cái rục rịch thay đổi dưới huyện? (Từ Thức)

Lượt xem: 536

‘…Nếu Thủ tướng biết ngượng, không chừng tình hình thay đổi lúc nào không hay. Với điều kiện cái biết ngượng đó có thực (nhắc lại: nếu có thực), và truyền nhiễm nhanh như virus…’

Chê chế độ hoài cũng nản. Cái bi quan nó vận vào người, khiến mình trở thành yếm thế lúc nào không hay. Chỉ có hại cho sức khoẻ.

Hãy thử nhìn thời sự với con mắt yêu đời.

Lấy thí dụ chuyện cô giáo làm thơ ca ngợi kế hoạch chống dịch của nhà nước. Bị đả kích, cô giáo đã gỡ bài thơ và video ngâm thơ.

Nhưng hãy quên cô giáo, cô bị ném đá hơi nặng, chỉ vì làm một chuyện nhiều người làm dưới một chế độ độc tài : ca ngợi lãnh tụ. Ca ngợi vì quyền lợi, vì nhiệm vụ, vì sợ, vì bản năng sống còn, vì bị nhồi sọ, hay ngây thơ, tin tưởng thực sự. Tóm lại, vì bất cứ lý do gì, hay chẳng cần lý do gì, nhưng ca ngợi quen, dần dần trở thành một bản năng, một phản ứng tự nhiên, như thở để sống. Nhiều khi đó chỉ là một phản ứng Pavlov. Có người nói ‘’ Nhờ ơn Bác, năm đó đói, nhiều người chết’’, không một chút châm biếm. Chữ ‘’nhờ ơn Bác’’, cũng giống như ‘’Mon Dieu’’, ‘’My God’’ ở phương Tây, đã đi vào ngôn ngữ thường nhật, trở thành một cái bùa hộ mệnh.

Hãy quên cô giáo.

Hãy nói chuyện ông Thủ tướng. Nghe nói báo chí đã đồng loạt gỡ bỏ tất cả những bài nói về chuyện Thủ tướng khen tặng cô giáo mần thơ.

nguyenxuanphuc11

Nghĩa là Thủ tướng đã biết ngượng. Hay đã nghe cố vấn khuyên nên ngượng.

Trong tình trạng khẩn trương hiện tại, nhiệm vụ của ông Thủ tướng là lo cho dân có khẩu trang, có thuốc rửa tay, tìm biện pháp để virus khỏi lan tràn, khi đã sợ mẫu quốc, không dám đóng cửa biên giới, để người Tàu ra vào như đi chợ.

Công việc của Thủ tướng không phải là suốt ngày chúi mũi trên mạng, thấy thằng nào chê, đi lùng bắt ‘’xử lý’’, thấy bài nào khen, viết công văn khen ngợi rối rít. Chuyện kiểm soát, phân tách, đánh giá, trừng phạt, khen thưởng thơ phú là chuyện của DLV, ban Tuyên giáo và công an.

Thủ tướng đã ra lệnh gỡ bỏ những bài liên quan đến chuyện khen thơ, bình thơ.

Đó là một thay đổi đáng kể. Ở một thời không xa, bài thơ đó chắc đã được truyền dạy trong các trường học, học tập trong những buổi hội họp khu phố, và chắc đã có lễ trao bằng khen, ảnh bác Hồ linh đình, với sự tham gia của media toàn quốc. Linh đình không kém những buổi lễ xuất quân bóng đá, xuất quân chống dịch.

Nếu chuyện thâu hồi những bài báo liên quan tới việc thủ tướng khen thưởng bài thơ có thực, có thể giải thích: 1.Người CS đã biết ngượng 2. Nhờ mạng xã hội, họ bắt đầu hiểu những trò lố bịch chỉ có kết quả ngược, ở thời đại Internet.

Sức mạnh của người CS là cái khả năng nham nhở, không biết ngượng của họ.

Nếu Thủ tướng biết ngượng, không chừng tình hình thay đổi lúc nào không hay. Với điều kiện cái biết ngượng đó có thực (nhắc lại: nếu có thực), và truyền nhiễm nhanh như virus.

Từ Thức

Nguồn: facebook.com/tu.thuc.39

 

Đọc thêm:

Trần thị Hải Ý Thân mời các bạn thưởng thức tài tụng ca và tài diễn ngâm của cô giáo Chu Ngọc Thanh và SHARE thoải mái vì cô giáo và báo đảng đã … XOÁ nó rồi!

ĐẤT NƯỚC Ở TRONG TIM

Đất nước mình bé nhỏ vậy thôi em
NHƯNG LÀM ĐƯỢC NHỮNG ĐIỀU PHI THƯỜNG LẮM
Bởi hai tiếng nhân văn được cất vào sâu thẳm
Bởi vẫn giữ vẹn nguyên hai tiếng đồng bào.
Em thấy không? Trong nỗi nhọc nhằn, vất vả, gian lao
Khi dịch bệnh hiểm nguy đang ngày càng lan rộng
CẢ ĐẤT NƯỚC MÌNH CÙNG ĐỒNH RA TRẬN
Trên dưới một lòng chống dịch thoát nguy.
Với người láng giềng đang lúc lâm nguy
Đất nước mình không ngại ngần tiếp tế
Dù mình còn nghèo nhưng mình không thể
Nhắm mắt làm ngơ khi ai đó cơ hàn.
Với đồng bào mình ở vùng dịch nguy nan
Chính phủ đón về cách ly trong doanh trại
Bộ đội vào rừng chịu nắng dầm sương dãi
Để họ nghỉ ngơi nơi đầy đủ chiếu giường.
Với chuyến du thuyền đang "khóc" giữa đại dương
Mình mở cửa đón họ vào bến cảng
Chẳng phải bởi vì mình không lo dịch nạn
Mà chỉ là vì mình không thể thờ ơ.
THỦ TƯỚNG PHÁT LỆNH RỒI, EM ĐÃ NGHE RÕ CHƯA
"Trong cuộc chiến này sẽ không có một ai bị để lại"
Chẳng có điều gì làm cho mình sợ hãi
Khi trong mỗi người nhân ái được gọi tên.
Từ mái trường này em sẽ lớn lên
Sẽ khắc trong tim bóng hình đất nước
Cô sẽ nối những nhịp cầu mơ ước
Để em vẽ hình Tổ quốc ở trong tim.
Nhớ nghe em, ta chẳng phải đi tìm
Một đất nước ở đâu xa để yêu hết cả
ĐẢNG ĐÃ CHO TA TRÁI TIM HỒNG RẠNG TOẢ
Vang vọng trong lòng hai tiếng gọi Việt Nam!

Tác giả: Chu Ngọc Thanh