Đôi lời với họa Đỗ Duy Ngọc (Nguyễn Đình Cống)

Lượt xem: 1686

“…họa sĩ Ngọc chỉ mới chủ yếu vạch ra hiện tượng. Còn hai vấn đề là nguyên nhân và hậu quả. Hậu quả chỉ mới được đề cập qua loa, còn nguyên nhân hình như chưa được đụng tới…”

pinochio_noidoi

Báo Tiếng Dân vừa đăng bài “Chúng ta đang ở thời đại nói láo toàn tậpcủa họa sĩ Đỗ Duy Ngọc. Sau khi liệt kê nhiều biểu hiện nói láo khác nhau, tác giả viết:

“Nghe láo quen, chúng ta lại tự láo với nhau và chuyện láo trở thành bình thường, láo để tồn tại, để phấn đấu, để thêm lợi thêm danh, và rồi láo đã trở thành một nếp sống. Trẻ con học người lớn nói láo rồi tiếp tục những thế hệ nói láo. Ở nhà trường nghe cô thày nói láo, ra đời nghe thiên hạ nói láo, về nhà lại được nghe nói láo từ cha mẹ, mở máy nghe, nhìn cũng rặt điều láo. Một nền văn hoá láo đã nẩy sinh và phát triển. Hỏi sao trẻ con không láo và tương lai lại tiếp tục láo. Nghĩ cũng buồn!”
Tôi tán thành những điều họa sĩ Ngọc viết ra, nhưng có vài ý kiến trao đổi để cho sự việc rõ ràng hơn.

Thứ nhất, cần làm rõ không gian và thời gian của sự kiện, cụ thể là hạn chế ngoại diên của khái niệm chúng ta và thời đại. Phải viết rõ chúng ta là toàn dân VN, đang sống trên đất nước VN, để khỏi nhầm với chúng ta trong ngoại diên rộng hoặc hẹp hơn. Thời đại, cũng cần hạn chế, trong khoảng thời gian do cộng sản nắm chính quyền, không phải là thời đại chung chung. Tất nhiên, dù không viết ra rõ ràng thì phần lớn người đọc cũng hiểu được đúng như thế, nhưng viết rõ ra sẽ làm tăng sức mạnh của nội dung.

Thứ hai, trong lúc kể ra mọi loại người nói láo, chúng ta đều nói láo thì cũng nên cố tìm xem liệu có ai giữ được phẩm chất không. Liệu những người như Mẹ Nấm trước tòa có nói láo không, liệu bản thân Họa sĩ Ngọc có nói láo không. Tôi nghĩ, tuy số người không muốn, không thể nói láo là ít nhưng vẫn còn. Hãy tìm cách phát hiện ra họ, để riêng ra để khỏi mang tiếng “vơ đủa cả nắm”.

Thứ ba, họa sĩ Ngọc chỉ mới chủ yếu vạch ra hiện tượng. Còn hai vấn đề là nguyên nhân và hậu quả. Hậu quả chỉ mới được đề cập qua loa, còn nguyên nhân hình như chưa được đụng tới. Tôi nghĩ rằng điều này họa sĩ Ngọc đã có suy nghĩ đến, nhưng chưa tiện viết ra. Hy vọng họa sĩ sẽ viết tiếp.

Thứ tư. Biện pháp khắc phục. Nói láo (hoặc đúng ra là sự dối trá) đã thành bệnh dịch kinh niên. Chữa trị nó thật quá khó, Nhưng phải tìm cách chữa, chứ không lẽ để nó trở thành nền tảng của văn hóa dân tộc. Họa sĩ Ngọc đã có công làm được một phần, xin tiếp tục.

Tôi cũng có một vài nghiên cứu và bài viết có liên quan. Tôi xin vui lòng trao đổi với họa sĩ Ngọc và những ai có quan tâm. Địa chỉ: ndcong37@gmail.com, số điện thoại 01689 578 620.

Nguyễn Đình Cống

Nguồn: baotiengdan.com/2017/12/02/doi-loi-voi-hoa-si-do-duy-ngoc/