Thôi hãy quên quá khứ hòa giải đi (Thuc Tran)

Lượt xem: 464

”...Kiểu cách nói như tuyên giáo Việt Cộng rằng thôi hãy quên quá khứ mà hòa giải đi nhưng một lời xin lỗi nạn nhân cũng không có, miệng nói chuyện hòa giải mà tay thì vẫn đập mồ cuốc mả người ta, vẫn đàn áp bịt miệng bỏ tù người ta...”

30_4_1975_15

Trong tù chú ấy nằm gần ba, tuổi đời chú còn trẻ hơn ba nhiều.

Cô vợ chú đi thăm nuôi chú rất đều, lần nào lên thăm chồng cô ấy cũng tay xách nách mang đủ các thứ trong thời điểm mà bên ngoài phe thắng cuộc đang đánh tư sản rất dữ dội. Tụi quản giáo nhiều đứa huỵch toẹt thẳng những câu đầy tức tối trước cảnh những bà vợ sĩ quan tay xách nách mang mỗi khi thăm chồng "đánh chúng nó thế mà đứa nào lên thăm cũng cả gánh cả xe..."

Bẵng một thời gian khá lâu không thấy cô ấy lên thăm nuôi khiến chú rất sốt ruột, đêm nào ngủ cũng trằn trọc, buồn phiền và ít nói hẳn. Rồi một ngày thấy ba chú ấy một mình lên thăm chứ không phải cô vợ của chú, sau bữa thăm nuôi đó thì chú suy sụp hoàn toàn, hỏi ra thì được biết cô vợ chú ấy đã bỏ nhà đi đâu không biết gần cả năm chưa thấy về.

Một đêm khi cả trại đang ngủ thì nghe một loạt súng AK nổ, xác chú ấy nằm giữa hàng rào khi đang cố vạch rào bò ra để trốn.

Đến đợt thăm nuôi sau thì cô vợ chú ấy lại tay xách nách mang lên thăm chồng, nhận được hung tin cô ấy khóc ngất, cô ấy kể "... em theo tàu lửa đi buôn ra miền Trung thì bị chúng nó bắt tịch thu hàng rồi nhốt luôn em ngoài đó gần cả năm trời mới thả cho về, chứ em đâu có bỏ ảnh đâu..."

Chuyện nghe mà rớt nước mắt trong trại tù cộng sản ba mình kể nếu chịu khó viết lại chắc được cả một cuốn sách dày. Nhiều người được sinh ra và lớn lên bên kia vĩ tuyến vốn không trải qua những thảm cảnh mà người miền Nam đã trải qua nên không hiểu và hay đưa ra những lời khuyên rỗng tuếch kiểu như anh bạn dưới đây.

Quá khứ chỉ được khép lại khi công lý được thực thi, quá khứ không thể khép lại theo kiểu thằng Linh Nứng sau khi dâm ô con gái người ta xong rồi nó đến bảo với nạn nhân rằng " thôi chuyện qua rồi hãy buông bỏ đi để lòng được thanh thản". Thanh thản ba chữ Cờ (C. C. C theo như lời ông Phúc) chứ thanh thản gì? Thí dụ trong vụ thằng Linh nếu muốn quá khứ được khép lại thì trước hết phải bắt nhốt nó rồi đưa ra xử nó tội dâm ô trước đã.

Kiểu cách nói như tuyên giáo Việt Cộng rằng thôi hãy quên quá khứ mà hòa giải đi nhưng một lời xin lỗi nạn nhân cũng không có, miệng nói chuyện hòa giải mà tay thì vẫn đập mồ cuốc mả người ta, vẫn đàn áp bịt miệng bỏ tù người ta, vẫn cười cợt trên sự đau khổ của người ta thì hòa giải ba chữ cờ gì?

Sẽ post lại bài "Rồi Mình Hòa Giải" trong status tới cho rõ ý này của mình.

Không phải là hoà giải giữa người Nam và người Bắc, mà là giữa đảng CS và người dân xứ Việt. Cũng không phải là hòa giải với quá khứ, mà phải hòa giải với hiện tại kìa.

Khi mà hiện tại còn đầy ra đó những áp bức, bất công thì nói chuyện bỏ qua quá khứ chỉ là dối lừa nhau cho vui thôi.

...&...

RỒI MÌNH HÒA GIẢI...

Mày trả lại tao những gì mày giải phóng
Rồi chúng mình sẽ nói chuyện anh em
Trả lại tao những năm tháng êm đềm
Tao đã hưởng trước ngày mày có mặt

Trả lại cái tên mày đã cướp mất
Nơi sinh ra tao, tên gọi Sài Gòn,
Cái tên tao thuộc lòng từ thuở bé con,
Không phải cái tên dài thòn khó đọc.

Mày trả tự do về cho dân tộc
Tự do thờ phượng tự do yêu thương
Mày trả giáo dân về với giáo đường
Trả phật tử về với chùa với tự

Trả quyền tự do bầu bán ứng cử
Để dân tao được kén chọn hiền tài
Trả lại tao quyền tự quyết tương lai
Quyền hạnh phúc tao cho con cho cháu

Trả trường học về cho thầy cô giáo
Trả em thơ về với tuổi hồn nhiên
Trả ánh mắt vui trả nụ cười hiền
Về với trẻ suốt ba miền đất nước

Trả ngây thơ về lại miền sơn cước
Trả bao dung trở lại với đồng bằng
Trả biển trả đầm về với ngư dân
Trả nông dân ruộng đồng mày cưỡng chế

Trả tam quyền về lại cho thể chế
Trả quan tòa quyền xét xử công minh
Trả luật sư quyền biện hộ chủ mình
Trả toà án quyền đứng riêng độc lập

Trả học sinh quyền tự do học tập
Không Mao Nhiều, Các Mác với Le Nin,
Không đảng quang vinh, vô sản, vô tình,
Trả chúng nó quyền tự do đọc sách.

Trả người cầm bút tự do viết lách
Trả mọi người quyền cất những lời ca
Trả nhạc vàng về các nẻo đường xa
Để mọi lúc mọi nhà cùng vui hát

Trả hết cho tao những gì tao đã mất
Còn tao sẽ trả mày một thứ đỉnh cao
Sẽ trả mày cái chủ nghĩa tào lao
Mày dùng nó đưa tao vào khổ ải

Trả hết cho nhau... rồi mình Hòa Giải.

Thuc Tran

Nguồn: facebook.com/thuc.tran.5095?__tn__=K-R&eid=ARBWtpreRvNWsO66yVBu36j-wznXE7Mzny-C8Q