Tết cuối cùng Việt Nam (Người Buôn Gió)

Lượt xem: 795

“…quan trọng là thái độ những người bạn bên mình, người quen của mình. Điều đó mới làm nên ý nghĩa của cuộc sống mỗi con người…”

xuan_hoadao

 Đó là Tết năm 2012 sang năm 2013. Vào ngày 25 Tết thấy tôi vẫn loanh quanh ở nhà bên cái máy tính, vợ tôi hỏi:

- Xem có phải mua bán gì chuẩn bị Tết không?

Tôi ầm ừ:

- Ôi trời, mua lúc nào chả được, giờ 30 Tết người ta vẫn bán đầy.

Tôi chỉ quét dọn nhà, chẳng đi ra ngoài mua gì cả, đến 27 Tết vợ tôi thấy tôi vẫn thản nhiên bèn nhắc:

- Mai là phải xem có gì đi mua đấy, còn về làm nữa chứ.

Sáng 28 Tết chị Nguyễn Thuý Hạnh gọi điện bảo bố con tôi qua nhà chị lấy con gà, chị đã làm sạch chỉ mang về luộc. Tôi chở Tí Hớn đến nhà chị ngoài bãi An Dương nhận túi nilong đựng con gà, chị dúi thêm 500 nghìn cho hai bố con ăn Tết.

Đến trưa thì một người bà nông dân ở Hà Tây mang đến 5kg gạo nếp và một con gà trống mào cờ còn sống để biêú tôi cúng giao thừa. Bà ấy đầu năm gõ cửa nhà tôi, hỏi đây có phải nhà chú Hiếu không, tôi gật đầu thì bà nói nghe người ta bảo tôi biết viết đơn từ khiếu nại. Tôi mời bà vào nhà, tay bà cầm nải chuối, tay cầm tập giấy. Bà đặt nải chuối trên bàn, móc ở cạp quần ra 2 tờ 200 nghìn. Bà nói.

- Tôi nhờ chú viết cái đơn, đất nhà tôi bị người ta chiếm. Tôi có mấy đồng biếu chú uống nước.

Tôi nhận nải chuối và từ chối tiền, tôi xem giấy tờ của toà án sơ thẩm, nghe câu chuyện bà kể. Tôi bảo bà về đi, tôi sẽ viết đơn và sẽ gửi đi cho bà.

Mấy tháng sau, người hàng xóm của nhà bà ấy đến nhà tôi biếu nải chuối và 10 kg quê. Họ bảo bà ấy được toà phúc thẩm bác phán quyết của toà sơ thẩm, đất của nhà bà ấy thì bà ấy ở. Chẳng biết có phải do đơn tôi viết hay do toà phúc thẩm nhận thấy sai sót gì, tuy không rõ ai nhưng những người nhà quê chất phác cứ được việc thì họ thường cảm ơn tất cả những chỗ mà họ đã nhờ.

Đến chiều thì cô em Hà mang qua biếu tôi mấy cân cam đặc sản quê nhà cô ấy cùng với cây giò. Đến tối thì thằng Hưng bên Đông Anh (giờ nó làm đông trùng hạ thảo) mang đến cây quất thế. Rồi lúc muộn có người mang đến bánh kẹo và chai rượu vang. Thằng Kim thợ cũ làm quảng cáo của tôi, nó đã là chủ một công ty quảng cáo, nó cùng thợ của nó bê đến thùng nước ngọt, thùng bia và cây thuốc.

Măng, miến đã có người cho từ hôm trước. Trà thì một cậu thành viên Nghị Lực Sống biếu 1kg do nhà cậu trồng. Thằng Tuấn Anh trồng lan ở Hải Phòng gửi lên cặp bánh chưng nhà nó tự gói.

Sáng hôm sau, tôi chỉ đi chợ mua rau và thịt lợn, thêm một cành đào.

Vợ tôi bảo:

- Đúng là mua sớm thì lại thừa. Sao bố biết trước người ta sẽ mang cho đồ à? Mà không ai cho giống nhau mới lạ, giống nhau thì lại thừa.

Tôi cười nói:

- Sao mà biết được, mình có phải quan chức gì đâu mà biết có người đem đồ biếu Tết.

Cái Tết ấy đáng nhớ, đồ nào cũng thuộc loại đặc sản vùng miền.

Cứ Tết đến các nhà quan chức cũng đầy ắp đồ đặc sản, của ngon, vật lạ người ta đem đến biếu. 

Tất nhiên tôi không được nhiều như họ, nhưng thái độ của những người mang quà Tết đến cho tôi trái ngược thái độ những người khúm núm mang quà đến nhà họ. 

Trên báo chí họ là người được ca ngợi, tôi là kẻ bị mạt sát như tội đồ.

Nhưng quan trọng là thái độ những người bạn bên mình, người quen của mình. Điều đó mới làm nên ý nghĩa của cuộc sống mỗi con người.

Người Buôn Gió

Nguồn: https://nguoibuongio1972.blogspot.com/2021/02/tet-cuoi-cung-o-viet-nam.html