Á bác Hồ đời em… bị đói to (Đỗ Ngà)

Lượt xem: 399

“…chúng đâu biết rằng cái xác chết của người mà đảng bảo là “mang lại ấm no” cho chúng ấy hàng năm vẫn đang cướp đi hàng triệu chén cơm của chúng?!...”

doidoi_nhoon_bacho01

Mỗi người dân nghèo Việt Nam chỉ cần 50 ngàn/ngày là họ đủ sống. Tính ra mỗi năm người nghèo chỉ sử dụng 18,25 triệu/năm cho tiền ăn. Với số tiền 11 tỷ dựng 11 chữ “Đời Đời Nhớ Ơn Chủ Tịch Hồ Chí Minh Vĩ Đại” thì tính ra mỗi chữ tốn 1 tỷ đồng. Chỉ với 11 chữ này, chính quyền tỉnh Hòa Bình đã đốt mất 603 năm tiền ăn của người nghèo thành tro bụi.

Cũng tương tự như vậy, tượng đài cha con Nguyễn Sinh Sắc – Hồ Chí Minh ở Quy Nhơn tiêu tốn hết 118 tỷ, tương đương 6.466 năm (sáu ngàn bốn trăm sáu mươi sáu năm) tiền ăn của người dân nghèo xứ Việt. Còn nếu nói tượng đài Hồ Chí Minh trị giá 1.400 tỷ mà Sơn La dự tính xây vào năm 2015 thì nó tương đương với 76.712 năm (bảy mươi sáu ngàn bảy trăm mười hai năm) tiền ăn dành cho người nghèo. Mà hiện nay trên toàn quốc có hàng trăm tượng ông Hồ Chí Minh mà tượng nào cũng ngốn số tiền bằng hàng ngàn năm thậm chí hàng vạn năm tiền ăn của dân nghèo như vậy.

Tiền mà chính quyền này bỏ ra để lo cho lăng Ba Đình là từ 200 đến 300 tỷ mỗi năm. Tính ra mỗi năm cái xác chết này đã ngốn khoảng 1.600 năm (một ngàn sáu trăm năm) tiền ăn của người dân nghèo trên khắp đất nước này.

Như vậy qua đây chúng ta thấy gì? Một khẩu hiệu liên quan đến ông Hồ thì hàng trăm năm tiền ăn của dân nghèo đem đổ sông đổ biển. Một tượng đài cho ông Hồ thì người ta đem hàng ngàn thậm chí hàng vạn năm tiền ăn cho dân nghèo đổ đi. Để chăm sóc xác chết cho ông Hồ mỗi năm thì cũng hàng ngàn năm tiền ăn của dân nghèo bị đem vứt đi. Mà trên đất nước này số tượng đài và số khẩu hiệu về ông Hồ là không sao đếm xuể. Ông Hồ Chí Minh đã chết 51 năm rồi thế mà hằng năm ông ta còn cướp lấy hàng vạn năm tiền ăn của dân nghèo.

Ở Việt Nam, rải rác đây đó còn vô số những trẻ em nghèo hằng ngày phải đu cáp vượt suối, phải chui bọc ni lông vượt thác vv… Nói chung chúng đang đánh đổi sinh mạng để kiếm con chữ và “tiết kiệm” tiền cho đảng hưởng. Rồi đến trường, các em ấy sẽ học trong những ngôi trường dột nát, tồi tàn, thiếu sách vở, thiếu giáo viên, thế nhưng chúng cũng không biết tại sao chúng phải thiếu thốn đến thế?! Rồi bên trong những ngôi trường ấy, các em được đảng dạy phải hát rằng “Á có Bác Hồ đời em được ấm no” và tất nhiên chúng tin như thế.

Thông thường khi đủ khả năng đọc chữ thì những đứa trẻ em vùng cao ấy phải nghỉ học để kiếm miếng ăn vì nhà quá nghèo. Tại những nơi ấy chỉ cần có 50 ngàn đồng mỗi ngày là đủ cho một người sống, kể cả người lớn. Trong số những đứa nghỉ học kiếm cơm ấy thì có đứa kiếm được 50 ngàn/ngày nhưng cũng rất nhiều đứa không kiếm nổi và phải sống nhờ rau rừng cá suối. Cuộc đời cơ cực cứ bám theo chúng, nó truyền từ ông bà, đến cha mẹ, rồi giờ đến chúng mà chẳng thấy “ấm no” đâu cả. Thế mà chúng đâu biết rằng cái xác chết của người mà đảng bảo là “mang lại ấm no” cho chúng ấy hàng năm vẫn đang cướp đi hàng triệu chén cơm của chúng?! Và với con chữ như thế, chúng vĩnh viễn sẽ sống trong kiếp nghèo mà không hề biết tại sao!

Đỗ Ngà

Nguồn: facebook.com/profile.php?id=100054651092402

Tham khảo:

http://www.chinhphu.vn/.../noidungsolieungansachnhanuoc...

https://thuvienphapluat.vn/.../Nghi-quyet-73-2018-QH14...?

https://www.24h.com.vn/.../son-la-xay-dung-tuong-dai-1400...

https://vietnamfinance.vn/chan-dung-don-vi-trung-thau-lap...

Đọc thêm:

doidoi_nhoon_bacho02

Vàng son chữ nghĩa (Luân Lê)

Mới thi công được chữ “ĐOI” (thiếu dấu), nhưng đã phải dừng dự án 11 chữ vàng do dư luận phản ứng quá dữ dội và do sự giải thích lố bịch nên đặng chẳng đừng ngậm đắng nuốt cay chờ thời cơ dựng cơ đồ khác. Nay, với chữ đầu tiên “đời đời”, lập tức khiến người ta liên tưởng tới chữ “đói” cho những kẻ trông chờ vào.

Dù gì, nếu không có Bác, không có Đảng thì làm sao bọn họ có cơ hội để đứng vào đó nắm quyền bính và ngân sách (tiền thuế của dân) mà dựng lên dự án khủng khiếp này? Chẳng phải một cựu Bộ trưởng cũng viết sách một lòng theo Đảng và học tập theo ông Hồ Chí Minh chủ tịch, nhưng ông ta tham nhũng với những con số thuộc vào dạng khủng khiếp thế nào ai cũng đã tỏ tường.

Những đám có quyền chức và vị thế càng tham nhũng thì chúng lại càng nhân danh tổ chức và lãnh tụ một cách thương xuyên để tạo vỏ bọc chính danh cho chúng an tâm hành động mà đục vét ngân khố quốc gia. Và lý do gì để những kẻ có quyền chức có thể khuynh loát để tham nhũng, nếu không phải vì thể chế đã thâu nạp và trao cho anh ta quyền lực mà không bị kiểm soát?

Hiến pháp quy định vị thế độc tôn quyền lực của Đảng cộng sản, nhưng ở đó, dù gượng gạo và thật là một hình thức, nó vẫn quy định Đảng cộng sản phải chịu trách nhiệm trước nhân dân. Nhưng chịu trách nhiệm như thế nào thì không ai có quyền đòi hỏi và thực hành. Thử hỏi, có một ai tham gia và ảnh hưởng vào được các cuộc họp đại hội đảng bộ từ cơ sở cho tới trung ương không? Không ai cả. Và đến mức một đại biểu quốc hội từng nói, phải bỏ cơ chế Đảng cử dân bầu là như thế.

Có ai quan tâm tới túi tiền với tư cách là một người chủ quốc gia, chủ quyền lực nhà nước và chủ ngân khố mà nhà nước đang nắm giữ không? Nếu không, thì những vụ việc như hàng chục dự án thua lỗ hàng trăm ngàn tỷ đồng, những dự án như 11 chữ vàng hay hoa hoét loè loẹt đầy ắp khán phòng mỗi kỳ họp đảng bộ ở khắp nơi vẫn cứ sẽ diễn ra không thể kiểm soát. Và, ắt hẳn, sẽ không có giới hạn về cách thức biến thể của các dự án lấy tiền từ ngân sách (tức tiền trong túi của từng người dân chúng ta).

Và còn đấy bao nhiêu trẻ em và người già vẫn còn lang bạt đầu đường cuối phố để bán vé số hay những đồ vặt vãnh mưu sinh, những học sinh chết khi chơi ở cổng trường, những đứa trẻ thiếu trường học, những người bệnh thiếu giường nằm, những người nghèo vẫn phải đóng góp mỗi khi có đợt huy động vì vấn đề này công việc kia... thế nhưng chúng ta vẫn phải chứng kiến những khoản tiền khổng lồ âm thầm chảy ra khỏi ngân sách mà chúng chẳng có tác dụng gì cho đời sống dân sinh cả.

Tiền bạc trong túi và tương lai của chính chúng ta đấy, không phải là lá cây ngoài rừng ai hái cũng được đâu. Máu và mồ hôi của chính mỗi người dân chúng ta đấy.

Luân Lê

Nguồn: facebook.com/HienTheVoHinh