã hội phá hoại. Chính những người cộng sản chân chính cũng muốn giải tán  Đảng đã biến chất để xây dựng Đảng mới, để sửa lỗi hệ thống, để làm lại từ đầu.”.  

Phải chăng ông An đang lo âu cho số phận của đảng CSVN bởi vì ông cũng vừa nói rằng đảng CSVN cũng chẳng khác gì đảng cộng sản Liên-Xô trước đây bởi đảng CSVN cũng đang “mắc lỗi hệ thống là lỗi từ gốc đến ngọn”? 

Đi sâu hơn về vấn đề tự do, dân chủ, phóng viên Thu Hà hỏi: “Theo đánh giá của  ông, người dân đã thực sự được làm chủ như mong nguyện của bác Hồ chưa?” 

Ông Nguyễn Văn An đáp: “Theo luật pháp thì dân ta là người chủ đích thực của đất nước. Song đến nay dân ta mới được bầu và bãi miễn đại biểu Hội đồng nhân dân các cấp, bầu và bãi miễn Đại biểu Quốc hội, bầu và bãi miễn trưởng thôn. Chúng ta đều biết, chất lượng bầu cử còn thấp, còn việc bãi miễn thì hầu như chưa làm được  bao nhiêu, nguyên nhân thì có nhiều. Dân ta chưa được phúc quyết Hiến Pháp và  những việc quan hệ đến vận mệnh quốc gia thông qua trưng cầu dân ý. Tuy Hiến  pháp 1946 đã ghi song chưa thực hiện được vì chiến tranh đã xảy ra ngay sau đó. Đến các Hiến pháp sửa đổi sau này lại bỏ quyền đó của dân mà Quốc hội tự giao cho Quốc hội có quyền lập hiến và lập pháp.  

Dân ta cũng chưa có quyền lựa chọn cương lĩnh phát triển đất nước và người đứng  đầu đất nước thông qua tranh cử trong tổng tuyển cử. Các hình thức hoạt động tự  nguyện của các cộng đồng, các tầng lớp nhân dân nhằm phát huy mọi nguồn lực và góp phần phản biện xã hội theo hướng xây dựng xã hội dân sự còn nghèo nàn và  hạn chế. Nạn hành chính giấy tờ quan liêu, nhũng nhiễu còn khá nặng nề. Quyền sở  hữu đất đai của người dân vẫn còn rất mù mờ... Nghĩa là còn rất nhiều quyền dân chủ đương nhiên của một công dân của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà nay là nước Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam, mà nhân dân ta đến nay vẫn chưa được  hưởng một cách trọn vẹn...”.  

Nghe ông An nói như thế, ai mà không đau xót cho số phận của dân tộc Việt Nam  này! Suốt bao năm theo bác, theo đảng, để rồi khi bác chết đi, đảng đã lợi dụng bác,  nhằm tuyên truyền đạo đức và tư tưởng bác nhưng không phải vì dân vì nước mà  chỉ vì mục đích chính trị có lợi cho đảng độc tài mà thôi. Đảng tuyên truyền không biết bao nhiêu là tài năng, đức tính tốt đẹp của bác, trong đó có cả vấn đề bác muốn tự do và dân chủ cho người dân. Đảng bắt mọi người phải thi đua học tập tấm gương đạo đức và tư tưởng HCM. Thế nhưng học những thứ đó để làm gì? Những  cái đó có giá trị gì đâu, một khi đảng bắt mọi người học rất uổng công và phí thời  gian, trong khi đảng không bao giờ áp dụng cho dân nhờ?  

Chỉ có vấn đề tự do, dân chủ cho dân thôi cũng chưa thực hiện được. Quyền tự do  làm chủ, sở hữa tư nhân miếng đất nhỏ nhoi mà người dân đang ở cũng không có.  Sở hữu tư nhân về đất đai bị đảng thủ tiêu và cướp đoạt… (“?”). Mọi người lại đâm  ra nghi ngờ những thứ đạo đức và tư tưởng đó của HCM liệu có thật không? Có  đáng tin không? Hay là do đảng bịa ra để mị dân, lừa dân? Nếu nó thật sự tốt, nếu  nó không là đạo đức giả, không là tư tưởng phản động, tại sao đảng chỉ nói mà  không bao giờ làm theo, không bao giờ áp dụng cái gọi là đạo đức và tư tưởng HCM đó để dân có tự do và dân chủ thật sự? 

Dầu gì đi nữa, những lời ông An nói ra hy vọng rằng sẽ được các đảng viên cộng  sản khác lắng nghe. Người dân và giới trí thức Việt Nam cũng sẽ lắng nghe. Ông đã nói nhiều sự thật  xưa nay vẫn bị bưng bít, che giấu. Nghe xong, lòng người sẽ chuyển động. Người ta sẽ bất giác tỉnh ngộ, sẽ hiểu rõ hơn nữa về vận mệnh của đất nước. Đảng Cộng Sản không thể đánh lừa nhân dân Việt Nam mãi được. Người ta  không thể nào lừa dối nhau mãi mãi được. Hàng triệu người Việt Nam đang muốn  chấm dứt những cảnh bất công, tham nhũng, trì trệ, muốn chấm dứt cảnh lệ thuộc ngoại bang, họ có thể căn cứ trên các phân tích và lý luận của ông Nguyễn Văn An,  từ đó phát động những phong trào đòi thay đổi thật sự, “thay đổi từ gốc đến ngọn”.  

Trong một buổi góp ý Dự Thảo Báo Cáo đại hội đảng XI, ngày 07/10/2010, hơn 20 trí thức cộng sản đã gặp nhau trong một cuộc hội thảo khoa học tại Hà Nội. Tất cả tham dự viên cũng đều đồng ý đảng Cộng sản nên từ bỏ chủ nghĩa Mác-Lênin và định  hướng “xã hội chủ nghĩa”, vì thực tiễn cho thấy chúng chỉ là ảo tưởng. Các tham dự  viên cũng rất bi quan về tương lai của đảng Cộng sản Việt Nam, vì càng ngày “Dân không còn tin vào Đảng” càng tăng. Giáo sư Trần Phương, nguyên Ủy viên trung ương đảng, phó thủ tướng, chủ tọa Hội thảo dùng lời  của  Tổng Thống Hoa Kỳ Abraham Lincoln để diễn tả việc này: “Người ta chỉ có thể lừa bịp được vài người trong mọi lúc, lừa được mọi người trong vài lúc, nhưng không thể lừa được mọi người  trong mọi lúc!”. Dự Thảo Báo Cáo một cách gián tiếp xác nhận giới cầm quyền cộng  sản cố bám giữ chủ nghĩa và hệ thống chính trị cộng sản chỉ để duy trì quyền lực  thống trị, có quyền lực mới có quyền lợi. Trong khi ấy, đại đa số các đảng viên đều đã mất hẳn niềm tin và đang tìm kiếm các tư tưởng, các phương cách điều hành quốc gia khác để thay thế cả guồng máy lỗi thời này. 

Nước Việt Nam không thể chờ đợi các nhà lãnh đạo cộng sản sẽ có ngày “giác ngộ” những sai lầm từ gốc đến ngọn của họ. Không thể chờ có một ngày đẹp trời chính họ sẽ tự thay đổi. Quán tính ù lì do các quyền lợi thủ đắc gây ra rất lớn. Hãy coi  gương Liên Xô, Đông Đức, Tiệp, Ba Lan, Rumani trước đây… Các đảng Cộng sản ở Đông âu và Liên xô chỉ thay đổi sau khi nhân dân quyết tâm muốn chấm dứt nạn độc  tài, muốn chống bất công, tham nhũng, cùng nhau xuống đường đòi những quyền tự do dân chủ tối thiểu, áp lực đến từ những người dân “chán ngấy,” “chịu hết nổi”. Phong trào dân chủ trong nước đóng vai trò quyết định cuối cùng, tuy nhiên, các chế độ Cộng Sản ở Đông Âu nói riêng và cộng sản nói chung không thể nào  thay đổi từ bên trong đảng, trong nước, một cách dễ dàng được, nếu không có áp lực mạnh mẽ từ bên ngoài, ngoài đảng kể cả ngoài nước thúc đẩy, giúp họ một tay. Nhân dân VN ta cũng phải bắt đầu ngay những phong trào như thế.   

Đúng như ông Nguyễn Văn An gợi ý, phải “đòi đảng Cộng Sản thay đổi từ hệ thống, thay đổi toàn diện và triệt để, từ gốc đến ngọn”! Vẫn còn đó những hiểm nguy của chế độ cộng sản gây ra cho Việt Nam và cho nhân loại. Vẫn còn đó chế độ kinh tế  công hữu, hệ thống độc quyền toàn trị, để kiểm soát tất cả xã hội. Lịch sử nhân loại  chưa bao giờ có một chế độ chính trị nào tai hại như thế, cho tới khi các ông Lê-nin và Stalin sáng chế ra, rồi được ông Mao Trạch Đông bổ sung. Ông Bao Đồng, một  người thân tín của cố lãnh tụ cộng sản Trung Quốc Triệu Tử Dương, đã viết một bài (bài được đăng trên mạng Asia News) ca ngợi ông Lưu Hiểu Ba – người nhận giải Nobel hòa bình năm 2010.  

Ông nói rằng ông đã sống dưới hai thể chế gọi là “Cộng Hòa”, mà “nay nghĩ lại mới  thấy chế độ Dân Quốc thời Tưởng Giới Thạch còn khá hơn chế độ Cộng Hòa Nhân Dân của Mao Trạch Đông. Thời trước, chính quyền Quốc Dân Đảng của ông Tưởng  không bao biện tất cả mọi mặt. Thời ông Mao thì đảng Cộng Sản nắm tất cả. Bất cứ  ai, nhà khoa học hay nghệ sĩ, nhà văn, thương gia, nhà chính trị, quân sĩ cho tới thường dân, ai mà có một ý kiến độc lập hay là muốn tự do một chút là bị bóp cổ  ngay”.

(Còn tiếp)

Đặng Cứu Quốc