Để bớt đi những đau lòng xấu hổ… (Văn Công Hùng)

Lượt xem: 284

“…Những điều tôi viết, nghe và đọc thì xót xa lắm, phẫn nộ lắm. Nhưng nó là một "tồn tại xã hội". Vấn đề là cách ứng xử văn minh, nhân đạo, hợp quy luật... để bớt đi những đau lòng, những xấu hổ...”

nghe_maidam_prostitution

(Bài này là quan điểm cá nhân của nhà cháu. Vài tờ báo đã đọc, khen hay, thích lắm, nhưng đăng thì... chết. Thì nhà cháu đăng lên đây chỉ như một đề xuất, có chi mô nơ...)

Lâu lâu lại rồ lên một vụ chân dài bán dâm cho đại gia bị túm. Lần này là đến mấy chục nghìn đô. Thế là lại xúm vào mổ xẻ, phân tích. Người dựa trên đạo đức, kẻ dựa vào luật, vị căn cứ trên giá trị thẩm mỹ vân vân các loại. Mà tóm lại là phần lớn các cô gái bị bêu ra đủ hình đủ dạng, trong khi chúng ta luôn mồm luôn miệng luôn tay luôn chân luôn tư duy luôn ý chí rằng, phải đề cao phụ nữ, phải bình đẳng, phải cơ cấu... các loại. Thế mà các bố đi mua kia luôn được bảo vệ hơn bảo vệ tài liệu mật, giấu như giấu cái gì, nếu lỡ phải bêu tên thì bao giờ cũng được trang trọng viết tắt, tắt xong lại còn trang trọng chú thích "Tên nhân vật đã được thay đổi). (Nhưng mới nhất thì... gió đã đổi chiều. Một anh huấn luyện viên thể hình cũng đi... bán được cho gái trẻ dù bị chặt phế khá kinh).

Những lúc trà dư tửu hậu, ngồi với vài anh em thân tín, có hiểu biết, tôi hay bàn: giản dị nhất là, chúng ta soạn ra một cái quy chế cũng được, chưa cần luật, cho phép chị em, chưa dùng đến, hoặc dùng không hết, thì được... chuyển nhượng. Sân bay bến cảng kia còn chuyển nhượng được, nhiều thứ quan trọng hơn còn chuyển nhượng được, huống gì cái ấy là của chị em, chứ họ có ăn cắp ăn trộm của ai đâu.

Đọc báo thấy chuyện hiếp dâm ở ta rất nhiều, đưa nhau vào... khách sạn nhà nghỉ "làm việc" cũng lắm (ông gì chánh văn phòng gì mới đưa chị gì vào nhà nghỉ làm giấy tờ xe bị chồng nó bắt đấy)... là do bị... ức chế quá thôi. Chứ nếu chị em được tự do chuyển nhượng chắc chắn việc này sẽ giảm. Mà thực tế thì số "chị em ta" mà dân gian hay gọi "gái ngành" ấy, bán cái tự có ngoài xã hội nhiều vô thiên lủng. Thấy Sài Gòn vừa thống kê đến bao nhiêu nghìn gì đấy. Mà đấy là số thống kê được, số nổi lên, còn số bí mật thì chả ai biết, để công an phải mở chuyên án, bắt chị em như bắt... vịt. Điều nguy hiểm nữa là vì lén lút thế nên bệnh tật chả ai biết. HIV càng chống càng nhiều. Mà nhà nước lại thất thu. Chứ sao, khi coi nó là một nghề, chị em ta được (bị) đóng thuế như mọi nghề khác, chị em sẽ ngẩng cao đầu như anh như tôi như chị, nghề nào cũng cao quý, chả có nghề nào hèn... hình như có sách nào viết thế. Thế mà nay, chỉ vì thứ luận lý rất là giáo điều, chúng ta đạp chị em xuống tận đáy xã hội. Số thì nhếch nhác đứng đường đứng xá, trông bệ rạc bẩn thỉu, số cao sang hơn thì đi tour như mấy em vừa rồi, bị bắt phát, bệ rạc chả kém. Cao hơn nữa, xịn xò hơn nữa, là người mẫu, hoa hậu... Giờ không bị vào trại như xưa nữa. Trước, tống vào trại, ra trại các em sẽ... thành chuyên nghiệp, toàn bộ tương lai thành tiền đồ chị Dậu... Nhưng giờ không bị vào trại mà báo chí truyền thông rồi mạng xã hội hân hoan thông báo thế, còn quá vào trại phục hồi nhân phẩm ngày xưa.

Rồi nhà nước phải bỏ ra bao nhiêu tiền, từ việc điều tra truy bắt, đến lập trại giam, phục hồi nhân phẩm cho chị em... Rồi một số đồng nghiệp báo chí lại phải làm việc rất ác, là miêu tả tỉ mỉ cụ thể về các em, nào là xuất xứ thế nào, học vấn ra sao, cách đi khách, người có sẹo có nốt ruồi ra sao, trượt dài sa ngã thế nào, thậm chí vào tận nơi hỏi han ngã giá rồi... trả tiền, rồi nhận cú điện thoại, hoặc kiếm cớ chuồn, không làm gì cả?...

Hôm rồi tôi sang Singapore, được phân công sẽ đi cùng bảo lãnh cho một cô nhân viên cùng cơ quan khi nhập cảnh. Vì ở cửa khẩu, cứ phụ nữ Việt là bị xét rất gắt. Mấy chuyến tôi đi đều có các cô gái bị ách lại, vào phòng kiểm tra riêng.

Cứ nói huỵch toẹt ra như thế này, rằng khá đông chị em ta sang Singapore là để làm gái, nên có một số ít chị em đứng đắn bị vạ lây.

hoa_xuong_rong

Tại sao chị em ta phải sang tận đấy, và nhiều nước nữa bán dâm, mà không bán ở nhà. Tại sao rất đông đàn ông xứ ta toàn tranh thủ ra nước ngoài để "trả thù dân tộc", nhưng đa phần là trả thù... chính ta, vì cuối cùng lại nghe bật lên một tiếng mẹ đẻ từ đối tác...

Một anh bạn khi nghe tôi hỏi ý kiến đã hùng hồn mà rằng: Tớ ủng hộ mại dâm là một nghề bởi những lẽ sau:

1. Nó là một "tồn tại khách quan"- đúng triết học Mác nhé. Từ khi có chế độ hôn nhân một vợ một chồng là có mại dâm. Là tớ chỉ biết đến đấy, có thể thời quần hôn cũng đã có mà tớ không biết, vì tớ... không sống thời ấy. Càng cấm nó càng phát triển, quy luật muôn đời này đã được chứng minh rất rõ ở nước ta hàng trăm năm nay.

2. Nó đề cao nhân phẩm phụ nữ. Chị em làm nghề ấy cũng kiêu hãnh như chúng ta làm các nghề khác. Chị em cũng đóng thuế, được kiểm tra y tế, được quyền lựa chọn khách để phục vụ hoặc từ chối. Hiện nay ở ta, nói rằng cấm nhưng hàng chục vạn chị em vẫn đang hành nghề, tạo nên một mớ bùng nhùng trong quản lý xã hội. Chị em bị bóc lột thậm tệ, sinh ra một tầng lớp bảo kê (có cả đầu gấu và lực lượng chức năng), đàn ông đi mua dâm thì thậm thụt như ăn trộm mà vợ con vẫn không quản lý được, đến lúc bị bắt thì tan cửa nát nhà. Trong khi nếu mỗi thành phố cho lập một khu biệt lập, sơn toàn màu vàng chẳng hạn, đố các ông trong thành phố ấy dám bén mảng đến...

3. Nó phát sinh rất nhiều vụ hiếp dâm kinh hoàng, cả ngoại tình nữa. Nó hạn chế bệnh tật các loại, nhất là HIV đang lan tràn hiện nay.

4. Nó đỡ nhục quốc thể, dạng như chị em sang Singapore bị đuổi về, hoặc không đuổi thì bị xứ họ nhìn cũng bằng con mắt rất khác. Ngay ở Malaixia, đất nước tưởng lạc hậu hơn mình thì họ cũng rất coi thường phụ nữ Việt...

5. Nhà nước không thu được thuế. Khoản này rất lớn nếu chúng ta tính đúng tính đủ...

6. Và còn nhiều lẽ khác nữa...

Khi tôi ngồi viết bài này thì báo chí đưa tin 2 vụ hiếp dâm rất mới, một là bốn đứa con trai tháu hiếp dâm một cháu gái 15 tuổi, mà hiếp nhiều lần trong đêm. Và 2, một thằng trộm, xong rồi... tranh thủ hiếp dâm một bác sĩ. Xong việc nó bỏ đi để bác sĩ bị trói tay trói chân nằm đấy. Sáng có người mới dùng chân đạp vào cửa báo hiệu và được giải cứu... Và trong inbox facebook của tôi, một gã biến thái gửi cho tôi "hàng" của hắn rồi rủ tôi gửi lại. Sự biến thái, sự "nhu cầu xã hội" nó muôn hình vạn trạng mà chúng ta thì vẫn duy trì những quy định từ thời... lâu lắm.

Những điều tôi viết, nghe và đọc thì xót xa lắm, phẫn nộ lắm. Nhưng nó là một "tồn tại xã hội". Vấn đề là cách ứng xử văn minh, nhân đạo, hợp quy luật... để bớt đi những đau lòng, những xấu hổ...

Văn Công Hùng

Nguồn: vanconghung.com/2020/09/e-bot-i-nhung-au-long-xau-ho.html