Những người tôi ngưỡng mộ (NT Tài)

Lượt xem: 221

" …Hạnh phúc lớn nhất ở đời là có thể tin chắc rằng ta được yêu thương – được yêu vì chính bản thân ta, hay đúng hơn, được yêu bất kể bản thân ta thế nào…"

Trong một lúc trà dư tửu hậu tại miền nam nước Pháp  với đám bạn già lâu năm, có chút ít hiểu biết ‘xạo sự’ về văn nghệ, có người vui đùa hỏi tôi: ‘trong mỗi lãnh vực văn hóa, ai là người tôi ngưỡng mộ nhất ?’.

Tôi trả lời hầu như không do dự  sau khi kèm thêm: ‘đối với một vài người, nhiều khi ngưỡng mộ không chưa đủ, phải nói thêm là vô cùng kính phục, vì những người này, ngoài sự hiểu biết và khả năng, còn có thêm một nhân cách lớn’.

Chính trị: Nguyễn Ngọc Huy (sắp tới ngày giỗ thứ 30:  28/7/2020)

Anh hùng chiến sử VNCH: Nguyễn Khoa Nam

Triết học Phật giáo: Tuệ Sỹ

Văn hóa: Nguyễn Du

Lịch sử: Nguyễn Trãi

Thơ cận đại: Tô Thùy Yên

Thơ quái kiệt: Bùi Giáng

Thơ xưa: Hoàng Cầm

Thơ lãng mạn bay bướm: Phạm Thiên Thư

Nhạc sĩ: Trầm Tử Thiêng

Ca sĩ: Thái Thanh

Văn chương dễ thương, bình dị: Tiểu Tử

Tiểu thuyết võ hiệp: Kim Dung

Phóng sự chiến trường, quân sự: Phan Nhật Nam

Dấn thân, hoạt động cho lý tưởng: Trần Văn Bá

Dịch thuật sang tiếng Pháp: Phan Huy Đường

Danh nhân ngoại quốc: Albert Einstein, Marie Curie, Victor Hugo (tự hứa sẽ phải viết 3 quyển sách về 3 người này)

Nghiên cứu, hội họa, điêu khắc, nhiếp ảnh,…vv…: tự thấy không đủ kiến thức nên không dám cho ý kiến. Riêng về hội họa, trong đám bạn thân, tôi cũng khâm phục một vài người.  

*****

Vài trích dẫn:

gs_nguyenngochuy

Nguyễn Ngọc Huy (Đằng Phương)

Đức hậu, tri quát
Sinh vinh, tử ai

+++

“Vì sanh trong một nước Việt Nam không độc lập, thiếu tự do và chìm đắm trong sự loạn lạc, nên tôi phải dấn thân vào cuộc tranh đấu chính trị, và do đó mà phải học về chính trị, dạy về chính trị, và đứng ra lãnh đạo một đoàn thể chính trị. Dầu cho có được làm lại cuộc đời từ đầu mà hoàn cảnh Việt Nam không khác hoàn cảnh tôi đã trải qua, thì tôi cũng sẽ làm như tôi đã làm.”

+++

Bạn sẽ nghe như tiếng của non sông
Của nòi giống tự nghìn xưa vọng lại
Bạn sẽ thấy trong một giây của cảm khái
Cả mối tình tha thiết mến quê hương
Bạn sẽ tin với tất cả niềm thương:
Dân tộc VIỆT sẽ trường tồn bất diệt’

(Nước Việt trường tồn)

+++

Họ là kẻ anh hùng không tên tuổi
Trong loạn ly như giữa lúc thanh bình
Bền một lòng dũng cảm, chí hy sinh
Dâng đất nước cả cuộc đời trong sạch.

(Anh Hùng Vô Danh)

+++

Trong lịch sử bốn nghìn năm chiến đấu
Bốn nghìn năm lấy máu đắp giang sơn,
Bốn nghìn năm hoạt động để sinh tồn
Nòi giống Việt vẫn luôn luôn khẳng khái

+++++++++++++++++++++++++++++++++++++++

nguyendu01

Nguyễn Du

Thôi con còn nói chi con
Sống nhờ đất khách, thác chôn quê người.

Gìn vàng, giữ ngọc cho hay-
Cho đành lòng kẻ chân mây cuối trời.

Đau lòng kẻ ở người đi
Lệ rơi thấm đá, tơ chia rũ tằm.

Đã đày vào kiếp phong trần
Sao cho sỉ nhục một lần mới thôi.

Bề ngoài thơn thớt nói cười
Mà trong nham hiểm giết người không dao.

Phong trần mài một lưỡi gươm
Những phường giá áo túi cơm sá gì.

Bốn phương mây trắng một màu
Trông vời cố quốc biết đâu là nhà.

++++++++++++++++++++++++++++++++++++++

tue_sy00

Tuệ Sỹ

“Chớ khoa trương bảo vệ Chánh Pháp, mà thực tế chỉ là ôm giữ chùa tháp làm chỗ ẩn núp cho Ma Vương, là nơi tụ hội của cặn bã xã hội. Chớ hô hào truyền pháp giảng kinh, thực chất là mượn lời Phật để xu nịnh vua quan, cầu xin một chút ân huệ dư thừa của thế tục, mua danh bán chức.”

Mười năm sau anh băng rừng vượt suối
Tìm quê hương trên vết máu giữa đồng hoang
Chiều khói nhạt như hồn ai còn hận tủi
Từng con sông từng huyết lệ lan tràn
Mười năm đó anh quên mình sậy yếu
Đôi vai gầy từ thuở dựng quê hương
Anh cúi xuống nghe núi rừng hợp tấu
Bản tình ca vô tận của Đông Phương

(Những năm anh đì)

++++++++++++++++++++++++++++++++++++++

tothuyyen00

Tô Thùy Yên

Kìa máu chảy
Tôi ra giữa công trường cất tiếng kêu oan
Nhân loại ngây thơ đời đời chịu tội
Sắt đỏ cày nhăn trán mịn màng
Lúa đầy đồng người gặt thiếu ăn
Chúng nó đòi thủ tiêu thi sĩ

Chúng ta cười trên môi bằng hữu
Trong mỗi bài thơ phải có những danh từ
Cách mạng hoà bình tự do nhân đạo
Nguồn ở đây thì biển cũng gần
Chúng ta yếu hèn chúng ta thắng trận
Tôi chào mừng thế kỷ ra giêng

+++

Ta về một bóng trên đường lớn
Thơ chẳng ai đề vạt áo phai
Sao bỗng nghe đau mềm phế phủ
Mười năm đá cũng ngậm ngùi thay

Ta về như lá rơi về cội
Bếp lửa nhân quần ấm tối nay
Chút rượu hồng đây xin rưới xuống
Giải oan cho cuộc biển dâu này

Ta khóc tạ ơn đời máu chảy
Ruột mềm như đá dưới chân ta
Mười năm chớp bể mưa nguồn đó
Người thức mong buồn tận cõi xa

+++

Con đi đã mấy miền Nam Bắc
Ðâu cũng là đau đớn giống nòi
Con khóc hồn tan thành nước mắt,
Lâu rồi trời đất hết ban mai.

Tuổi con đã quá thời nghi hoặc
Sao vẫn như người đi giữa đêm.
Tám năm áo rách bao nhiêu lượt
Con vá chồng lên những nỗi niềm.
+++++++++++++++++++++++++++++++++++++++

phamthienthu00

Phạm Thiên Thư

Chiều nay bờ suối
Chùm bông nở hoang
Anh cầm hạt sỏi
Hai hạt rêu vàng
Ném vào lòng suối
Nước dài mang mang

Lắng nghe từng sợi mưa dài
Cơn mây xõa tóc bên ngoài hè xanh
Hạt nào biếc phố long lanh
Hạt nào cẩn ngọc trên nhành tay hương.

Ta gửi hồn khờ khạo
Nấp trong rừng tóc hương
Ai có đi bên đường
Vô tình va cánh gió
Có nghe gì trong đó
Một tiếng lòng ta vương

+++++++++++++++++++++++++++++++++++++++

buigiang00

Bùi Giáng

Thơ điên có thật là điên?

Đánh cho Mỹ cút Ngụy nhào,
Đánh cho chết mẹ đồng bào miền Nam.
Đánh cho khoai sắn thành vàng,
Đánh cho dép lốp phải mang thế giầy.
Đánh cho Bắc đoạ Nam đày,
Đánh cho thù hận giờ này chưa tan.

Đánh cho cả nước Việt Nam,
Áo ôm khố rách xếp hàng xin cho.
Đánh cho hết muốn tự do,
Hết mơ dân chủ hết lo quyền người.

Đánh cho dở khóc dở cười,
Hai miền thống nhất kiếp người ngựa trâu.
Đánh cho hai nước Việt Tàu,
Không còn biên giới cùng nhau đại đồng.

Đánh cho dòng giống Tiên rồng,
Osin, nô lệ, lao công xứ người.
Đánh cho chín chục triệu người,
Thành dân vô sản thành người lưu vong.

+++

Uống xong ly rượu cuối cùng
Bỗng nhiên chợt nhớ đã từng đầu tiên
Uống như uống nước ngọc tuyền 
Từ đầu tiên mộng tới phiền muộn sau
Uống xong ly rượu cùng nhau
Hẹn rằng mai sẽ quên nhau muôn đời
Em còn ở lại vui chơi
Suốt năm suốt tháng suốt nơi lan tràn
Riêng anh về suốt suối vàng
Trùng phùng Lý Bạch nghênh ngang Tản Đà
Em còn ở với sơn hà
Anh còn mất hút gần xa mất hoài...

+++

Xin chào nhau giữa bàn tay
Có năm ngón nhỏ phơi bày bóng con
Thưa rằng những ngón thon thon
Chào nhau một bận sẽ còn nhớ nhau


+++++++++++++++++++++++++++++++++++++++

nguyenkhoanam01

Nguyễn Khoa Nam

‘Tin Anh tình nguyện gia nhập binh chủng Nhảy Dù sau khi mãn khóa 3 Sĩ Quan Trừ Bị Thủ Đức làm tôi kinh ngạc hết sức. Đúng ra, theo phong cách của Anh, Anh phải là một văn nhân, một nghệ sĩ. Nay Anh lại tự ý muốn trở thành quân nhân quả cảm của một binh chủng có tiếng oai hùng nhất của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, điều này làm tôi mến phục Anh vô cùng!

Anh nhớ không, sau Tết Mậu Thân, tôi có dịp cùng một số sinh viên Đại Học Huế lên thăm tiền đồn của Dù bảo vệ Huế đóng trên núi ở phía Tây kinh thành. Lại một lần nữa Anh làm tôi bàng hoàng sửng sốt khi thấy nơi chốn Anh ăn nằm không có chút gì khác biệt giữa cương vị của một vị Đại Tá cao cấp với một anh binh Nhì thuộc cấp’.

(trích bức thư của ông Nguyễn Văn Hai viết cho tướng Nguyễn Khoa Nam)

+++

Hình ảnh tướng Nam với bộ quân phục và nón sắt vẫn còn rõ trong ký ức, dù là tướng, với khuôn mặt cương nghị, nhưng ăn nói nhỏ nhẹ, đáng yêu mến và ngưỡng phục.

Trung úy Lê Ngọc Danh, tùy viên tướng Nam, thuật lại trong quyển “Nguyễn Khoa Nam" (Hội phát huy văn hóa Việt Nam, 2001).

Chiều 30/4/1975 ( bắt đầu từ 18h30 )

“….. Tư Lệnh đi từ đầu phòng đến cuối phòng hỏi thăm từng bệnh nhân, rồi Tư Lệnh đi qua dãy kế bên và tiếp tục hơn một giờ thăm viếng thương, bệnh binh buồn tẻ và nặng nề. Gần giường một thương binh, anh cụt hai chân, vải băng trắng xóa, máu còn rịn ra lốm đốm đỏ cuối phần chân đã mất. Tư Lệnh đứng sát bên và hỏi:

– Vết thương của em đã lành chưa?

– Thưa Thiếu Tướng, vết thương mới mấy ngày còn ra máu, chưa lành.

Với nét mặt buồn buồn, Tư Lệnh nhíu mày lại làm cặp mắt kiếng đen lay động. Tư Lệnh chưa kịp nói thêm thì anh thương binh này bất chợt chụp tay Tư Lệnh mếu máo:

– Thiếu Tướng đừng bỏ tụi em nhé Thiếu Tướng.

– Qua không bỏ các em đâu. Qua ở lại với các em.

Qua ánh đèn của bệnh viện, tôi thấy Tư Lệnh đưa ta nâng sửa cặp kính đen và hai giọt nước mắt từ từ chảy lăn dài trên khuôn mặt đau thương của ông. Tư Lệnh cố nén xúc động, nhưng người đã khóc, khóc không thành tiếng và những giọt nước mắt tự nhiên tuôn trào. Tư Lệnh vịn vai người thương binh nói trong nghẹn ngào:

– Em cố gắng điều trị… có qua ở đây ….”

Hình dung buổi chiều ghê rợn ấy, buổi chiều 30/4, không ai biết chuyện gì sẽ xảy ra, khi đã có lệnh trên buông súng, khi đang ào ào kẻ chạy, người đi. Nhưng xe Tư Lệnh vẫn cắm cờ, hiên ngang, phom phom vào quân y viện. Hình dung buổi sáng 1/5, từ lầu cao tư dinh, 3 thầy trò im lặng đứng bên nhau nhìn ra Hòa Bình, cái đại lộ thường nhật ngựa xe như nước, bây giờ chỉ hớt hãi dăm bóng người qua. Rồi một người bật khóc, hai người khác khóc theo !

Đó là những người đàn ông, những người trai thời loạn, đã quen tiếng đạn bom, đã kề với cái chết. Thế mà bây giờ lại khóc. Sử sách chỉ ghi điều chánh yếu, không ghi chi tiết nhưng ai dám quả quyết rằng, trước khi tự sát, Hoàng Diệu không khóc, Võ Tánh không khóc, Phan thanh Giản không khóc…. Vv ? Khóc không vì sợ, không vì yếu lòng, “xưa nay chinh chiến mấy ai về". Nước mắt này là nước mắt uất hận, tức tối, đau thương… Như muốn cắn lưỡi phun máu hỏi trời “Tại sao lại là như thế ?!"

+++++++++++++++++++++++++++++++++++++++

tranvanba00

Trần Văn Bá

Kỷ niệm hai năm ngày rời Paris, từ vùng hoạt động, anh gửi ra ngoài một lá thư, có đoạn viết: “Tôi vẫn mạnh khoẻ. Thật là gay go và cực khổ. Nhưng tôi cảm thấy được sự liên đới mật thiết giữa tôi với quê hương nghèo khổ, bất hạnh và đói khát. Công cuộc giải phóng đất nước, chủ yếu sẽ là công trình của những người kháng chiến quốc nội, chứ không phải của các chính trị gia lưu vong’.

+++

“Tôi chưa biết anh mà đã gọi tên anh…

Trần Văn Bá

Tôi chưa hề biết anh

Mà đã hình dung ra đứa bé trai chạy chơi ở Cù Lao Cát,

Đứa bé thích hội họa, thích máy bay, ở tuổi thơ ngây chắc đã mơ làm nên vũ trụ, như họa sĩ, như nhà phát minh cơ khí.

Ngày mẹ đặt vào nôi, đặt luôn tên anh là chính đạo.

Mộng bá vương là mộng giúp đời, như tùng bách trong rừng sâu,

Cô độc mà nghênh ngang,

cao vời mà nhân đạo,

cương quyết trong ân cần.

Anh đó,

Nuôi dưỡng bằng đất bồi Cửu Long,

Tim đỏ thắm như bã trầu của mẹ quê, sinh con trai lớn lên làm cách mạng, ôi cách mạng Thế Giới Thứ Ba nổi trôi hơn thân phận con người.

Thóc thơm,

Gạo trắng,

Gió hiền

Miền Nam phì nhiêu nắng ấm

Mang vào đời anh chân thiện mỹ giữa hai làn tư tưởng Đông Tây, tư tưởng mở tung xích xiềng nhược tiểu, cởi trói lý thuyết vô bằng.

Anh không chỉ nói, mà làm.

Anh chỉ làm, mà không cần nói.

Đứa bé trai lớn lên ở vựa lúa Phương Đông, rồi đứng ở Phương Tây,

Đọc sách mà trông về Phương Đông, ửng một khối trùng trùng khí phách.

Khí như khí hiên ngang của loài cây không biết ngã,

Phách như phách linh thiêng của rừng già không dấu chân người qua.

(Tôi chưa biết anh mà đã gọi tên anh-Dương Như Nguyện)

+++++++++++++++++++++++++++++++++++++++

tieu_tu02

Tiểu Tử:

Lòng suối đầy đá cuội tròn tròn. Cũng có những cục đá to nhưng chẳng có viên đá nào còn góc cạnh. Viên nào cũng nhẵn thín.

Nhìn nước chảy, nhìn đá mòn, tôi bỗng nhớ đến hai câu chót của bài học thuộc lòng thuở nhỏ:

“Đá mòn nhưng dạ chẳng mòn,
Tào khê nước chảy vẫn còn trơ trơ...”

Hai câu thơ đó không có gì hết, vậy mà nó làm tôi ứa nước mắt! Không phải nó chỉ nhắc tôi thời thơ ấu, thuở học vui học buồn bằng quyển “Quốc Văn Giáo Khoa Thư”, mà nó còn nhắc tôi một cái gì sâu đậm hơn là kỷ niệm, một cái gì to rộng mênh mông hơn là không gian thời gian, một cái gì mà trong cuộc đời lưu vong này tôi vẫn mang mểnh trong tâm tư, giống như một chất ma túy: nó nhắc tôi quê hương, cái quê hương xa cách ngàn trùng! (Đá mòn nhưng dạ chẳng mòn – Tiểu Tử)

+++

Khi hắn buông tôi ra, tôi thấy hai má của hắn ướt nước mắt. Tôi vội vã quay đi, lầm lũi bước nhanh về nhà ga mà nghĩ thương cho “thằng Jean le vietnamien.” Hồi nãy, nó ôm tôi, có lẽ nó đã tưởng tượng như là nó đang ôm lại được một góc trời quê mẹ…

…Trên máy bay, tôi miên man nghĩ đến “thằng Jean” rồi tự hứa sẽ gặp lại nó thường. Ðể cho nó bớt cô đơn. Và cũng để cho tôi bớt cô đơn nữa!

***

Bây giờ, viết lại chuyện thằng Jean mà tôi tự hỏi: “Trong vô số người Việt Nam lưu vong hôm nay, còn được bao nhiêu người khi nhìn trong gương vẫn nhận ra mình là người Việt Nam? Và có được bao nhiêu người còn mang mểnh trong lòng bài ca vọng cổ, để thấy hình ảnh quê hương vẫn còn nằm nguyên trong đó?”

(Bài ca vọng cổ - Tiểu Tử)

+++++++++++++++++++++++++++++++++++++++

tramtuthieng00

Trầm Tử Thiêng:

Tinh hoa cạn kiệt tỏa ra vào những năm cuối đời.

Một đời áo mẹ áo em 

https://www.youtube.com/watch?v=gJEiaGhpt0U:mời xem

Bài hát "Một Đời Áo Mẹ Áo Em" / Chant "Ao dai au fil de la vie" - Tết Tổng Hội Sinh Viên Việt Nam Paris  - Paris AGEVP 21-2-2016 – lời dịch tiếng Pháp

Một đời áo mẹ áo em: mời nghe -  lời tuyệt vời, thấm thía…

‘Từng mùa ấm lạnh, nhớ áo em bao thời rách lành. Nhìn màu tươi đậm, sẽ biết em đang buồn hay vui.Một thời non dại, chung quanh em màu trắng thơ ngây. Để chiều hôm nào anh say sưa nhìn áo em bay. Nhưng em có biết, chiếc áo em đổi thay qua từng thời, chiếc áo em vui buồn vẫn đầy vơi.

Dù người sang trọng, dẫu em tôi sống đời quê mùa, dù gì dẫu gì miễn sao em thơm lành tấm áo.Từng mùa hy vọng, sau mưa đông trời nắng cho xuân. Dập dìu áo màu, đêm reo vui giày guốc tưng bừng. Ai xinh xắn quá, áo tứ thân ngồi ca quan họ, áo thắt lưng lụa đào, áo đời xưa.

Hẹn tình chung tình, thế gian ca áo nàng Tô Thị, chờ người không về áo ôm con hóa thành tượng đá. Hận thù Tô Định, đem quân sang dày xéo quê ta, lời nguyền vang vọng, gươm anh thư một trời sáng lóa. Áo phất trên lưng voi, tiếng thét đêm Mê Linh, đã nêu uy danh Trương Vương qua nghìn đời. Rồi hồn thiêng sông núi im trôi trên dòng Hát giang, mộng chìm sâu trong tối nước non thêm những lầm than.
Mượt mà áo dài, nét cao sang em là hoa hậu. Tỏ mờ ánh đèn, áo lung linh hỡi nàng ca sĩ. Thời vào trung học, em thanh tân lộ dáng hoa khôi. Chờ mùa tựu trường, mẹ cho thêm vài chiếc áo dài. Em đi ra phố có biết đâu trăm mắt thiên hạ nhìn. Áo thắt eo dậy thì, áo thời nay.

Thường thường đất trời, tiết sang xuân hoa rừng sẽ nở. Được mặc áo dài, thoáng đôi năm em đẹp ngẩn ngơ. Một ngày nắng hồng, em sang ngang mặc áo thiên thanh. Tình nào lỡ làng, ai yêu em một lời giấu kín. Áo bước lên xe hoa, nút tháo đêm tân hôn, áo cho anh nguyên hương trinh đêm vợ chồng. Phận mười hai bến nước, em xin chia trọn ấm lạnh. Đời trải bao mưa nắng áo phai nhưng tình nào phai. Đến giáp xuân năm sau, áo vén lên nuôi con, thiết tha ôm ru tương lai ơi mầm non.À ơi! À ơi! Ru con, ru hời, ru hời! Ngày nào con khôn lớn sẽ dâng lên mẹ niềm vui.

Đầu mùa chiến trận, áo ôm con tiễn chồng lên đường. Cuộc đời đâu ngờ, giữa yên vui đất bằng nổi sóng. Ngậm ngùi chinh phụ, bao canh thâu vò võ ru con. Một ngày mưa buồn, nghe tin xa người vừa ngã xuống. Áo thét lên như điên. Áo níu lui xe tang. Áo run run lên ôi duyên em dở dang! Chiều đổ nghiêng đôi bóng cô nhi trong lòng quả phụ, gục đầu bên mộ chí, áo tang ru hời tình ru!

Dù trời thái hòa, vẫn đau thương nên áo bỏ quê nhà. Vượt trùng dương rộng, áo lênh đênh phơi tà trên sóng. Vào được bến bờ, ôi tang thương vạt trước thân sau.Lòng mình quê người, hai mươi năm tưởng mới hôm nào. Thương thay chiếc áo, chiếc áo mẹ và em suốt một đời, giấu kín trăm nỗi niềm dẫu buồn vui.

Áo khóc thân lưu vong, nhớ lúc xưa bên mẹ, áo đua bay theo trăm hoa đêm hội hè. Dù cuộc đời xô tới xô lui em về nơi nào. Đừng để emvới áo xót xa chia lìa tình nhau. Đừng để em với áo xót xa, đừng chia lìa nhau.’

+++++++++++++++++++++++++++++++++++++++

phanhuyduong00

Phan Huy Đường

Tiếng Pháp tuyệt vời:

Le mot est une prison.

Effectivement. Le mot est une cage étouffante. Il enchaîne l’esprit, étrangle le corps et l’intelligence des hommes car nous vivons, nous sentons le monde et autrui à travers notre pensée et il n’y a pas de pensée sans langage. On le sait, pas la peine de le répéter sans fin ! Néanmoins, telle est la plus douloureuse des vérités de la condition humaine. Nous sommes devenus humains et Vietnamiens dans la plus tendre des chaînes: la langue vietnamienne. Poésie et littérature méritent l’attention justement parce qu’elles constituent l’unique moyen nous permettant, avec autrui, de nous libérer radicalement de nous-mêmes, de recréer et d’inventer un monde humain digne de notre temps, avec cette vie si brève en nous.

Un point mérite réflexion: pourquoi les mots sont-ils si exigus, étouffants ? Parce qu’ils sont ligotés par les chaînes A-Z ? Non. L’alphabet français est plus pauvre que l’alphabet vietnamien. Pourtant, avec cet alphabet réduit à 26 signes et les possibilités d’assemblage actuelles, nous disposons déjà d’un nombre inimaginable de mots, largement suffisant pour exprimer tout ce que nous voulons si nous avons quelque chose à dire. Dans le langage mathématique, « l’alphabet » courant ne comporte que 10 signes, 0-9. Mais si nous développons la valeur de Pi, en elle-même infinie, à l’intérieur de cet alphabet indigent, nous trouverons certainement, dans une relation bi-univoque, n’importe laquelle des symphonies de Beethoven, la totalité de La comédie humaine ou La divine comédie. Pour vivre et communiquer avec autrui dans n’importe quelle langue, il suffit de connaître un millier de mots. Pour lire les grands journaux de n’importe quel pays, France, Angleterre, Chine, etc. quelque deux mille mots suffisent, selon les statistiques des linguistes.

La prison réelle que constituent les mots ne réside pas dans les 26 signes dénués de sens qui les composent.

Phan Huy Đường – (Une source de poésie - 06/2006)

+++++++++++++++++++++++++++++++++

albert_einstein00

Albert Einstein

‘‘Hoàn cảnh của chúng ta rất đặc biệt, hỡi những người con của Trái Ðất! Chúng ta chỉ ghé qua đây. Chúng ta không biết tại sao chúng ta có mặt tại đây, dù là đôi lúc, chúng ta tưởng là chúng ta hiểu được. Nhưng, qua cuộc sống mỗi ngày, không cần phải suy nghĩ nhiều, chúng ta biết được một điều: chúng ta có mặt là cho kẻ khác:  trước hết, cho những người mà nụ cười và sức khỏe là điều kiện tạo ra hạnh phúc cho chính chúng ta, và sau đó là biết bao những người vô danh khác mà số phận gắn liền với chúng ta qua một liên hệ thiện cảm nào đó. Mỗi ngày, không biết bao nhiêu lần, tôi hiểu được rằng cuộc sống xã hội và cuộc sống riêng tư của tôi có được là do công lao của những người hôm nay và những người đã khuất, và từ đó, tôi tự nhủ, phải cố gắng làm sao trả lại, tương xứng với những gì tôi đã nhận và sẽ còn tiếp tục nhận ....’’   

Đầu óc của con người không thể hiểu nổi vũ trụ. Chúng ta giống như một em nhỏ đi vào một thư viện rộng lớn. Các bức tường có nhiều sách xếp cao tới trần nhà, các cuốn sách này được viết bằng nhiều ngôn ngữ. Em nhỏ biết rằng phải có nhiều người nào đó viết ra các cuốn sách này. Em nhỏ không biết tác giả là ai và làm sao các sách được viết ra. Nhưng em nhỏ ghi nhận được cách xếp đặt rõ ràng các cuốn sách, một trật tự bí ẩn em đã không hiểu, mà chỉ biết một cách lờ mờ.

Một ngày kia, máy móc sẽ giải đáp tất cả những câu hỏi nhưng không máy nào đặt được câu hỏi.

Sự điên rồ, là hành xử giống như trước mà lại trông chờ một kết quả khác.

+++++++++++++++++++++++++++++++++++++++

marie_curie00

Marie Curie

Ở đời, không có gì đáng làm chúng ta sợ. Chẳng qua chỉ là một việc gì đó mà chúng ta phải cần tìm hiểu mà thôi.

Chúng ta phải kiên trì và phải tự tin.  Chúng ta phải tin rằng chúng ta có khiếu nơi một điều gì đó, và điều đó, chúng ta phải cố đạt được bằng bất cứ giá nào’.

“Mỗi người trong chúng ta cần phải làm việc vì sự tiến bộ của chính chúng ta, và đồng thời để chia sẻ trách nhiệm chung đối với toàn nhân loại, nhiệm vụ cụ thể của chúng ta là giúp đỡ những người mà chúng ta nghĩ là chúng ta có thể có ích nhất.”

+++++++++++++++++++++++++++++++++++++++

victor_hugo02

Victor Hugo:

Người có học biết mình ngu dốt.

Có những lúc tư tưởng là lời cầu nguyện. Có những lúc linh hồn quỳ gối dù cơ thể ở bất cứ tư thế nào.

Tương lai có rất nhiều tên: Với kẻ yếu, nó là điều không thể đạt được. Đối với người hay sợ hãi, nó là điều chưa biết. Với ai dũng cảm, nó là cơ hội.

Phụng sự Tổ Quốc mới chỉ là một nửa. Nửa kia là phụng sự Nhân Loại.

Khi chế độ độc tài là thực tế, cách mạng trở thành quyền lợi.

Hạnh phúc lớn nhất ở đời là có thể tin chắc rằng ta được yêu thương – được yêu vì chính bản thân ta, hay đúng hơn, được yêu bất kể bản thân ta thế nào.

25/07/2020
NT Tài