Ông Hồ Biền (Người Buôn Gió)

Lượt xem: 359

“…hôm đó ông Hồ Biền sai con đi tìm tôi và để hai thằng ngồi nghe chuyện mua bán, ông có ý muốn dạy con ông về chữ tín, chữ tâm trong làm ăn, buôn bán…”

faithfulness_chutin

Ông Hồ Biền người Nghệ An, ông to cao, béo trắng hay đi cái xe đạp Phượng Hoàng. Nhà ông ở  phố Châu Long. Ông là bạn tù cùng với bố tôi. Ngày ấy bố tôi sản xuất bút máy gia công, nhà nước quy tội kinh doanh sản xuất phá hoại chính sách hợp tác xã, thế nên nhà tôi bị khám thu hết tài sản và máy móc sản xuất. 

Bố tôi đi tù đợt ấy cùng với nhiều ông làm các nghề sản xuất khác, ông làm lốp, ông thì làm ngói, ông thì làm dép nhựa...

Tôi không biết rõ ông ấy tội gì lúc ấy, chỉ biết sau khi ông và bố tôi đi tù về, ông hay đến nhà tôi để mời bố tôi mua nhung hươu, mật gấu, cao hổ cốt, sừng tê giác... những thứ đưa từ quê của ông, nơi sát biên giới Lào.

Tôi đến nhà ông mấy lần, ông có đứa con trai bằng tuổi tôi. Nhà ông sạch sẽ và rất quý phái, toàn đồ cổ và con trai ông chơi đàn piano. Vợ ông chỉ ở nhà lau dọn nhà và cơm nước.

Vào năm 1989 biên giới Trung Quốc và Việt Nam việc mua bán giữa hai bên sôi nổi. Có một người ở gần ngõ nhà tôi biết tiếng Trung, anh ấy thường làm phiên dịch cho những người Việt mua bán với người Trung Quốc và cũng tự buôn bán thêm. Tôi nghe thấy anh nói gấu là mặt hàng Trung Quốc rất ưa chuộng, tôi chợt nhớ ra nhà ông Hồ Biền có nuôi 4 con gấu con.

Tôi đạp xe đến nhà ông Hồ Biền hỏi gấu ông có bán không, lúc này ông không những có gấu trong nhà mà còn có cả rùa nữa. Thế mới biết ông Hồ Biền nhanh nhạy, ông đã có những thứ hàng rất sốt trong nhà từ bao giờ. Ông bảo tôi mày còn bé, ai mua thì dẫn họ đến đây, bác bán được sẽ bảo họ với bác mỗi người cho mày nửa chỉ vàng.

Tôi về gặp anh phiên dịch kia, nói có người có gấu. Anh mừng lắm, dắt con xe Simson xanh bảo tôi ngồi lên chỉ đường đi. Đến nơi giới thiệu xong, ông Hồ Biền nói trước tiên nếu mua bán được thì mỗi bên phải cho tôi nửa chỉ vàng, anh kia gật đầu, xem xét một hồi, mặc cả rồi không mua được. Chúng tôi đi về.

Bẵng đi một tuần sau, tôi đang ngồi chơi cờ ở vỉa hè bên gốc cây bàng ở đầu số lẻ phố Nguyễn Hữu Huân thì thằng con nhà ông Hồ Biền đi xe đạp dừng sát, nó bảo tôi lên xe, bố nó gọi đến nhà.

Đến nói thấy anh mua gấu ngồi ở đó, ông Hồ Biền bảo tôi và con trai ông ấy ngồi xuống bàn cùng. Rồi ông nghiêm nghị nói với anh kia.

- Chúng ta là người lớn, với trẻ con phải giữ lời, để dạy chúng nó sau này làm ăn buôn bán phải giữ lời. Lẽ ra hôm nay anh đến mà không có thằng bé này đi cùng ( ông chỉ vào tôi ) thì tôi không tiếp anh, không mua bán gì với anh cả. Tôi không cần bán được hàng mà bỏ qua người môi giới. Nhưng tôi hỏi anh thằng đưa anh đến đây đâu, anh bảo không tìm được, tôi phải sai con tôi đi tìm. Giờ thì chúng ta nói chuyện mua bán được rồi.

Anh kia ngượng ngập, nại lý do vì nọ kia, đi vội không tìm thấy tôi. Sau đó hai bên thống nhất giá và ngày lấy gấu vào tuần sau, ông Hồ Biền dặn tôi trưa ngày đó phải đến nhà ông.

Như ông nói, tôi được mỗi người đưa cho một cái nhẫn nửa chỉ, tôi có được một chỉ vàng. Tôi bán đi mua được cái áo Nato cũ và đôi dép gan gà mới ( dép tông Lào ).

Hơn 30 năm qua rồi, không biết con ông Hồ Biền có theo nghiệp buôn bán như ông không, tôi thì nghĩ không, vì nhìn thằng đó nó có vẻ chăm chú học hành.

Giờ con trai tôi cũng gần bằng tuổi tôi lúc đó, tôi nghĩ lại và ngẫm ra rằng, hôm đó ông Hồ Biền sai con đi tìm tôi và để hai thằng ngồi nghe chuyện mua bán, ông có ý muốn dạy con ông về chữ tín, chữ tâm trong làm ăn, buôn bán. Nếu mà thằng con ông không theo nghề của ông, cũng thật tiếc.

Thằng Tí Hớn chả có máu buôn bán gì, mặc dù nhiều lần tôi cho nó đi cùng để chứng kiến việc tôi làm ăn. Nhưng nó chả quan tâm, chắc nó sẽ học hành có bằng cấp, rồi đi làm văn phòng gì đó, cuộc sống bình bình.

Nghĩ cũng buồn vì con không có hứng nối nghiệp bố, nó đi đường riêng của nó.

Nhưng thôi thì đời nó, nó chọn. Làm ăn buôn bán cũng là nghề đầy căng thẳng và lắm truân chuyên.

Người Buôn Gió

Nguồn: https://nguoibuongio1972.blogspot.com/2021/05/ong-ho-bien.html