Nghề cao quý đã chết lâm sàng (Phần I, II & III) (Nguyễn Thượng Long)

Lượt xem: 1920

“…những kẻ “cuồng thiêng - đa nhân cách” trong cái gọi là “hội cờ đỏ…” ngày ra mắt với bản năng man dại bị kích động ở mức tối đa đang là hiện tượng rất đáng lo ngại…”

Nghề cao quý đã… “chết lâm sàng”- Phần I

 “Bài viết này, xin dành tặng cho các Nhà Giáo U70 vẫn còn quan tâm tới nghề cao quý”.

Câu hỏi đặt ra trước một cuộc biểu tình…

Khi cuộc biểu tình lần thứ 4 chủ nhật 19-6-2011 để phản đối. Trung Quốc có những hành động vi phạm lãnh hải của Việt Nam sắp nổ ra, HT một học sinh cũ của tôi, nay đang là sinh viên năm cuối của một trường đại học danh tiếng của Hà Nội, tìm gặp tôi dưới chân cột cờ với câu hỏi: “Thưa thầy! Vì sao các thầy cô giáo và học sinh phổ thông trung học lại không đến với các sinh hoạt chính trị như thế này?”. 

Tôi bảo: Câu hỏi của em cũng là câu hỏi của nhiều người. Đúng là vậy, những chủ nhật đó, nói là sinh viên và học sinh xuống đường, thực ra chỉ có một số sinh viên các trường Cao Đẳng và Đại Học của Hà Nội là tham gia mà thôi. Học sinh các lớp cuối cấp của bậc phổ thông trung học cùng thầy cô giáo của họ gần như là thiếu vắng. Nói là gần như vì cũng thấy lác đác vài bóng đồng phục học trò và vài đồng nghiệp hưu trí của tôi đã có mặt tại vườn hoa Lê Nin trong sáng 5-6-2011. Tôi chỉ phát hiện ra họ nhiều hơn trong những nick name ào ạt comments vào bài viết “Nhật Ký Biểu Tình” của tôi, khi bài này xuất hiện trên mạng xã hội ngay ngày hôm sau 6-6-2011

Vì họ không đến với cuộc biểu tình mà nói họ không có lòng yêu nước là không hoàn toàn đúng. Đã là người thầy giáo, thì mọi hình ảnh, lời nói, hành vi của người thầy trước học trò, luôn luôn phải theo định hướng hình thành nhân cách cho học trò. Trong những phẩm chất của nhân cách thì “Yêu Nước” phải là phẩm chất số 1. Không có chuyện người được coi là có nhân cách mà lại là người không yêu đất nước đã sinh ra mình. Trong 5 điều ông Hồ Chí Minh dạy thiếu niên và nhi đồng, dù không nói gì đến ông, bà, cha, mẹ thì “Yêu Nước” vẫn được ông đặt lên hàng đầu đấy chứ. Vậy tại sao sau bao nhiêu thập kỷ có 5 điều dạy này rồi, mà hôm nay người học trò cũ của tôi, vẫn đặt ra một câu hỏi về sự vắng mặt đáng buồn của giáo viên và học sinh PT TH như vậy?

Câu hỏi được đặt ra vào thời điểm trước cuộc biểu tình chui đó, là một nhắc nhở tôi về sự bất xứng của ngành Giáo dục - Đào tạo (GD-ĐT) trong nhiệm vụ giáo dục lòng yêu nước cho học sinh. Theo tôi, GD-ĐT qua nỗ lực của 3 đời bộ trưởng Nguyễn Thiện Nhân, Phạm Vũ Luận, Phùng Xuân Nhạ… tiêu tốn hàng tỉ USD cho chấn hưng và cải cách, kết quả chỉ có các băng nhóm lợi ích là thắng lớn. Những cái mà ông Nhân ngày đó “nói không”, thì bây giờ nó vẫn hiện hữu với những biến tướng còn tệ hại hơn trước gấp nhiều lần.

nguyenthiennhan_doxuankhoa
Cựu Bộ Trưởng GD-ĐT Nguyễn Thiện Nhân và 
"Người Đương Thời" Đỗ Việt Khoa những ngày “NÓI KHÔNG... 2006.”

Trong một lần “chém gió” với 3 người đồng nghiệp, tôi hỏi họ: “Nếu vào một sớm nào đó tỉnh dậy, bước ra đường các ông thấy “Hoa quân đã nhập Việt”... thì việc làm đầu tiên của các ông là gì?”. Người già nhất trầm ngâm rồi chua chát bảo: “Tôi sẽ tìm đường lên Lương Sơn Bạc”. Người trẻ hơn ngập ngừng bảo: “Để giữ được chữ bình an cho cả nhà, tôi sẽ treo lên trước cửa nhà lá cờ 6 sao!”. Người trẻ nhất tỉnh khô bảo: “Hảo lớ… Ngộ sẽ đi học tiếng Hán để… hướng tới tương lai!”. Nếu HT cũng được dự cuộc “chém gió” này, tôi tin em sẽ không cần phải hỏi tôi câu hỏi đó nữa.

Ngành GD-ĐT đang mang bốn tâm bệnh hiểm nghèo

Chẳng khác gì xã hội phong kiến, xã hội cộng sản cũng áp đặt mọi người, mọi ngành, mọi giới, mọi lĩnh vực nhất nhất phải cúi đầu trước đảng. Vua trong xã hội phong kiến nhận mình là Thiên Tử - Con Trời. “Vua Tập Thể” trong xã hội cộng sản Việt Nam nhận mình cao hơn cả Đất Trời, hơn cả Đất Nước, hơn cả Dân Tộc. Mỗi năm, khi mùa xuân đến, khắp nơi nhan nhản những lời tự tôn “mừng đảng” rồi mới được“mừng xuân - mừng Đất Nước - Dân Tộc”. Một ngộ nhận đến xấc xược như thế mà đa phần giới trí thức tinh anh đều im lặng, trách gì những người lao động ít học. Ở Việt Nam thực tế ngược đời như thế được mặc nhiên chấp nhận. Ngành GD-ĐT không là một biệt lệ. Những giáo điều về đảng, về "bác", về CNXH được các thầy cô các môn học xã hội, xào đi xào lại trong một chương trình đồng tâm từ cấp Phổ Thông tới cấp Đại Học, biến trường học thành chiếc nôi đào tạo ra những con người nông cạn về trí tuệ, méo mó về tâm hồn, lệch lạc về nhân cách, chỉ hướng tới một Việt Nam XHCN đầy xa lạ, mà chưa ai một lần nhìn thấy nó trên đời. Không có gì là lạ, sau một thời gian dài phải tiếp thu một chương trình nặng tính giáo điều như thế, cùng với việc phải sống trong những khắc nghiệt của thể chế trại lính... không biết từ bao giờ thầy cô giáo và học sinh đã mang trong mình 4 tâm bệnh thật hiểm nghèo là:“Liệt Kháng” - “Mù Thiêng” - “Cuồng Thiêng” & “Vong Bản”. Bốn tâm bệnh này là tứ chứng nan y, không có thuốc chữa. 

 

“Liệt Kháng”

 

Là hiện tượng vì quá sợ hãi mà đầu hàng, không dám phản ứng trước cái sai, cái ác, cái bất lợi đến với mình, cũng như đến với mọi người. Nói đến chữsợ là người ta nhớ đến cố nhà văn Nguyễn Tuân với câu nói để đời ngay từ những năm sau cuộc đàn áp Nhân Văn Giai Phẩm: “Moa sống được đến ngày nay là vì Moa biết sợ!”. Sợ bạo quyền cộng sản đến mức liệt kháng, thì dù đứng ở đâu trên cõi thế gian này vẫn không hết sợ. Tôi nhận thấy trong những cuộc hỗn chiến “Đạp lên xác thù” trên mạng xã hội,... không phải ai ai cũng dám công khai căn cước thật của mình, đa phần là ném đá dấu tay mà thôi. Đám DLV mạt hạng trong nước cũng vậy, trừ mấy gương mặt thảo khấu mà anh em Dân Chủ đã nhẵn mặt, còn lại toàn bọn bất tài vô tướng, toàn dùng biệt danh để dấu nhẹm tung tích của mình, để bưng bô mà mưu sinh. Người quân tử đứng thẳng lưng giữa trời đất, không xử sự như thế. Các chủng tộc văn minh, không hành xử như thế. Ở các đất nước có nhân quyền, người mắc bệnh liệt kháng, là người có những khiếm khuyết về thực thể chứ không liệt kháng ở dạng “Tâm Bệnh” như ở ta. Ở đất nước văn minh, chỉ cần bác sĩ vô ý làm chết bệnh nhân, một chuyến tàu chạy không đúng giờ quy định, cảnh sát vô cớ đánh người, thầy giáo dùng bạo lực với học trò, một mặt hàng vô cớ tăng giá... là người dân đã ầm ầm xuống đường, các bộ trưởng liên đới phải xin lỗi người dân, có người phải từ chức, thậm chí có chính phủ đã đổ. Ở ta những chuyện này được coi là không có gì đáng kể... bởi mọi người không vượt qua được mặc cảm “sợ hãi”. Ngay như biểu tình phản đối Trung Quốc xâm lược cũng không dám đi, đừng nói là biểu tình phản đối chế độ. Đáng buồn hơn là ngày càng nhiều người, đặc biệt là giới trẻ lại hài lòng với chọn lựa “sống chung...” & “thích nghi” với hoàn cảnh làm cứu cánh để tồn tại. Những người liệt kháng đến mức độ như thế, rất dễ trở thành những kẻ “mù thiêng”

“Mù Thiêng”

Ở thể nhẹ, hội chứng “mù thiêng” chính là hiện tượng“Đàn gẩy tai trâu!”. Ở thể nặng, người bị “mù thiêng” luôn coi cái tôi của họ là trên hết, coi thế gian này đang bị lấp đầy bởi những điều tầm thường, không có điều gì là thiêng liêng, đáng để cho họ phải xúc động. Gần đây ông PTT Vũ Đức Đam nói:“Phải dạy học sinh biết rưng rưng khi chào cờ tổ quốc!”. Ông Đam quên mất rằng, không thể dạy học sinh điều đó được. Nếu đã là kẻ“mù thiêng” thì giáo huấn lòng yêu nước cho họ đến thế nào, cũng chỉ là nước đổ đầu vịt mà thôi. Trạng thái rưng rưng chỉ có được là nhờ quá trình tự giáo dục mà có. Những người mắc hội chứng“mù thiêng” mà đứng chào cờ thì họ không thể biết rưng rưng, vì với họ cờ tổ quốc cũng chẳng khác gì chiếc khăn trải bàn lòe loẹt ở nhà họ. Những người “mù thiêng” sẽ chỉ giãy nẩy lên khi quyền lợi của họ bị vi phạm, còn khi quyền lợi của họ được đảm bảo thì tất cả là makeno (Mặc Kệ Nó). Thảm họa Formosa đầu độc biển của 4 tỉnh miền Trung, chứ có đầu độc toàn bộ cả biển Đông và một ngày nào đó, dân tộc Việt Nam bỗng chốc... là “Những đứa con hoang đàng trở về với nước mẹ Trung Hoa vĩ đại” thì cũng chẳng có gì ảnh hưởng tới họ, chẳng có gì phải xúc động, phải phẫn nộ cả. Những người “mù thiêng”, họ không bao giờ đến với biểu tình yêu nước ở vườn hoa Lê Nin.

“Cuồng Thiêng”

Ngược lại với “mù thiêng”, có những người khác lại mắc phải một hội chứng nan y không kém phần quái dị, là hội chứng “cuồng thiêng”, một thứ tâm bệnh cực kỳ khó chữa, không hề thấy trong y văn thế giới. Dấu hiệu điển hình của tâm bệnh“cuồng thiêng” là... kể cả khi họ phải sống như một con vật trong một môi trường ngày càng ô nhiễm, phải ăn thực phẩm đầy hóa chất độc hại, phải chứng kiến sự tụt hậu thê thảm của Việt Nam với khu vực, phải ôm hận nhìn đất đai, biển, đảo đang dần vào tay Trung Quốc. Bất kể đất nước đang tàn mạt, giống nòi đang điêu linh, thì câu mở miệng của họ vẫn là câu nhật tụng“ơn bác - ơn đảng mới được ngày nay!”. Đảng - "bác" là tất cả, những gì ngược với "bác", với đảng đều là phản động. Họ là những người “cuồng thiêng” đáng thương hơn là đáng giận. Sẽ hoài công mà tìm ra những người này ở vườn hoa Lê Nin hay bất cứ nơi đâu vào những ngày có biểu tình yêu nước.

 

Lại có thứ... cũng“cuồng thiêng” nhưng là “cuồng thiêng” giả vờ... vì “cuồng thiêng” mà có ăn, thậm chí còn được thăng chức thì dại gì mà không“cuồng thiêng”. Kiểu người ta biết tỏng đảng cộng sản không thể có trước tạo hóa đất trời, không thể có trước đất nước và dân tộc được, nhưng họ sẵn sàng“mừng đảng” rồi mới “mừng xuân”... Người ta biết thừa học thuyết Mác-Lê, lý luận về CNXH vì sai lầm mà đã sụp đổ từ gốc rễ, bị xã hội văn minh ném vào sọt rác gần 30 năm nay rồi, vậy mà vẫn cứ nhai nhải “định hướng XHCN!”. Để mãi mãi duy trì ách cai trị lên đầu lên cổ dân tộc này, ĐCS Việt Nam không tiếc tiền bạc để nuôi một đội ngũ đông đảo là đám Dư Luận Viên, đám này chỉ “cuồng thiêng” giả vờ để sinh nhai. Họ kéo đến các cuộc biểu tình yêu nước ở bất cứ đâu, với số lượng có khi còn đông hơn cả người đi biểu tình thật. Công việc của họ là phá đám, bôi nhọ những người dân chủ để kiếm ăn. Đáng buồn thay, hàng ngày, hàng giờ... GD-ĐT Việt Nam đã có công rất lớn trong việc đào tạo, ra những con người như thế. Những người này... họ không từ bất cứ hành động gì chỉ để mưu sinh và thăng tiến.

“Vong Bản”

Nan y thứ 4 trong tứ chứng... là hội chứng“vong bản”. Trước khi nói đến hội chứng “vong bản”, ta cần sòng phẳng với nhau là không có cái gọi là đạo đức cách mạng. Khái niệm này là sản phẩm của trí tưởng tượng, suy diễn vô lối của người cộng sản. Đạo đức cách mạng cái gì mà cố TBT Lê Duẩn lại nói: “Ta đánh Mỹ là đánh cả cho Liên Xô và Trung Quốc!”, cố TBT Nguyễn Văn Linh thì “Thà mất nước còn hơn mất Đảng!”. Đạo đức cách mạng cái gì mà ông Nguyễn Hộ nói “Nhà Ngụy ta ở! - Vợ Ngụy ta lấy! Con Ngụy ta sai!”. Đạo đức cách mạng cái gì mà cựu TBT Nông Đức Mạnh có cuộc phiêu lưu tình ái hết cỡ bá đạo đến như thế! Đạo đức cách mạng cái gì mà càng học tập tấm gương đạo đức HCM thì càng tham nhũng trầm trọng. Trước kia thất thoát vì tham nhũng chỉ vài tỉ, nay phải là vài ngàn tỉ đến nỗi bà Nguyễn Thị Doan phải la lên rằng “Chúng ăn không từ thứ gì!”

Xã hội Việt Nam từ ngàn đời nay chỉ biết đến và tôn thờ đạo đức truyền thống của tổ tiên, ông bà để lại. Người“vong bản” là người có suy nghĩ và hành vi trái với đạo đức truyền thống. Họ là những ai? Họ chính là những người “Con tố Cha - Vợ tố Chồng”, những người quên mất câu “Đói cho sạch, rách cho thơm”, là những người lấy “bạo lực”, thay cho câu “Thương người như thể thương thân”, là những người nhu nhược, yếu hèn, dâng đất đai biển đảo cho ngoại bang Tàu cộng, là hiện tượng bạo lực tràn lan. Trong học đường: Thầy đánh trò, trò đánh thầy, trò đánh trò. Trong bệnh viện: bệnh nhân, người nhà bệnh nhân đánh bác sĩ. Ngoài đường: nhìn đểu... giết, nom ngứa mắt... giết, va chạm giao thông... giết. Trong gia đình: Cha giết con, con giết cha mẹ ông bà, chồng giết vợ, vợ giết chồng... Chúng ta đang từng ngày, từng giờ chứng kiến hiện tượng “vong bản” thắng thế và lên ngôi.

vongban_lenngoi01
Vong bản lên ngôi trong bệnh viện!

vongban_lenngoi02
Vong bản lên ngôi giữa sân trường!

vongban_lenngoi03
Vong bản lên ngôi trên sân khấu!

vongban_lenngoi04
Vong bản lên ngôi giữa nghị trường!

lietkhang_cuaquan_tapcanbinh
Liệt kháng của quan!

 

Những người mắc một trong những tâm bệnh kể trên, đều có chung một đặc điểm là không ai biết mình đang mang tâm bệnh và chung một biểu hiện là thờ ơ, là dị ứng với các vấn đề thuộc phạm trù chính trị. Trường hợp đặc biệt nghiêm trọng là họ có khuynh hướng xa lánh, tẩy chay những người quan tâm tới chính trị. Họ không hề biết Khoa Học Chính Trị là bộ môn khoa học của tiến bộ xã hội. Nếu không có khoa học chính trị, nhân loại sẽ mất hút trong rừng sâu hoang dã, khá hơn thì chỉ mãi mãi dừng lại ở những cấu trúc xã hội bậc thấp. Các chính trị gia sẽ được tôn vinh là những nhà khai sáng nếu họ làm cho đất nước thăng tiến. Họ sẽ là những tội đồ khi làm cho đất nước lụn bại. 

ĐCS Việt Nam đang mở cờ trong bụng khi tuyệt đại đa số trí thức Việt Nam lúc này chỉ nhìn thấy những góc khuất của chính trị, mặt trái của chính trị qua các từ ghép như“Tham vọng chính trị!”, “Thủ đoạn chính trị!”, thậm chí là “Lưu manh chính trị!”... Chính vì vậy mà ĐCS thường định hướng mọi người là: “Tất cả đã có Đảng và nhà nước lo... Nhân dân đừng có quan tâm đến chính trị làm gì!”. Chính vì thế mà xuống đường vì yêu nước cũng là phản động. Yêu nước ngẫu hứng, không đúng quy trình kiểu Trần Quốc Tuấn bóp nát trái cam... là không thể được. Thời cộng sản, yêu nước thương nòi không phải là tình cảm được khuyến khích, mà phải là: “Yêu Đảng - Thương Lãnh Tụ”. Chính vì thế mà người ta công khai lớn tiếng: “CAND VN chỉ biết còn đảng còn mình!”“QĐND VN trung với đảng hiếu với dân!”.

Sau nhiều thập kỷ, chính ngành GD-ĐT đã có công lớn trong việc tạo ra đám mây mù của sự ngộ nhận về tính chính danh cho ĐCS tiếp tục độc quyền cai trị dân tộc Việt Nam bất kể năm tháng. Đám mây mù đó là có thật, nên không có gì là lạ ông Lê Khả Phiêu, một TBT nửa nhiệm kỳ, đã có lần mê sảng mà thốt lên một câu hết sức chủ quan và ngớ ngẩn: “mênh mông tình dân…”. Ông ta không hề biết hay cũng lại giả vờ không biết là đang có một “mênh mông” tình dân chán đảng. Và cho đến hôm nay, dân tộc Việt Nam vẫn chỉ là một dân tộc không may mắn. Một dân tộc tụt hậu và luôn luôn lỡ những chuyến tàu cùng các dân tộc khác đi về phía Tự Do - Dân Chủ - Văn Minh và Tiến Bộ.

Với những gì đã và đang xảy ra, phải dũng cảm mà nói với nhau rằng: “Dân tộc chúng ta đang đứng bên bờ của vực thẳm diệt vong. Chúng ta là một dị thường lạc lõng, một ca đặc biệt của đời sống nhân loại” và thầy cô giáo làm sao có thể là những người vô can, khi ĐCS trao cho họ vị trí là nhân vật trung tâm trong sứ mạng: “Mỗi trường học là một pháo đài của CNXH - mỗi một thầy cô giáo là một chiến sĩ trên mặt trận văn hóa và tư tưởng!”.

Than ôi! Trong cái pháo đài tưởng tượng đó, trong cái mặt trận... tuy không có tiếng súng nổ nhưng không thiếu xác người và để sống sót được, đâu chỉ mình cụ Nguyễn Tuân biết sợ, cả dân tộc này đều đã và vẫn đang sống trong “run sợ”. Còn hơn cả nỗi sợ hãi, trí thức Việt Nam, thầy cô giáo Việt Nam còn phải chấp nhận làm nhiệm vụ của những“đạo sĩ mù lòa”, nhắm mắt khai dân trí, giáo huấn học sinh bằng những tín điều sai lầm của một tà thuyết đã bị cả thế giới văn minh thẳng tay ném vào thùng rác từ gần 30 năm nay. Trí thức và thầy cô giáo Việt Nam vẫn đang cần mẫn với sứ mạng đặc biệt mà ĐCS ký thác trên vai họ nên có thể nói: GD-ĐT là cỗ máy khổng lồ, đều đặn năm này đến năm khác đã tạo ra biết bao thế hệ người Việt Nam:

- Với bất công trong xã hội là những người “liệt kháng”.

- Với những giá trị nhân văn trong đời thường thì “mù thiêng”.

- Với những giá trị cần phải loại bỏ thì “cuồng thiêng”.

- Với đạo đức truyền thống là những người “vong bản”.

Thử hỏi: “Đất nước rồi sẽ đi đến đâu? Với những con người mang trong mình những “tâm bệnh” như vậy?”. Một chiếc máy hư hỏng, người ta có thể nhận biết và khắc phục được ngay, còn để nhận ra một nền GD-ĐT hư hỏng và để sửa chữa được nó, thì ôi thôi... phải mất đi nhiều thế hệ. Nên có thể nói không ngoa rằng: “Sự thất bại và hư hỏng của Giáo Dục là nguyên nhân của mọi thất bại và hư hỏng khác trong đời sống xã hội”

Đến nay, phải nói thẳng với nhau rằng, nền GD-ĐT theođịnh hướng “XHCN” đã “chết lâm sàng” rồi. Để GD-ĐT hồi sinh và phát triển, thầy cô giáo tìm lại được thiên chức nhà giáo chân chính và đích thực của mình và những thế hệ học sinh trong tương lai không nhiễm phải 4 tâm bệnh kể trên. GD-ĐT rất cần có một dự án chính trị, một triết lý phát triển tiến bộ. Trước mắt việc “giải độc” cho GD-ĐT là việc làm cần thiết, không thể đặng đừng.

Hà Đông 10 - 2017
Nguyễn Thượng Long

*****

Nghề cao quý đã chết lâm sàng (phần II): Khi thầy cô giáo không là những người nhóm lửa (Nguyễn Thượng Long)

Lênh đênh thân phận người thầy...

Về phương diện nhận thức chung, thời đại nào, chế độ nào cũng vậy, ngoài nhiệm vụ giáo huấn học sinh những tri thức về tự nhiên, về xã hội, về con người, thầy cô giáo còn có thiên chức khơi gợi, giúp học sinh vươn tới những tình cảm cao đẹp phù hợp với những chuẩn mực Chân - Thiện Mỹ của thời đại mà họ đang sống. Trong những tình cảm cao đẹp đó, lòng yêu nước là thứ tình cảm thiêng liêng nhất được mang hình tượng như là một “Ngọn Lửa”. “Ngọn lửa” đó được lưu truyền từ đời này qua đời khác, có lúc âm ỉ cháy, có lúc bùng lên dữ dội… nhưng không bao giờ lụi tàn cùng năm tháng. Hơn các ngành nghề khác, thầy cô giáo có vinh dự được đảm nhận nhiệm vụ thiêng liêng này. Đó cũng là một trong nhiều lý do mà người xưa gọi nghề dậy học là nghề cao quý nhất trong các nghề cao quý và tiền nhân đã xếp người thầy chỉ đứng sau Vua và trước cả bậc sinh thành trong bộ 3 Quân - Sư - Phụ.

Đó là giáo dục nước Nam thời đạo học thịnh trị. Lịch sử giáo dục thời phong kiến Việt Nam còn khắc ghi hình tượng người thầy vĩ đại Chu Văn An (1292 – 1370). Tài năng và đức độ của ông không chỉ thu phục được đông đảo sĩ tử 4 phương trong nước mà còn có thể cảm hóa được cả các loài Thủy Quái, Ba Ba, Thuồng Luồng… (Thầy giáo Chu Văn An và sự tích đầm Mực). Về cuối đời, trước cảnh đời lụi bại bởi đám gian thần trong triều chính, ông dâng sớ đòi chém 7 tên gian thần rồi khảng khái treo áo mũ từ quan trở về quê hương sống ẩn dật với nghề dậy học và bốc thuốc.

Đến thời mạt nho… qua đôi câu đối treo trong nhà người thầy cũng rất nổi tiếng Cao Bá Quát (1809 – 1855), ta thấy nghề giáo cũng một lần rơi vào thảm cảnh tàn mạt:

“Nhà trống ba gian một thầy, một cô, một Chó cái /
Học trò dăm đứa, nửa người, nửa ngơm, nửa Đười Ươi”(CBQ)

Thời cận đại, kẻ sĩ Việt Nam cũng có lúc chẳng ra gì: “Nhất sĩ nhì nông / Hết gạo chậy rông / Nhất nông nhì sĩ”. Thi sĩ Trần Tế Xương (1870 – 1907) để lại những vần thơ chua chát về thân phận người thầy trước ngọn gió tây học theo chân lính Pháp tràn vào Việt Nam: “Đạo học ngày nay đã chán rồi / Mười người đi học chín người thôi…” và hình ảnh người thầy, người trí thức giai đoạn này là “Sĩ khí rụt rè Gà phải Cáo / Văn chương liều lĩnh đấm ăn xôi”(TTX), sao lại hèn hèn, giống kẻ sĩ đời nay đến thế.

Đến ngày “Năm cửa ô đón mừng đoàn quân tiến về…” (Văn Cao), thì nghề giáo được ĐCS đưa lên mây xanh: “Mỗi nhà trường là một pháo đài của CNXH – Mối giáo viên là một chiến sĩ trên mặt trận văn hóa tư tưởng”. Khoa trương và đại ngôn thì thế thôi, thực ra thân phận nhà giáo trong tay những người cộng sản lại lênh đênh chìm nổi kiểu khác. Lứa tuổi U70 trở lên chúng tôi chưa quên những ngày chính quyền mới vào tiếp quản Hà Nội 10 – 1954. Ngày đó có nơi, có lúc học trò gọi thầy giáo là “Anh Giáo” vì theo họ gọi là thầy là cách gọi của thời phong kiến lạc hậu không dân chủ. Rồi lại đến cái thời cả nước ngắc ngoải trong bao cấp phải chia nhau từng cân gạo, mảnh vải. Có lẽ vì thế mà có lúc, có nơi người ta nói thầy cô giáo không phải là cán bộ, thậm chí người ta coi người dậy học cũng chỉ là thứ THỢ… chẳng khác gì anh thợ cạo, chị thợ cấy… tối mắt chỉ để kiếm cơm.

Gần đây nhất, tháng 8 – 2016, ở Thị xã Hồng Lĩnh – Hà Tĩnh, người ta còn coi cô giáo chỉ là thứ thị nữ, tiếp viên đi tiếp rượu cho khách lúc cần thiết. Khi dư luận bắt đầu xôn xao, chủ tịch UBND Thị xã Hồng Lĩnh Hà Tĩnh tỉnh khô đăng đàn: “Việc điều động các nữ giáo viên đến làm lễ tân là công khai và có chủ trương đàng hoàng”.

Bất ngờ hơn là đương kim Bộ Trưởng Bộ GD – ĐT, vị tư lệnh cao cấp nhất của ngành nghề cao quý Phùng Xuân Nhạ lại làm dậy sóng dư luận với những phát ngôn có tính “Nhất Biên Đảo”, công khai bênh vực cho cái xấu, cái ác, rất kỳ lạ: “Chưa tới mức độ trầm trọng!”, “Bị ép thì trước hết phải hỏi trách nhiệm của cô giáo đã, sau đó mới tính đến người ép buộc!” và “Cán bộ địa phương cũng là vì vui vẻ thôi, nên đôi khi làm ảnh hưởng đến uy tín nhà giáo!”

Như thế là nghề dậy học từ bước lên Voi, dù chỉ là Voi giấy “Mỗi trường học là một pháo đài của CNXH - Mỗi thầy cô giáo là một chiến sĩ trên mặt trận văn hóa giáo dục”, đã rơi thẳng xuống thân phận của đám đánh dậm, những Thị nữ - Ca ve. Chưa hết… hóa ra câu “Chuột chậy cùng sào mới vào sư phạm” có từ những năm 60 – 70 thế kỷ trước nay vẫn nguyên giá trị thời sự khi để đủ chỉ tiêu người ta tuyển vào sư phạm cả những thí sinh 3 điểm cho mỗi môn thi. Đầu vào thấp như thế, nay mai ra trường họ sẽ khai tâm khai trí được cho ai và “Nhóm được lửa” gì trong những tâm hồn trong trắng tuổi học trò và làm sao mà thầy cô tận tâm với sự nghiệp khi động cơ chỉ là vì tiền, đã thế lại khi cần thì dùng, không cần thì sắn sàng sa thải.

Thời tôi đi học và đi dậy, bài giảng có thể bị chê là yếu về nội dung trí dục, không đáng sợ bằng bị chê là yếu về tính tư tưởng. Nhưng tính tư tưởng của một bài giảng thời đó đã có lúc được hiểu một cách hết sức thô sơ, ngô nghê như: “Anh dậy thế nào thì dậy, phải cho học trò thấy: Đảng là đỉnh cao trí tuệ, là mùa xuân bất tận. CNXH luôn luôn là tốt đẹp, là trường tồn, CNTB là xấu là đang giẫy chết. Một đề toán mà cho ra đáp số quân ta lại chết nhiều hơn quân địch thì người ra đề có thể gặp hạn đấy”.

Chính tôi, năm 1969, đi thực tập tốt nghiệp tại Cấp 3 Vân Đình - Ứng Hòa, dậy bài “Kinh tế Nhật Bản những năm cuối thập kỷ 1960”… đã suýt mất nghề vì dại dột cao đàm khoát luận trước học trò: “Chỉ cần hơn 2 thập kỷ sau chiến tranh, bằng nghị lực, sự thông minh và một bản lĩnh phi thường, người Nhật Bản đã tạo lên trên đất nước mặt trời mọc của mình một hiện tượng thần kỳ về kinh tế”. (NTL – 1969)

Lời giảng đó rành rành ghi trong giáo án, tôi bị bắt quả tang ca ngợi phát xít Nhật, hết đường chối cãi, bị trưởng đoàn thực tập là giáo sư Toán Học NĐP của ĐHSP Hà Nội I dự giờ, xếp giờ dậy của tôi là loại yếu về giáo dục tư tưởng. Vì theo vị giáo sư trưởng đoàn, qua bài giảng đó, học sinh của tôi chẳng căm thù phát xít Nhật, lại cứ xuýt xoa trước sự phục hồi kinh tế thần kỳ của người Nhật, lại còn ao ước người Việt Nam cũng sớm được như thế mới chết tôi. Nên đã có thời, để chắc ăn, sau mỗi bài giảng về bọn tư bản giẫy chết, là đến màn thầy trò đứng lên hùng hổ hô to khẩu hiệu “Đả đảo bọn thực dân đế quốc và quân ta muôn năm!”. Nếu vẫn chưa hết giờ thì đến màn hát các ca khúc cách mạng của một thời đạp trên xác thù… Như thế họ coi đó là bài giảng có tư tưởng tính, có tính giáo dục lòng yêu nước.

Nói về việc giáo dục lòng yêu nước, thế hệ U70 như chúng tôi đặc biệt là giáo viên ngữ văn không ai không nhớ hình tượng kinh điển về một người đàn ông, sau nhiều chục năm bôn tẩu xứ người, khi bước qua đường ranh biên giới để hồi hương, người này đã cúi xuống hôn lên mặt đất dưới chân mình. Qua hình tượng này, nhiều giáo viên giỏi ở mọi thế hệ, đã làm học sinh rơi lệ khi nghĩ về TỔ QUỐC. Vậy mà hôm nay, chính những người thầy và trò ấy, khi đối diện với những thực tế còn mãnh liệt, dữ dội hơn hành vi hôn đất kia rất nhiều, họ lại sẵn sàng vô cảm.

Chẳng có giọt lệ nào rơi trước những bà mẹ trẻ đơn thân Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, Trần Thị Nga đang nuôi con nhỏ vừa phải vào vòng lao lý hàng chục năm chỉ vì tham gia biểu tình yêu nước và đấu tranh đòi nhân quyền, đòi được sống trong một môi trường không bị ô nhiễm.

Chẳng thấy ai bận lòng trước cảnh cô Lê Mỹ Hạnh cùng bạn bè bị côn đồ DLV Phan Hùng ở Sài Gòn, giữa ban ngày vô cớ xông vào nhà đánh đập dã man. Năm đó có một nam sinh viên dáng dấp thư sinh, mảnh khảnh, hai tay giơ cao nhiều giờ liền một biểu ngữ phản đối Trung Quốc ngay trước cửa Lãnh Sự Quán của họ tại Thành phố HCM. Sinh viên đó đứng như một tượng đài bằng xương bằng thịt, một biểu tượng của lòng yêu nước vô bờ của lớp trẻ, làm xúc động biết bao người chứng kiến.

Nhưng với những kẻ chỉ quen sống theo tập tính của những con Cừu, luôn đi đứng, nói năng “theo lề…” (Ngô Bảo Châu), thì hình ảnh đó không gây cho họ một xúc động nào, còn những kẻ “cuồng thiêng” lại coi hình ảnh đó là PR, là trình diễn vì theo họ, như thế là ảnh hưởng xấu đến đảng của họ. Nhưng có điều tôi không lý giải được, vì sao mù thiêng mà họ lại vẫn biết rơi lệ trước hình tượng người đàn ông “Hôn Đất” qua lời giảng của giáo viên ngữ Văn? Có lẽ cả thầy cả trò trong trường hợp này họ “MÙ THIÊNG” với giá trị này, lại “cuồng thiêng” với giá trị khác. Đó là dấu hiệu của một căn bệnh nan y khác là hội chứng “đa nhân cách” trong một con người.

Người bệnh đa nhân cách lấy thái độ “bất biến ngu trung…” làm cơ sở để biện minh cho hành vi “đi theo lề…” của họ. Tấm hình dưới đây mô tả những kẻ “cuồng thiêng - đa nhân cách” trong cái gọi là “hội cờ đỏ…” ngày ra mắt với bản năng man dại bị kích động ở mức tối đa đang là hiện tượng rất đáng lo ngại.

hoi_codo01
Những kẻ “cuồng thiêng - đa nhân cách” trong “hội cờ đỏ”
đang cố tình làm yếu đi sức mạnh đoàn kết Giáo - Lương.

11 - 2017
Nguyễn Thượng Long

*****

Nghề cao quý… đã “chết lâm sàng”- Phần III

Những bài giảng về cội nguồn dân tộc, về “Cha Lạc Long Quân - Mẹ Âu Cơ’, về “Hùng Vương”, về “Hai Bà Trưng”, về những cuộc đại phá quân Nam Hán, đại phá Tống - Nguyên - Minh - Thanh, những bài Đạo Đức về “Nhân Phẩm”, “Lòng Tự Trọng”, những bài giảng ngữ văn, những áng văn thơ bất hủ để giáo dục lòng yêu nước như: “Bình Ngô Đại Cáo”, “Hịch Tướng Sĩ Văn”, “Bài Thơ Thần Bên Sông Như Nguyệt”, “Hải Ngoại Huyết Thư”, “Bản Án Chế Độ Thực Dân Pháp”, “Văn Tế Nghĩa Sĩ Cần Giuộc”, “Thư cho con của tướng quân Trần Độ”,“Vỡ Đê”, “Giông Tố”, ”Bước Đường Cùng”, “Tắt Đèn”,”Những người khốn khổ”, “Sông Đông Êm Đềm”, “Đất Vỡ Hoang”... một thời là những tuyệt phẩm gối đầu giường, là cơ sở để tác thành nên nhân cách, thái độ sống của thế hệ chúng tôi.

Nay những bài giảng đó và nhiều bài giảng khác nữa... vẫn trong tay những người coi GD-ĐT là “Một trận đánh lớn!” (Phạm Vũ Luận), GD-ĐT là “Chùm khế ngọt” (Phùng Xuân Nhạ) với cơn bão “Lạm Thu” đầu năm học đang diễn ra vô cùng quyết liệt trên diện rộng. Năm nay, tiền thu đầu năm cho một học sinh lớp 1 có nơi thu tới 16 triệu VNĐ... như vậy vấn đề khai tâm, khai trí, hình thành nhân cách, thái độ sống cho người học…phải kèm theo một điều kiện tiên quyết là phải có rất nhiều tiền, làm bàng hoàng những gia đình đông con nghèo khó cơm còn không đủ ăn... Chỉ riêng tình tiết bất ngờ này thôi cũng đủ sức để nói GD-ĐT Việt Nam đang vô cảm, nhắm mắt đi theo nền kinh tế thị trường định hướng “hành dân” càng nhiều càng tốt chứ XHCN cái gì.

Nằm trong tay những “Người Đa nhân Cách”, những kẻ “Ngu Trung Bất Biến”, nhà trường là thương trường, quá trình “Dạy-Học” là bán mua sòng phẳng... thì các áng hùng văn của Đông-Tây-Kim-Cổ kể trên chắc là đã bị coi thường, rẻ rúng... nên mới có chuyện giáo viên và học sinh không đến với các sinh hoạt yêu nước tự phát. Xin thưa... ngược lại hoàn toàn. Hàng năm biết bao danh hiệu mĩ miều cao cả cho cả trò lẫn cả thầy, biết bao giờ dậy xuất sắc, sáng kiến kinh nghiệm xuất sắc, biết bao danh hiệu giáo viên giỏi, học sinh giỏi các cấp, cùng biết bao thu nhập cho giáo viên nhờ dậy thêm tự nguyện lẫn cả cưỡng bức đã xuất phát từ việc khai thác triệt để những bài giảng, những áng văn thơ này. Nhưng đau xót thay cái đọng lại trong lòng người học lẫn cả người dậy chỉ là “LỬA ẢO” - “LỬA LÂN TINH” lạnh lẽo nơi tha ma mộ địa. Con người sống với những ngọn lửa ma quái đó... đích đến đương nhiên là hội chứng…nếu không “Mù Thiêng - Cuồng Thiêng” thì cũng lại là “Đa nhân cách trong một con người” mà thôi. Điều đó cũng chính là sự thất vọng của tôi trong cuộc “chém gió” với 3 đồng nghiệp trong bài trước và cũng là trả lời của tôi cho HT, người học trò cũ đã hỏi tôi dưới chân Cột Cờ Thăng Long Hà Nội, trước cuộc biểu tình phản đối Trung Quốc mà bài viết trước tôi đã đề cập:

“Thưa thầy! Vì sao các thầy cô giáo và học sinh phổ thông trung học lại không đến với các sinh hoạt chính trị như thế này?”

Nền GD-ĐT Việt Nam từ nhiều thập kỷ nay đã tạo ra sản phẩm là những người thầy, người trò không có tư duy độc lập, lại phải sống trong môi trường khắc nghiệt kiểu ốc đảo ngục tù, chỉ có thông tin nhồi sọ, áp đặt một chiều, lòng yêu nước thương nòi bẩm sinh nếu còn rơi rớt lại, thì cũng phải “đúng quy trình”. Một khi những giá trị đạo đức nhân bản, truyền thống bị xem thường, bị phủ nhận, thay thế bằng cái gọi là “đạo đức cách mạng” hết sức chủ quan và vu vơ, sản phẩm của những tưởng tượng nếu không là bệnh hoạn thì cũng là vô lối thì làm sao mà họ dám chấp nhận những Phạm Thanh Nghiên, Lê Thị Công Nhân, Bùi Thị Minh Hằng, Phượng Bích, Thúy Hạnh, Mỹ Hạnh, Mẹ Nấm - Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, Trần Thị Nga, Trần Huỳnh Duy Thức, Cù Huy Hà Vũ, Điếu Cày, Nguyễn Văn Đài, Ba Sàm - Nguyễn Hữu Vinh, Lê Công Định, Phạm Chí Dũng gần đây nhất là sinh viên Phạm Kim Khánh.

Những người mà “LỬA” yêu nước trong lòng chỉ là “Lửa Ảo - Lửa lân tinh”, nếu họ đắc cử vào Quốc Hội, thì cũng chỉ để ngủ gật, giơ tay và vỗ tay. Nếu họ mưu sinh trong nghề dậy học thì cũng chỉ là thứ “Thợ Dạy” tầm thường. Nếu họ cầm dùi cui và tấm lá chắn thì chắc chắn cũng lại chỉ biết “Còn Đảng còn tiền”, “Hèn với giặc, ác với dân”... tệ hại hơn là sẽ trở thành thứ “Chim mồi” của công an, được công an bảo kê để nhử bắt đồng đội của mình. Bản thân tôi, sau 10 năm “tự diễn biến”, “Tự chuyển hóa” làm “phản động”... tôi nghiệm thấy, trước bạo quyền cộng sản, nếu trong lòng mình không cháy lên những ngọn lửa yêu nước thương nòi đích thực thì rất dễ sẽ trở thành “Quân xanh”, “Cây cảnh” thành “Dư Luận Viên” các loại tận tụy giúp đảng giữ mãi ngôi độc tôn cai trị dân tộc và vì thế mà dân tộc Việt Nam mãi mãi là dân tộc lỡ những chuyến tàu đi về phía Dân Chủ - Văn Minh và Tiến Bộ.

Đi tìm nguyên nhân của những hành vi bản năng

Bàn về bản tính con người, Đức Khổng Tử (551 TCN - 479 TCN) dạy “Nhân chi sơ tính bản thiện…”, thầy Tuân Tử (313 TCN - 238 TCN) lại nói: “Nhân chi sơ tính bản ác...”. Tôi nghĩ rằng cả 2 nhà hiền triết phương Đông trên đều đúng. Cả 2 loại người có bản tính trái ngược này mà được đào luyện trong một môi trường giáo dục giầu tính nhân văn tiến bộ thì đều trở thành những con người tốt, đắc dụng cho xã hôi. Ngược lại họ phải tiếp thụ bởi một nền giáo dục phi nhân bản... trước sau, sớm hay muộn họ sẽ trở thành những “Âm Binh” không hơn không kém. Khi đối diện với bất công trong xã hội... họ sẽ là những kẻ “Liệt Kháng”, trước những giá trị nhân văn cao đẹp... họ sẽ là những kẻ “Mù Thiêng”, trước những giá trị đã lụi tàn cần loại bỏ... họ sẽ cố níu giữ theo kiểu “Cuồng Thiêng”, trước đạo đức truyền thống... họ sẽ là những kẻ “Vong Bản”, trước nhau... họ sẵn sàng lao vào nhau, hành xử theo bản năng có từ thời man khai.


hocsinh_damda01

Những clip về bạo lực học đường, bạo lực trên đường phố, bạo lực trong gia đình... đang tràn ngập trên các trang mạng xã hội là sự thú nhận đến thê thảm về thất bại của ngành GD-ĐT Việt Nam. Làn sóng bạo lực... bắt rễ từ những ngày lấy “Đạo đức cách mạng” thay cho “Đạo đức truyền thồng”, lấy,“Đấu tranh giai cấp”, “Chuyên chính vô sản” làm “KIM CHỈ NAM”, lấy“Súng Đạn đẻ ra Chính Quyền” và “Đạp lên xác thù” mà sống. Hãy nghe Tố Hữu kêu gọi:

“Giết, giết nữa, bàn tay không ngưng nghỉ
Cho ruộng đồng lúa tốt, thuế mau xong
Cho đảng bền lâu, cùng rập bước chung lòng
Thờ Mao Chủ Tịch, thờ Stalin bất diệt”.

Than ôi! Xác kẻ thù truyền kiếp thì chẳng thấy, chỉ thấy toàn là xác người cùng nòi giống Lạc Hồng. Những tư chất nhân bản, tốt đẹp vốn có trong tính cách dân tộc ngày nào: “Thương người như thể thương thân / Người trong một nước phải thương nhau cùng” đang bị băng hoại, mai một, thay vào đó là những phẩm chất rất xa lạ với những gì mà tổ tiên phải nhiều nghìn năm mới chắt lọc, hun đúc được. Việt Nam sẽ đi đến đâu với những chủ nhân ông, là những con người mà từ trong mã gen, trong huyết quản có thừa sự hung hãn, tàn bạo như thế. Sống theo hành vi bản năng hình như đang trở thành một trào lưu lan tràn trong lớp trẻ.

Có người lo ngại nói: “Có dấu hiệu ngành GD-ĐT và cả ngành công an đã bất lực và chào thua!”. Lại có người băn khoăn hỏi: “Có hợp lý không khi quy hết trách nhiệm làm hư hỏng thế hệ trẻ cho ngành GD-ĐT?”. Câu hỏi này nằm ngoài phạm vi bài viết này.

hocsinh_damda02

Nhưng... nếu chỉ cần căn cứ vào kết quả của 2 khảo sát xã hội học về sự vô cảm dửng dưng của thầy trò trước các sự kiện nhạy cảm liên quan tới lòng yêu nước thường trực, bẩm sinh và trách nhiệm công dân sau:
- Tỉ lệ số giáo viên và học sinh đã từng dám xuống đường hô to “Hoàng Sa - Trường Sa là của Việt Nam” so với tổng số giáo viên và học sinh cả nước.

- Tỉ lệ số người đã từng dám xuống đường hô to “Chúng tôi cần có một môi trường sống không tham những, không ô nhiễm - Formosa cút đi!” so với tổng số dân cả nước.

Cùng với các tật bệnh kinh niên mãn tính của ngành GD-ĐT như: Hoàn toàn sơ cứng bởi những giáo điều đã quá lỗi thời cùng năm tháng, phương pháp giảng dậy nặng về áp đặt nhồi sọ, nạn dịch “Dạy thêm - Học thêm”... đã hoàn toàn kháng tất cả các loại thuốc, nạn“Lạm Thu” để hiệu trưởng xấu tư túi có sự tiếp tay của “Kế toán xấu” và “Hội cha mẹ học sinh” đã biến thành những khối u ung thư giai đoạn cuối đang di căn trên toàn cơ thể ngành... quá đủ điều kiện để nói “nghề cao quý đã chết lâm sàng”. Ngành GD-ĐT, sau nhiều thập kỷ lạc bước trong định hướng XHCN, nó đang mang một hình hài quái dị, toát lên quá nhiều âm khí là những thông điệp vừa phi lý vừa u buồn về con người và cuộc sống giai đoạn này. Điều đó cũng lý giải cho một hiện thực quá trớ trêu và cay đắng là ngày càng nhiều các quan tham lớn nhỏ, các tỉ phú “đỏ”, kể cả các quan tham trong ngành nghề cao quý... từ lâu họ đã chối bỏ nền Giáo Dục hư hỏng trong nước để cho con cháu họ lũ lượt ra nước ngoài “tu thân.” nương nhờ nền Giáo Dục của "bọn tư bản xấu xa, mục nát và giẫy chết", bỏ lại sau lưng một nền GD-ĐT đã nát bươm, trong một Việt Nam đầy rẫy những bất công, xác xơ, kiệt quệ, không còn sinh khí cho Tàu Cộng thu hồi.

sinhvien_vietnam

Than ôi! Dân tộc Việt Nam, một dân tộc có tư chất hiền hòa, vị tha và hướng thiện, nhưng nhẹ dạ, cả tin đến nỗi “Trái tim lầm lỡ để lên đầu / Nỏ thần vô ý trao tay giặc / Nên nỗi cơ đồ đắm biển sâu” (TH), một dân tộc tốt với bạn đến mức “Sẵn sàng nhường cả vợ mình cho bạn” như thiếu tướng công an Trương Giang Long một lần đã nói trước một hội nghị của ngành. Trớ trêu và đáng tiếc thay, dân tộc đó đang lọt đúng vào lộ trình vong quốc mà vì nó mà Chăm Pa, Phù Nam, Thủy Chân Lạp... đã tan biến vào Đại Việt khi cộng đồng này mở cõi xuống phía Nam.

Nếu là những người thông tuệ và có đức tin, lẽ ra ngay sau khi cướp được chính quyền từ tay chính phủ Trần Trọng Kim (1945), người cộng sản phải tỉnh táo mà rời xa cái hư danh được làm tên lính xung kích của cộng sản Nga-Tàu, để dân tộc tránh được những cuộc tương tàn máu đổ không cần thiết. Bất hạnh thay, người cộng sản Việt Nam lại “phê thuốc” quá nặng bởi chủ thuyết tam vô (Vô tổ quốc - Vô gia đình - Vô tôn giáo). Họ không chỉ muốn nhuộm đỏ dân tộc Việt cùng với mảnh đất hình chữ S này mà họ không dấu diếm tham vọng muốn nhụôm đỏ cả vùng Đông Nam Á thậm chí là cả thế giới... Thỏa ước Thành Đô 1990 ngoài ý nghĩa biến dân tộc Việt Nam thành “những đứa con hoang đàng” sẽ trở về với “nước mẹ Trung Hoa vĩ đại”, còn làm trầm trọng hơn lộ trình trả nghiệp quá nặng nề mà tổ tiên người Việt trong cuộc vật vã để sinh tồn đã vô tình mà phạm phải.

Tôi khép lại bài viết này đúng vào ngày Tổng thống Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ đọc diễn văn giữa hội Nghị APEC Đà Nẵng - Việt Nam, với lời dạy bảo có thể làm sững sờ những người Việt Nam nào còn giữ được chút lòng tự trọng: “Chúng ta hãy chọn sự thịnh vượng và tự do, chứ không phải sự nghèo nàn và tôi tớ!”(Donald Trump). Hỡi các “Đỉnh Cao Trí Tuệ” trong ĐCS Việt Nam, các quý vị nghĩ gì về lời dạy bảo của kẻ đã từng bị các quý vị “đánh thắng” nay trở lại trong tư thế của đấng cứu rỗi? Hỡi trí thức Việt Nam! Hỡi các nhà giáo đang làm việc trong nghề cao quý! Các vị nghĩ gì về lời nhắc nhở về sự chọn lựa có ý nghĩa “Khai Tâm - Khai Trí” của kẻ ngoại chủng vừa thừa thãi tiền bạc, nhưng lại siêu nhân văn này?

Sẽ không hề là lộng ngôn chút nào khi nói: Để bước vào “Một thời kỳ tôi tớ mới…” (Nguyên văn từ lời cảnh báo: “Một thời kỳ Bắc thuộc mới rất nguy hiểm đã bắt đầu” của cố Bộ Trưởng Bộ Ngoại giao Nguyễn Cơ Thạch) sớm trở thành hiện thực... phần đóng góp của Trí Thức Việt Nam nói chung và nói riêng với ngành GD-ĐT Việt Nam cho ĐCS, để ngày đó đến nhanh hơn là không hề nhỏ chút nào.

11/2017
Nguyễn Thượng Long

(*) Tác giả là Nguyên giáo viên dậy Địa Lý của Hòa Bình và Hà Tây. Nơi ở : Nhà số 4 – Ngách 12 – Ngõ 102 – Đường Văn La – Hà Đông – Hà Nội. ĐT 01652323836. Email: nguyenthuonglong571@gmail.com