Công an biểu tình (Lê Luân)

Lượt xem: 208

‘…hãy cố gắng bắt đầu sống một cuộc đời của một con người “không quyền lực” để thấu hiểu đời sống của người dân thực sự là như thế nào, nhất là khi chính mình phải rơi vào cảnh bất công mà các vị chưa bao giờ xem nó là một vấn đề chính trị và xã hội…’

congan_bieutinh07

Nhân dân nên tới tận hiện trường cuộc biểu tình của công an Đông Anh để tiếp nước cho họ. Chứ họ đang đơn độc quá. Họ đã bị bọn nào đấy kinh khủng lắm lừa mất tiền, chứ ai dám động vào các đồng chí công an.

Hơn nữa, mỗi lần dân đi biểu tình họ nói là bị xúi giục hay lợi dụng, mua chuộc với vài trăm nghìn, họ còn nói là Hiến pháp quy định thế nhưng mà không có luật (Hiến pháp không phải luật???) thì biểu tình là bất hợp pháp, mà nay họ dám công khai mặc sắc phục cảnh sát để biểu tình.

Phải có thế lực nào đó lớn lắm mới dám lừa cả nhiều công an như thế. Ra đứng biểu tình cùng họ tiếp sức cho họ chứ họ đang rất khó khăn với chính những gì mà họ đã từng tuyên truyền trước kia. Cuối cùng thì quyền con người quan trọng hàng đầu cũng được công an trực tiếp thực hiện, một bước tiến bộ vượt bậc chưa từng có trong lịch sử.

Khi công an, một lực lượng quan trọng và nhiều quyền hành trong nhà nước, tạm được gọi là hiểu biết luật pháp và cũng gánh vác trách nhiệm thực thi pháp luật, họ phải quăng mình ra đường và căng băng rôn để biểu tình, tức là các biện pháp thông thường cũng đã hoàn toàn vô tác dụng - các biện pháp theo luật đã không có ý nghĩa gì trong suốt gần 20 năm qua, họ mới phải phơi mặt ra đường với bộ dạng một người công quyền (sắc phục cảnh sát) để làm cái việc mà chính họ thường xuyên chống lại và không cho nó được diễn ra - biểu tình.

Thế mới hiểu được tình cảnh những nông dân ăn nằm hàng chục năm tại các cơ sở tiếp dân như những kẻ ăn mày và vô gia cư, khánh kiệt tài sản, thanh xuân và sức khoẻ, để tìm lại quyền lợi của mình trong cùng cực và bế tắc là như thế nào. Những người dân Thủ Thiêm bị cướp trắng dù nằm ngoài ranh giới quy hoạch cũng trải qua gần 20 năm kêu kiện không thấu trời xanh, mà ở xứ này có thiếu gì các ban bệ, tổ chức dày đặc, nhưng nó không xuất hiện trong suốt một phần tư thế kỷ trước những mất mát của dân.

Xin thưa, để những công an ra đường, trong một nhà nước mà công an có sức mạnh quyền lực vô cùng, mà chính họ lại thường không cho phép biểu tình được diễn ra, là một biểu hiện của bước đường cùng của chính những người công an này. Họ nằm trong và phục vụ cho thể chế, nhưng lại vô vọng băng ra đường để biểu tình để đòi lại quyền lợi của chính mình. Quyền biểu tình được thực hiện một cách bất đắc dĩ.

“Ngôn luận là sức mạnh đầu tiên của quyền lực. Hành động là phương cách cuối cùng của vị thế.”

congan_bieutinh06

Khi phải sống đời của dân

Vào năm 2002, có khoảng gần 200 suất mua nhà ở cho cán bộ công an tại một dự án, và mỗi người đóng khoảng 100 triệu đồng, tổng khoản thu là 24 tỷ đồng, thời điểm đó là một con số vô cùng khổng lồ. Và từ đó cho đến nay, sau gần 20 năm đằng đẵng, những chiến sỹ công an và những người liên quan trong công an, đều cùng chung một tình cảnh là không có nhà ở nào được bàn giao cho tới khi đã về hưu.

Từ khi họ còn là những người thuộc lực lượng vũ trang và đang tại vị, họ còn không thể đòi lại được tài sản bị chiếm dụng trắng trợn của mình từ những chủ đầu tư, đến bây giờ, cực chẳng đã họ phải mặc sắc phục cũ ra đường biểu tình để đòi lại tài sản của mình. Đó chỉ là một cách để xã hội này chú ý tới họ, và cũng để nhấn mạnh rằng họ đã từng là những con người phục vụ cho thể chế đó.

Về hưu rồi mới bắt đầu sống một cuộc đời oan khuất và bắt đầu trong vô vọng để thực hiện quyền con người mà trong tâm thức của họ khi còn tại vị họ chưa bao giờ công nhận nó. Những người khi còn nắm quyền lực thực thi luật pháp nhân danh nhân dân đã không coi “biểu tình” là một quyền năng tối cao của người dân, đến nay chính họ khi đã trở thành một công dân bình thường không còn quyền lực, mặc dù có thể còn một chút cơ hội và quan hệ, lại mới tìm đến phương thức này như một cách hữu hiệu để bảo vệ mình.

Trút cảnh phục xuống, không ăn lương của dân, và không nhận quyền lực của dân, họ trở thành những con người bé mọn và bị hắt hủi, bị lừa phỉnh. Mất tài sản, sống dưới bầu trời ô nhiễm, các mức giá cho những mặt hàng thiết yếu tăng lên chóng mặt, họ mất cả cái mà họ luôn trưng ra như một bảo bối để đòi hỏi ở người dân phải tuân theo, đó là sự yên bình.

Các vị khi còn khoác áo cảnh sát có đầy đủ quyền uy còn không thể làm được gì, khi đặt vào vị thế của một công dân chẳng có cái quyền cơ bản nào ở trong tay, các vị sẽ làm gì, sẽ làm gì chứ, vì các vị đã từng không bao giờ quan tâm và coi những người thực hành quyền con người là những bọn khố rách áo ôm, xấu xa, phá hoại. Các vị có nhìn những người tự thiêu trước cổng thanh tra chính phủ hay tiếp dân trung ương, những người ăn ngủ ngoài đường trong mấy chục năm kêu kiện?

Đừng buồn nhé, hãy cố gắng bắt đầu sống một cuộc đời của một con người “không quyền lực” để thấu hiểu đời sống của người dân thực sự là như thế nào, nhất là khi chính mình phải rơi vào cảnh bất công mà các vị chưa bao giờ xem nó là một vấn đề chính trị và xã hội.

Lê Luân

Nguồn: facebook.com/HienTheVoHinh