Cuộc đàm luận về thương chiến Mỹ - Trung của Steve Bannon, cựu chiến lược gia của Trump (Kyle Bass)

Lượt xem: 513

”...Chúng tôi hiểu những gì các anh đang làm. Chúng tôi hiểu những mưu mô của các anh. Chúng tôi hiểu các anh có toàn lực của chính phủ chống lại chúng tôi. Và chúng tôi sẽ phản kích. Và chúng tôi sẽ thắng...”

stevebannon_donaldtrump

Lời giới thiệu: Ngày 5.10.2018, một ngày sau khi Phó tổng thống Mỹ Mike Pence có bài phát biểu nổi tiếng về Trung Quốc ở Viện Hudson, cựu chiến lược gia trưởng của Nhà Trắng Steve Bannon có một cuộc phỏng vấn ít được chú ý tại một địa điểm bí mật ở bang Texas với người dẫn chương trình và nhà quản lý quỹ đầu tư phòng hộ người Mỹ Kyle Bass.

Đây là một cuộc đàm luận hết sức thú vị, góp phần lý giải chính sách về Trung Quốc của chính quyền Donald Trump. Nó cũng cho thấy một con người Steve Bannon khác, khác với hình ảnh “phù thủy hắc ám” ở Nhà Trắng được truyền thông Mỹ vẽ nên.

Tuy Bannon đã rời Nhà Trắng nhưng dường như những chiến lược của ông với Trung Quốc vẫn đang được triển khai. Nhân dịp thương chiến Mỹ - Trung tiếp tục leo thang với lời đe dọa của Trump về việc đánh thuế với toàn bộ hơn 500 tỉ USD hàng hóa của Trung Quốc, xin được đăng lại bài chuyển ngữ này. Trong cuộc phỏng vấn từ tháng 10 năm ngoái, Bannon đã nói ông tin Trump sẽ leo thang đánh thuế toàn bộ hàng Trung Quốc và đến nay tình hình đang diễn biến đúng như thế. Bài phỏng vấn này rất dài (gần 14.000 chữ) nhưng rất thú vị. (Toàn bộ chú thích trong ngoặc là của người dịch – Duan Dang).

Texas, 5 tháng 10

Kyle Bass: Anh Bannon, cảm ơn anh đã đến tại địa điểm không được tiết lộ này ở Texas.

Steve Bannon: Thật hào hứng khi đến đây.

KB: Anh đến đây để đàm luận với tôi về một chuyện mà anh và tôi rất chuyên tâm nghiên cứu. Và đó là Trung Quốc. Tôi muốn nhập đề ngay bằng cách hỏi anh nghĩ gì về ý định thực sự của Trung Quốc trong đại chiến lược của họ? Đại chiến lược của họ là gì?

SB : Đại chiến lược của họ rất đơn giản. Đó là xưng bá trên thế giới. Anh có thể nhìn thấy nó thông qua "Nhất đới nhất lộ" (One Belt One Road). Anh có thể nhìn thấy thông qua "Trung Quốc chế tạo 2025" (Made In China 2025). Anh có thể nhìn thấy thông qua mọi thứ họ đang làm như chiến lược của họ nhằm trở thành Công ty Đông Ấn ở vùng Hạ Sahara châu Phi, những gì họ đang làm với vùng biển Caribbean và giờ họ đang làm ở Mỹ La-tinh.

Đó là những gì chúng ta gọi là toàn bộ lực lượng của chính phủ - toàn bộ lĩnh vực của chính phủ tập trung vào cuộc chiến kinh tế chống lại Hoa Kỳ và xây dựng quân đội của họ. Về cơ bản họ đang cố gắng phong tỏa Biển Đông. Đó là chiến lược tham vọng nhất về mặt địa chính trị mà chúng ta từng chứng kiến.

Hãy để tôi giải thích cụ thể. Ba lý thuyết vĩ đại về địa chính trị - anh có lý thuyết của Mackinder ( Halford John Mackinder – chính khách, học giả người Anh, một trong những người khai sinh ngành địa chính trị và địa chiến lược) về châu Á đại lục. Anh có lý thuyết của Mahan (Alfred Thayer Mahan – chiến lược gia nổi tiếng người Mỹ trong Thế kỷ 19) về việc cắt đứt các điểm tắc nghẽn của các đại dương trên thế giới.

Và anh có lý thuyết của Spykman (Nicholas John Spykman – nhà khoa học chính trị người Mỹ, được ca tụng là cha đỡ đầu của học thuyết ngăn chặn) về việc giữ kẻ địch của anh cách xa châu Á đại lục. Trung Quốc là lực lượng duy nhất trong lịch sử thế giới từng cố gắng áp dụng cả ba (lý thuyết) cùng một lúc. Napoleon, Hitler và những người khác cố gắng thực hiện Á-Âu đại lục. Đế chế Anh và hệ thống Mỹ mà chúng ta có ngày nay được xây dựng dựa trên chiến lược hải quân của Mahan. Và sau đó là Spykman từ đầu thế kỷ 20.

Những gì Trung Quốc đang làm với "Nhất đới nhất lộ" là đang cố gắng về cơ bản kết nối Con đường tơ lụa xưa cũ đến tận Italy. Chúng ta đã thấy trong bài báo hôm nay về chính phủ Ý - những người trong (Phong trào) Ngũ Tinh (Five Stars) – (Luigi) Di Maio trở về từ Bắc Kinh. Họ (Trung Quốc) có một kế hoạch lớn kiểu như hey, chúng tôi muốn kết thúc "Nhất đới nhất lộ" ở Italy, nơi Marco Polo về cơ bản đã lên đường. Chúng ta chứng kiến một cuộc bỏ phiếu trong tuần này tại Maldives, quốc gia thực sự cự tuyệt những gì họ (Trung Quốc) đang cố gắng làm trong chiến lược Mahan là chiếm toàn bộ căn cứ hải quân và điểm nghẽn trên toàn thế giới.

Và sau đó là Spykman. Những gì họ đang cố gắng làm là ép Hoa Kỳ, vốn là một cường quốc Thái Bình Dương, ra xa đại lục thông qua những gì họ đang làm ở Biển Đông và những gì họ đang làm ở quanh Đài Loan. Họ muốn đẩy chúng ta trở lại Guam. Người ta đã nói về chuyện này nhiều năm rồi.

Rất nhiều người trong đám Phố Wall, Thành Luân Đôn, và Frankfurt nói đại loại như, ồ, họ không có dã tâm về mặt lãnh thổ. Họ chưa bao giờ là một cường quốc bành trướng. Sự thật họ là một cường quốc bành trướng về địa chính trị. Và những gì họ đang làm đặc biệt phi thường. Và họ đang làm nó cùng một lúc.

KB : Anh có nghĩ rằng sự vĩ đại kinh tế mới của họ hay cảm giác vĩ đại của họ sau cuộc khủng hoảng tài chính – trước 2008 họ luôn tin họ chỉ là một cường quốc đẳng cấp hạng hai về kinh tế. Và thế giới dường như tin rằng họ là động cơ tăng trưởng của thế giới từ năm 2009 đến 2018. Theo anh, có phải tăng trưởng kinh tế tạo thành sự tự tin địa chính trị của họ?

SB : Nghe này, từ xưa đến nay, việc thâm nhập thị trường Trung Quốc, sự bí ẩn của thị trường Trung Quốc, luôn luôn hấp dẫn phương Tây, cho dù đó là người Anh đến đó đầu tiên, hay Công ty Đông Ấn, hay các học giả về Trung Quốc đến từ Hoa Kỳ - Thương mại Trung Quốc, luôn là chuyện này về Trung Quốc. Những gì chúng ta thấy, và tôi tin, là hệ thống kinh tế Trung Quốc được xây dựng trên một ngôi nhà cát.

Và tôi nghĩ điều đó sẽ dẫn chúng ta đến một cuộc khủng hoảng tài chính lớn hơn năm 2008, thủ phạm cũng chính là những kẻ dẫn đến cuộc khủng hoảng tài chính năm 2008 - ngân hàng đầu tư, ngân hàng thương mại, quỹ phòng hộ và các tổ chức chính phủ. Đó chính là giới tinh hoa đã gây ra cuộc khủng hoảng tài chính và được chính phủ cứu trợ. Họ không có trách nhiệm và không bị quy trách nhiệm. Cũng chính họ là những nhân tố đã làm trầm trọng thêm tình hình ở Trung Quốc.

Và như vậy, các thể loại tinh hoa của thế giới - Đảng Davos (cụm từ thường dùng của Bannon chỉ những giới tinh hoa chủ trương toàn cầu hóa, xuất phát từ Diễn đàn kinh tế thế giới ở Davos), người Phố Wall, những gì mà tôi gọi là các phòng ban tuyên truyền của Trung Quốc, là các ngân hàng đầu tư, đặc biệt là Goldman Sachs và một số ngân hàng thương mại, các nhà vận động hành lang cho Trung Quốc, về cơ bản là 25 hoặc 30 tập đoàn lớn nhất đang làm ăn ở Trung Quốc ngày nay - các nhà vận động hành lang của họ ở Washington, DC, những đám cổ phần tư nhân lớn như Schwarzman (Steve Schwarzman – chủ tịch tập đoàn quản lý quỹ đầu tư Blackstone Group, người được cho là có quan hệ mật thiết với giới lãnh đạo Trung Quốc) - những kẻ này đều phải chịu trách nhiệm về những gì đã xảy ra ở Trung Quốc.

Điều mà Trung Quốc đã có thể làm trong sự thông đồng với các thể loại tinh hoa ở phương Tây là phi công nghiệp hóa các nền dân chủ công nghiệp của phương Tây, cả châu Âu và Hoa Kỳ. Đó là lý do tại sao Brexit và (cuộc bầu cử tổng thống Hoa Kỳ) 2016 liên hệ mật thiết. Đó là việc xuất khẩu năng suất quá mức của Trung Quốc, sự giảm phát của Trung Quốc, và các hàng hóa công nghiệp cơ bản. Và từ quan điểm của Trung Quốc, điều đó rất thông thái.

Về cơ bản, họ đã đưa 350 triệu người từ tầng lớp lao động nghèo thành tầng lớp trung lưu, và 400 triệu người từ nghèo rớt mồng tơi đến lao động nghèo. Đó về cơ bản là 2/3 dân số của họ, bởi vì dân số của họ tôi thực sự nghĩ là gần 1,3 hoặc 1,4 tỷ. Vì vậy, những gì họ đã làm trong 30 năm qua thật sự là kỳ công, xét từ quan điểm chiến lược. Nhưng điều đó đã trở nên trầm trọng hơn bởi giới tinh hoa ở phương Tây, những kẻ về cơ bản kiểu như tài trợ và tăng tốc cho họ.

Thực ra, tôi nghĩ lý do mà Trump rất đặc biệt là vì ông ấy đã nói: hey, đây không phải là cách mà thế giới phải trở nên như thế. Nó có thể rất khác. Về cơ bản chúng ta đã tài trợ cho sự quật khởi của Trung Quốc. Chúng ta đã kiến thiết Trung Quốc. Nhưng tất cả những gì ông ấy nghe trong nhiều năm qua và những gì anh nghe trong nhiều năm qua là: làm gì có chuyện đó. Đây là điều tôi gọi là định luật thứ hai của nhiệt động lực học. Đây là một định luật bất biến của vật lý - sự trỗi dậy của Trung Quốc.

Và những gì Trump đáp lại là: không, chuyện này là thông qua cơ cấu con người. Đó là các ngân hàng thương mại, các ngân hàng đầu tư, các tập đoàn đã quỳ gối trước chế độ Trung Quốc. Và Kyle, có một điều tôi muốn minh định, tôi bước ra phía trước không phải để chống người dân Trung Quốc. Tôi từng phục vụ như một sĩ quan hải quân ở Trung Quốc, ở Tây Thái Bình Dương trong Đệ thất Hạm đội, trên một khu trục hạm vào giữa những năm 70. Tôi nghĩ năm 76 -77 là lần đầu tiên tôi đến Trung Quốc.

Tôi đã dính líu đến Trung Quốc hầu như trọn cuộc đời. Tôi đã sở hữu các doanh nghiệp ở đó. Tôi đã sống ở Thượng Hải trong một thời gian, ở Tô giới Pháp. Tôi không chỉ khâm phục mà còn có một tình yêu thâm sâu đối với người dân Trung Quốc. Trong thực tế, ở đó họ có một câu gọi là “lão bách tính", mà về cơ bản là chỉ người bình thường, vì có 100 họ ở Trung Quốc.

"Lão bách tính" về cơ bản là những người bị bỏ rơi. Và "lão bách tính" biểu hiện một thể diện, dũng khí và quyết tâm chung của họ. Những gì họ đã trải qua như một dân tộc thật hào hùng. Vấn đề chúng ta gặp phải là chúng ta có một chế độ độc tài của Đảng Cộng sản Trung Quốc, và thẳng thắn mà nói, giai tầng lãnh đạo tinh hoa của Đảng Cộng sản Trung Quốc thực sự hợp tác với Đảng Davos, vốn là giới tinh hoa khoa học, kỹ thuật, quản lý, tài chính, văn hóa, mà tôi sử dụng phát xuất từ Diễn đàn Kinh tế Thế giới ở Davos. Nhưng nó thực sự ở London, New York, Washington, Thung lũng Silicon, vân vân…

KB : Và anh có nghĩ cách họ kết thân với, cứ cho là, “công dân Davos” như thường dùng (chữ dùng của nhà khoa học chính trị Samuel P. Huntington chỉ một siêu giai cấp phi biên giới, phi quốc gia nổi lên từ sự kết nối toàn cầu) - cách mà họ làm được chuyện đó - liệu có phải là thông qua sự ép buộc kinh tế không? Có phải thông qua đầu tư vào các trường đại học, viện nghiên cứu, những người vận động hành lang của chúng ta như anh đã nói, và các công ty của chúng ta, và thậm chí cả những người là công dân Hoa Kỳ tìm cách kiếm lợi nhuận ở Trung Quốc. Có phải đó là cách họ kiểm soát câu chuyện đó. Và họ làm được chuyện đó bằng cách nào?

SB: Hãy quay trở lại một tuần lễ trong tháng 1 năm 2017 khi chúng ta có hai bài phát biểu cột mốc. Chúng ta có bài phát biểu ở Davos của Chủ tịch Tập, đó là sự tán dương cao độ với chủ nghĩa toàn cầu. Và tôi kinh tởm khi thấy truyền thông chủ lưu và đám công dân Davos ngồi đó tin sái cổ, và tán tụng quả là một nhà lãnh đạo vĩ đại, thật là một hiền nhân vĩ đại, ông ấy sẽ dẫn chúng ta vượt qua tình hình thế giới này, với những gì ông ta sẽ làm cho toàn cầu hóa hoặc cho nền kinh tế.

Và sau đó bạn thấy Diễn văn nhậm chức của Donald Trump, tôi nghĩ là ba ngày sau đó, trong đó ông nói: hey, chúng ta đang trở lại với quốc gia dân tộc. Và nước Mỹ sẽ bắt đầu tập trung vào chủ quyền của chúng ta. Và các quốc gia khác nên bắt đầu suy nghĩ về chủ quyền của họ. Nhưng sự toàn cầu hóa này và những gì phát ra từ Davos đã tước đoạt chủ quyền của chúng ta từ tay chúng ta. Và chúng ta sẽ tái khẳng định điều đó. Và hai năm sau, trong tuần này, là bài phát biểu của Mike Pence về chiến lược mới của Hoa Kỳ.

KB : Nó đã xảy ra tối qua.

SB : Nó thực sự đã diễn ra trong một thời gian khá lâu, và giờ đây đã trở thành kiểu giao thiệp với Trung Quốc. Nhưng nó không giống kiểu (cựu Ngoại trưởng Mỹ) Henry Kissinger và không giống kiểu đám đông "Bẫy Thucydides". Tôi biết bạn từng thực hiện cuộc phỏng vấn như thế này với Graham Allison (nhà khoa học chính trị Mỹ, giáo sư Trường quản lý nhà nước John.F.Kennedy, Đại học Harvard, người khai sinh cụm từ "Bẫy Thucydides"), nhưng nó không như những gì những gã đó muốn, là chúng ta dò dẫm và tỏ ra hợp tác với Trung Quốc.

Đây là một cuộc đối đầu trực tiếp với Trung Quốc, chúng ta sẽ không chấp nhận nó nữa. Các vị đã ở trong cuộc chiến kinh tế với chúng tôi. Và chúng tôi sẽ tái khẳng định chúng tôi.

Câu hỏi của bạn về cách họ kết thân. Họ là những người đã ký những tấm séc lớn nhất. Họ đã viết séc cho các trường đại học. Họ về cơ bản đã mua trọn Thành London, Phố Wall và các tập đoàn. Tôi nói điều này với tâm trạng phẫn nộ. Các ngân hàng đầu tư lớn ở London và New York đã trở thành bộ phận quan hệ nhà đầu tư cho chế độ này. OK?

KB : Để theo đuổi lợi nhuận

SB : Trong quá trình theo đuổi lợi nhuận. Và các công ty trở thành thuyết khách của họ. Khi Lưu Hạc, phó thủ tướng, đến Hoa Kỳ khoảng bốn tuần trước khi họ tham gia vòng đàm phán cuối cùng cố gắng sắp xếp một thỏa thuận thương mại, không có nhiều tiến triển xảy ra. Nhưng ông ta (Tập Cận Bình) đã cử phó tướng của mình (Lưu Hạc) và một đội ngũ nhỏ đến gặp (Bộ trưởng) Steve Mnuchin và những gã ở Bộ Tài chính. Họ đã ghé qua một chỗ ngay trước ngày đến Bộ Tài Chính.

Họ đã có một cuộc họp, tôi nghĩ là với 15 hoặc 20 tập đoàn lớn. Đó là những người đứng đầu các vấn đề về quan hệ chính phủ và tôi nghĩ là các chủ tịch, không phải là các CEO vì các gã này không đủ trình. Và về cơ bản anh ta nói: hey, các con trai, các cậu có chuyện. Và các cậu phải tìm ra cách để giúp chúng tôi khắc phục nó. OK? Một điều nữa là (Phó chủ tịch Trung Quốc) Vương Kỳ Sơn đã thông báo thành lập một kiểu ban bệ tư vấn tài chính.

Cảm thấy bị đe dọa bởi chiến lược của Trump, họ nói: hey, chúng tôi cần một ban tư vấn tài chính để giúp chúng tôi hiểu những gì Hoa Kỳ muốn và những gì Hoa Kỳ cần. Và đó là cựu Bộ trưởng Tài chính Henry) Paulson, Schwarzman và tất cả những loại đó. Và thú vị chưa, khi họ cần ai đó đến và trợ giúp làm trung gian với Hoa Kỳ, họ sẽ tìm đến chính những người đã thủ lợi từ việc này.

Theo tôi biết là mọi người đã trở lại và nói: hey, Đại hội đồng Liên Hiệp Quốc đang diễn ra. Đó là mùa hát xướng ở New York. Lịch trình của tôi đã kín. Và Vương Kỳ Sơn nói: hey, con trai, tôi không nghĩ cậu đang biết lắng nghe. Chúng tôi sắp có một cuộc họp. Tôi muốn mọi người phải xuất hiện.

Đây là mệnh lệnh vào vị trí chiến đấu. Tôi nghĩ khi chúng ta ngẫm lại chuyện này, mọi người sẽ hoàn toàn choáng váng khi họ nhìn thấy những giới tinh hoa của các nền dân chủ phương Tây và Hoa Kỳ đã sát cánh với Trung Quốc và làm trầm trọng thêm tình hình như thế nào, khi mà rõ ràng là họ đang trong cuộc chiến tranh kinh tế với chúng ta.

KB : Quay trở lại chuyện tạo ảnh hưởng thông qua các tập đoàn, chúng tôi biết có một số công ty - có một số ít các tập đoàn, mỗi tập đoàn có hơn 1 tỷ đô la vốn mà họ đang cố gắng thu lại từ Trung Quốc. Và họ đã không thể kiếm được một xu nào từ Trung Quốc kể từ tháng 11 năm 2016 khi Trung Quốc đóng tài khoản vốn hoàn toàn. Khi còn ở trong chính quyền, anh có giao tiếp với bất kỳ công ty nào trong số những công ty đang trải qua rất nhiều rắc rối với tệ quan liêu nhằm cố gắng lấy tiền của họ ra khỏi Trung Quốc. Họ có đến nhờ đỡ anh không?

SB : Có. Tôi nghĩ đây sẽ là một cú sốc lớn đối với mọi người. Hãy nhớ rằng, khi Trump thắng một cách hoàn toàn thần sầu mà không ai lường trước, và đặc biệt, anh có một trật tự hậu chiến, tự do, dân chủ dựa trên luật pháp. OK? Người Trung Quốc đã không làm gì khác ngoài việc đánh lừa hệ thống này ngay từ ngày đầu tiên, với mọi bộ quy tắc. Họ quyết định quy tắc thế nào thì nó thế ấy. OK? Và không ai chỉ mặt họ về chuyện này bởi vì mọi người nghĩ rằng họ quá yếu.

KB : Các công ty có sợ chỉ mặt họ không?

SB : Tuyệt đối. 100%.

KB : Bởi vì họ biết nếu họ nói chúng tôi không thể lấy tiền của chúng tôi về thì hoạt động kinh doanh của họ sẽ tiêu đời.

SB : Họ sẽ tiêu.

KB : Có một điều kiện đổi chác?

SB : Đóng cửa. Họ hãi nhất chuyện này. Nhân tiện, về toàn bộ tình hình thuế quan - và thuế quan không chỉ là về thuế quan, không chỉ là về bảo hộ. Đó là lý do tại sao Trump thực hiện nó ở quy mô như vậy. Hãy nhớ rằng, trước khi Trump đi đến giai đoạn này, mọi người chỉ đang nói về 25 - 30 tỷ đô la thuế quan, nó giống như, ôi, trời ơi, lớn quá. Chương trình của Trump là nửa nghìn tỷ đô la hàng hóa bị đánh thuế vì ông ấy biết người Trung Quốc không thể đáp trả.

Và đây là lý do tại sao họ không thể đáp trả - mọi người ở Hoa Kỳ phải hiểu một điều. Người Trung Quốc nhìn chúng ta như một nước chư hầu của họ. Hãy để tôi giải thích điều đó. Trung Quốc đã tồn tại khoảng 4.000 năm, phải không? Họ có lúc thịnh lúc suy. OK? Nhưng họ có một bí kíp và lý do họ vẫn được tổ chức như một quốc gia qua hơn 4.000 năm là họ có biết cách đối đãi với các đồng minh. Và họ biết cách xử lý kẻ chống đối. OK?

tapcanbinh_banlanhdao_taucong

Những gì họ đã làm là họ có hệ thống này, được gọi là quản lý man di. Và họ biết cách quản lý những kẻ man di. Cách họ quản lý man di là họ đến với các nhà lãnh đạo của những kẻ man di, và họ cung cấp cho họ một cuộc sống nhất phẩm hảo hạng. Và anh sẽ trở thành một thứ đặc biệt. Anh sẽ nhận được một thỏa thuận đặc biệt. Bây giờ những gì xảy ra ở đất nước chư hầu là vấn đề của anh. OK?

Tại Hoa Kỳ, những gì họ đã làm trong 25 và 30 năm qua là sử dụng phương thức như với một quốc gia man di. Đó là quản lý man di. OK? Họ khuyến khích giới tinh hoa của chúng ta. Và giới tinh hoa của chúng ta phi công nghiệp hóa, đặc biệt là vùng Trung Tây thượng lưu của đất nước này. Đó là lý do Donald Trump trở thành tổng thống.

Khán thính giả nên hiểu một điều quan trọng là (James David) JD Vance, anh chàng vĩ đại của Yale, người viết “Khúc bi ca miền hoang vu” (Hillbilly Elegy – cuốn sách mô tả cuộc sống của những người nghèo ở Mỹ, góp phần lý giải chiến thắng của Trump) - đó là nghiên cứu xã hội học tốt nhất về cử tri của Trump. Chính JD Vance đã nói với tôi rằng những nghiên cứu ra lò từ MIT và Harvard cho thấy có mối tương quan trực tiếp giữa các nhà máy dời sang Trung Quốc, những công việc rời đi cùng với chúng và cuộc khủng hoảng thuốc phiện. Bởi vậy, đây không phải là về thuế quan.

KB : Nó thực sự logic.

SB : Nó không phải là về thuế quan. Chuyện này là về phẩm giá con người và danh dự. Những nhà máy đó đã rời đi. Phố Wall kiếm tiền. Các công ty được hưởng lợi từ nó với chi phí thấp hơn. Còn "sống chết mặc bay" đám công nhân.

Và đây là những gì Trump hoàn toàn đảo nghịch lúc này. Những gì Trung Quốc nhìn thấy là chúng ta là một nước chư hầu. Chúng ta gửi cho họ tài nguyên thiên nhiên, đậu nành, thịt bò, gia súc, sản phẩm của Boeing và Apple.

Ồ tôi nhầm. Chúng ta không gửi sản phẩm của Boeing và Apple. Anh biết tại sao không? Bởi vì họ buộc Boeing phải liên doanh. Và họ buộc Apple phải sản xuất sản phẩm của họ ở đó. Vì vậy, chúng ta đang là Jamestown với Đế quốc Đại Anh của họ (Jamestown là khu định cư đầu tiên của người Anh ở Bắc Mỹ, ý chỉ thuộc địa). Đó là lý do tại sao với thuế quan ở quy mô mà Trump nâng lên, họ không thể phản ứng. OK?

KB : Nhưng điều thú vị là giả sử chúng ta áp mức 25% vào 520 tỷ đô la. Chúng ta đang nói về hơn 100 USD tỷ một chút. Và tôi biết đó là rất nhiều tiền. Nhưng nền kinh tế của chúng ta là 19 nghìn tỷ USD. Nó vẫn không có ý nghĩa về mặt tác dụng đối với chúng ta, theo tôi. Nhưng tôi nghĩ rằng đó là việc tạo ra sân chơi bình đẳng như anh nói. Họ đã chiến đấu một cuộc chiến thương mại với chúng ta từ năm 2001. Và chúng ta đã không phản kích.

SB : OK. Mức tăng trưởng trung bình của Hoa Kỳ từ năm 1946, sau khi kết thúc Đệ nhị Thế chiến, đến năm 2000 là 3,5%. OK? Đó là lý do chúng ta trở thành siêu cường. Động cơ kinh tế đó đã được mở khóa và tăng trưởng trung bình hằng năm ở mức 3,5% và gia giảm 0,5 điểm phần trăm ở các thời điểm tốt xấu - khi Trung Quốc gia nhập Tổ chức Thương mại Thế giới, khi họ có quy chế tối huệ quốc, tăng trưởng của Hoa Kỳ là 1,9%.

Có rất nhiều yếu tố. Nhưng trung tâm của nó là Trung Quốc, bởi vì chúng ta phi công nghiệp hóa. Chúng ta đã chuyển sản xuất của chúng ta qua đó. Vâng, bản thân thuế quan, trên con số danh nghĩa và số tuyệt đối, không phải là rất lớn. Nhưng chúng ta nhìn vào sự hội tụ của mọi thứ. Những gì Trump đã làm là nói: hey, chúng ta đang ở trong cuộc chiến kinh tế. Và chúng ta sẽ quay trở lại với các điều 301 ngăn chặn việc chuyển giao công nghệ bắt buộc.

Chúng ta sẽ đưa những mức thuế này lên quy mô mà họ chưa bao giờ thấy trước đây. Nếu muốn, chúng ta sẽ có khả năng đóng cửa các công ty như ZTE, về cơ bản cắt nguồn linh kiện của họ ở phương Tây. Họ sẽ không thể hoạt động trong vòng 90 ngày. Ngoài ra là những điều luật mới về những hạn chế đầu tư...

KB : Cải cách CFIUS (Cải cách Ủy ban đầu tư nước ngoài tại Hoa Kỳ).

SB : Cải cách CFIUS mà mọi người đang nói đến - anh tập hợp tất cả các lực lượng của chính phủ và ngăn chặn (đánh cắp) tài sản trí tuệ. Và đây là lý do tại sao (Hiệp định Mậu dịch Tự do Bắc Mỹ) NAFTA rất quan trọng. Mọi người chế nhạo và cười cợt Trump. Có một cuốn sách tên “Fear” trong đó kể chuyện (Giám đốc Hội đồng kinh tế quốc gia) Gary Cohn, chủ tịch của Goldman Sachs - Goldman Sachs vĩ đại mà tôi từng làm việc, lấy tài liệu ra khỏi bàn của tổng thống.

Cuốn sách khởi đầu từ chuyện anh ta cứu NAFTA và thỏa thuận với Hàn Quốc, anh ta thực sự lấy chúng ra khỏi bàn bởi vì trong phán xét của anh ta, tổng thống không đủ thông minh để hiểu ông ấy đang làm gì. Vâng, đây là những gì Trump đã làm - thỏa thuận NAFTA mới mà ông ấy tạo ra về cơ bản là thiết lập một cơ sở sản xuất địa chiến lược để đối trọng Đông Á. Và Nhật Bản sẽ sớm trở thành một phần của điều đó.

Đó là một thỏa thuận song phương, chứ không phải là TPP mà chúng ta chỉ là một trong số rất nhiều nước. Đây là một thỏa thuận song phương trực tiếp với Nhật Bản như một đối tác. Chúng ta đã có một cái với Hàn Quốc mà chúng ta đang cập nhật. Và ở EU, (Chủ tịch Ủy ban châu Âu Jean-Claude) Juncker đã nói chuyện với Trump và đánh tiếng họ cũng sẽ là một phần của điều này. Những gì Donald Trump đã làm trong chưa đầy hai năm là chống lại định luật thứ hai về nhiệt động lực học - luật bất biến về sự trỗi dậy của Trung Quốc - điều ông ấy làm là định hướng lại toàn bộ chuỗi cung ứng của thế giới tách khỏi Trung Quốc.

Và điều này sẽ khiến cơ hội tăng trưởng kinh tế trở nên đáng kinh ngạc. Và ông ấy đã đơn thương độc mã đánh trả đám thuyết khách đại công ty, đánh trả bộ phận quan hệ nhà đầu tư Phố Wall, vân vân. Thế nên, đó là lý do tại sao tôi nghĩ rằng chuyện này thực sự anh hùng.

KB : Thời cơ thật thú vị. Nếu anh thấy là kinh tế của Trung Quốc đã bị chậm lại trước khi chúng ta quyết định chiến đấu trở lại. Cuộc phản kích và thuế quan - ý tưởng cao minh nhất là thuế điều chỉnh biên giới đã ngay lập tức bị giết bởi những người mà tôi và anh đều biết.

SB : Tôi thích vụ đó.

KB : Điều đó hoàn hảo theo thiển ý của tôi.

SB : Nhân tiện, tôi là một người tin tưởng kiên định - (Chủ tịch Hạ viện) Paul Ryan và tôi từng có những khác biệt với nhau, nhưng khi ông ấy giải thích với tôi về nó, tôi đã nói: đó là giải pháp. Đó là giải pháp.

KB : Đó là cách xử lý theo chủ nghĩa bình đẳng.

SB : Tôi nghĩ - và tất cả chúng ta đều biết tại sao nó bị nghiền nát. Tôi nghĩ đó là thứ phải sớm đưa trở lại trong những năm tới.

KB : Chúng ta có thể loại bỏ thuế quan nếu chúng ta áp dụng thuế điều chỉnh biên giới.

SB : À, nhân tiện, hãy nói một chút về thuế quan. Tổng thống Trump – anh có nhớ hội nghị G7 khi ông được lên lớp bởi những người thông thái hơn – (Thủ tướng Đức Angela) Merkel và (Tổng thống Pháp Emmanuel) Macron về toàn bộ những vấn đề thuế quan trong ngày đầu tiên. Ông ấy quay lại vào sáng hôm sau. Và những gì Trump nói với nhóm G7, ông ấy nói, OK, tôi đã nghĩ về nó tối qua. Còn cái này thì sao? Không có thuế.

Hoàn toàn không có thuế quan. Nhưng không có trợ cấp. Mọi người phải nhận ra rằng Nhà Trắng đã đưa ra tài liệu này hơn hai tháng trước. Đó là 50 điều mà Trung Quốc đang làm trong cuộc chiến kinh tế với chúng ta. Đó là những gì Hoa Kỳ muốn Trung Quốc dừng lại. Đó là thỏa thuận. Anh dừng lại, tất cả chúng ta đều tốt. Khi anh nhìn vào đó, nó không chỉ là thuế quan. Đó là đầu tư vào các ngành công nghiệp quốc doanh.

KB : Đất miễn phí. Điện miễn phí.

SB : Đất miễn phí. Nhìn vào những gì họ đã làm với thép và nhôm trên toàn thế giới. Nhìn vào những gì họ đã làm với ngành đóng tàu. Anh có thể phát triển mọi ngành công nghiệp nặng. Họ đã móc ruột Tây Âu. Và họ đã móc ruột Hoa Kỳ. Và họ tiếp tục làm điều đó.

KB : Cố tình.

SB : Cố tình. Và nhân tiện, ZTE đã cho anh thấy điều này. Họ phải tạo ra khoảng 11 triệu việc làm mỗi năm. Họ đang chịu áp lực kinh tế, áp lực đối nội to lớn là phải tạo ra những công việc đó. Họ không thể kham nổi chuyện 150.000 việc làm giá trị gia tăng cao tại ZTE mất đi. Tương tự với thép. Giờ họ kiểu như vào thế trên lưng cọp rồi.

Họ là người đầu tiên thừa nhận họ phải tiếp tục bổ sung số lượng công việc bởi vì họ phải giữ những người này làm việc. Tôi nghĩ đó là lý do tại sao mô thức Trung Quốc, và tất cả những lời nói vui vẻ đến từ phương Tây về mô thức Trung Quốc, khi anh thực sự nhìn vào nó - và tôi biết anh là một trong số ít các chuyên gia trên thế giới - tôi nghĩ phải nhìn vào các con số vì chúng thực sự không phải như những gì mọi người hy vọng, số thực chứ không phải cách chúng được Trung Quốc chế biến. Bởi vì mọi con số xuất phát từ Trung Quốc, đối với tôi, phải được đặt câu hỏi, xác minh - tin cậy, nhưng phải được xác minh.

Nó phải được đặt câu hỏi, xác minh và sau đó xác minh lại lần nữa. Bạn phải cẩn trọng. Và đó là lý do tại sao tôi nghĩ rằng chúng ta có thể lao vào một cuộc khủng hoảng tài chính khác do mô hình tài chính Trung Quốc này không thể tự mình đứng vững.

KB : Đúng vậy. Vâng, tin tốt về chuyện đó là nếu chúng ta đúng về Trung Quốc, và chúng ta đúng về xây dựng tín dụng khinh suất của họ, cùng với thực tế nền kinh tế của họ chậm lại, cùng với quy mô của hệ thống ngân hàng và GDP - nếu chúng ta đúng về tất cả những điều đó, tin tốt là các ngân hàng của họ không liên kết mật thiết với chúng ta theo cách mà chúng ta liên kết với châu Âu và châu Á trong cuộc khủng hoảng tài chính của chúng ta.

SB : Chúng không như thế. Nhưng bạn sử dụng từ họ khinh suất. Đây là điều làm tôi khó chịu vì thiếu sự quy trách nhiệm và trách nhiệm của giới tinh hoa trên thế giới. Chúng ta vừa trải qua cuộc khủng hoảng tài chính tồi tệ nhất trong lịch sử. Không một CEO nào bị giam. Và không ai có ý định từ bỏ bất kỳ vốn chủ sở hữu nào. OK?

Mọi người phải nhớ rằng vào ngày 18 tháng 9 năm 2008, khi (Chủ tịch Cục Dự trữ liên bang Ben) Bernanke và (Bộ trưởng Tài chính Henry) Paulson bước vào Phòng Bầu dục với (Tổng thống George W.) Bush (để bàn kế hoạch cứu trợ tài chính), và ông ấy phái họ đến Capitol Hill, bảng cân đối của Cục Dự trữ Liên bang là 880 tỷ USD.

Vào ngày mà Donald Trump tuyên thệ nhậm chức vào ngày 20 tháng 1 năm 2017, nó là 4,5 nghìn tỷ đô la. Tất cả những gì chúng ta làm tại Ngân hàng Anh, ECB, Ngân hàng Nhật Bản - cũng như vậy.

KB: Và PBOC (Ngân hàng nhân dân Trung Quốc).

SB: PBOC. Những gì họ đã làm để cứu giới tinh hoa là bật các chốt vòi thanh khoản. Vì vậy, nếu anh sở hữu tài sản, bất động sản, cổ phiếu hoặc sở hữu trí tuệ, anh đã có 10 năm hoạt động hoàng kim trong lịch sử. Nếu anh là giai cấp công nhân thấp cổ bé họng, thì khỏi có chuyện tăng lương. Đây là những gì không công bằng và đây là nơi phát xuất cơn giận dữ đang thúc đẩy phong trào dân túy - toàn bộ gánh nặng đè xuống anh chàng thấp cổ bé họng để tài trợ cho những thâm hụt bằng tiền thuế của anh ta.

Và rồi con cái của anh ta được gửi đi khắp nơi trên thế giới (tham chiến) để bảo vệ chuyện này. Đó là những gì phải chấm dứt. Anh đã sử dụng từ khinh suất. Thật khinh suất khi phớt lờ những gì giới tinh hoa đã làm lần này. Bởi vì những gì họ đã làm - nhìn xem, hệ thống ngân hàng Mỹ có 19 nghìn tỷ USD tài sản trên đó. Anh thông minh hơn tôi gấp 10 lần về chuyện này. Tôi trân trọng nói rằng tất cả những tài sản đó đều không tốt. Ok? Có lẽ 10% hoặc nhiều hơn có thể được xóa trong hôm nay.

Đó là hệ thống ngân hàng của Mỹ. Hệ thống ngân hàng Trung Quốc tôi nghĩ có 49 nghìn tỷ USD tài sản. Hãy chỉnh tôi nếu tôi sai, nhưng tôi nghĩ rằng 45 nghìn tỷ USD đã được đưa vào sổ sách kể từ năm 2008. Điều này hoàn toàn khinh suất. Bây giờ, ơn Chúa, chúng không được kết nối với nhau thông qua hệ thống SWIFT (Society for Worldwide Interbank and Financial Telecommunication - Hiệp hội viễn thông liên ngân hàng và tài chính quốc tế) với phần còn lại của các ngân hàng.

KB : Hoặc thông qua các sản phẩm tài chính phái sinh.

SB : Các sản phẩm tài chính phái sinh. Và nhân tiện, lý do là - và đây là một lý do khác - bởi vì không ai trong số các ngân hàng đầu tư hoặc không ai trong đám đó muốn nói: ồ, chúng ta không thể kết nối với Trung Quốc bởi vì tất cả bọn họ đều tự ngăn cản họ làm việc đó. Tất cả họ đều giới hạn sự tiếp xúc của họ với nó bởi vì họ hiểu khi nó nổ tung, họ không muốn bị hạ gục trong vài phút đầu tiên.

Tuy nhiên, những ngân hàng đó sẽ nổ tung. Không ai có thể đưa những loại tài sản đó vào và có một hệ thống ngân hàng tuyệt vời. Đây là một sự giả mạo toàn diện của các nhà kinh tế, Financial Times of London, mọi tầng lớp tinh hoa, và mọi hội nghị mà họ có. Anh thấy Richard Haas vào sáng nay trên chương trình Morning Joe. Richard Haas đến từ Hội đồng Quan hệ đối ngoại. Và tất cả những gì ông ta làm là đả phá Mike Pence và Donald Trump từ bài phát biểu của Pence.

Anh biết ông ta nói gì không? Ông ta nói: hey, tất cả các đồng nghiệp và bằng hữu Trung Quốc của tôi ở Trung Quốc đang nói với tôi rằng họ không biết Hoa Kỳ muốn gì. Họ đến đây. Họ muốn giải quyết. Và họ muốn trở thành đối tác của chúng ta. Nhưng chúng ta tiếp tục di chuyển các mục tiêu. Ông ta thật khinh suất khi nói điều đó. Ông ta hoàn toàn hiểu được vấn đề là gì. OK?

Và ông ta ngồi đó trên một chương trình tin tức buổi sáng mà các cử tri theo dõi và bắt đầu đưa mớ thông tin này vào trong tâm trí của họ. Thật không thể chấp nhận được! Tôi phải nói với anh, Kyle, đó là lý do tại sao tôi nghĩ những gì anh đang làm ở đây, những gì anh đang làm với công việc của anh, và những thứ khác - có một số người như anh đang ngồi đó cảm thấy điều này không thể tiếp tục. Và có người sẽ phải chịu trách nhiệm vì chuyện này.

Nếu giới tinh hoa nghĩ họ sẽ thoát được vụ này, điều đó sẽ không xảy ra. Lý do Donald Trump trở thành tổng thống, lý do anh nhìn thấy những cuộc nổi dậy dân túy, cho dù đó là ở Italy, Đức, Pháp, trên khắp thế giới, ở Brazil cuối tuần này, ở Argentina, hay ở Pakistan, là cái gã thấp cổ bé họng đã chán ngấy với một nhóm tinh hoa thông thái hơn. Và để chăm lo cho chính họ, họ (giới tinh hoa) sẽ đi đêm với bất cứ ai.

KB : Anh nói đúng. Và khi anh nói về hệ thống ngân hàng Trung Quốc, hãy giả định nó phải tái cơ cấu. Họ rất thông minh!

SB : Hãy nói về điều này. Hãy xem họ thông minh thế nào - khi chúng tôi thực hiện chuyến thăm của Trump, nhớ không, họ đã không thực hiện bất kỳ sự thay đổi nào khác. Họ không để chúng ta làm bất cứ điều gì ngoại trừ việc họ sẽ mở cửa lĩnh vực tài chính.

KB : Mật ngọt chết ruồi.

SB : Chính xác.

KB : Họ đã phá hỏng hệ thống tài chính của họ. Và bây giờ anh có thể đầu tư.

SB : Bây giờ anh có thể đầu tư.

KB : Tại sao thế giới không nhìn thấy điều này, Steve?

SB : Thế giới hoàn toàn thấy điều này.

KB : Họ bắt đầu thấy nó.

SB : Thôi nào, Kyle.

KB : Các nhà kinh tế thế giới chỉ mới bắt đầu thấy điều này.

SB : Không, không, Kyle, Kyle. Kyle, anh quá tử tế. Anh là một người tốt. OK? Anh phải gọi đúng bản chất của nó. Đó là chuyện nhảm nhí. OK? Anh đang nói với tôi những người ở Wall Street Journal, Financial Times of London, và The Economist - những kẻ thông minh và các think-tank đó không biết chính xác những gì đang xảy ra à? Một thằng ngu như tôi cũng có thể nhìn vào bảng cân đối của các ngân hàng và nói, hey, biết gì không? Tôi nghĩ chúng ta có một quả bom hẹn giờ. Họ biết chính xác nó là gì.

nhom_davos

KB : Nhưng anh biết họ nói gì không? Nhưng đó là Trung Quốc. Đó là những gì tôi nghe mọi lúc. Tôi đồng ý với anh, nhưng đó là Trung Quốc. Vì vậy, chúng ta sẽ tiếp tục viết những gì chúng ta viết.

SB : Vâng. Chuyện này phải dừng lại. Ok. Chúng ta đạt một thỏa thuận với Trung Quốc vào cuối những năm 90. Hãy nhớ khi đó anh có đám cổ vũ viên cho Trung Quốc, những người theo chủ nghĩa thỏa hiệp lý tính và những người phái diều hâu. Vì vậy, hãy bàn về điều này. Quay trở lại năm 1999, đó là sân chơi của những kẻ nhân nhượng. Mọi người phải hiểu chuyện này (thỏa hiệp với Trung Quốc) là chuyện của cả hai đảng chính trị. Đây không phải là ý thức hệ.

Đây là chuyện của cả đảng Dân chủ và đảng Cộng hòa. Ok? Khi họ nói về Trung Quốc, họ chỉ đang cố gắng tìm cách nhét nhiều tiền hơn vào túi của mình. Vì vậy, nhân vật cổ vũ viên nói, hey, đó là Trung Quốc. Khi chúng ta cho họ quy chế tối huệ quốc, một khi chúng ta đưa họ vào WTO, họ sẽ trở thành những nhà tư bản tự do. Họ sẽ bỏ phiếu (bầu lãnh đạo).

KB : Tự do hóa nền kinh tế, họ sẽ dân chủ hóa, họ sẽ cho chúng ta đầu tư vào mọi thứ.

SB : Họ sẽ là tầng lớp trung lưu.

KB : Có thể tạo ra sự thượng tôn pháp luật.

SB : Sự thượng tôn pháp luật. Nó sẽ là thế giới cực lạc. OK. Vì vậy, chúng ta biết 17 năm sau – biết gì chưa? Họ là một chế độ độc tài trọng thương. Họ đã có một hệ thống làm việc cho họ, cho giới tinh hoa, cho chế độ của họ. Và nó hoạt động tốt. Bây giờ anh có hai đám. Đám cổ vũ viên đã biến mất. Không còn ai là người cổ vũ.

Anh có người theo chủ nghĩa thỏa hiệp lý tính và anh có những người diều hâu. Thỏa hiệp lý tính có một cái tên mới. Đó là Bẫy Thucydides. Đó là ông bạn Graham Allison của anh và Henry Kissinger. Và đây là khái niệm vĩ đại mà họ có. Khái niệm vĩ đại của họ là Mỹ là một siêu cường trên đà suy thoái. Trung Quốc là một siêu cường mới nổi như Athens là một cường quốc suy thoái, và Sparta là một cường quốc đang lên.

Và anh phải tìm ra cách tránh xung đột toàn cầu, điều này chỉ xảy ra 16 lần trong lịch sử thế giới. Và 12 lần, họ (những cường quốc suy thoái) không đủ khôn ngoan để chấp nhận hiện thực. Để tránh xung đột, những gì phải xảy ra là thế lực suy thoái có thể tìm ra cách liên tục quấy nhiễu thế lực đang lên để có thể hòa nhập và hệ thống của họ. Một khi đã hòa nhập, anh sẽ luôn là đối tác nhỏ hơn của họ, nhưng anh sẽ khiến cho gã to xác phải cộng sinh với anh. Và ai ai cũng sẽ hạnh phúc.

Đây chính là điều nhảm nhí từ chính những người như Allison Graham và Henry Kissinger mà họ từng dẫn dụ Nixon vào cuối những năm 60 về Nga. Hãy quay ngược thời gian. Mọi chuyện y chang. Nga là một cường quốc đang lên. Cường quốc thoái trào là Mỹ. Và những gì chúng ta cần là hòa hoãn. Chúng ta cần một sự hòa giải.

Chúng ta cần để cho họ có phạm vi ảnh hưởng của họ. Khi đó đã nhảm nhí, và bây giờ cũng nhảm nhí. Ronald Reagan xuất hiện và nói: hey, các anh biết gì không? Nền kinh tế của họ lớn như thế nào? Và họ trả lời rằng nền kinh tế của Nga bằng bang California. Ông ấy nói, vậy tại sao mọi người lại sợ họ?

Điều đầu tiên mà Andy Marshall (chiến lược gia đối ngoại, giám đốc Văn phòng Lượng định tình hình thực tế của Bộ Quốc phòng Mỹ từ 1973 đến 2015) tại Văn phòng Lượng định tình hình thực tế ở Lầu Năm Góc và (Giám đốc) Bill Casey tại CIA đã làm là phân tích toàn diện về nền kinh tế Nga. Và họ phát hiện ra nó chỉ bằng một nửa. Xin lỗi, tôi nhớ nhầm. Nó lớn hơn 15%.

KB : Và họ hết sức khan hiếm đô la.

SB : Tuyệt đối kham hiếm đô la. Chuyện này luôn xảy ra với chế độ tập quyền.

KB : Vậy chính xác Trung Quốc ở đâu?

SB : Bởi vì họ đã làm điều tương tự Trung Quốc. Họ đưa nó vào chi tiêu quân sự không hiệu quả. Ở đây chúng ta lại gặp đúng những gã đó. Và những gì họ nói với chúng ta 40-50 năm sau là: hey, Mỹ là một cường quốc suy thoái. Trung Quốc là một quyền lực quật khởi. Và tôi nhìn vào nó, tôi thấy điều tương tự. Họ có một nền kinh tế không có đô la.

Đây là một vấn đề mà tôi đặt ra cho họ - chuyện này thì thế nào. Nếu chúng ta không làm cường quốc suy thoái nữa thì sao? Đó không phải là một định luật vật lý. Một quá trình quản lý việc chúng ta thoái trào không phải là một quá trình mà tôi chấp nhận. Tôi đang tìm kiếm một nhà lãnh đạo bước lên và làm cho nước Mỹ vĩ đại trở lại. Và đó là sân chơi căn bản của Trump. Và đoán xem? Trong hai năm, ông đã chứng minh người Trung Quốc chỉ là một con hổ giấy.

KB : Khi anh nghĩ về đại chiến lược của họ, sự phản kích của chúng ta, và vị trí của chúng ta trên thế giới ngày nay, anh nghĩ bước tiếp theo của Trung Quốc là gì? Nếu anh đã dự đoán bước tiếp theo của họ sẽ là gì, xét đến lập trường kiên định của chúng ta khi tiến lên trên phương diện kinh tế và tung ra một số thuế quan, và bắt đầu tái khẳng định chính mình, anh nghĩ họ sẽ làm gì?

SB : Số một, họ muốn thay đổi chính quyền ở Hoa Kỳ. Họ tin họ có 80% cơ hội tóm được Trump – chiếm được Hạ viện và làm bất cứ điều gì họ cần làm bằng chiến tranh tâm lý, bằng tiền, bằng bất cứ điều gì họ phải làm để cơ bản cản trở Trump và khống chế Hạ viện và chứng kiến ông ấy bị luận tội trong năm nay.

Và có xác suất 100% họ muốn đánh bại ông ấy ở (cuộc bầu cử tổng thống) năm 2020. Số một là loại bỏ Donald Trump làm Tổng thống Hoa Kỳ. Bởi vì họ nói: đó là ga đầu mối của tất cả những gì xấu xa đã xảy ra với chúng ta, chúng ta phải có một người theo chủ nghĩa toàn cầu ở đó (Nhà Trắng).

KB : Trò của họ chỉ là chờ ông ấy rời chức.

SB : Không chỉ chờ ông ta rời chức, mà còn có các biện pháp chủ động. Hôm qua Pence cho biết - và trang Axios và những người khác cũng tường thuật - có thông tin mật cho thấy sự dính líu của Trung Quốc và sự can thiệp thực sự. Đó không phải là một số gã người Nga trên Facebook. Đây là canh bạc tất tay. Đó là số một.

Số hai, những người Ý nói hôm nay rằng, Trung Quốc sẽ là hảo bằng hữu của chúng tôi. Tôi nghĩ anh sẽ chứng kiến việc tăng gấp đôi và gấp ba "Nhất đới nhất lộ". Tôi nghĩ anh sẽ chứng kiến việc tăng gấp đôi và gấp ba "Trung Quốc sản xuất 2025". Tôi nghĩ anh sẽ chứng kiến Dự án Đông Ấn ở vùng Hạ Sahara châu Phi, vùng biển Caribbean, ở Venezuela và châu Mỹ La-tinh tăng gấp đôi và gấp ba lần. Họ đã có rất nhiều RMB để chi tiêu, phải không? Và nếu một anh chàng có thể lấy RMB -

KB : Nhưng không ai sẽ lấy RMB.

SB : Ồ, đây sẽ là câu hỏi tuyệt vời mà chúng ta sẽ có trước mặt.

KB : Đó là chìa khóa.

SB : Bây giờ họ đang ở vùng Vịnh. Họ ở khắp UAE. Họ ở khắp Ả Rập Saudi. Họ ở khắp Qatar. Họ ở khắp tất cả khu vực tài nguyên trên thế giới từ Argentina đến châu Phi Hạ Sahara, đến Nam Phi. Và họ sẽ cố gắng nhìn thấy nó -

Và số ba, hãy nhớ đến cuốn sách giáo khoa tuyệt vời mà họ xuất bản và về cơ bản được in bằng tiếng Anh vào cuối những năm 90, được viết bởi hai vị đại tá kiệt xuất trong Học viện quân sự Trung Quốc được gọi là Chiến tranh Bất quy ước. Chiến tranh Bất quy ước.

KB : Đô đốc La? (Ở đây Bass và Bannon nhớ nhầm, tên cuốn sách là Chiến tranh không giới hạn – Unrestricted Warfare – tác giả là hai đại tá Kiều Lương và Vương Tương Tuệ).

SB : Vâng. Đó là một cuốn sách nên được mọi người đọc bởi vì nó vạch ra chiến lược của Trung Quốc. Họ nói có ba loại chiến tranh. Có chiến tranh thông tin. Có chiến tranh kinh tế. Và có sát thương hoặc hỏa lực. Và những gì họ muốn làm là tránh chiến tranh hỏa lực bởi vì có một điều mà Mỹ có thể làm được là đá mông của bạn, đúng không? Vì vậy, họ muốn tránh điều đó. Ok?

Và vì vậy hãy tập trung vào chiến tranh thông tin và kinh tế. Và họ đã thắng tuyệt đối. Đó là sách giáo khoa. Nếu đọc nó, bạn sẽ thấy họ đã làm chính xác những gì họ nói họ sẽ làm. Tôi nghĩ và tôi tin rằng dựa vào thực tế là Trump đang hội tụ mọi lực lượng của chính quyền vào chiến tranh kinh tế và đang lấy lại thế chủ động, và chế độ (Trung Quốc) đang chịu áp lực rất lớn, bởi vì tôi tin rằng phái Đặng Tiểu Bình và những người khác, ngay cả ở cấp cao nhất vốn tin vào sự lãnh đạo tập thể, đã nói, này, những gì chúng ta có ở đây là một sự sùng bái cá nhân.

KB : Anh nói những người chưa bị bỏ tù hoặc bị giết?

SB : Những người chưa bị bỏ tù hoặc giết nhưng đã ngồi đó và ra đi. Đặng tin vào hợp tác với phương Tây. Đặng Tiểu Bình tin vào cải cách. Đặng tin vào mở cửa. Nhưng Đặng tin tưởng vào việc trở thành một đối tác tốt và đặc biệt phải ẩn mình, đừng gây khó chịu cho ai đó. Những gì họ thấy với Tập là một sự quay trở lại với sự sùng bái cá nhân của Mao. Và ông ta chịu áp lực to lớn trong nội bộ.

Tôi đã nói trên chương trình phát thanh của mình, và mọi người đã trích dẫn câu này của tôi vào năm 2014-2015 rằng trong 5 năm tới, chúng ta sẽ tham gia cuộc giao tranh ở Biển Đông. Khi là một sĩ quan hải quân 22 tuổi, tôi đã tuần tra ở Biển Đông trên một tàu khu trục Mỹ. OK? Và tôi tự hỏi tôi đang chỗ quái quỷ nào thế? Đúng không?

Đây là đâu? Bởi vì mọi tàu chở dầu trên thế giới đi qua Eo biển Malacca từ Vịnh Ba Tư - anh có mọi tàu chở dầu lớn. Anh có mọi công ten nơ. Đó là một siêu xa lộ.

KB : 40% nhu cầu năng lượng của Trung Quốc đi qua eo biển Malacca.

SB : Tôi nghĩ đó là một phần ba thương mại của thế giới. Đó là 5 nghìn tỷ đô la.

KB : Đúng vậy.

SB : Quan điểm của tôi, khi mọi người nói Biển Đông, những gì bạn phải hiểu là nó là một siêu xa lộ của thương mại. Họ có những con tàu lớn nhất trên thế giới 24/7, 365 ngày một năm. Trung Quốc đã đến Vườn Hồng vào năm 2015 và nhìn vào mắt người Mỹ và tổng thống Mỹ, và nói dối với ông ta. Họ xây dựng, về cơ bản, bảy hoặc tám tàu sân bay cố định.

Họ gọi chúng là những rạn san hô. Đây là những tàu sân bay cố định — Đá Vành Khăn, Đá Scarborough (Bannon nhớ nhầm). Tất cả những rạn san hô này về cơ bản là tàu sân bay. Và những gì họ đã làm là họ lắp radar kiểm soát hỏa lực, radar tìm kiếm và triển khai máy bay chiến đấu ở đó. Những thứ này phải được rút đi.

biendong112

KB : Đó là những đường băng dài 3.000 mét. Trung Quốc nói với chúng ta, khi Obama là tổng thống: chúng tôi sẽ không quân sự hóa các hòn đảo của chúng tôi ở Biển Đông. Chúng tôi sẽ không làm với Quần đảo Trường Sa. Mọi thứ chúng tôi đang xây dựng chỉ dành cho mục đích nghiên cứu.

Chúng ta ứng xử với Trung Quốc như thế nào khi mà giờ đây chúng ta thấy rằng trên mỗi hòn đảo, dù là Đá Chữ Thập, hay Vành Khăn, hay những thực thể khác có đường băng dài 3.000 mét, có các khẩu đội tên lửa và tất cả vũ khí mà họ nói họ sẽ không bao giờ đặt ở đó? Bây giờ họ đang hạ cánh máy bay ném bom hạt nhân ở đó. Chúng ta ứng xử với họ như thế nào? Chúng ta có đáp trả họ về chuyện này? Hay chúng ta cứ để họ tiếp tục?

SB : Khi tôi vào Nhà Trắng với tư cách là chiến lược gia trưởng, với Mike Flynn, khi chúng tôi lần đầu tiên họp Hội đồng An ninh quốc gia trong quá trình chuyển giao, tôi nói có ba điều anh phải làm là phân tán khả năng chiến đấu cho các tư lệnh tác chiến. Khi đó Nhà Trắng đang điều hành các cuộc chiến chống ISIS.

KB : Giao nó cho Harry Harris (Tư lệnh Thái Bình Dương)?

SB : Vâng. Ồ không. Về vấn đề này, giao nó cho những người ở CENTCOM (Bộ tư lệnh miền Trung) và để họ xử lý ISIS. Anh phải chuyển giao quyền hạn chiến đấu và khả năng chiến đấu phản kích cho các tư lệnh tác chiến. Thứ hai, chúng ta phải tìm ra trong Hội đồng An ninh Quốc gia những người được Obama bổ nhiệm và làm thế nào để đưa người của mình vào đó theo thời gian.

Thứ ba, tôi nói, chúng ta phải quay lại và lấy mọi tài liệu liên quan đến chiến lược Chuyển trục (Pivot) sang châu Á của Obama. Tôi nói, tôi muốn thấy chính xác những gì họ nhìn thấy. Và mọi người nên biết, trong Nhà Trắng, tôi làm việc bảy ngày một tuần, 18-20 giờ một ngày. OK? 50% thời gian của tôi là về Chuyển trục sang châu Á, và tại sao Obama đã làm điều đó, và những gì chúng ta sẽ làm gì để thay đổi cục diện.

KB : Nó là của Kurt Campbell (Trợ lý Ngoại trưởng Mỹ phụ trách Đông Á – Thái Bình Dương trong nhiệm kỳ đầu của Obama).

SB : Kurt Campbell.

KB : Ông ấy đã viết cuốn sách.

SB : Đây là những gì tôi tìm thấy. Tôi đã nghĩ đó sẽ là một đống tài liệu chất đầy cả phòng. Nhưng nó chỉ là vài tệp hồ sơ khá mỏng. Và điều tôi thấy là chính Hoa Kỳ không thực sự đối phó với Trung Quốc một cách có lớp lang. Anh có một số người tuyệt vời. Nhưng không phải là kiểu toàn lực mà người ta nghĩ. Nói thế nào nhỉ, một kế hoạch kinh tế hoặc một kế hoạch chiến tranh chống lại cuộc chiến kinh tế Trung Quốc phát động. Trên thực tế, với những gì anh thấy, tôi nghĩ toàn bộ chuyện Chuyển trục sang châu Á về cơ bản đã trở thành chuyện bố trí một lữ đoàn thủy quân lục chiến ở Darwin, Úc.

Mọi người đều nói với tôi rằng Harry Harris là người phụ trách. Vì vậy, tôi tìm Harry Harris. Tôi đã dành rất nhiều thời gian với ông ấy để tìm hiểu chính xác những gì đang diễn ra. Và một điều tôi thấy sốc là Biển Đông - khi tôi còn là một sĩ quan hải quân trẻ, chúng tôi đã đi qua Biển Đông với nòng pháo giương lên, radar mở, và mọi thứ chuyển động. Nó được gọi là tự do hải hành.

Trong vùng biển quốc tế, chúng tôi làm những gì chúng tôi muốn làm và vào những khi chúng tôi muốn làm bởi vì chúng tôi là Hải quân Hoa Kỳ. OK? Chúng tôi giữ các tuyến đường biển tự do. Những gì tôi phát hiện ra bây giờ là họ có những rạn san hô và mọi thứ như thế. Và Trung Quốc - chúng ta chỉ đi qua theo cái gọi là hải hành an toàn. Anh đi qua với radar của anh trong chế độ tắt và không có giải pháp kiểm soát hỏa lực, cư xử như một thằng nhóc tốt. Anh chỉ đi thôi. Và anh về cơ bản đề nghị họ cho phép đi qua.

KB : Tôi không biết điều đó.

SB : Khi họ thua ở Tòa án quốc tế, Trung Quốc xem Biển Đông là biển nội thủy của Trung Quốc.

KB : Tôi biết. Đường chín đoạn năm 1949 là một trò đùa.

SB : Ồ, họ nghĩ đó là lãnh hải. Điều đầu tiên họ sẽ nói với anh là sự toàn vẹn lãnh thổ và chủ quyền của Trung Quốc là không tranh cãi. Càng nhiều người đưa nó vào tài liệu thì càng có nhiều người đưa nó trên các chương trình truyền hình, càng có nhiều người nhấn mạnh về chuyện tự biên tự diễn đó, họ muốn bởi vì họ tin đó là thực tế.

Anh hỏi tôi chuyện gì sẽ xảy ra. Tôi đã nói trên chương trình phát thanh của mình 5 năm trước, họ sẽ tham gia một cuộc chiến tranh. Tình hình ở Qatar, và Vịnh Ba Tư, và Biển Đông là hai điểm nóng lớn nhất trên thế giới khởi phát xung đột toàn cầu. OK? Không phải là Triều Tiên. Triều Tiên là một chư hầu của Trung Quốc. Toàn bộ chuyện về Triều Tiên chẳng khác gì một bộ phim truyền hình nhiều tập của Trung Quốc. OK?

Và Tổng thống Trump đang làm một công việc tuyệt vời ở đó. Biển Đông là một điểm bùng phát. Và bạn đã thấy điều này vào đêm kia. Là một cựu sĩ quan hải quân, hai chiếc tàu đó -

KB : Cách nhau 15 mét.

SB : USS Decatur đang tuần tra. Và về cơ bản anh có một tàu khu trục Trung Quốc đến và chơi trò thách đố. Họ cách nhau 15 mét. Nếu hai con tàu đó đâm nhau, 200 hoặc 300 thủy thủ sẽ chết. Chắc chắn rồi. Nếu hai con tàu đó đâm nhau tới tốc độ tương đối mà họ đang di chuyển, chúng ta sẽ có một thảm họa.

Tôi không biết điều gì có thể xảy ra với vũ khí hoặc nhiên liệu, nhưng tôi nói với anh, với tốc độ đó, những gì người Trung Quốc làm là liều lĩnh. Và đó là một sự thách thức đối với chúng ta. Hãy nhớ rằng, những gì Decatur đã làm là đi vào khu vực 12 hải lý của một trong những rạn san hô. OK?

Bây giờ những gì mà Trung Quốc nói là trong vòng 15 hải lý là lãnh hải của họ. Họ nói việc một tàu Hải quân Hoa Kỳ đi vào 12 hải lý xung quanh một rạn san hô mà họ xây dựng ở Biển Đông là vi phạm chủ quyền lãnh thổ của họ. Kiến nghị của tôi là tôi nghĩ Tổng thống Hoa Kỳ, Donald J Trump, người mà tôi cho là đã rất công bằng với Trung Quốc và thực sự cố gắng xây dựng mối quan hệ - tôi kiến nghị ông nên cho người Trung Quốc 72 giờ để rút mọi radar, mọi vũ khí tấn công, tất cả máy bay, mọi thứ ngoài đường băng và mọi thứ khác ra khỏi hòn đảo.

Anh có 72 giờ để giải trừ tất cả. Và vào giờ thứ 72 và một phút, Hải quân Hoa Kỳ sẽ đi vào đó và dọn dẹp cho họ. Và sau đó tôi nghĩ những hòn đảo đó, họ nên tháo dỡ chúng và biến chúng trở lại thành vùng biển quốc tế. Họ nói Hoa Kỳ khiêu khích bằng cách đưa Hải quân Hoa Kỳ trở lại Biển Đông để giữ cho các tuyến đường biển mở.

Tôi tin mối quan hệ này đang chuyển biến, và việc thiếu một phản ứng thực sự dành cho người Trung Quốc, rằng họ sẽ cố gắng làm điều gì đó khiêu khích ở Biển Đông để châm ngòi một phản ứng. Và tôi nghĩ tổng thống nên chủ động về điều này. Tôi nghĩ ông nên nói với họ rằng họ có 72 giờ. Nếu anh không giải trừ vũ trang, chúng tôi sẽ giải trừ cho anh. Và sau đó thách họ dám ngăn chặn Hải quân Hoa Kỳ tiến vào để làm điều đó.

KB : Anh đang nói đến một cuộc xung đột hỏa lực sau 72 giờ và một phút.

SB : Tôi không nói đến một cuộc xung đột hỏa lực.

KB : Ồ, nếu chúng ta cố gắng giải trừ, họ sẽ không để điều đó xảy ra.

SB : À, các tòa án quốc tế phán quyết rằng chúng không được có ở đó. Tại sao chúng ta không thực thi điều đó? Đảng Davos - khi Tập đến và có bài phát biểu tuyệt vời tại Davos làm tất cả bọn họ nhảy cẫng lên, họ không nói những gì bạn vừa đề cập. Họ nhìn người dân Hoa Kỳ trong mắt và nói dối họ từ Vườn Hồng vào năm 2015 với Tổng thống Hoa Kỳ đứng ngay bên cạnh ông ta. OK?

KB : Và không ai vạch mặt ông ta.

SB : Và không bao giờ vạch mặt ông ta. Và sau đó anh thấy khi các tòa án quốc tế xuất hiện, họ nói, hey: điều này hoàn toàn không thể chấp nhận được. Không có tranh cãi về chuyện này. Nó phải được hoàn tác. Họ chỉ ngồi đó. Họ đã ngồi đó và nói: này, đây là lãnh hải của chúng tôi.

Và tôi nhận ra mọi người đang nói: Bannon, anh là đồ lập dị quái quỷ! Chúng ta thậm chí không biết nó ở đâu trên Biển Đông, chúng ta sẽ đi đến chiến tranh mất thôi.

Mọi người phải hiểu nền kinh tế toàn cầu. Và tôi là một người theo chủ nghĩa dân tộc. OK? Nhưng sức khỏe của nền kinh tế Mỹ dựa trên thương mại. Dân túy và những người theo chủ nghĩa dân tộc kinh tế không chống buôn bán. Chúng là khái niệm đối căn của tự do thương mại khi anh giao dịch với một xã hội độc tài, trọng thương.

Những gì Trump muốn và những gì ông nói từ ngày đầu tiên là thương mại công bằng và có đi có lại. OK? Và tôi nghĩ bây giờ chúng ta sẽ nghiêm túc chú ý đến Trung Quốc. Trung Quốc sẽ phải hiểu Donald Trump không bao giờ thoái lui trong vấn đề này. OK? Ông ấy là một người công bằng. OK? Ông ấy là một người đàng hoàng. Ông ấy đã cố gắng làm việc với họ. Nhưng những ngày mà Hoa Kỳ bị hà hiếp như thế này đã kết thúc.

KB : Hãy để tôi hỏi anh một câu hỏi khiêu khích.

SB : Làm thế nào chúng ta có thể bị khiêu khích hơn nữa. Tôi chỉ nói chúng ta sẽ có chiến tranh ở Biển Đông.

KB : Nó chỉ là phái sinh của điều đó. Chúng ta sẽ đi xa hơn. Nó giống như khiêu khích. Nếu chúng ta chỉ triệt thoái Đệ thất Hạm đội và về nước thì sao?

SB : Đây là vấn đề. Tôi nghĩ một điều quan trọng mọi người cần nhớ Hoa Kỳ là một cường quốc Thái Bình Dương. Toàn bộ sự phát triển đất nước này, tuyến đường sắt xuyên lục địa, và toàn bộ bờ biển phía Tây - bờ Tây - chúng ta gắn bó mật thiết với sức khỏe của nền kinh tế châu Á.

KB : Vâng, Điều V về bảo vệ Nhật Bản sẽ là một vấn đề thực sự. Tôi nói điều đó bởi vì nếu chúng ta phải rời đi – cứ cho là chúng ta đến một thời điểm mà chúng ta phải chọn chiến tranh hoặc phải về nước.

SB : Về nước không phải là một lựa chọn.

KB : Không phải là một lựa chọn.

SB : Không phải là một lựa chọn. Thế giới sẽ trở thành một nơi cực kỳ tăm tối và nguy hiểm. Anh có thể có sự nhân nhượng. Anh có thể có Hiệp ước Munich, đúng không? (Hiệp ước Munich là hiệp ước nhân nhượng mà Anh, Pháp ký với Hitler năm 1938 để cho Đức quốc xã xâm lược Tiệp Khắc nhưng không ngăn được Đệ nhị Thế chiến). Có thể có người nói: hey, chúng ta hãy rút về. Họ đã xây dựng các hòn đảo. Họ là một cường quốc hải quân đang trỗi dậy.

KB : Chúng ta không muốn chiến đấu.

SB : Và một trong những khái niệm cốt lõi của Trump là không can thiệp. Tuy nhiên, những gì "nước Mỹ trên hết" bảo vệ - an ninh quốc gia - là những nơi nằm trong lợi ích an ninh quốc gia quan trọng của Hoa Kỳ. Nó sẽ là lợi ích an ninh quốc gia quan trọng của các đối tác địa phương của chúng ta. Đó là ý nghĩa của nước Mỹ trên hết. Trump không vác cây gậy to đi vòng quanh thế giới để gây chiến.

Ông ấy đang cố gắng hạ nhiệt quan hệ với Nga. Ông ấy đang cố gắng hạ nhiệt tình hình ở Syria. Ông ấy đang cố gắng tìm một giải pháp ở Afghanistan. Ông ấy đang cố gắng tìm một giải pháp ở Triều Tiên. Ông ấy đang cố gắng tìm một giải pháp ở Venezuela. Và người xem của anh nên hiểu Donald Trump đã không tạo ra bất kỳ chuyện nào trong số này.

Đó là Richard Haas và tất cả những thiên tài chó chết của Đảng Davos. Họ là những kẻ bỏ rơi Hàn Quốc. Họ là những kẻ bỏ rơi Afghanistan, Venezuela và đội Trung Quốc lên đầu. Điều Trump nói là các đồng minh của chúng ta - đó cũng sẽ là lợi ích an ninh quốc gia quan trọng của họ. Và anh hãy đi xung quanh và nói chuyện với Singapore, với Thái Lan, với Indonesia, và Úc và hỏi họ: hey, một sự hiện diện của Hải quân Mỹ trong khu vực này là một điều tốt hay một điều xấu?

Và họ sẽ nói với anh, không, đó là một điều quan trọng. Chúng tôi cần nước Mỹ. Chúng tôi cần nước Mỹ ở đây vì nếu chúng tôi mất Biển Đông, chúng tôi sẽ mất mọi loại hình thương mại. Trung Quốc sẽ kiểm soát toàn bộ nơi này. Và người Trung Quốc hiểu điều đó. Đó là nơi họ đang cố đẩy chúng ta ra. Và họ bắt đầu tiến hành chiến tranh tâm lý về chính xác chuyện đó. Hey, nó cách 12.000 dặm. Nó thực sự là châu Á. Chúng ta ở đây để làm gì nhỉ? Đây là một thất bại lớn khác.

KB : Anh đã nghe người ta nói rồi.

SB : Đây là một thất bại lớn khác như Iraq và Afghanistan. Nhìn xem, tôi là người đề xuất nước Mỹ trên hết. Việc chúng ta đối phó với Trung Quốc ở Biển Đông là tuyệt đối quan trọng.

KB : Thật thú vị. Ok. Tôi có thêm hai câu hỏi cho anh. Một là tại sao Mỹ không có quy trình quản lý nhân sự ở Mỹ? Và điều tôi muốn nói là anh đã đọc báo cáo DIUX (Đơn vị Thử nghiệm đổi mới quốc phòng). Họ nói nó đã được giải mật. Trên thực tế, nó chưa bao giờ được xếp loại mật. Báo cáo của Bộ Quốc phòng về sự xâm nhập của Trung Quốc vào các trường đại học nghiên cứu và các phòng thí nghiệm của chúng ta.

SB : Và phòng thí nghiệm vũ khí của chúng ta.

KB : Phòng thí nghiệm vũ khí được tài trợ bởi DARPA và Không quân. Tại sao chúng ta không đưa vào một quy trình quản lý con người phù hợp?

SB : Tôi muốn anh quay trở lại với các báo cáo vì tôi không nghĩ mọi người hiểu những báo cáo này. Các báo cáo này, chủ yếu là các báo cáo được giải mật cho thấy 300.000 sinh viên đang ở đây với thị thực sinh viên và 10.000 nhà thầu làm việc tại các phòng thí nghiệm vũ khí mà tôi nghĩ 2/3 có thể là tài sản tình báo. Và một số phần trăm là nhân viên tình báo hoặc mật vụ.

KB : Và họ đang làm việc trong phòng thí nghiệm của chúng ta, về công nghệ vũ khí được tài trợ bởi chính phủ của chúng ta.

SB : Đây là chính trị xuôi dòng và sự tham lam, thấy lợi quên nghĩa. Làm thế nào các nhà thầu - và chúng ta hãy vạch mặt họ - Booz Allen và tất cả những nhà thầu này - làm thế nào những nhà thầu này và những chương trình lớn của chính phủ nhận quá nhiều công dân Trung Quốc làm việc trong phòng thí nghiệm vũ khí của chúng ta? Phòng thí nghiệm vũ khí của chúng ta đang ở nơi tối tân của an ninh quốc gia. Chuyện đó đã xảy ra như thế nào?

Và điều này phải được thực hiện ngay lập tức. Tôi không biết tại sao nó lại là vấn đề bất đồng lớn trong chính quyền. Chính trị xuôi dòng của tất cả - tờ Financial Times of London rò rỉ tin rằng đồng nghiệp của tôi, Stephen Miller, một người đàn ông trẻ tuyệt vời, thực sự đã có kế hoạch để trục xuất tất cả 300.000 sinh viên Trung Quốc ra khỏi nước Mỹ bằng cách cắt thị thực ngay lập tức. Chúng ta chưa thực hiện nó, nó thậm chí mới đang cân nhắc. Nhưng rõ ràng, nó đã bị rò rỉ, trê tờ Times, đi vòng quanh Bộ Ngoại giao, vân vân.

Nhìn vào tất cả những người theo chủ nghĩa nhân nhượng, tôi thấy rất vui. Tôi hết sức tự hào khi một người như Susan Thornton (cựu quyền Trợ lý Ngoại trưởng phụ trách Đông Á – Thái Bình Dương) hiện sở hữu một trang trại ở Maine vì cô ta là một phần của kiểu thỏa hiệp lý tính. Thái độ ôn hòa này trong Bộ Quốc phòng, trong Bộ Ngoại giao, trong các cơ quan tình báo của chúng ta về cơ bản là chấp nhận những gì Trung Quốc muốn làm và nhắm mắt làm ngơ.

KB : Tôi không phải là người đề xuất ném tất cả - có 340.000 sinh viên ở đây.

SB : Tôi không phải là người đề xuất. Đây là những gì tôi đề xuất. Tôi đề xuất nếu họ là tài sản tình báo, tôi muốn biết điều đó. Chương trình của Miller là: hey, nếu chúng ta có thể chứng minh điều này, họ phải về nước. OK?

KB : Và tôi thậm chí không tập trung trực tiếp vào Trung Quốc, hay Ấn Độ, hay bất cứ nơi nào cụ thể. Nhưng tại sao chúng ta không thể có một chính sách với chủ quyền và an ninh quốc gia của đất nước chúng ta? Tại sao chúng ta không thể nói nếu đó là một chương trình vũ khí, bạn chỉ cần là một công dân Mỹ và có lẽ nên là một công dân Mỹ sinh ra tự nhiên?

SB : Anh đang hỏi những câu hỏi cơ bản, căn bản.

KB : Thật đơn giản.

SB : Tôi nghĩ thực sự có quy định và họ nhận được những sự miễn trừ mà tôi tin rằng về mặt kỹ thuật, khi anh nhìn vào các chi tiết, thực tế là có loại miễn trừ được cấp bởi vì người ta nhắm mắt làm ngơ.

KB : OK. Một vấn đề nữa là Viện Khổng Tử. Viện Khổng Tử đang ở trong nhiều trường đại học của chúng ta. Chúng được tài trợ trực tiếp bởi PLA. Tại sao các trường đại học của chúng ta cho phép Viện Khổng Tử hiện diện trong khuôn viên trường?

SB : Không thể chấp nhận được. Giống như ở Trung Quốc có một cái gì đó được CIA tài trợ trực tiếp -

KB : Hoặc Giáo hội Công giáo.

SB : Hoặc Giáo hội Công giáo. Nhưng không phải Giáo hội Công giáo bởi vì Giáo hội Công giáo vừa ký một thỏa thuận cho phép Trung Quốc – không, nhưng đây là một vấn đề lớn. Đức Giáo Hoàng Phanxicô vừa đạt một thỏa thuận cho phép kẻ vô thần điều hành chế độ ở Bắc Kinh thực sự chọn ra các giám mục của chúng ta. Vì vậy, Giáo hội Công giáo sẽ không phải là một ý tưởng tốt vì họ đã quỳ gối. Nó sẽ tương đương với việc CIA hoặc DNI có một trung tâm sinh viên quảng bá văn hóa CIA ở Trung Quốc.

OK. Điều đó không xảy ra. OK. Anh biết tại sao nó không xảy ra? Bởi vì người Trung Quốc nói: hey, điều đó sẽ không xảy ra bởi vì điều đó có thể ảnh hưởng đến chủ quyền của chúng tôi. Anh phải khiến họ cuốn gói.

KB : Làm thế nào?

SB : Tôi nghĩ anh chỉ ngồi đó và đóng cửa họ. Đúng không?

KB : Theo luật nào?

SB : Chờ đã. Toàn bộ điều này là chuyện mọi người nói, ồ, họ không tệ đến vậy. Họ đang thúc đẩy văn hóa. Và họ đang giúp học sinh học tiếng phổ thông. Hey, chúng được tài trợ bởi PLA.

KB : Họ có phòng máy chủ ở Viện Khổng Tử. Cái quái quỷ gì đang xảy ra?

SB : Tất cả những điều này sẽ gây sốc cho người dân Mỹ. Đây là lý do tại sao người Mỹ không biết điều này. Bởi vì không ai đưa tin. Đã bao giờ Chương trình 60 Minutes tìm hiểu và thực hiện một chương trình về Viện Khổng Tử?

KB : Họ nên làm thế.

SB : Họ nên làm điều đó 20 năm trước. Lý do điều này được đặt ra bây giờ là có những người hiện đã chán với điều này. Và đó là lý do tại sao trong phong trào Trump này, đó là Donald Trump. Và khi ông ấy bước vào chính phủ thay đổi nó, thì hiện tại những người khác và những tiếng nói khác đang đến, và anh đang thấy một sự phản kháng thực sự. Nhưng cho phép điều này xảy ra tại các trường đại học của chúng ta? -Hãy huỵch toẹt ra. Tại sao luôn là Viện Hudson mời Miles Kwok (tỷ phú Trung Quốc lưu vong Quách Văn Quý), hoặc đêm qua là Mike Pence, và Tiến sĩ Pillsbury? Tại sao luôn là Viện Hudson? Tại sao không phải là các viện khác tổ chức các loại hội nghị như thế này?

KB : Vâng, bởi vì Trung Quốc đã trả tiền cho nhiều trong số họ.

SB : Điều cuối cùng có lẽ tôi sẽ kết thúc là Lưu Hạc, nhà chiến lược kinh tế cho Chủ tịch Tập. Và tôi đã có cơ hội biết ông ta và xây dựng một chút mối quan hệ. Ông ta là một người rất thông minh. Khi ông ta đến để tiến hành một cuộc đàm phán lớn nhưng không có kết quả vào tháng 6 năm ngoái, và ngay ngày đầu tiên, ông ta đã không đến Nhà Trắng lúc đầu. Ông ta cũng không đến Bộ Tài chính trước.

Ông xuất hiện, và ngay ngày đầu tiên, ông đã đến Đồi Capitol với "những nhât vật mậu dịch tự do" trong Đảng Cộng hòa. Hãy nhớ rằng, sự đả kích lớn nhất mà Trump nhận được trong chuyện này là từ đảng Cộng hòa. Chính đảng Cộng hòa đã phát điên. Ồ, bạn phải giao dịch tự do. Bạn phải làm thương mại tự do.

Tất cả các danh pháp mà chúng tôi đã sử dụng liên quan đến Trung Quốc luôn luôn bị bác bỏ kiểu như oh, đó là Trung Quốc. Và vì vậy tất cả các danh pháp chỉ là nói chuyện vô thưởng vô phạt. Và những từ đó không thực sự được hiểu đúng theo nghĩa của chúng.

Và chính những ngươi như anh, những người như Miles Kwok, những người như Tiến sĩ Pillsbury hiện bắt đầu đặt câu hỏi này. Và tôi nghĩ rằng anh thấy toàn bộ điều này: từ "tương tác đến đối đầu".

Những gì họ đang ghim chúng ta lúc này là tương tác đối lại đối đầu. Và chúng ta đang được tô vẽ như là một bên chiến tranh, đúng không? Chúng ta là những kẻ điên rồ muốn gây chiến. Không. Điều chúng ta muốn kết thúc là một cuộc chiến kinh tế chống lại Hoa Kỳ.

Và nếu anh nhìn vào nhóm đang trong quá trình tương tác, tất cả những gì họ đang tương tác là bị lợi dụng bởi Trung Quốc trong các cuộc đối thoại kinh tế chiến lược vốn không dẫn đến đâu trong 25 hoặc 30 năm qua và đưa chúng ta vào tình thế nơi chúng ta bị phi công nghiệp hóa bởi một cường quốc bóc lột. Và chủ nghĩa tư bản bóc lột của Trung Quốc là những gì họ sẽ kiên trì theo đuổi.

Vì vậy, tôi không thể tự hào hơn về Tổng thống Trump.

Và đối với những người không nhìn thấy bài phát biểu đó, bài phát biểu đó sẽ đi vào lịch sử như một điểm uốn vì Mike Pence ngày hôm qua về cơ bản đã ném găng tay xuống và nói: Hey, không còn mấy trò tháu cáy nữa. Chúng tôi hiểu những gì các anh đang làm. Chúng tôi hiểu những mưu mô của các anh. Chúng tôi hiểu các anh có toàn lực của chính phủ chống lại chúng tôi. Và chúng tôi sẽ phản kích. Và chúng tôi sẽ thắng.

KB : Tôi đánh giá cao điều đó. Khi anh vào Bộ Thương mại, ngay phía trên lối vào nơi anh lái xe qua, có một câu trích dẫn từ Benjamin Franklin. Nó nói, thương mại phải công bằng và công chính. Và tôi nghĩ đó là điều chúng ta cần. Tôi không nghĩ chúng ta nên trừng phạt thái quá. Tôi không nghĩ chúng ta nên thù địch.

Tôi nghĩ chúng ta nên nói rằng chúng ta chỉ cần công bằng và thành thật trong mọi chuyện. Và những gì anh đang nói là chúng ta chưa thấy cái đó. Và đó cũng là điều chúng tôi tin. Và tin tốt là tôi nghĩ từ sáu tháng qua đến một năm qua, đỉnh điểm là bài phát biểu của Pence cách đây một ngày, xu hướng suy nghĩ đang thay đổi bất chấp mọi nỗ lực từ những người ở Trung Quốc. Cảm ơn anh vì đã đến đây hôm nay!

SB : Cảm ơn! Cảm ơn vì đã mời tôi! Thật tuyệt vời!

Duan Dang dịch

Nguồn:https://www.facebook.com/notes/duan-dang/cu%E1%BB%99c-%C4%91%C3%A0m-lu%E1%BA%ADn-v%E1%BB%81-th%C6%B0%C6%A1ng-chi%E1%BA%BFn-m%E1%BB%B9-trung-c%E1%BB%A7a-steve-bannon-c%E1%BB%B1u-chi%E1%BA%BFn-l%C6%B0%E1%BB%A3c-gia-c%E1%BB%A7a-t/10157251737255097/