Không đen hay đỏ đây đó thơ từ xương máu nhân dân (Bùi Chí Vinh)

Lượt xem: 923

‘…Gạo thành cơm vốn dành cho hoàng tộc
Lúa nổi, thóc trôi đám tiện dân nghèo
Nghĩ mà thương những anh chàng đánh giặc
Tuổi về hưu còn mài kiếm trăng treo…’

buichivinh_vovankiet
Bùi Chí Vinh ngồi cạnh ông Võ Văn Kiệt ở đầu bàn.
Nhà văn Lê Dụng (con nhạc sĩ Hoàng Việt) ngồi cạnh Bùi Chí Vinh

Nhân chuyện Phạm Tuân “nổ không ngượng miệng” ở chùa hú vong Ba Vàng rằng máy bay B52 của Mỹ dài đến 600 mét, tôi sực nhớ lại bài thơ ĐÓI từng đọc ở nhà ông Võ Văn Kiệt, Bí thư Thành Ủy Sài Gòn, lúc ông mời tôi đến tư gia sau khi nghe đứa “ăng ten” điềm chỉ viên nào đó báo cáo tôi chuyên làm “thơ đen”. Trong bữa tiệc với một số văn nghệ sĩ thành phố, ông Kiệt sắp xếp tôi ngồi cạnh ông ở đầu bàn và bắt tôi phải đọc… thơ đen. Coi, tôi đứng lên đọc sang sảng một loạt thơ chống bất công xã hội, trong đó có bài SINH NGHI HÀNH, XÍCH LÔ HÀNH, ĐÓI, ĐÓI LIÊN TỤC… Tôi chỉ nhớ tôi đọc đến đâu, ông Kiệt lặng người đến đó, còn bàn tiệc thì im phăng phắc. Trong bài ĐÓI có nhắc đến chuyến quá giang vũ trụ vô bổ của Phạm Tuân trước cảnh đói khát của nhân dân. Cuối tiệc, thay vì kêu an ninh làm việc với tôi, ông Kiệt lại trả “nhuận bút” cho tôi một phong bì dày cộm và tuyên bố đây không phải là thơ đen mà là thơ “cực đỏ”, là những bài thơ dám nói thẳng nói thật những sai lầm trong chính sách chủ trương cần được chính quyền nhìn nhận để sửa đổi. Ông định nói riêng với tôi điều gì nữa nhưng tôi nói liền: “Thưa chú Sáu, không có đen hay đỏ ở đây mà đó là thơ từ xương máu nhân dân, khác hẳn loại thơ quốc doanh thơ nghị quyết”. Ngay lập tức những ly bia giơ lên cụng nhau chan chát cùng những tràng cười vui vẻ xóa tan không khí nặng nề. Quả là một kỷ niệm nghẹt thở nhớ đời… BÙI CHÍ VINH

ĐÓI

Tôi mang cơn đói về nhà
Các em tôi đứng chờ với cái bụng lò xo
Đôi mắt các em tôi chảy nước miếng
Giá tôi biến được thành cục thịt bò màu tím
Được ram cẩn thận ở nhà hàng quốc doanh Lê Lai

Tôi nắn lên những đốt xương sườn có giá trị ngang những khúc cây
Nơi lồng ngực người yêu tôi hô hấp
Cặp vú của nàng xa lạ với chữ "mập"
Như đứa hiếp dâm xa lạ với nhà chùa
Nếu trời cho tôi có bùa
Tôi sẽ "thư" hết những kẻ ăn cơm một ngày ba buổi

Cơn đói không biết nói dối
Má tôi không biết đánh bài cào
Bà ngoại tôi không biết phi thuyền Phạm Tuân “quá giang” bay ở hướng nào
Nhưng biết khoai mì thiếu phân sẽ sượng
Biết mỗi tiếng còi cảnh sát giao thông là mười đồng to tướng

Mỗi ngày tôi lại ra đi
Mặt ngửa tay xin nhiều kiểu cầu kỳ
Sân khấu hóa trang đứng ngồi lổm chổm
Tôi thấy văn học đục tường ăn trộm
Hội họa, thi ca ghé tiệm cầm đồ
Tôi thấy xe hơi cầm lái là bò
Biệt thự mở vào khép ra đầy chó
Heo mặc áo vét cười rung cửa sổ
Mệnh phụ tuột quần đứng ngóng ngã tư
Thấy mắt tôi đui, màng nhĩ tôi ù
Thấy tôi trở về mang theo cơn đói
Ả điếm trở về mang theo hơi thối

Ả điếm được no nhờ bước hai hàng
Tôi được làm người nhờ đói quanh năm

ĐÓI LIÊN TỤC

Nhà hết gạo
Chung quanh một nồi cháo
Mười cái chén gục đầu
Bốn người thất nghiệp, một người đau
Nồi cháo bốc hơi cán bộ
Năm công nhân viên làm toán đố
Đáp số vượt qua giới hạn cộng trừ:
Bốn mươi lăm ký trong lu
Sáu trăm phần ăn một tháng!

Lúa miền Nam gặp hạn
Bình Trị Thiên bão về
Đồng bằng sông Hồng hồi hộp vỡ đê
Sao đọc báo thấy bội thu lương thực
Nghe đài thấy gạo Việt thành cơm Tây cơm Nhật
Xem ti vi thấy thóc nở đầy hình
Thóc tràn vào ngân khố vô danh
Đất nước đang được mùa công trái
Cho lãnh đạo rộng mồm ăn nói
Diễn văn đầy ngũ vị hương
Ôi, hoa màu thần tiên trên các bích chương
Thứ hoa màu trên giấy báo

Đương nhiên
Nhà hết gạo
Và mười người hết máu

Bùi Chí Vịnh

Nguồn: facebook.com/buichi.vinh.3/posts/2010655929080279

Đọc thêm:

Xích lô hành – Sự nhẹ dạ của Nguyễn Trãi - Con gái ba miền

Số người muốn tôi đưa lên mạng 2 bài thơ còn lại đã đọc cho ông Võ Văn Kiệt là SINH NGHI HÀNH và XÍCH LÔ HÀNH để họ sưu tập. Thực ra tất cả những bài thơ đời, thơ giang hồ tôi đều từng đọc trong các bàn nhậu gia đình hay quán xá mà chẳng ngán bất cứ “con rệp” nào, nên bạn bè thường gọi tôi là “Chí Phèo”.

Riêng về các sếp, tôi không chỉ đọc cho ông Kiệt nghe mà còn cùng Hồ Lê Thuần (con trai cố Bí thư Thành Đoàn Hồ Hảo Hớn) chặn đầu xe Nguyễn Minh Triết (thời ông chưa làm Chủ Tịch Nước) để đọc thơ lấy tiền “nhậu". Tại nhà Huỳnh Bá Thành tức họa sĩ Ớt (Tổng biên tập báo Công An TP) tôi cũng từng đọc bài thơ CON GÁI BA MIỀN cho ông Mai Chí Thọ trùm công an nghe để ông xả stress. Nhưng trong các sếp, phải nói là trình độ kiến thức và thẩm thấu thơ của ông Trần Bạch Đằng là cao nhất. Bởi ông còn là một người cầm bút gạo cội. Tôi đã đọc bài thơ SỰ NHẸ DẠ CỦA NGUYỄN TRÃI theo yêu cầu của ông khiến ông bàng hoàng. Phải chăng ông liên tưởng đến hậu vận của mình sau khi bị ông Lê Duẩn “đì” vì dám khẳng định “sinh viên học sinh là nòng cốt phong trào đấu tranh đô thị trước 1975 chứ không phải giai cấp công nhân lao động”.

Tóm tắt lại sau mỗi lần đọc thơ cho các sếp, phần thưởng lớn nhất mà tôi nhận không phải là “bao thư tiền” mà là những tiếng chửi thề kèm những tràng cười khoái trá vì gãi đúng “chất người” mà các sếp chôn giấu hoặc đánh mất chứ sao! BÙI CHÍ VINH

XÍCH LÔ HÀNH

Tưởng mình ta đạp xích lô
Nào hay phố xá ngựa thồ như nêm
Buộc cho ta miếng băng đen
Để cho cặp mắt làm quen mù lòa
Xỏ giàm vào mõm nữa cha
Để cho số tuổi ta già theo răng
Giật cương đi hỡi mấy thằng
Ê, sao nước mắt chợt lăn xuống cằm

@
Ta đi dụ khị người phàm
Thấy huynh hiền sĩ từ quan lên rừng
Dạ dày ta nhảy lung tung
Nhảy dăm phút nữa dám khùng nghe cha
Cũng may vừa tới ngã ba
Cô em yểu điệu tà tà leo lên
Lưng ta khòm giống cái yên
Chổng mông em cưỡi mùi Thiền nhấp nhô

@
“Ba đồng một cuốc” mại dô!
Có con ngựa đực vừa ho vừa gào
Ta thồ ngang động hoa đào
Thấy dăm kỹ nữ trắng phau trổ nghề
Thồ ngang đống rác thúi ghê
Thấy bầy tiểu tử chửi thề giành moi
Thồ ngang khách sạn em ơi
Chó ngồi ăn nhậu còn người ăn xin

Nhưng mà chớ có rùng mình
Tại ta kéo thắng chưa linh em à
Gân chân lõm tựa ổ gà
Mặt xương bụng lép chẳng ma nào ngồi
Mới ra nghề tưởng khơi khơi
“Bác Hồ ngó thẳng” đâu chơi gà mờ
Dạ dày lại đánh lô tô
Mồm ta méo xệch bên bờ tử sinh
@
Như là góa phụ tắt kinh
Ruột xe có chửa thình lình, chết cha!
Té ra trong cõi người ta
Ruột lô, ruột xịn khéo là ghét nhau
Đếm tiền còn thiếu xu hào
Đếm ta thấy chớm bệnh lao mất rồi
Vá giùm chút, bạn hiền ơi
Xích lô cà chớn của thời cà chua!

SỰ NHẸ DẠ CỦA NGUYỄN TRÃI

Sử cho hay Nguyễn Trãi bị tru di
Cốt đạo nho mà không rành Khổng Tử
Thân chưa tu đã sớm bình thiên hạ
Trị quốc thua cái váy của đàn bà

Ta cũng mơ làm ông tướng Bình Ngô
Tưởng thời này khác thời xưa chúa đất
Ngờ đâu minh quân chỉ yêu mến công thần
Lúc hạt gạo vẫn còn nguyên hạt thóc

Gạo thành cơm vốn dành cho hoàng tộc
Lúa nổi, thóc trôi đám tiện dân nghèo
Nghĩ mà thương những anh chàng đánh giặc
Tuổi về hưu còn mài kiếm trăng treo

Ta đốt binh thư ra ngủ chuồng heo
Sợ sự thông thái làm mình mê nghiệp bá
Rồi lỡ tay đi cướp ấn công hầu
Mùi cứt lợn lại chồng lên lịch sử

Chẳng thà một lòng quăng con chủy thủ
Ngồi khạc thơ coi lũ cá hóa rồng
Kìa, Nguyễn Công Trứ chưa quên tục ngữ
“Cùng thì tắc biến, biến thì thông”

CON GÁI BA MIỀN

*GÁI BẮC

Con gái Bắc rất chịu chơi
Ta dân Nam bộ ngỏ lời cầu hôn
Chịu chơi vì lắm hồi môn
Chẳng hạn răng khểnh, má tròn đồng xu
Chưa kể con mắt tiểu thư
Dáng đi công chúa, lời ru thiên thần
Ta thường dễ động lòng trần
Thấy con gái đẹp manh tâm ngó hoài
*
Các em mình hạc xương mai
Thấp cao vẫn nhớ, mập gầy vẫn thương
Chanh chua vẫn ngọt như đường
Nói xạo cách mấy vẫn tương tư hoài
Nhớ nhau “ lồi hết vành tai
Lõm hai con mắt, lồi mười ngón chân ”
Em tên Bích, Thảo hay Dung
Hay Loan, Oanh, Yến có lần chịu chơi
Từng yêu khi mới chào đời
Đêm nay gọi các em ơi, ta buồn
*
Hà Nội băm sáu phố phường
Ngó môi em hết nhớ đường về Nam

*GÁI HUẾ

Con gái Huế rất khó chơi
Ta dân Nam bộ thốt lời vũ phu
Khó chơi vì hát như ru
Nói như chim hót, bước như rắn trườn
Cộng lại thì thành văn chương
Trừ ra thì dễ bất thường động tâm
*
“ Sơn bất cao, thủy bất thâm ”
Lên núi Ngự mới ớn thầm sông Hương
Ta từ xưa thích du dương
Ưa trèo núi, khoái bơi xuồng lội sông
Giang hồ một phút yếu lòng
Kêu lên hai tiếng mặn nồng Huế ơi !
Dù các em rất khó chơi
Nhưng ta cũng thử ngỏ lời bướm ong
*
Các cô gái Huế nghe không
Kêu thêm tiểu muội đến bồng ta đi…


*GÁI NAM

Con gái Nam rất ham chơi
Ta dân cùng xứ ngỏ lời biểu dương
Ham chơi đến lúc lên giường
Em còn xuống giọng cải lương rất… mùi
Sáng đèn nhớ lúc tối thui
Giàu sang nhớ củ khoai lùi dính tro
Các em như miếng cá kho
Ngó vô thấy đã, cắn vô thấy… bà
Cắn vô xương gỡ không ra
Trừ khi trình diện ông già của em
*
Lên Đồng Nai, xuống Long Xuyên
Các em má lúm đồng tiền bắt ham
Chỉ người điên mới không tham
Ta tỉnh táo muốn gỡ làm vốn riêng
Kệ “đồng tiền ” trắng hay đen
Ngày ta bỏ túi, đợi đêm bỏ … mùng
Các em mới liếc đã … khùng
Hèn chi thi sĩ anh hùng phải tiêu
Mỹ nhân nghĩ thiệt trớ trêu
Xưa nay danh tướng biết điều dưới “ cơ ”
Vòng Bến Tre, bọc Cần Thơ
Ở đâu ta cũng choán giờ cơ quan
Nước dừa em tắm thả giàn
Ta vốn đàng hoàng cũng lén rình coi
*
Rình coi con quạ kêu rồi
Quạ kêu “ nam đáo ” nữ ơi, đề phòng
Phải không Đào, Cúc, Thu, Hồng
Ta trai khác họ đem lòng nhớ thương
BCV

Bùi Chí Vinh

Nguồn: facebook.com/buichi.vinh.3/posts/2014962461982959