Dân Đức bán đồ (Người Buôn Gió)

Lượt xem: 394

“…Tự nhiên cảm thấy cái nghề mua bán đồ này buồn nhiều hơn vui, cứ chuyên tâm bán đồ gia dụng, xoong nồi chả bao giờ gặp những chuyện đụng sâu tới những cái yếu đuối trong lòng mình…”

tiem_banhangcu

Một người đàn bà đến chỗ công ty chúng tôi, bà khoảng 70 tuổi. Bà nói có ít đồ muốn bán đang để trong xe. Chúng tôi ra xem, thấy ngoài xe là cậu con trai của bà chừng 40 tuổi. Cậu hăng hái mở cốp xe khuân xuống một số đồng hồ để bàn và tranh.

Bà gìa nói.

- Những cái này là của bố tôi, ông rất quý chúng, mong các ngàì giữ cẩn thận.

Ông chủ của tôi cười nói với tôi.

- Bọn tao mua rồi bán chứ giữ cái gì.

Khi hai người bọn họ ra về, tôi và ông chủ có cuộc tranh luận nhỏ. Tôi nói muốn để lại những thứ này, khi đợt tới xây thêm căn phòng mới, chúng ta sẽ bày nó ở đó.

Ông chủ của tôi bảo cứ bán đi, rồi lại mua được cái khác, lúc nào xây xong văn phòng mới thì lại có cái khác, lo gì.

Tôi hỏi bán giá bao nhiêu, rồi mở ngăn kéo bàn của mình lấy tiền trả cho công ty.

Nhưng rồi có người khách quen đã mua rất nhiều hàng, họ thích những chiếc đồng hồ đó. Ông chủ lại nói tôi bán đi, tôi bị một bên là khách hàng lớn thân thiết, một bên ông chủ, một bên là văn phòng chật, chỗ mới chưa xây xong. Trong giây phút của nhiều chi phối, tôi bán những món đồ đó đi.

Làm cái nghề này thật khó xử, có những thứ mình không muốn bán. Nhưng làm nghề kinh doanh, mua vào rồi phải bán đi. Nếu cứ để lại thì chẳng mấy chốc hết vốn và không còn chỗ để. Chính vì thế tôi hối thúc xây thêm căn phòng mới rộng 120 mét vuông và trữ một số tiền, để gặp những món đồ mình không muốn bán thì có thể giữ lại. Tuy nhiên không phải mình có tiền, mình mua đúng với giá công ty bán ra, mình muốn giữ lại cũng khó xử cho mọi người.

Cùng lắm là mình chỉ nại cớ giữ lại để trưng bày, khi có cái khác giống thế thì bán đi.

Nước Đức vẫn trong vòng phong toả chống dịch. Nhiều người về hưu, lương hưu thấp, họ đi làm thêm việc tạp vụ. Cơn dịch đã khiến nhiều nhà hàng, khách sạn, cơ sở kinh doanh đóng cửa. Khiến nhiều người trong số có thu nhập kém ấy phải bán những món đồ mà họ cảm thấy có giá, nhưng không cần thiết cho  cuộc sống. Công ty chúng tôi có hai người lái xe đi mua hàng. Tôi không muốn đi cùng họ, tôi sợ nhìn thấy cảnh chủ nhà họ quyến luyến hay họ nói gì đó về kỷ niệm với những món hàng họ bán đi.

Vào giữa thập kỷ 80 của thế kỷ trước, nhà tôi đã bán đi rất nhiều đồ đạc. Đến cuối những năm 90, trở về nhà với hai bàn tay trắng và dấu ấn của một tuổi thanh niên đầy bão tố. Hàng đêm, tôi nhìn căn nhà của mình, nhớ về một thời nó đã đầy ắp những thứ quý giá của một thời, như đồng hồ Odo, xe đạp Pơ Gio, máy khâu Singer, quạt Marelli, giàn Akai, tivi Sanyo cửa lùa chân đứng, sập gụ, tủ chè và bộ bàn ghế gỗ gụ và tranh....

Tôi nhớ về con Lu, lúc nó bị bán đi, người ta thòng lọng vào cổ nó, nó tru lên nhìn tôi, nước mắt nó ứa ra. Thực sự đến giờ nghĩ đến con Lu, tôi vẫn chảy nước mắt, kể cả lúc đang viết những dòng này. Không phải chỉ vài lần, gần 40 năm rồi, từ khi nhà tôi bán nó đi cho người ta làm thịt, năm nào cũng có lúc tôi nhớ đến nó và chảy nước mắt.

Bởi thế tôi rất sợ lúc đến nhà người dân mua trực tiếp đồ, tôi sợ cảnh cò kè mặc cả ép giá món đồ kỷ niệm của họ, trong hoàn cảnh họ khó khăn phải bán đi với tâm trạng họ đầy day dứt. Trái lại tôi đầy khoái trí khi mặc cả với những người buôn thu gom đồ từ các nơi. Tất cả những lần tôi mua lại của những tay gom hàng sừng sỏ, tôi đều có lời. Nhưng hai lần tôi mua của người dân mang đến bán, cả hai lần đều lỗ nặng. Nguyên nhân tôi bị chi phối vì không muốn nhìn thấy cảnh luyến tiếc của người bán, tôi trả giá nhanh để chấm dứt cuộc mua bán.

Nhiều người Đức nghèo hơn chúng ta tưởng, tất nhiên có trợ cấp xã hội về nhà, bệnh tật và thực phẩm để không ai quá khổ. Nhưng nếu mua bao thuốc, chai bia hoặc muốn liên hoan một bữa ra trò nhân ngày sinh nhật hoặc ngày cưới, đó là xa xỉ với họ. Có một bà mang bán bộ ấm chén vì muốn có tiền mua đồ tặng đám cưới của con gái mình. Bộ ấm chén mà chồng bà đã mua tặng bà vào ngày sinh nhật đầu tiên khi họ cưới nhau. Ông chồng chở bà đến chỗ chúng tôi, hai vợ chồng đi tàu điện. Ông chồng đứng bên ngoài không vào, tôi cố nài ông vào uống cốc cà phê cho đỡ lạnh. Nhưng ông từ chối và đứng bên ngoài lúc trời rất lạnh và đang mưa. Tôi hiểu ông không muốn chứng kiến cảnh vợ mình bán món đồ ấy đi.

Bộ ấm chén màu xanh tím danh cho hai người, cái quai của lọ đựng đường đã bị gãy, họ dính keo gắn lại và một bức tranh nhỏ. Ông chủ không muốn mua, tôi nói mua cho họ đi. Ông chủ nói mua bán làm sao được. Tôi nói tôi sẽ bán vì giá trị tinh thần của bộ đồ đó, chứ không phải giá trị thực của bộ đồ đó.

Sáng nay dậy sớm từ 4 giờ nấu phở cho con, đợt rồi bận quá không nấu được. Tự nhiên cảm thấy cái nghề mua bán đồ này buồn nhiều hơn vui, cứ chuyên tâm bán đồ gia dụng, xoong nồi chả bao giờ gặp những chuyện đụng sâu tới những cái yếu đuối trong lòng mình.

Người Buôn Gió

Nguồn: nguoibuongio1972.blogspot.com/2021/05/dan-uc-ban-o.html