Bắt tay thời Covy (Văn Công Hùng)

Lượt xem: 976

‘…Thấy báo chí đưa tin rầm rộ một bộ trưởng trong nội các từ chối bắt tay thủ tướng Đức cũng vì sợ... covid. Thì trong cái rủi có cái may, là cái con covid ấy nó làm người ta sợ bắt tay, dần rồi bỏ đi…”

Tôi đã cười như thằng rồ khi thấy một bạn đăng lên phây ảnh mấy ông chào nhau bằng... chân. He he, vào hỏi thì bảo nó tràn trên mạng ấy. Vào tìm thì thấy hay thật, bèn áp dụng ngay. Hôm vào báo SGGP, gặp ông bạn, 2 đứa khuỳnh khuỷu tay ra đụng nhau, rất Cu Te đèo Le. Sau đấy ra sân bay Tân Sơn Nhất bay về Quy Nhơn, thấy mấy mụ sồn sồn rửng mỡ bịt kín từ đầu tới chân, tay đi găng nữa, gặp nhau cũng... chào bằng chân...

Mấy hôm nay cả thế giới báo động về dịch Covid. Chống nó chưa được thì phải tránh và trốn thôi. Khẩu trang là ưu tiên đầu tiên. Ra đường cứ ngàn ngạt khẩu trang. Thực ra là tưởng thế, tôi vừa đi một chuyến lang thang từ Sài Gòn ra Hà Nội, thấy số người đeo khẩu trang chiếm chừng 60 đến 70%. Thì cũng có những khuyến cáo là người khỏe mạnh không cần khẩu trang. Khẩu trang là để dành cho người ốm và người trực tiếp điều trị cho người ốm. Thế nên, ngay ở sân bay Tân Sơn Nhất hay Nội Bài, là những nơi tưởng như virus Covid thảnh thơi bay lượn thì cũng không phải là một trăm phần trăm đều đeo khẩu trang.

Nhưng có một món có vẻ giảm hẳn, ấy là... bắt tay.

Chả biết từ đâu, dân nhậu Việt Nam (chiếm khá đông dân số) có cái tật uống xong một ly là... xòe tay ra bắt. Có những cái bắt tay vô duyên hết sức. Đang yên đang lành ngồi trong bàn, một ông lạ hoắc nào đấy lừ lừ cầm cái ly xông tới. Chạm ly. Ực phát cạn, không cạn được thì cứ đứng cho cạn thì thôi. Xong thì... xòe tay ra bắt, chả biết ai ra ai, có khi bắt tay người này nhưng mắt nhìn người khác. Cơ khổ là hàng ngàn bi hài kịch bắt tay khi nhậu. Nạn này kinh hoàng nhất là khi đi đám cưới, và ngồi chung bàn trót có ông nào đấy... nổi tiếng.

Món bắt tay du nhập từ ngoại quốc, đơn giản ban đầu chỉ để chứng minh là tớ đi tay không nhé, tớ không mang dao búa gì nhé. Thế mà giờ nó phổ biến hang cùng ngõ hẻm ở Việt Nam, dù ngày xưa các cụ gặp nhau có bắt tay bao giờ. Chắp tay chào nhau rất lịch sự và khiêm tốn. Uống xong 1 ly bắt tay đã đành, giờ xuống làng người dân tộc thiểu số Tây Nguyên, vào nhà họ, bao giờ họ cũng đứng chờ, giơ tay ra bắt rất hân hoan. Thường là họ giơ tay phải, tay trái nắm lấy cổ tay phải, rất đúng điệu. Hỏi họ mắc chi bắt tay, họ cười rất tươi, xem trên tv thấy thế, hehe...

Dân Việt ta rất nhiều người bắt tay như... nghiện mà chả biết quy tắc bắt tay gì cả, thấy ai cũng giơ tay ra bắt búa xua, mà không biết rằng, chỉ người lớn chìa tay ra cho người nhỏ, chỉ nữ chìa tay cho nam, chủ nhà chìa cho khách... Còn họ không chìa thì đừng có thò tay ra. Xem tivi thấy cảnh trao quà hoặc tặng thưởng gì cho học sinh ấy, kể cả các cháu... mẫu giáo, trao xong bác được mời lên trao cũng... bắt tay các cháu. Huhu, nhìn bàn tay các cháu bé xíu lọt thỏm giữa lòng bàn tay các bác mà thương. Có bác còn nắm lấy lắc lấy lắc để. Cơ khổ, chúng có biết bắt tay là gì đâu. Món này hay xuất hiện ở các dịp hè, các trường tổng kết, mời các bác lãnh đạo lên trao quà, rồi về địa phương, con ai có giấy khen, là học sinh giỏi, lại được địa phương trao nữa, lại... bắt tay.

Lại có cái kiểu bắt tay nhưng co ngón trỏ lại, cào cào vào lòng bàn tay người được bắt. Trời ạ, nó thô bỉ và buồn cười. Tôi từng ngơ ngác mất nguyên buổi khi bị/ được một đồng chí bắt tay kiểu thế. Một bạn nữ kể, từng suýt cho đối tác một cái tát cũng vì kiểu bắt tay khều khều như thế, vì cho rằng đấy là tín hiệu... sàm sỡ. Tôi phải bảo, sàm sỡ gì đâu, đứa bắt tay ấy, nó biết quái gì đâu, thấy người ta khoèo thì nó cũng khoèo, tưởng thế là... bắt tay.

Cũng có lần tôi bị đau ngón tay. Một ngày phải xin lỗi bao lần trước các bàn tay chìa ra bắt, mà rồi nào có thoát, vẫn bị những cú vặn đau điếng.

Có lần ngồi với mấy anh em Phú Thọ, họ tự hào kiểu hài hước bảo, cái món bắt tay xuất phát từ quê họ, và họ đọc: Uống rượu bắt tay biết ngay Phú Thọ. Nhưng sau này bất cứ địa phương nào cũng có thể đính tên mình vào thay tên Phú Thọ. Tức nó là... đặc sản quốc gia. Thì đã bảo, xuống làng Tây Nguyên, không phải bây giờ, cả chục năm rồi, họ đã bắt tay búa xua rồi. Họ mà đang nhậu bắt tay mới kinh, vì đa phần người Tây Nguyên ăn bốc. Nhậu ăn bốc mới sướng, ngay người Kinh cũng hay tuyên bố thế. Thì chả đã có câu: "Thịt gà xôi nếp đàn bà/ cả ba thứ ấy thì là... dùng tay" đấy ư? Tay đang ăn bốc, xòe ra nắm tay khách, lắc lấy lắc để, rồi lại quay lại miếng xương đang gặm dở?...

Thì bây giờ, cái món bắt tay ấy giảm thấy rõ rệt. Thấy báo chí đưa tin rầm rộ một bộ trưởng trong nội các từ chối bắt tay thủ tướng Đức cũng vì sợ... covid. Thì trong cái rủi có cái may, là cái con covid ấy nó làm người ta sợ bắt tay, dần rồi bỏ đi. Chỉ bắt tay trong những trường hợp không thể không bắt, như tiếp khách, ngoại giao, còn như uống rượu, có ai bắt đâu mà cứ phải uống xong là bắt tay. Có ông mời bàn mười người, cứ đứng chờ, ông nào uống xong là ổng thò tay ra bắt, kể cả việc người uống xong ngồi phía bên kia bàn, ổng vươn người qua, tay áo hoặc cà vạt chấm vào thức ăn trên bàn.

Phát khiếp lên được.

Và bắt tay nhiều khi nó thành... hỗn. Thì người trẻ cứ xưng xưng chìa tay cả loạt bắt tay tất cả mọi người, bất kể địa vị, tuổi tác. Mà bắt kiểu ấy nó có thắm thiết gì đâu. Tay nhũn nhùn lạnh lẽo, chỉ đặt mấy ngón hờ hững vào tay người được bắt. Chưa kể có bác to, đi họp muộn, nhưng vào chỗ xong không chịu ngồi xuống ngay, mà quay phải quay trái, quay trước quay sau, bắt tay hết lượt đã.

Giờ có dịch, cứ khư khư trong túi lọ gel rửa tay khô, nửa tiếng một lần xịt ra tay, nó vừa vệ sinh lại vừa... tránh được bắt tay.

Là nói những cái bắt tay vô bổ ấy ạ, còn việc phải bắt cứ phải bắt thôi...

vanconghung_truongdienthang
Nhưng vẫn bị ông Trương Điện Thắng bắt tay.

trump_battay_kimjongun
Nhưng Trump Ủn cũng bắt tay, mần chi nhau

Văn Công Hùng

Nguồn: http://www.vanconghung.com/2020/03/bat-tay-thoi-covy.html