Jared Diamond: 49 phần trăm xác suất thế giới như chúng ta biết sẽ kết thúc vào năm 2050 (David Wallace-Wells)

Lượt xem: 959

‘…California có vấn đề như mọi nơi khác trên thế giới. Nhưng California khiến cho tôi lạc quan. Nó có vấn đề về môi trường nhưng chúng tôi có, tôi xác nhận, một trong những chính phủ tiểu bang tốt nhất, nếu không phải là chính phủ tiểu bang tốt nhất ở Hoa Kỳ…’

jared_diamond

Cuốn sách mới của Jared Diamond, Upheaval, báotincho một thế giới đang gặp khủng hoảng rất rõ ràng, và cố gắng trình bày một số bài học để rút tỉa từ quá khứ xa xôi. Theo cách đó, nó không quá khác biệt so với tất cả những cuốn sách khác đã nâng nhà địa lý học UCLA trở thành một loại bậc thầy về lịch sử “đại tư tưởng” và một nhân vật được bền bỉ ngưỡng mộ như Steven Pinker và Bill Gates.

Ông Diamond trở thành một trí thức quần chúng khi ông bắt đầu với cuốn sách The Third Chimpanzee, năm 1991, một tác phẩm về tâm lý học tiến hóa, nhưng ông thực sự cất cánh với quyến Guns, Germs và Steel, xuất bản năm 1997, trong đó ông đưa ra lời giải thích ba chữ cho sự trỗi dậy của phương Tây đối với vị thế của đế chế toàn cầu trong kỷ nguyên hiện đại - và thậm chí được công bố ngay vào “Ngày cuối lịch sử”, ông đã không hề bị các nhà phê bình phản đối, những người này nhìn thấy trong đó cả chủ nghĩa quyết định địa lý và cái mà ngày nay người ta gọi là quyền lực tối cao của phương Tây. Năm 2005, ông xuất bản Collapse, một loạt các nghiên cứu trường hợp về những gì đã làm cho các nền văn minh cổ đại rơi vào tình trạng hỗn loạn khi đối mặt với những thách thức môi trường - một dụng cụ chặn cửa đã trở thành một loại công trình chuẩn mực để tìm hiểu cuộc khủng hoảng của biến đổi khí hậu ngày nay. Trong quyển The World Until Yesterday, xuất bản năm 2012, ông đã hỏi chúng ta có thể học được gì từ các xã hội truyền thống; và trong cuốn sách mới của mình, anh ấy hỏi những gì chúng ta có thể học được từ những người giống như của chúng ta đã phải đối mặt với biến động nhưng vẫn chịu đựng được.

Lẽ cố nhiên tôi muốn nói về cuốn sách mới của ông, nhưng tôi nghĩ có thể hữu ích khi bắt đầu bằng cách hỏi ông xem ông thấy nó như thế nào trong bối cảnh công trình của đời ông.

Hẳn nhiên. Đây là câu trả lời của tôi, và tôi nghĩ rằng bạn sẽ thấy nó tầm thường và đáng thất vọng hơn những gì bạn có thể hy vọng. Người ta thường hỏi tôi mối tương quan giữa những quyển sách của tôi và câu trả lời là không có. Thực sự, mỗi cuốn sách là điều tôi quan tâm nhất và cảm thấy thoải mái nhất khi tôi hoàn thành cuốn sách trước đó.

Vậy, nó có thể là một câu chuyện gợi ý cho tôi bởi vì tôi đang nghĩ về Guns, Germs and Steel, Collapse (Súng, Vi trùng và Thép, Sự sụp đổ), và quyển mới này, Upheaval, nhưng đối với tôi, thật thú vị khi lưu ý rằng mỗi quyển sách khi xuất hiện đúng vào thời điểm văn hóa, trí tuệ đặc biệt. Điều đó bắt đầu với Guns, Germs và Steel - nó rõ ràng là một cuộc khảo sát lịch sử khá tinh tế, nhưng nó cũng được đọc, khi nó xuất hiện, như một lời giải thích cho sự thống trị của phương Tây đối với thế giới

Tôi muốn nói rằng bạn quá khen ngợi tôi hơn tôi xứng đáng. Nhưng tôi chỉ nhận một phần ba lời khen mà bạn cho tôi. Và lien quan đến Collapse.Guns, Germs and Steel, tôi không thấy nó đề cao tinh thần chiến thắng.

Không, tôi cũng không nghĩ như vậy. Tôi không có ý nói như vậy. Nhưng nó đã đáp ứng đúng vào thời điểm chiến thắng của phương Tây trong văn hóa của chúng ta, tôi nghĩ vậy.

Thực tế là bạn và tôi đang nói tiếng Anh. Chúng ta không nói tiếng Algonquin và có những lý do cho điều đó. Tôi không thấy đó là một chiến thắng của tiếng Anh. Tôi thấy đó là sự kiện về lịch sử đã diễn ra như thế nào, và đó là những gì mà Guns, Germs và Steel đề cập đến.

Ông thử không đề cập đến Collapse trong một thoáng giây… Quan điểm của ông về những vấn đề này có thay đổi trong những năm qua không? Ý tôi là, khi ông nghĩ về việc xã hội đã đối mặt thế nào với những thách thức môi trường, họ có thể thích nghi và đề kháng đến mức nào, ông thấy mình có còn giữ quan điểm như cách đây một thập kỷ rưỡi không?

Đúng. Quan điểm của tôi không thay đổi bởi vì tôi nghĩ rằng câu chuyện mà tôi đã thấy vào năm 2005, nó vẫn còn đúng cho đến ngày hôm nay. Nó vẫn là trường hợp có nhiều xã hội trong quá khứ tự hủy hoại do thiệt hại môi trường. Kể từ khi tôi viết cuốn sách, nhiều trường hợp đã được đưa ra. Đã có những nghiên cứu về sự sụp đổ môi trường của Cahokia, bên ngoài St. Louis. Cahokia là xã hội người Mỹ bản địa đông dân nhất ở Bắc Mỹ. Và khi tôi viết Collapse Người ta không biết lý do tại sao Cahokia lại sụp đổ, nhưng sau đó chúng tôi đã biết rằng có một nghiên cứu rất hay về vai trò của biến đổi khí hậu và lũ lụt trên sông Mississippi trong việc hủy hoại Cahokia. Vì vậy, cuốn sách, vâng, nó có liên quan đến những gì đang xảy ra. Nhưng câu chuyện ngày hôm nay, không có gì thay đổi. Xã hội quá khứ đã tự hủy diệt. Trong 14 năm qua, không ai phản bác sự kiện các xã hội trong quá khứ đã tự hủy hoại mình.

Ngày nay, rủi ro mà chúng ta phải đối mặt không phải là xã hội sụp đổ từng mảng một, mà vì toàn cầu hóa, rủi ro mà chúng ta đang phải đối mặt là sự sụp đổ của cả thế giới.

Làm thế nào ông có thể nghĩ điều này xảy ra? Rằng toàn bộ mạng lưới văn minh sẽ sụp đổ?

Tôi ước tính xác suất là khoảng 49 phần trăm rằng thế giới như chúng ta biết sẽ sụp đổ vào khoảng năm 2050. Lúc đó tôi sẽ chết nhưng điều gì sẽ xảy ra với những đứa con của tôi? Sáu mươi ba tuổi vào năm 2050. Vì vậy, đây là một chủ đề tôi rất quan tâm. Với tốc độ mà chúng ta hiện đang dùng, các nguồn lực cần thiết cho các xã hội phức tạp đang được quản lý không bền vững. Nghề cá trên khắp thế giới, hầu hết các nghề cá đang được quản lý không bền vững, và họ đang cạn kiệt. Các trang trại trên khắp thế giới, hầu hết các trang trại đang được quản lý không bền vững. Đất, lớp đất mặt trên khắp thế giới. Nước ngọt trên toàn thế giới đang được quản lý không bền vững. Với tất cả những điều này, với tốc độ mà chúng ta hiện đang đi tới, chúng ta có thể tiếp tục với việc sử dụng không bền vững hiện tại trong vài thập kỷ, và đến khoảng năm 2050, chúng ta không còn khả năng để có thể tiếp tục lâu hơn nữa. Điều đó có nghĩa là vào năm 2050, hoặc chúng ta đã tìm ra một lộ trình bền vững, hoặc nó quá muộn.

jared_diamond_upheaval

Vì vậy, hãy nói về lộ trình bền vững đó. Những bài học trong cuốn sách mới có thể giúp chúng ta điều chỉnh lộ trình theo cách đó là gì?

Đối với các cuộc khủng hoảng quốc gia có liên quan, bước đầu tiên là thừa nhận - quốc gia này phải thừa nhận rằng có một cuộc khủng hoảng. Nếu quốc gia này phủ nhận rằng nó đang gặp khủng hoảng, tất nhiên nếu bạn từ chối bạn trong một cuộc khủng hoảng, thì bạn sẽ không giải quyết được khủng hoảng, đây là điều thứ nhất. Ở Hoa Kỳ ngày nay, rất nhiều người Mỹ không thừa nhận rằng chúng ta đang gặp khủng hoảng.

Điều thứ hai, một khi bạn thừa nhận rằng bạn đang gặp khủng hoảng, bạn phải thừa nhận rằng có một điều gì đó bạn có thể làm được. Bạn có trách nhiệm. Nếu thay vào đó, bạn nói rằng cuộc khủng hoảng là do lỗi của người khác, thì bạn sẽ không đạt được bất kỳ tiến triển nào trong việc giải quyết nó. Một ví dụ ngày nay là những người, bao gồm các nhà lãnh đạo chính trị của chúng ta, những người nói rằng các vấn đề của Hoa Kỳ không phải do Hoa Kỳ gây ra, nhưng họ đã gây ra bởi Trung Quốc và Canada và Mexico. Nhưng nếu chúng ta nói rằng các vấn đề của chúng ta là do các quốc gia khác gây ra, điều đó có nghĩa là nó không phụ thuộc vào chúng ta để giải quyết các vấn đề của chúng ta. Chúng ta không gây ra chúng. Vì vậy, đó là một bước thứ hai rõ ràng.

Về khí hậu nói riêng, dường như có rất nhiều xung lực đối nghịch với môi trường - từ những người tin rằng giải pháp duy nhất để giải quyết khí hậu là thông qua hành động cá nhân đến những người thực sự tập trung vào thói xấu nhưng đem lợi ích đặc biệt cho công ty, hành vi xấu của Đảng Cộng hòa, và vân vân. Trong bối cảnh đó, việc chấp nhận trách nhiệm có nghĩa là gì?

Hiểu biết của tôi là, trái ngược với năm năm trước, phần lớn công dân và cử tri Mỹ nhận ra thực tế của biến đổi khí hậu. Vì vậy, tôi nói, công chúng Mỹ thừa nhận rằng có một sự thay đổi trong đó chúng ta chịu trách nhiệm về điều đó.

Đúng.

Đối với những gì chúng ta có thể làm, liệu có giải quyết bằng hành động cá nhân hay ở quy mô trung bình bằng hành động của công ty hay ở quy mô cao nhất bằng hành động của chính phủ - tất cả ba trong số đó. Theo tư cách cá nhân chúng ta có thể làm mọi thứ. Chúng ta có thể mua các loại xe khác nhau. Chúng ta có thể lái xe ít hơn. Chúng ta có thể chọn giao thông công cộng. Đó là một điều. Ngoài ra còn có lợi ích doanh nghiệp vì tôi trong ban giám đốc của World Wildlife Fund và tôi ở trong hội đồng Conservation International, và trong ban giám đốc của chúng tôi có lãnh đạo của các công ty lớn như Walmart và Coca-Cola là người đứng đầu của họ, CEO, có mặt trong hội đồng quản trị của chúng tôi.

Tôi thấy rằng các tập đoàn, tập đoàn lớn, trong khi một vài người trong số họ làm những điều khủng khiếp, một vài người trong số họ cũng đang làm những điều tuyệt vời không xuất hiện trên trang nhất. Khi Exxon Valdez đánh đổ dầu ở Alaska, bạn có thể đặt cược tin này chạy trên trang nhất. Khi Chevron đang quản lý mỏ dầu của mình ở Papua New Guinea theo cách cực kỳ nghiêm chỉnh, tốt hơn bất kỳ công viên quốc gia nào tôi đã từng ở, điều đó chắc chắn không chạy lên trang nhất bởi vì nó không phải là một bức tranh đẹp.

Và cuối cùng là Đảng Cộng hòa, vâng. Chính phủ giữ một vai trò. Nói tóm lại, biến đổi khí hậu có thể được giải quyết ở tất cả các cấp độ này. Cá nhân, công ty, và cấp quốc gia.

Trong cuốn sách, khi ông viết về thời điểm hiện tại - ông nói về khí hậu, ông nói về tài nguyên, nhưng ông cũng nói về mối đe dọa của chiến tranh hạt nhân và vũ khí hạt nhân. Nó có thể là một câu hỏi ngu ngốc để hỏi, nhưng làm thế nào để ông xếp hạng những mối đe dọa đó?

Tôi nhịn cười vì tôi biết người ta phản ứng thế nào khi tôi trả lời. Khi người nào đó nói với tôi, “Chúng ta ưu tiên những nỗ lực của mình như thế nào?” Câu trả lời của tôi là, chúng ta không nên ưu tiên cho những nỗ lực của mình. Nó giống như ai đó hỏi tôi, “Jared, tôi sắp kết hôn. Yếu tố quan trọng nhất cho một cuộc hôn nhân hạnh phúc là gì? Và câu trả lời của tôi là, nếu bạn, bạn hỏi tôi yếu tố quan trọng nhất để có một cuộc hôn nhân hạnh phúc, tôi sẽ dự đoán rằng bạn sẽ ly hôn trong vòng vài năm nữa. Bởi vì để có một cuộc hôn nhân hạnh phúc, bạn phải có được 37 điều đúng đắn. Và nếu bạn thực hiện được 36 điều nhưng bạn không có quan hệ tình dục, hoặc là bạn không có tiền, hoặc bạn không thích hợp với gia đình sui gia, bạn sẽ ly hôn. Bạn phải sắp xếp rất nhiều việc cho thích hợp.

Vậy đối với tình trạng của thế giới ngày nay, làm thế nào để chúng ta ưu tiên những gì đang diễn ra trên thế giới? Chúng ta phải tránh một vụ thảm sát hạt nhân. Nếu chúng ta có một vụ thảm sát hạt nhân, chúng ta tiêu tùng, ngay cả khi chúng ta giải quyết biến đổi khí hậu. Chúng ta phải giải quyết biến đổi khí hậu bởi vì nếu chúng ta không giải quyết vấn đề biến đổi khí hậu nhưng chúng ta đối phó với một vụ thảm sát hạt nhân, chúng ta tiêu tùng. Nếu chúng ta giải quyết biến đổi khí hậu và không xảy ra thảm sát hạt nhân nhưng chúng ta vẫn tiếp tục sử dụng tài nguyên không bền vững, chúng ta tiêu tùng. Và nếu chúng ta đối phó với vấn đề hạt nhân và biến đổi khí hậu và sử dụng bền vững, nhưng chúng ta duy trì hoặc gia tăng bất bình đẳng trên toàn thế giới, chúng ta tiêu tùng. Vì vậy, chúng ta không thể ưu tiên. Giống như một cặp vợ chồng trong một cuộc hôn nhân phải đồng ý về tình dục và con cái, sui gia và tiền bạc và tôn giáo và chính trị. Chúng ta phải giải quyết cả bốn vấn đề đó.

Chúng ta nên làm gì? Có những bài học nào từ lịch sử?

Để tiến hành một cuộc hôn nhân hạnh phúc, việc ngồi lại và có một cái nhìn toàn cảnh về một cuộc hôn nhân hạnh phúc không phải là điều kiện đủ. Thay vào đó, bạn cần thảo luận về ngân sách của bạn và thông gia của bạn và 36 điều khác. Theo như mối ưu tư của thế giới, giải quyết các cuộc khủng hoảng quốc gia, danh sách kiểm tra mà tôi nghĩ ra trong cuốn sách của mình là một danh mục của hàng chục yếu tố. Bây giờ, tôi có thể tạo một danh mục dài hơn hoặc tôi có thể tạo một danh mục ngắn hơn, nhưng nếu chúng ta có một danh mục gồm ba yếu tố thì rõ ràng chúng ta sẽ bỏ sót một số điều lớn. Và nếu chúng ta có một danh mục gồm 72 yếu tố, rồi không ai cầm đọc cuốn sách của tôi và họ sẽ không chú ý đến nó.

Như một ví dụ liên quan đến một trong những yếu tố mà Hoa Kỳ hiện đang thực sự náo loạn, đó là yếu tố sử dụng các quốc gia khác làm mô hình để giải quyết vấn đề. Cũng giống như khủng hoảng cá nhân, khi ai đó hôn nhân tan vỡ hoặc có nguy cơ tan vỡ, một cách đối phó là nhìn vào những người khác có hôn nhân hạnh phúc và học hỏi từ mô hình của họ về cách tiến hành hôn nhân hạnh phúc. Nhưng Hoa Kỳ ngày nay tin vào cái gọi là chủ nghĩa ngoại lệ của Mỹ. Đó là cụm từ, chủ nghĩa ngoại lệ của Mỹ có nghĩa là niềm tin rằng Hoa Kỳ là duy nhất, đặc biệt, do đó, không có gì chúng ta có thể học được từ các quốc gia khác. Nhưng chúng ta có người hàng xóm Canada, một nền dân chủ chia sẻ cùng lục địa với chúng ta và có những nền dân chủ khác trên khắp Tây Âu ở Úc và Nhật Bản. Tất cả các nền dân chủ này phải đối mặt với các vấn đề mà chúng ta không giải quyết ổn thỏa. Tất cả các nền dân chủ này có vấn đề với hệ thống y tế quốc gia của họ. Và họ có vấn đề với giáo dục. Và họ có vấn đề với các nhà tù. Và họ có vấn đề với việc cân bằng lợi ích cá nhân với lợi ích cộng đồng. Nhưng Hoa Kỳ, chúng ta cũng có nhà tù và chúng ta co nền giáo dục và chúng ta có một hệ thống y tế quốc gia, và chúng ta không hài lòng. Hầu hết người Mỹ không hài lòng với hệ thống y tế quốc gia của chúng ta và hầu hết người Mỹ ngày càng không hài lòng với hệ thống giáo dục của chúng ta.

Các quốc gia khác phải đối mặt với những vấn đề tương tự và các quốc gia khác giải quyết ổn thỏa, tốt hơn Hoa Kỳ trong việc giải quyết những vấn đề này. Vì vậy, một điều mà chúng ta có thể học là xem các quốc gia khác là những gương mẫu và không cho phép bản thân nghĩ rằng Hoa Kỳ là đặc biệt và vì vậy, không có gì chúng ta có thể học được từ bất kỳ quốc gia nào khác, điều này vô nghĩa.

Ông có nghĩ đây là một loại sách về con đường phía trước của Hoa Kỳ không? Hay ông nghĩ nó có một đối tượng toàn cầu rộng lớn hơn?

Đó là một cuốn sách về Hoa Kỳ cộng với 215 quốc gia khác. Hoa Kỳ là một quốc gia trên thế giới và chúng ta có những vấn đề của riêng mình, điều mà chúng ta đang phải vật lộn. Tôi trở về từ Ý và Anh. Nước Anh khi tôi ở đó đã ở đỉnh Brexit, nhưng Anh vẫn ở đỉnh Brexit.

Họ không bỏ qua điều đó.

Theo tôi, họ tiến triển ở mức không độ với Brexit. Ý có những vấn đề lớn của riêng mình. Papua New Guinea có vấn đề riêng của mình. Tôi đang cố gắng nghĩ xem đất nước nào không có vấn đề.

Khó thật

Na Uy đang làm khá tốt. Còn gì nữa không?

Bồ Đào Nha có lẽ đang làm tương đối tốt.

Nước này là nước nào vậy?

Bồ Đào Nha, có lẽ.

Bồ Đào Nha, có lẽ. Costa Rica, xem xét trên mọi bình diện. Chà, Costa Rica có vấn đề bởi vì tôi nghĩ rằng cả bốn vị tổng thống gần đây của Costa Rica đều đang ở tù. Đó là một vấn đề quan trọng.

Nếu hầu như không có một quốc gia nào trên thế giới có vẻ là một hình mẫu tốt, một ví dụ nổi bật cho các quốc gia khác trên thế giới theo sau, thì ông đạt tin tưởng bao nhiêu để chúng tôi có thể tìm thấy con đường đi đến một loại tương lại bền vững, thịnh vượng, và sung mãn?

Đó là một câu hỏi thú vị. Nếu tôi đã dừng cuốn sách về chương về thế giới mà không viết sáu trang cuối, thì đó sẽ là một chương bi quan, bởi vì vào thời điểm đó tôi đã nghĩ rằng thế giới không có hồ sơ theo dõi giải quyết các vấn đề khó khăn. Liên Hiệp Quốc, cầu chúc may mắn cho họ, nhưng Liên Hiệp Quốc không đủ sức mạnh, và do đó tôi cảm thấy bi quan về cơ hội giải quyết các vấn đề lớn của thế giới.

Nhưng may mắn thay, tôi đã học được bằng cách nói chuyện với bạn bè rằng thế giới có một hồ sơ theo dõi thành công trong 40 năm qua về việc giải quyết các vấn đề thực sự phức tạp, gai góc. Ví dụ, kinh tế ven biển. Có quá nhiều quốc gia có vùng kinh tế ven biển chồng lấn. Thật là một thách thức khủng khiếp đó là khiến tất cả các quốc gia trên thế giới đồng ý với việc phân định các khu kinh tế ven biển của họ. Nhưng điều này đã thành công. Họ đã phác họa.

Hoặc bệnh đậu mùa. Để loại bỏ bệnh đậu mùa, nó phải được loại bỏ ở mọi quốc gia. Điều đó bao gồm việc loại bỏ nó ở Ethiopia và Somalia. Anh bạn này, rất khó để loại bỏ bệnh đậu mùa ở Somalia, nhưng nó đã bị loại bỏ.

Tôi tự hỏi nếu tôi có thể hỏi ông về California nói riêng. Điều đáng chú ý đối với tôi theo nghĩa là khi tôi nhìn vào ví dụ về California, tôi thấy rất nhiều lý do để hy vọng theo nghĩa là có sự chú ý khá tập trung vào khí hậu và tài nguyên được sử dụng ở đó - có lẽ là quan tâm lâu dài đến những chủ đề đó hơn là thực sự là bất cứ nơi nào khác ở Hoa Kỳ. Và ở đó có chính sách, theo bất kỳ số liệu nào, tôi nghĩ tiến bộ hơn các chính sách có liên quan ở nơi khác ở Hoa Kỳ.

Chưa hết, đây cũng là một tiểu bang - có thể là đây là một cụm từ đáng tiếc - do tai nạn địa lý cũng phải đối mặt với một số áp lực mạnh mẽ nhất và đối phó với các tác động mạnh mẽ nhất đã xảy ra, từ các vấn đề về nước đến cháy rừng và tất cả phần còn lại của nó. Là một người California, có nhiều thông tin về những mối quan tâm về tương lai và suy nghĩ về tương lai, tương lai của California sẽ như thế nào đối với ông?

California có vấn đề như mọi nơi khác trên thế giới. Nhưng California khiến cho tôi lạc quan. Nó có vấn đề về môi trường nhưng chúng tôi có, tôi xác nhận, một trong những chính phủ tiểu bang tốt nhất, nếu không phải là chính phủ tiểu bang tốt nhất ở Hoa Kỳ. Và công dân tương đối có học thức. Và chúng tôi có hệ thống giáo dục công cộng tốt nhất, giáo dục đại học công lập ở Hoa Kỳ. Mặc dù, tôi, tại Đại học California, biết rất rõ rằng chúng ta đang hét vào cơ quan lập pháp để có thêm tiền. Vì vậy, chúng tôi có vấn đề nhưng chúng tôi đã cho tôi hy vọng về cách chúng tôi xử lý những vấn đề đó.

Tôi là một người New York bản địa và sống cả đời trong môi trường này ở Bờ Đông. Và khi tôi nhìn thấy những hình ảnh về những vụ cháy rừng đó và khi tôi nghe những câu chuyện về những người tôi biết hoặc những người tôi gặp, và thực tế là họ đã sơ tán, thực tế là dù bạn ở đâu tại Nam California, cũng ở miền Trung California và Bắc California, bạn có một kế hoạch sơ tán trong tâm trí. Tôi không hiểu làm thế nào các bạn có thể sống như vậy. Nó phải bắt đầu nẩy ra một loại ấm ức tâm lý.

Vâng, tôi hiểu nỗi ấm ức tâm lý phải trả và tôi hiểu rằng tôi phải lo lắng vì tôi sinh ra và lớn lên ở Boston. Giọt nước làm tràn ly đối với tôi là ở Boston, tôi đi hát trong ca đoàn Hiệp Hội Handel và Haydn, và chúng tôi dự định biểu diễn ở Boston Symphony Hall vào cuối  tuần tháng 5 và buổi hòa nhạc của chúng tôi đã bị hủy bỏ bởi một cơn bão tuyết khóa chặt Boston. Và đối với tôi đó là giọt nước làm tràn ly. Tôi không muốn sống ở một thành phố nơi một buổi hòa nhạc ở Symphony Hall bị đóng cửa vào tuần cuối tháng Năm bởi một cơn bão tuyết.

Đó chỉ là một sự kiện, nhưng thực tế là Boston đã và đang khốn khổ suốt năm tháng trong năm vào mùa đông và sau đó là hai tuần vào mùa xuân và sau đó là khổ sở trong bốn tháng vào mùa hè, và sau đó đẹp trời một vài tuần vào mùa thu. Tương tự với New York. Vì vậy, khi tôi chuyển đến đây, phản ứng của tôi là “Đúng, chúng tôi có các đám cháy và chúng tôi có các trận động đất và chúng tôi có trận lở bùn và chúng tôi có nguy cơ lũ lụt. Nhưng, cảm ơn Thượng đế, tất cả những sự việc này đã cứu tôi khỏi những ấm ức tâm lý khi sống ở vùng Đông Bắc”.

David Wallace-Wells

Trọng Khiêm dịch

Nguồn: medium.com/new-york-magazine/jared-diamond-theres-a-49-percent-chance-the-world-as-we-know-it-will-end-by-2050-7b131aad06d5