Những “trí thức bề mặt” (Lê Luân)

Lượt xem: 455

”...Khuyên ông rằng, hãy dừng lại, đừng viết sách nữa, đừng phát biểu gì nữa cho đến khi ông thấy ông có giải pháp nào đó thực sự cần thiết và hữu ích cho xã hội, nếu không ông cũng chính là những gì ông nói..”

nguyentranbat01

Nói thế này cho rõ ràng một lần về “trí thức lưu manh, tưởng xây mà hoá ra phá” như kiểu ông này.

Đọc vài trang cuốn sách của ông này viết mà không chỉ bực mình thêm, mà còn khiến ta thấy sự xảo trá nữa. Ông ta chẳng khác nào thế hệ cộng sản thứ ba đã biến đổi để trở nên thức thời hơn.

Không rành về triết học nhưng bàn về triết và chủ nghĩa Marx Lenin với những lời tán tụng thật kệch cỡm và trống rỗng.

Làm sao mà, một chủ thuyết đòi hỏi: vật chất quyết định tinh thần, thủ tiêu quyền sở hữu; lấy nền tảng bạo lực cách mạng chuyên chính làm phương tiện, độc quyền quyền lực; tự phân định giai cấp rồi tiến tới xoá bỏ nhà nước và luật pháp - với ba thứ tiên đề sai lầm như thế thì đòi hỏi một xã hội có đạo đức được hay sao? Không. Nó sẽ phá huỷ mọi giá trị con người tới tận cội rễ cuối cùng cho đến khi chỉ còn lại sự suy đồi và diệt vong.

Làm sao mà, ông ta cứ nói khơi khơi về mấy cái phẩm chất hay đặc tính bề mặt, chẳng thể đi vào “cái được cho là bản chất và nguyên nhân” của vấn đề. Thế thì bàn bạc và xây dựng được gì, ngoài sự xảo trá và dẫn con người ta tới những sai lầm mà đáng ra người ta phải tránh?

Ông ta không muốn người dân nhận ra họ đang đi trên đầm lầy, mà muốn nhắc nhở rằng làm sao để có những tấm gỗ để đứng trên đó được. Thật là khốn tệ phải không?

Ông ta thỉnh thoảng viết mấy bài viết trên báo, viết vài cuốn sách, bàn vài mẩu chuyện loanh quanh, không đến đầu đến đũa, cuối cùng cũng là để vừa làm như ta đây là một trí thức cấp tiến muốn đóng góp xây dựng, lại vừa muốn bảo vệ được cái nguồn lợi đã khiến ông ta có được những sự sở hữu nhất định trong xã hội, sự hưởng lợi từ thể chế đem lại. Đây mới thực là trí thức phá hoại dưới vỏ bọc là một kẻ ở vị trí trung lập và khách quan. Vậy đó không là cơ hội, lưu manh và xảo trá thì là gì?

Ông ta chính là đại diện tiêu biểu cho kiểu dạng trí thức như ông ta đang mô tả. Ông ta muốn hiểu Marx và Lenin, hãy đọc các dòng triết học khác, ngay cả Trần Đức Thảo cũng là một cái tên trong nước cần tham khảo, khi thẳng thừng phê phán Marx và Đảng cộng sản sai lầm. Và Trần Đức Thảo tiến tới mượn một chiếc cầu nói về “ý hướng tính” và ”chủ nghĩa hiện sinh” của Husserl, Nietzsche để khắc phục các vấn đề của Marx mà nó đã “không thể sai lầm hơn”. Mà Marx cũng chỉ là kẻ kế thừa quan trọng của Hegel về vấn đề các cặp phạm trù và phép biện chứng, nhưng đảo ngược mệnh đề từ tinh thần tuyệt đối (Hegel) thành vật chất quyết định tuyệt đối (Marx). Ngay cả Plato cũng mong muốn một xã hội đạo đức, nhưng lại dựa trên một xã hội “cộng sản nguyên thuỷ” với việc chỉ có sở hữu công cộng, nên đã thất bại đau đớn và ê chề.

Tôi vẫn không thể nào hiểu được, tại sao ông ta có thể viết và nói những điều không thể nào hiểu được và cũng không có một giá trị nào cho nhận thức, nó không khác gì nhà văn nữ trong “Suối nguồn”, phải viết và nói những điều khó hiểu để thể hiện cái tố chất không thể lẫn vào đâu được và người đọc sẽ cố phải tỏ ra khen ngợi để chứng minh rằng mình thực sự hiểu nó nhằm nói lên cái năng lực trí tuệ của mình.

Cứ thử nghĩ, với cung cách nhận thức này của chính ông ta, ông ta vừa ca ngợi Marx, Đảng cộng sản và phê phán một tầng lớp trí thức xây (bảo vệ) cũng không xây được mà phá cũng phá không xong (phản biện), vì không góp ích gì: vậy đặt câu hỏi những trí thức kiểu như Marx thực chẳng là kẻ phá hoại hay sao, khi làm cho thế giới đảo lộn bằng những cuộc cách mạng long trời lở đất mà phần thảm khốc luôn được liệt kê trên diện sâu rộng nhất đối với những hậu quả khủng khiếp mà nó gây ra? Phải chăng trí thức phản kháng cũng chẳng phá được và chẳng có ích gì? Và những trí thức muốn bảo vệ chế độ cũng chẳng xây thêm được gì mặc dầu vẫn nghĩ tưởng là vậy? Mà nhiều khi không cần phải chống, bản thân nội tại nó tự mục ruỗng cũng dẫn tới sự tha hoá và rồi sụp đổ.

Vậy thì ông ta tiếp tục ca ngợi chế độ, một vài cá nhân cộng sản chủ nghĩa, và tiếp tục dựa vào thể chế và sự nhiễu nhương của nó để trục lợi làm gì? Đó không phải là phá hoại thì được nhìn nhận dưới góc cạnh nào? Tỏ ra thức thời bằng việc phê phán trí thức, dù ở thể dạng nào, mà không xuất phát từ cái bản chất và nguồn gốc của vấn đề thì đó đều là nguỵ biện và xảo trá, thậm chí cơ hội, lưu manh. Muốn mình đứng vào ở một tâm thế cao hơn để dẫn dắt nhưng thực đưa người khác vào những hệ luỵ và hậu hoạ của thực tại mà họ đang bị lừa mị đi vào.

Những kiểu người có chữ và được hưởng lợi từ thể chế như ông ta, không hề thiếu trong xã hội này, và nó chỉ bàn tới cái bề mặt của vấn đề, cái mà chẳng để làm gì cả và cũng chẳng ai muốn hiểu cả. Nhưng ông ta đã được sự nhiễu nhương của thời đại định hình và đặt vào trong một vị trí như thế, như một cái loa phóng thanh được cất tiếng lên khi cần thiết.

Những trí thức của nhân loại đã dám lên tiếng phản kháng và đã kiến tạo tư tưởng cho sự thay đổi ngoạn mục của nhân loại ngày nay chính là nhờ sự phản kháng không mệt mỏi của họ, vì sự phản kháng sẽ đưa tới những giải pháp, bởi bản thân sự phản kháng đã luôn tiềm chứa những giải pháp tiềm tàng trong nó rồi, chỉ còn thời cơ và nhân lực để thực hiện mà thôi. Nếu những trí thức phản biện không tạo nên điều gì thì những Montesquieu hay Rousseau, Einstein, Galileo, ngay cả Karl Marx... đã không bị truy bức và trấn áp phải bỏ chạy khỏi quê hương của mình.

Khuyên ông rằng, hãy dừng lại, đừng viết sách nữa, đừng phát biểu gì nữa cho đến khi ông thấy ông có giải pháp nào đó thực sự cần thiết và hữu ích cho xã hội, nếu không ông cũng chính là những gì ông nói - tưởng xây mà không xây được gì, tưởng phá mà phá cũng không xong - nhưng ông lại là trở lực lớn nhất của sự tiến bộ và văn minh, của tri kiến thức thật sự.

Lê Luân

Nguồn: facebook.com/HienTheVoHinh/posts/2359405834303188