ẩn uỷ viên bộ chính trị Nguyễn Văn Bình - kỳ 1 (Người Buôn Gió)

Lượt xem: 494

...Bình có thể có cách để trị Tư Sang, Bảy Phúc hay gọi nhẹ nhàng hơn là có cách thoả hiệp với những kẻ thù không đội trời chung ấy. Nhưng Bình còn người khác thì Bình dùng cách gì, chẳng hạn như nhân sĩ Bắc Hà, hồng phúc dân tộc, cụ già liêm khiết là tổng bí thư, chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng thì sao?...

nguyenvanbinh_ruoi01
Nguyễn Văn Bình (Bình ruồi), cựu thống đốc Ngân Hàng Nhà Nước,
nay là trưởng Ban Kinh Tế Trung Ương Đảng CSVN. (Hình: Getty Images)

Rất hiếm trường hợp nào mới vào trung ương đảng một nhiệm kỳ đã trở thành uỷ viên Bộ Chính Trị như thống đốc Ngân Hàng Nguyễn Văn Bình. Nguyễn Văn Bình đã gây hai bất ngờ lớn nhất về tổ chức nhân sự của đảng, thế nhưng những bất ngờ ấy càng bất ngờ hơn là chẳng mấy gây dị nghị trong dư luận.

Trước thềm đại hội đảng năm 2011, danh sách uỷ viên trung ương đã hoàn tất, vào ngày cuối cùng bỗng nhiên bổ sung thêm phó thống đốc ngân hàng Nguyễn Văn Bình. Vào đến thềm đại hội đảng năm 2016, những tưởng Nguyễn Văn Bình sẽ bị rớt khỏi trung ương và kỷ luật. Nhưng một điều bất ngờ lớn nữa xảy ra, Bình vào hẳn Bộ Chính Trị và giữ chức trưởng ban kinh tế trung ương.

Suốt từ những năm 2011 đến giữa những năm 2018, Nguyễn Văn Bình là cái tên được xướng lên rất nhiều trong cuộc đốt lò của tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng. Ai cũng nghĩ Bình chết đến nơi rồi. Thế nhưng đã đi đến nhiệm kỳ thứ 12, Nguyễn Văn Bình vẫn bình an vô sự. Trong khi bao chiến sĩ từng sát cánh với Bình đã lần lượt ra đi như Bầu Kiên, Bắc Hà....

Lẽ ra Vinashin phải toang từ rất sớm và số thiệt hại sẽ hạn chế đi được rất nhiều, nhưng Bình đã bắt những ngân hàng phải xoá nợ hoặc chuyển nợ giấu đi để Vinashin tồn tại.

Tháng 8 năm 2012, Nguyễn Văn Bình bị tạp chí Global Finance liệt vào 20 thống đốc ngân hàng nhà nước kém nhất trên thế giới. Chỉ sau một năm Nguyễn Văn Bình nhậm chức. Bình Ruồi còn nghĩ ra nhiều quái chiêu để móc tiền trong dân, chẳng hạn như trò nhà nước độc quyền vàng miếng, miếng vàng gói trong nilon và khi bán còn phải nguyên nilon của ngân hàng. Thế là vàng  kém, vàng đểu đều được đóng miếng bán ra thị trường, một cách lấy tiền của dân. Điều kỳ lạ là số phận của Bình đều gắn với những lần vàng đột biến tăng cao như năm 2011, năm 2016 và năm nay 2020. Dường như giá vàng tăng là cơ hội để Nguyễn Văn Bình kiếm bộn bạc. Người ta đồn sở dĩ Bình hốt bạc lớn sau những đợt tăng vàng, do Bình có quan hệ với giới maphia tài phiệt của Nga do những năm Bình làm chủ tịch ngân hàng MIB tại Nga.

Bình liên kết với một số tướng lĩnh quân đội đã dùng máy bay buôn lậu vàng từ Nga về Việt Nam những đợt sốt giá vàng. Anh trai của Bình là con rể  của chủ tịch quốc hội, phó chủ tịch hội đồng nhà nước, trung tướng Lê Quang Đạo.

Tất nhiên số tiền lãi khổng lồ ấy được Bình dùng làm sức mạnh để tránh tai hoạ và leo cao hơn. Số tiền lãi ấy không về tay nhà nước xu nào cả, thế nhưng những thua thiệt do điều hành yếu kém của ngân hàng thì nhà nước phải nai lưng chịu, tức nhân dân, đất nước chịu.

Nguyễn Văn Bình có quá nhiều kẻ thù, một trong những kẻ thù lớn nhất của y chính là Trương Tấn Sang. Thế nhưng Tư Sang nham hiểm đã quật ngã được bao nhiêu đối thủ sừng sỏ lại không làm gì được cọng lông chân của Bình. Những chiêu thức như dùng báo chí, truyền thông mạng để tố cáo, tạo sóng dư luận rồi sau đó dùng người trong bên trong như Trương Hoà Bình gây sức ép để hạ được Đinh La Thăng, Hoàng Trung Hải... đều thất bại trước Nguyễn Văn Bình.

Osin Huy Đức một mũi nhọn chủ công của Tư Sang nhiều lần vạch mặt Bình Ruồi đòi lớn tiếng phải xử lý, nhưng rồi Osin cùng ông chủ Tư Sang đành phải bỏ qua khúc xương khó gặm này.

Bình Ruồi làm thịt chị em nhà Đặng Hoàng Yến, Đặng Thành Tâm. Yến là bồ của Tư Sang, vậy mà Bình dùng thanh tra đánh khiến cho Yến phải rời quốc hội chạy biến sang Mỹ trốn, Đặng Thành Tâm nhả ngân hàng Phương Tây, lạy lục  Bình tha tội, rồi phải giả điên một thời gian dài để  mong thoát nạn.

Bình cũng làm thịt Đặng Văn Thành, khiến Thành phải rời bỏ Sacombank. Thành từng lớn tiếng trên báo giới là gia đình Thành và gia đình thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc là chỗ thân tình như ruột thịt. Khi Phúc nắm quyền thủ tướng, Thành có thể đẩy Trầm Bê vào tù, nhờ Minh Xoài đứng ra lấy lại Sacombank cho mình cai quản. Nhưng Đặng Văn Thành chỉ hại được Trầm Bê mà thôi.

Osin Huy Đức đã dùng hết sức mình,khui từ Trầm Bê ngược lên đến Trần Bắc Hà và Nguyễn Văn Binh. Tuy nhiên chỉ đến Trầm Bê, Bắc Hà là dừng lại. 

Phang sấp mặt cả hai ông lớn như Tư Sang và Phúc Nghẹo, Bình vẫn bình yên như tên cha mẹ đặt cho. Nếu nói Bình là đệ tử của Ba Dũng, thì hầu hết tay chân của Ba Dũng dinh đến kinh tế đều phải mang số phận thảm hại trước đòn thù của cánh Tư Sang, Bảy Phúc. Vậy mà Bình chẳng sao?

Phe Tư Sang đã dùng hết mọi sức, dùng truyền thông như Osin Huy Đức công khai, dùng nặc danh như Dương Vũ để đưa tin về Bình, liệt kê một loạt tội của Bình từ vụ thất thoát hàng ngàn đến chục ngàn tỷ nợ xấu  ở Vietinbank , BID với những cái tên như Huyền Như, Tuấn Chợ, Nguyệt Hường..

Bộ trưởng công an Trần Đại Quang lúc đó còn nói, nếu xét tội thì Bình phải bắn chết đến 5 lần.

Bình chẳng sao, mặc dù những kẻ đe doạ Bình đều là đương kim uỷ viên Bộ Chính Trị lúc đó như Tư Sang, Bảy Phúc và Đại Quang. Bình chỉ là tân uỷ viên trung ương. 

Bây giờ Bình còn ngồi đó, Đặng Hoàng Yến cũng chưa biết ngày nào về. Khát tiền, mới đây Yến phải xuất hiện trực tuyến để lừa cổ đông đầu tư dự án bất động sản ở Cali, nhằm chuyển tiền ra nước ngoài. Yến vẫn còn chưa thoát được vòng kiểm soát của Bình. Có thể vì lý do này mà Tư Sang đành phải rút quân không dám công kích Bình nữa. Tiện đây cũng nói những người sở hữu chứng khoán của Tân Tạo phải dè chừng đợt làm giá tâng cao, để Yến lấy tiền lo thân Yến bên Mỹ.

Bình ngồi đó thì Đặng Văn Thành có thân Bảy Phúc đến mấy, cũng phải muối mặt mượn bóng Minh Xoài che chở để điều hành Sacombank dấm dúi, không dám công khai.

Bình có thể có cách để trị Tư Sang, Bảy Phúc hay gọi nhẹ nhàng hơn là có cách thoả hiệp với những kẻ thù không đội trời chung ấy. Nhưng Bình còn người khác thì Bình dùng cách gì, chẳng hạn như nhân sĩ Bắc Hà, hồng phúc dân tộc, cụ già liêm khiết là tổng bí thư, chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng thì sao?

Phần sau sẽ bàn tiếp.

Người Buôn Gió

Nguồn: nguoibuongio1972.blogspot.com/2020/06/bi-uy-vien-bo-chinh-tri-nguyen-van-binh.html

Xem thêm:

Ngân hàng 0 đồng’: Nguyễn Văn Bình được che chắn? (Phạm Chí Dũng)

Tại kỳ họp quốc hội đang diễn ra vào Tháng Năm, 2018, một lần nữa giới “nghị gật” đã không còn giữ nổi tư thế “ngủ ngày” khi phải xót xa việc ngân sách Việt Nam bị nuốt dần bởi thực trạng tồi tệ của ba ngân hàng bị mua với giá 0 đồng.

Một báo cáo vừa được cơ quan Kiểm Toán Nhà Nước Trình Quốc Hội cho hay tỉ lệ nợ xấu tại 3 ngân hàng thương mại là Ngân Hàng Xây Dựng (VNCB), Ngân Hàng Đại Dương (OceanBank) và Ngân Hàng Dầu Khí Toàn Cầu (GPBank) được Ngân Hàng Nhà Nước mua lại 0 đồng đang lên mức rất cao.

Ba ngân hàng trên – được Ngân Hàng Nhà Nước vào thời Thống Đốc Nguyễn Văn Bình mua lại 0 đồng – hiện đang bị âm vốn gần cả tỷ đô la. Nợ xấu của VNCB (chưa bao gồm nợ của các tổ chức tài chính và tổ chức tín dụng) đang ở mức 18,073 tỷ đồng, chiếm đến 95% dư nợ. Nợ xấu của Oceanbank là 14,234 tỷ đồng, chiếm 72.3% dư nợ. Còn nợ xấu của GPBank là 2,800 tỷ đồng, chiếm 59.3% dư nợ.

Những nghi ngờ về Nguyễn Văn Bình

Một sự thật không thể chối bỏ là vào năm 2015, trước khi Đại Hội 12 của đảng cầm quyền diễn ra, nhân vật quyết định mua 3 ngân hàng trên với giá 0 đồng chính là Nguyễn Văn Bình – thống đốc Ngân Hàng Nhà Nước vào thời gian đó.

Cũng vào năm 2015, theo những tin tức đã từng được coi là “tuyệt mật” nhưng rút cục được công khai trên báo chí, nợ xấu của ba ngân hàng trên là hơn 20,000 tỷ đồng – một con số không cách gì trả nổi so với vốn điều lệ của ba ngân hàng chỉ vào khoảng 10,000 tỷ đồng. Cả ba ngân hàng này lại đều có quan chức lãnh đạo bị khởi tố và sau đó bị truy tố lẫn án tù.

Nhưng tại sao Nguyễn Văn Bình và Ngân Hàng Nhà Nước lại phải mua ba ngân hàng trên với giá 0 đồng? Phải chăng Thống Đốc Bình làm theo lệnh của thủ tướng khi đó là Nguyễn Tấn Dũng để “đạt thanh tích trước Đại Hội 12,” nghĩa là vừa bảo đảm “nợ xấu không vượt quá 3%,” vừa “khoanh” những ngân hàng xấu mà không để bị phá sản – một bằng chứng mà nếu xảy ra thì chắc chắn sẽ bị những đối thủ chính trị của ông Nguyễn Tấn Dũng lợi dụng triệt để để quy trách nhiệm “điều hành yếu kém” đối với ông?

Hay hành động Ngân Hàng Nhà Nước quyết định mua lại các ngân hàng trên với giá 0 đồng là một chiêu thức thâu tóm lẫn nhau giữa các nhóm lợi ích ngân hàng? Với “đặc thù” cùng có 2-3 cán bộ lãnh đạo bị bắt và sau đó không lâu đều “được” Ngân Hàng Nhà Nước mua lại với giá 0 đồng, trường hợp của GP, VNCB và OceanBank đang đặt ra dấu hỏi rất lớn: phải chăng có một thế lực bí ẩn và thâm sâu nào đó muốn mượn tay Ngân Hàng Nhà Nước để “thôn tính” các ngân hàng nhỏ thông qua “cơ chế bắt chủ ngân hàng?”

Hay hành vi mua 3 ngân hàng giá 0 đồng nhắm tới cả hai mục tiêu được che giấu trên?

Chưa hết. Ngân hàng nhà nước lấy tiền ở đâu để mua các ngân hàng trên, dù là tuyên bố mua giá 0 đồng”?

Từ sau vụ mua bán có vẻ rất ám muội trên, rất nhiều dư luận đã đặt dấu hỏi lớn về ý đồ Ngân Hàng Nhà Nước đã dùng tiền ngân sách, tức tiền đóng thuế của dân, để giải cứu những ngân hàng thương mại sắp đổ bể.

 

Nhưng từ sau Đại Hội 12 của đảng cầm quyền cho tới nay, bất chấp nhiều dư luận và cả đại biểu quốc hội nêu nghi vấn về việc Ngân Hàng Nhà Nước lấy đâu ra tiền để mua 3 ngân hàng trên, vẫn không hề có câu trả lời thỏa đáng nào từ phía Ngân Hàng Nhà Nước, còn Ủy Viên Bộ Chính Trị – Trưởng Ban Kinh Tế Trung Ương Nguyễn Văn Bình thì “trốn biệt.”

Sự thật bất chợt hé lộ sau lời khai của Đinh La Thăng

Trong lúc toàn bộ nghi ngờ đối với cựu Thống Đốc Bình vẫn chưa hề có lời giải đáp và cũng chẳng hề le lói bất kỳ hy vọng nào cho lời giải này, thì lại xuất hiện một lời khai rất đáng chú ý của Đinh La Thăng vào đầu năm 2018 mà từ đó làm lộ ra sự thật của “ngân hàng 0 đồng.”

Tại phiên tòa xử “Đinh La Thăng giai đoạn 2” – liên quan vụ 800 tỷ đồng của Tập Đoàn Dầu Khí Việt Nam (PVN) gửi vào OceanBank nhưng đã không cánh mà bay, ông Thăng đã tự bào chữa: “Thực tế, việc mua OceanBank với giá 0 đồng, chuyển thành ngân hàng TNHH MTV thì Ngân Hàng Nhà Nước đã bỏ đồng nào vào Ngân Hàng Đại Dương chưa khi vẫn đăng ký vốn điều lệ là 4,000 tỷ đồng? Ngân Hàng Nhà Nước lấy tiền đâu để bỏ vào đấy? Nếu Ngân Hàng Nhà Nước lấy tiền ngân sách bỏ vào đấy là vi phạm Luật Ngân Sách Nhà Nước vì theo quy định, không thể lấy tiền của nhà nước bù lỗ cho doanh nghiệp.”

Là một quan chức xuất thân từ kế toán trưởng, Đinh La Thăng hẳn phải rành rọt đường đi nước bước của nguồn tiền, dòng tiền và những trạng thái “biến thiên” của dòng tiền này trong từng phi vụ giao dịch qua ngân hàng. Chính vì thế, con số 4,000 tỷ đồng cùng mối nghi ngờ mà ông Thăng nêu ra là có cơ sở.

Trong khi đó, luật sư Nguyễn Huy Thiệp – người bào chữa cho ông Đinh La Thăng cho rằng: “có luật sư đặt ra rằng việc mua 0 đồng chính là cố ý làm trái. Tôi cho rằng nghiêm trọng hơn, nó nằm trong nhóm tội phạm về tham nhũng: lợi dụng chức vụ trong khi thi hành công vụ, hoặc lạm dụng chức vụ, quyền hạn chiếm đoạt tài sản.”

Rất đáng chú ý vì đây là lần đầu tiên xuất hiện một con số (4,000 tỷ đồng) liên quan đến vụ “mua ngân hàng giá 0 đồng,” bởi trước đó đã không hề tồn tại bất kỳ con số nào, trong bất kỳ báo cáo hay phát ngôn nào của Ngân Hàng Nhà Nước và các cơ quan, cá nhân liên quan về vụ việc đầy khuất tất này.

Vậy con số 4,000 tỷ trên từ đâu ra? Có phải được lấy từ ngân sách?

Con số 4,000 tỷ trên lại chỉ mới chứng minh cho vụ mua giá 0 đồng đối với OceanBank, mà chưa tính tới những con số tương tự hoặc có thể còn lớn hơn để mua giá 0 đồng tại VCB và GP.

Tuy thế, sự thật lại một lần nữa bị chôn vùi khi Hội Đồng Xét Xử của phiên tòa Thăng – Thanh không những không xem xét lời khai về con số 4,000 tỷ đồng của Đinh La Thăng, mà còn không có bất kỳ kiến nghị nào về việc “hồi tố” vụ Ngân Hàng Nhà Nước mua ba ngân hàng với giá 0 đồng.

Lê Minh Hưng có che chắn?

Liệu vụ “ngân hàng 0 đồng” sẽ hoàn toàn chìm xuồng?

Trách nhiệm trả lời những câu hỏi trên không chỉ thuộc về cựu Thống Đốc Nguyễn Văn Bình mà còn là thống đốc đương nhiệm là Lê Minh Hưng.

Ngay trước kỳ họp quốc hội Tháng Năm, 2018, sau đề nghị của cử tri TP.HCM về “cần làm rõ trách nhiệm đối với các ngân hàng này khi để thua lỗ hàng ngàn tỷ đồng, cần thiết cần xử lý trách nhiệm hình sự từng trường hợp để tránh việc kinh doanh thua lỗ rồi để Ngân Hàng Nhà Nước gánh nợ,” Thống Đốc Lê Minh Hưng đã phát ra một văn thư đáng chú ý để trả lời, trong đó nêu: “phương án mua bắt buộc 3 ngân hàng là giải pháp cuối cùng khi không còn giải pháp xử lý khác khả thi hơn, nhằm mục tiêu bảo đảm sự an toàn, ổn định, trật tự của hệ thống ngân hàng và thị trường tài chính; bảo vệ quyền lợi của người gửi tiền; bảo đảm quá trình cơ cấu lại hệ thống các tổ chức tín dụng không ảnh hưởng đến an ninh chính trị và trật tự an toàn xã hội.”

Nhưng thư trả lời trên lại hoàn toàn không đề cập đến những câu hỏi nhức nhối của dư luận, ít nhất về “Ngân Hàng Nhà Nước lấy tiền ở đâu để mua các ngân hàng trên, dù là tuyên bố mua giá 0 đồng.”

Phải chăng ông Lê Minh Hưng đang cố gắng che chắn và che giấu cho những khuất tất của cựu Thống Đốc Nguyễn Văn Bình?

Bởi nếu quả đúng là Ngân Hàng Nhà Nước đã lấy 4,000 tỷ đồng từ ngân sách để mua OceanBank như lời khai của ông Đinh La Thăng, và cái cách lấy tiền ngân sách như vậy đã khiến ba ngân hàng trên đang dấn sâu vào tình trạng nợ xấu và kinh doanh tồi tệ, đây chính là một vụ cố ý làm trái với mức độ ghê gớm, xứng đáng để Nguyễn Văn Bình bị “hồi tố,” sau đó bị khởi tố và truy tố, phải nhận một mức án không thua gì Đinh La Thăng.

Jun 3, 2018
Phạm Chí Dũng

Nguồn:nguoi-viet.com/binh-luan/ngan-hang-0-dong-nguyen-van-binh-duoc-che-chan/