Tôi không im lặng (Đỗ Cao Cường)

Lượt xem: 307

”...để trở thành một người nghệ sĩ chân chính, phải đặt cả mạng sống, thổi hồn vào những tác phẩm hiện thực, nó cũng giống như tác phẩm “Chết khi còn đang sống”...”

tre_em01

Tôi chấp nhận bị mất tài khoản để viết ra những dòng này, cũng giống việc tôi chấp nhận mất mạng để đưa những sự thật ra ngoài công chúng.

Đêm hôm qua, Đàm chụp các status, comment của tôi rồi đưa lên trang cá nhân của anh ta, còn tôi, tôi chụp lại trái tim của Đàm thả cho một comment “khoe” với anh ta là đã report được người khác.

Tôi không dám nhận mình là vùng đất cấm, và tôi cũng chả dám nhận mình là nghệ sĩ, tôi sẽ không kêu gọi hoặc thả tim cho những ai muốn report anh ta, vì tôi không muốn ngang tầm với người không xứng.

Dù thế nào đi nữa, tôi cũng sẽ không đưa người mẹ già khắc khổ của mình lên bêu xấu trước toàn dân, ai làm người đó chịu, tất cả đã lớn rồi.

Tôi cũng sẽ không vì một status vui vẻ của một bà chị, khi so sánh ví von về mức độ nổi tiếng của thằng dâm ô trẻ em hiện nay còn hơn cả những người thường xuyên được nổi tiếng, nhưng Đàm đã ra sức chửi bới “con này, con kia”, lôi cả chuyện quá khứ của người ta, đã được giải quyết ổn thỏa từ nhiều năm trước, để làm nhục một người đàn bà lớn tuổi, trong khi người đàn bà ấy lại đang lên tiếng bênh vực rất nhiều người yếu thế trong xã hội mà đến bản thân Đàm và tất cả đồng nghiệp của Đàm đều không làm được.

Đáng buồn hơn, Đàm bảo chúng tôi, những người lên tiếng đòi công lý cho những trẻ em bị dâm ô là không đến lượt, nhà nước này là của dân, chúng tôi đóng thuế nuôi bộ máy nhà nước này, và chúng tôi cũng chỉ đòi hỏi quyền lợi chính đáng từ những cái đã xảy ra rõ mồn một, tại sao lại không có quyền?

Kinh khủng hơn, cùng một thời điểm, cùng một nội dung tin nhắn, rất nhiều kẻ lạ mặt đã nhảy vào tường nhà tôi dùng những lời lẽ bẩn thỉu, vu khống tôi nhận tiền viết bài chống phá Đàm, vậy tất cả giới trí thức, tinh hoa của đất nước này cũng nhận tiền chống phá Đàm hay sao?

Đa số đều dùng nick ảo, chỉ có duy nhất bà Lê Thị Thanh Hà dùng nick thật, qua tìm hiểu tôi phát hiện bà Hà là phó hiệu trưởng trường mầm non Tây Lộc, thành phố Huế, có quan hệ mật thiết với Đàm. Tôi đang thu thập chứng cứ để kiện bà Hà tội vu khống.

Mặc dù đó chỉ là bài viết phản biện với lời lẽ ôn hòa, dựa trên những cái đã có, nhưng Facebook sẵn sàng xóa các bài viết của tôi sau khi Đàm liên lạc với họ, vậy những hình ảnh Đàm chụp từ tài khoản của tôi, xâm phạm quyền riêng tư của tôi và người khác thì sao?

Không cần thông qua tòa án, cũng chẳng cần xét xử, Facebook buộc tội tôi vi phạm pháp luật, họ thông báo nếu đăng nữa sẽ bị xóa tài khoản vĩnh viễn, tôi đang liên hệ luật sư ở bên Mỹ kiện Facebook.

Và xin thưa những người vu khống tôi!

Sống ở đời, sẽ chẳng có gì đê hèn bằng việc ngậm máu phun người, sống như ký sinh trùng im lặng trước bất công nhưng dễ dàng bị người khác sai bảo.

Tôi nhắc lại cho các bạn biết, từng có đội ngũ truyền thông của các doanh nghiệp lớn hàng đầu Việt Nam như tập đoàn Hòa Phát, Kim Phát, Cj… muốn hẹn gặp riêng để mong tôi im lặng, nhưng như tôi đã nói, thà chết chứ tôi không im lặng. Tất cả cũng chỉ vì tương lai con em của những người report tôi.

Mặc dù tôi với chị Hoài Anh là chỗ thân tình, nhưng nếu chị ấy cư xử như Đàm, tôi cũng sẽ không bênh vực mà còn lên án, cũng giống như lãnh đạo của nhiều tờ báo tôi từng chơi với họ, nhưng khi phát hiện những người khốn khổ, thấp cổ bé họng bị họ bắt nạt, một mình tôi quay ra chống lại tất.

Trong hàng trăm kẻ vô học nhảy vào chửi bới tôi, cũng có vài người dùng lời lẽ của con người nhưng tư duy không thể theo kịp thời đại. Họ hỏi tôi đã được như Đàm chưa mà đòi phê phán?

Xin thưa với các bạn, các bạn muốn so sánh ở điểm nào? Mỗi người một công một việc, tôi không xin xỏ, nhờ vả gì Đàm, tôi và Đàm là hai chủ thể tách biệt, thấy anh ta đe dọa, vu khống, làm nhục bạn tôi, coi thường những người lên tiếng chống cái sai thì tôi lên tiếng.

Dù sao, đi hát cũng chỉ là một cái nghề, một sự mua vui, vui cho bớt buồn, còn cái nghèo và sự ô nhiễm thì vẫn vậy, thích ai thì nghe, không thích thì tắt.

Còn tôi, ngay từ rất sớm tôi đã lên tiêng đấu tranh với những sai trái trong xã hội, bản thân cũng đã đi dọc đất nước, khai sáng trí tuệ, đồng hành cùng rất nhiều người yếu thế mà rất ít người Việt Nam dám làm.

Tôi không chỉ đòi được vô số quyền lợi cho họ, mà tôi còn dám từ bỏ quyền lợi, mạng sống của chính mình. Cũng có rất nhiều diễn viên, ca sĩ, người mẫu... họ nói mang ơn và ủng hộ tôi, tiêu biểu như nghệ sĩ Hồng Nhung, vợ anh hài Xuân Bắc gọi tôi là thần nhân.

Đã có rất nhiều lần tôi bị đe dọa, bị đâm xe, kẻ thù của tôi ở khắp mọi nơi, nếu chết giữa đường tôi cũng không biết kẻ giết mình là người của Đàm hay một quan chức, doanh nghiệp nào đó. Cho nên về mặt hy sinh cho xã hội, chưa chắc Đàm đã hơn tôi.

Còn xét về độ nổi tiếng, xin thưa, tôi cần lương thiện hơn sự nổi tiếng, tôi cũng không cần những kẻ có thế lực, hệ thống truyền thông một chiều nghe theo sự chỉ đạo của ai đó, không đặt lợi ích của người dân lên trên hết pr cho mình.

Nếu Đàm tự nhận mình là vùng đất cấm, thì tôi xin phép được nhận mình là người trồng cây, gây rừng đầu tiên trên vùng đất cấm ấy, và bây giờ, mới chỉ ở giai đoạn nảy mầm.

Nếu tính theo khối lượng được gọi là nghệ sĩ, khi cân lên cũng phải được vài chục tấn. Nhưng nếu xét về tư cách để trở thành nghệ sĩ, xin cho hỏi được mấy người?

Trong một xã hội còn quá nhiều bất công và vô cảm, người ta dễ dàng nhầm lẫn giữa khái niệm nghệ sĩ và người nổi tiếng. Muốn nổi tiếng thì chỉ cần xuất hiện nhiều trên ti vi, live stream nhiều lần, nhưng để trở thành một người nghệ sĩ chân chính, phải đặt cả mạng sống, thổi hồn vào những tác phẩm hiện thực, nó cũng giống như tác phẩm “Chết khi còn đang sống”.

Đỗ Cao Cường

Nguồn: facebook.com/docaocuonglieu/posts/2264724690261205