Tôi không hiểu (Nhật Huỳnh)

Lượt xem: 1333

‘…Rõ ràng, đó là một tâm lý vừa ỷ lại, vừa tự ti lười nhác trong suy nghĩ để tìm ra cái hay cái lạ cho mình. Một đất nước như thế với những con người có suy nghĩ như thế, hỏi làm sao mà không... nghèo bền vững?...’

dinhthithuthuy00

Tôi hay tin chị bị bắt, tin khá trễ so với những người khác. Tôi vội vàng vào trang FB chị để kiểm lại những gì người ta tố cáo chị, nhưng trang FB đã bị khóa. Và...tôi không tài nào ngủ được.

Tôi không hiểu, với một người phụ nữ nhỏ nhắn, mảnh khảnh thế này thì có gì nguy hại cho đất nước mà người ta lại đành đoạn bắt chị ngay trong mùa dịch Covid này, khi mà ở một số nước vì lí do nhân đạo, họ còn thả các tù nhân để tránh lây lan trong điều kiện nhà tù không đảm bảo an toàn về dịch bệnh? Tính nhân văn mà họ - những người nhân danh chính quyền nhân dân rêu rao bấy lâu nay ở đâu?

dinhthithuthuy01

Chị - Đinh Thị Thu Thủy - người con gái đất Hậu Giang xinh đẹp, tham gia đợt biểu tình phản đối luật đặc khu giữa tháng 6 năm 2018, bị đánh đập dã man tại công viên Tao Đàn mà không hiểu vì sao, bởi chị tin Hiến Pháp nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam là cao cả. Ở đó, người ta cho phép người dân được quyền tự do mà cả ngàn năm phong kiến không thể bằng. Ở đó, quyền biểu tình, quyền tự do biểu đạt ý kiến, quyền phê phán, quyền được chọn người tài thông qua bầu cử là những quyền hiến định mà không ai có thể thay đổi. Và chị đã ngây thơ tin vào điều đó, để rồi...

Chị viết, viết trên FB những bất công mà mình thấy để mong một ngày đất nước tốt đẹp hơn. Có ai đó đã từng nói rằng, chính người dân mới là những chiến sĩ đầu tiên đứng lên khi có giặc giã. Tham nhũng, đục khoét của công chính là giặc. Tương tự như vậy, nó sẽ không sống được nếu như bị người dân phát giác kịp thời. Đằng này, chính sự bao che của các thế lực bằng cách bịt mồm dân bằng các điều luật 117, 338 tạo điều kiện cho những kẻ cậy quyền thế kê cao gối mà ngủ, đến khi bị trừng phạt (nếu có) thì đất nước như những vết thương thối rữa bởi loài sâu đục khoét không thể nào lành lại được.

Tôi không hiểu một chính thể nhà nước được cho là của nhân dân, được nhân dân yêu thương, tin tưởng tuyệt đối thì làm sao có thể lung lay bởi một người phụ nữ như thế được? Hãy nhìn rộng ra thế giới, nước Mỹ trong thảm họa Covid hiện nay, người bị chửi nhiều nhất là Trump, chửi đúng có, sai có, bôi nhọ có. Nhưng nước Mỹ có sụp đổ không? Không hề! Một đất nước do toàn bộ sức mạnh của dân chúng dựng lên thì làm sao mà sụp đổ được!

dinhthithuthuy02

Kẻ ngay thì không sợ người ta nói gì về mình. Tôi không hiểu tại sao Đảng và Nhà nước lại sợ những bài viết trên FB nếu như họ - những người lãnh đạo không làm gì sai? 1triệu quân chính quy, hàng triệu thanh niên nghĩa vụ quân sự với đầy đủ súng ống, xe tăng, máy bay cùng đội ngũ công an có quyền cao hơn Tư pháp mà lại có thể dễ dàng sụp đổ bởi một người có vũ khí bằng ... laptop, điện thoại? Đằng gì sau nỗi sợ ấy?

Người cộng sản đi lên từ thế trận lòng dân, bằng những lời tuyên truyền, họ đã đánh bại cả một đội quân có vũ khí của Việt Nam Cộng Hòa mà bây giờ lại sợ người không tấc sắt thì thật là nực cười! Có chăng là họ sợ chính họ, sợ những hào quang vây quanh mình sớm bị lụi tàn bởi sự thật trần trụi về những yếu kém cả khách quan và chủ quan do họ gây ra trong quản lý đất nước. Thế nên, họ phải tiếp tục lập chiến công, tiêu diệt kẻ địch để có thành tích mà báo cáo. Mà kẻ địch từ đâu ra?

Xưa, có một ông chồng yếu đuối, nhút nhát. Vợ thách thức anh ta phải đánh được một ai đó để chứng tỏ mình là đàn ông. Anh ta gặp thanh niên thì sợ khỏe không bằng, gặp trung niên thì sợ thua về mưu mẹo. Cuối cùng thì anh ta thách đấu với thằng nhóc 7 tuổi và giành chiến thắng. Nay, giặc thì mạnh, cướp thì liều, lại đến đợt báo cáo thành tích để thăng chức, e có phải bổn xưa soạn lại cho chắc ăn?

Thực ra, công an vùng quê đều là những người không được đào tạo chuyên môn, đi lên từ các hoạt động cảm tình Đảng, từ những thành phần "không biết làm gì thì làm cán bộ" nên khác với lực lượng được đào tạo ở các thành phố lớn vốn dĩ có sự hiểu biết khá về luật và nhận thức, vì vậy sự bắt bớ cũng là tùy tiện hơn bởi họ cứng nhắc một cách máy móc, ham thành tích, thà bắt lầm hơn bỏ sót. Họ sợ dân hiểu biết nhiều sẽ không quản nổi với trình độ hạn hẹp của mình, cuối cùng họ chọn phương pháp đàn áp ngay từ trong trứng nước. Xét về mặt hiệu quả, nó có hiệu quả trong thể chế quản trị chuyên chế, nhưng xét về mặt lợi ích đất nước, đó là một bước thụt lùi bởi quá trình chia đều giới hạn ngu dốt cho người dân, do không ai dám... khôn hơn Nhà nước. Không tin, các bạn cứ tranh luận với những người ủng hộ đảng xem, ít nhiều sẽ nhận được câu nói "mày làm như giỏi hơn những người làm trong đó (nhà nước) vậy. Rõ ràng, đó là một tâm lý vừa ỷ lại, vừa tự ti lười nhác trong suy nghĩ để tìm ra cái hay cái lạ cho mình. Một đất nước như thế với những con người có suy nghĩ như thế, hỏi làm sao mà không... nghèo bền vững?

Nhóm trí thức bao giờ cũng ít hơn số đông, họ luôn thấy trước những điều mà đám đông không hề thấy được. Einstein, Edison, Bill Gates, Steve Job không bao giờ có hết trong hai trăm triệu con người nước Mỹ. Nhưng sự kết hợp của những người trong số họ với số đông lại tạo thành một đoàn tàu kéo dân tộc băng băng về đích. Còn Việt Nam thì hỡi ơi, trí thức luôn bị số đông ngoảnh mặt, thậm chí coi như kẻ thù thì đất nước này chẳng khác nào một đoàn tàu tuột xích giữa sân ga...

Tôi không hiểu...

Nhật Huỳnh

Nguồn: facebook.com/permalink.php?story_fbid=10157252675946818&id=740081817