Cách “làm báo” chỉ Việt Nam mới có: Dịch bài của phóng viên nước ngoài rồi đăng báo nhà mình không ghi nguồn! (Hà Hiển)

Lượt xem: 485

”...Tui không phải nhà báo, chỉ là một blogger viết cho vui, có thể viết dở nhưng tôi tự hào là chưa bao giờ vi phạm điều này, chưa bao giờ đăng một bài, thậm chí chỉ một câu của người khác mà không ghi tên tác giả hoặc chỉ ghi tên mình vào hoặc không ghi rõ nguồn, nếu đấy là bài tui dịch thì tui cũng ghi rõ tui chỉ là người dịch...”

plagiarism

LTS: Cách “làm báo” này còn non nớt, thua xa cách mượn bài của một tay “dân chủ giả hiệu’, liều mạng chôm chỉa cả một quyển sách của một học giả và bộ trưởng Pháp biến thành bài vở của mình, để mong trở thành một chính trị gia khai sáng và lưu danh hậu thế, trở thành một lãnh tụ tài ba nhất Việt Nam. Nhưng thiên bất dung gian, đương sự đã bị lật tẩy. Sau khi bị tố cáo, đương sự đã không dám thưa kiện người vạch trần thủ đoạn tu hú của đương sự vì tội phỉ báng để lấy lại thanh danh của mình. Khi có đơn kiện, nhà xuất bản liên quan đến quyển sách này sẽ thành lập một ban điều tra và một ban dich thuật để xem xét đương sự đã sao chép như thế nào, đã đạo văn bao nhiêu câu, đã in bao nhiêu sách để từ đó tính thành tiền, và đi xa hơn nữa yêu cầu thu hồi tất cả những sách đạo văn đã xuất bản. Tác giả Hà Hiển có quyền tự hào có tư cách hơn tay “dân chủ giả hiệu” kia.

cach_lambao_chomchia01
Ảnh chụp phần cuối bài trên VnExpress có ghi tác giả An Hồng, thực ra
là bài dịch lại từ báo nước ngoài mà không dẫn nguồn

Vừa rồi tôi vào trang VnExpress đọc được bài khá hay với tên bài là Trump và Kim Jong-un có thể đã ‘bắt sai tín hiệu’ của nhau ký tên tác giả là An Hồng. Nhưng vì văn phong của bài viết, dù là tiếng Việt, vẫn mang đậm “mùi Tây” nên tôi đã nghi đây có lẽ là bài dịch từ một bài báo phương Tây. Tự lần mò một lúc thì tôi phát hiện ra đây chỉ là bài mà người có tên là An Hồng dịch lại gần như nguyên văn bài viết của một phóng viên có tên là Jullian Borger của tờ báo Anh nổi tiếng “The Guardian” (Người Bảo vệ) được viết và gửi từ Hà Nội với tên bài là The art of no deal: how Trump and Kim misread each other

Như vậy, anh (hoặc chị) có tên An Hồng chỉ có công dịch lại bài viết trên của tác giả Jullian Borger chứ không phải là tác giả của bài viết này. Dù bản dịch tương đối sát nghĩa, sáng sủa nhưng công của người dịch không thể bằng công lao của người viết ra nó được.

Không chỉ bài này, tui đã từng phát hiện rất nhiều bài báo phân tích về tình hình thế giới của các nhà báo nước ngoài trên các trang như BBC, CNN, New York Times…. được các “nhà báo” Việt “khai thác” bằng cách dịch lại gần như y chang rồi đăng trên trang của nhà mình rồi nghiễm nhiên ghi luôn tên mình ở dưới các bài đó mà không chú thích rằng mình chỉ là người dịch, cũng không đề cập gì đến tên tác giả hoặc thậm chí nguồn gốc của bài báo.

Theo tôi, đây cũng phải được coi là một dạng ăn cắp. Chôm bài theo kiểu này, người dịch và người biên tập tờ báo có nguy cơ bị kiện về việc vi phạm quyền sở hữu trí tuệ nếu những người quản lý tờ “The Guardian” biết được điều này

Tui không phải nhà báo, chỉ là một blogger viết cho vui, có thể viết dở nhưng tôi tự hào là chưa bao giờ vi phạm điều này, chưa bao giờ đăng một bài, thậm chí chỉ một câu của người khác mà không ghi tên tác giả hoặc chỉ ghi tên mình vào hoặc không ghi rõ nguồn, nếu đấy là bài tui dịch thì tui cũng ghi rõ tui chỉ là người dịch.

Tôi tự thấy tui xứng đáng là tấm gương mẫu mực để nhiều “nhà báo” Việt học tập và làm theo về điều này.

Để chứng minh VnExpress đã copy bài báo của Jullian Borger trên trang “the Guardian”, xin mời các bạn đối chiếu nội dung tiếng Việt trên VnExpress và bài gốc bằng tiếng Anh dưới đây:

***

1) Bài trên VnExpress được ghi là của An Hồng:

Trump và Kim Jong-un có thể đã ‘bắt sai tín hiệu’ của nhau

(Bài được cho là của An Hồng đang trên VnExpress)

https://vnexpress.net/…/trump-va-kim-jong-un-co-the-da-bat-…

Sự không hiểu nhau giữa Tổng thống Trump và Chủ tịch Kim Jong-un có thể là lý do Mỹ – Triều Tiên không đạt được thỏa thuận tại Hà Nội.

Kể từ sau hội nghị thượng đỉnh lần thứ nhất tại Singapore, Tổng thống Mỹ Donald Trump không ngừng nhấn mạnh về mối quan hệ cá nhân thân thiết với Chủ tịch Triều Tiên Kim Jong-un. “Chúng tôi đã yêu quý nhau ngay lập tức”, Trump tuyên bố trên báo chí. “Kim Jong-un đã viết cho tôi những lá thư với ngôn từ đẹp đẽ”.

Tờ Guardian của Anh bình luận rằng những lá thư viết tay đó “dường như đã đưa Trump lên mây và quên đề xuất cụ thể Kim sẽ làm gì để thực hiện phần bên kia của thỏa thuận”. Tuyên bố chung tại Singapore nhắc đến cụm từ “hướng tới phi hạt nhân hóa hoàn toàn bán đảo Triều Tiên”, nhưng Tổng thống Mỹ dường như đã hiểu rằng Triều Tiên “cam kết giải giáp hạt nhân đơn phương”.

Trong khi đó, truyền thông nhà nước Triều Tiên lại diễn giải cụm từ trên theo hướng các bên sẽ dần tháo ngòi căng thẳng trên bán đảo Triều Tiên và thực hiện giải giáp vũ khí hạt nhân theo một lộ trình. Điều đó có nghĩa là Kim Jong-un có thể đã hiểu thái độ niềm nở của Trump tại hội nghị lần thứ nhất ở Singapore hồi tháng 6 năm ngoái là “dấu hiệu của sự tuyệt vọng muốn đạt được một thỏa thuận bằng được”.

Tổng thống Mỹ và lãnh đạo Triều Tiên “bắt sai tín hiệu” của nhau là nguyên nhân dẫn đến sự khác biệt lớn về quan điểm giữa hai bên. Chỉ đến khi họ gặp lại nhau ở Hà Nội, sự khác biệt này mới phát lộ. “Hai lãnh đạo chợt nhận ra họ không phải là đối tác lý tưởng của nhau như họ từng tưởng tượng”, phóng viên của Guardian bình luận.

“Rõ ràng ngay từ đầu Trump và Kim đã bị mắc kẹt ở câu hỏi phi hạt nhân hóa bao nhiêu và gỡ bỏ phần nào của lệnh trừng phạt”, Joseph Yun, cựu phái viên đặc biệt của Mỹ về Triều Tiên hiện đang làm việc cho Viện Hòa Bình ở Mỹ, nhận xét. “Cả Trump và Kim hiện nay đang ở thế cực khó. Tôi nghĩ Trump giờ đây mới nhận ra rằng dù Kim Jong-un có sức quyến rũ thế nào thì phi hạt nhân hóa hoàn toàn không có trên bàn đàm phán”.

Theo chuyên gia Yun, một nguyên nhân khác dẫn đến kết quả không như mong đợi tại Hà Nội là do hội nghị thượng đỉnh lần hai trùng với phiên điều trần trước Hạ viện Mỹ của cựu luật sư Michael Cohen của Trump. Trong phiên điều trần diễn ra đúng vào nửa đêm ngày 27/2 và rạng sáng ngày 28/2, Cohen đã gọi Tổng thống Trump là “kẻ dối trá” và “tên bịp bợm”. Sự việc đã giáng một “đòn chí mạng” lên ông chủ Nhà Trắng, đẩy Trump vào tình thế phải ra tay để xoay chuyển sóng gió ở Washington. “Trump phải rời Hà Nội với một kết quả gây choáng ngợp hoặc không gì cả”, chuyên gia này viết.

“Hai bên đã có thể ký một thỏa thuận nhỏ hơn”, chuyên gia Yun nói. “Nhưng theo tôi, Trump buộc phải có trong tay một thỏa thuận hoành tráng trong bối cảnh Cohen đang gây sóng gió ở Washington. Nếu không, Trump biết sẽ phải hứng chịu búa rìu dư luận”.

Trong khi đó, nhiều chuyên gia từng lên tiếng chỉ trích chính sách đối ngoại của chính quyền Trump, lại cho rằng lần này Trump đã hành động đúng khi từ chối nhượng bộ Kim Jong-un ở Hà Nội.

Tại họp báo vào chiều ngày 28/2, Tổng thống Mỹ nói nguyên nhân hai bên không đạt được thỏa thuận là do Bình Nhưỡng “muốn được gỡ bỏ hoàn toàn trừng phạt kinh tế”. Tuy nhiên, tại buổi họp báo tổ chức đêm đó, Ngoại trưởng Ri Yong-ho và Thứ trưởng Ngoại giao Cho Son-hui của Triều Tiên đã công bố thông tin trái ngược với những gì ông Trump nói trước đó. Theo Bình Nhưỡng, họ không yêu cầu dỡ bỏ hoàn toàn trừng phạt mà chỉ yêu cầu Mỹ dỡ bỏ 5 trong số 11 lệnh cấm vận hiện nay.

Joel Wit, một cựu quan chức ngoại giao Mỹ có kinh nghiệm nhiều năm đàm phán với Triều Tiên, hiện giữ chức cố vấn cấp cao của trung tâm nghiên cứu chính sách Stimson, đồng ý với bước đi của Tổng thống Mỹ. “Nếu mà là tôi, tôi cũng không ký một thỏa thuận nào cả. Tôi nghĩ không ký là đúng”, ông Wit nói.

Vipin Narang, một chuyên gia về phi hạt nhân hóa tại Học viện Công nghệ Massachusetts, cho rằng lãnh đạo Triều Tiên không nên cam kết đóng cửa tổ hợp hạt nhân Yongbyon trong khi thực tế Kim Jong-un chỉ muốn tạm dừng. Một bản cam kết bằng văn bản sẽ đẩy lãnh đạo Triều Tiên vào tình thế dễ bị cáo buộc “nuốt lời” và hậu quả là hai bên sẽ lại rơi vào thế đối đầu.

Các chuyên gia còn chỉ ra một điểm bất thường khác. Stephen Biegun, đặc phái viên được Mỹ cử đi đàm phán với Bình Nhưỡng trước thềm hội nghị thượng đỉnh lần hai, hoàn toàn “bị ra rìa” trong khuôn khổ hội nghị. Theo quan sát của phóng viên phương Tây, chánh văn phòng Nhà Trắng Mick Mulvaney đã thế vào vị trí của Biegun trong các cuộc đối thoại giữa Mỹ và Triều Tiên tại Hà Nội.

Theo cựu quan chức của Bộ Ngoại giao Mỹ Alexandra Bell, việc Biegun bị gạt ra khỏi hội nghị thượng đỉnh gây ngạc nhiên lớn. “Tổng thống đã nhiều lần gửi đi tín hiệu qua lời nói và hành động rằng ông ấy không thực sự tin tưởng Biegun dẫn dắt quá trình này”, Alexandra Bell, hiện là giám đốc chính sách của trung tâm Chống Phổ biến Vũ khí Hạt nhân và Kiểm soát Vũ khí, nhận định.

“Dựa vào những tuyên bố của Trump tại buổi họp báo ở Hà Nội, dường như ông ấy thật sự nghĩ rằng Mỹ đã có thể đạt được một thỏa thuận hoành tráng và tuyên bố chiến thắng. Tuy nhiên, đó không phải là cách tiến trình này diễn ra”.

AN HỒNG

2) Bài trên “The Guardian” của tác giả Jullian Borger

https://www.theguardian.com/world/2019/feb/28/how-donald-trump-kim-jong-un-misread-each-other-hanoi-summit?fbclid=IwAR1VcZxt7acsU-9U9KXDKvAlmIGGgggbzs0lqldXCVkGeV6Dl7LAs1jVm4o

The art of no deal: how Trump and Kim misread each other

Julian Borger in Hanoi

Thu 28 Feb 2019 14.01 GMT Last modified on Fri 1 Mar 2019 11.30 GMT

hanoi_summit05

As with many disastrous second dates, the collapse of Donald Trump’s summit with Kim Jong-un was made inevitable by the misreading of each other’s intentions at their first encounter.

Since their initial meeting in Singapore last June, the US president had become fixated on what he saw as a close personal bond with the North Korean dictator half his age. He told his supporters: “We fell in love … He wrote me beautiful letters.”

Those hand-delivered missives appear to have flattered Trump without offering concrete proposals of what Kim was going to do as part of a bargain. A joint statement issued in Singapore stated North Korea’s commitment to the “complete denuclearisation of the Korean peninsula”, which Trump appears to have understood as a pledge of complete unilateral nuclear disarmament.

In North Korea, however, the phrase is a routine regime slogan that refers to a gradual defusing of tensions on the peninsula and phased multilateral disarmament, during which North Korea would be treated as a nuclear power.

For his part, Kim appears to have come away from Singapore interpreting Trump’s gushing behaviour as sign of a desperation to strike a deal, which would potentially leave most of his arsenal in place while normalising relations with the US and lifting sanctions.

These wildly different perceptions collided painfully in Hanoi, where the two leaders discovered each other not to be the ideal partner they had previously imagined.

“It was obvious from the beginning that they would get stuck on the questions of how much denuclearisation there should be and how much sanctions relief,” said Joseph Yun, former US special representative for North Korea policy now at the US Institute of Peace thinktank. “Both Kim and Trump are now in a very difficult position. I think Trump now has to realise that complete denuclearisation, however charming Kim may be, is not on the cards.”

Yun said that Trump’s room for manoeuvre was constrained by the timing of the summit, coinciding with a furious denunciation by his former lawyer in congressional hearings. The president’s embattled position in Washington meant he had to deliver something spectacular in Hanoi or nothing at all.

“Probably a smaller deal was possible,” Yun said. “But in my view Trump had to have a big deal, with Cohen going on in Washington. If he brought home a small deal he knew he would be heavily criticised.”

Many experts who have been severely critical of Trump’s diplomacy said they thought he had done the right thing by refusing to accept the deal apparently presented in Hanoi by Kim: sanctions relief in return for undertakings to shut down North Korea’s oldest and biggest nuclear weapons complex at Yongbyon.

The two sides dispute the extent of sanctions relief: the US has said Kim wanted complete relief, North Korea has said it was asking for partial relief.

“You can all argue whether this should have been done at a summit at all,” said Joel Wit, a former state department official with long experience of negotiating with North Korea and now a senior fellow at the Stimson Center thinktank. “I wouldn’t have done that deal either. I think it was the right thing to do not to sign.”

Vipin Narang, an expert on nuclear proliferation from the Massachusetts Institute of Technology, said it was “better that Kim Jong-un didn’t commit to shutting down Yongbyon if he was going to slow-roll it, because committing to it in writing and then leaving himself vulnerable to being accused of violating it sets us on a collision course”.

For the time being, Trump has shown no sign of a backlash against Kim in the face of Thursday’s bitter disappointment. He made clear he still believed in the North Korean despot’s good faith, even in the matter of the brutal and fatal torture of the US student Otto Warmbier in a North Korean prison.

Some had feared that when it became clear Kim had no intention of giving up his nuclear arsenal Trump would resort to the threats and insults which helped bring the two countries to the brink of war in the summer and autumn of 2017.

For all the claims of his ghost-written book The Art of the Deal, Trump revealed himself to be a profoundly flawed negotiator who failed to understand his counterpart, and convinced himself only he could clinch an agreement, nuclear experts said.

Stephen Biegun, the US special representative for North Korea, who had taken part in preparatory talks with North Korean officials, was sidelined at the summit, his place at the table taken by the acting White House chief of staff, Mick Mulvaney, who has minimal foreign policy experience.

Biegun’s marginalisation was “incredibly striking”, said Alexandra Bell, a former state department arms control official.

“The president has repeatedly signalled through word and deed that he doesn’t really trust Biegun to lead this process,” said Bell, senior policy director at the Center for Arms Control and Non-Proliferation. She recalled Trump’s lack of concern about extensive vacancies at the state department when he said: “I’m the only one who matters.”

“That may be the case to the president, but it means no one can work ably on his behalf,” she added. “Based on his remarks at the press conference, he seemed to intimate that he thought we could secure a grand bargain and declare victory. That’s not how any of this works.”

***

P/SSau khi đăng những bài này, tôi lại phát hiện người có tên là An Hồng lại dịch một bài nữa trên báo nước ngoài rồi đăng trên VnExpress, ghi tên mình vào mà cũng không dẫn nguồn. Lần này bên bị đánh cắp là CNN và tác giả Will Ripley – xem qua các link dưới đây:

Bài trên CNN:

https://edition.cnn.com/2019/03/02/politics/trump-kim-summit-dream-ripley-intl/index.html?no-st=1551552320&fbclid=IwAR0gr7ybdkCkGdWVoe0RVAH9OeQY-BO3HeSY984XaA_in9XNH3CWa4KBfAo

Bài trên VnExpress:

https://vnexpress.net/hoi-nghi-thuong-dinh-my-trieu/ky-vong-khong-thanh-hien-thuc-cua-kim-jong-un-trong-hoi-nghi-voi-trump-3888747.html?fbclid=IwAR0-JvJbTvxtODkpApm8WwIPU-dAoZYSE90YTkR6N2C_UK2V1MCl0hwdcdI

Điều này chứng tỏ VnExpress và những “nhà báo” như ông (bà) An Hồng này đã “làm báo” theo cách láu cá này một cách có hệ thống!

Hà Hiển

Nguồn: hahien.wordpress.com/2019/03/05/cach-lam-bao-o-viet-nam-moi-co-dich-bai-cua-phong-vien-nuoc-ngoai-roi-dang-o-bao-nha-minh-ma-khong-ghi-nguon/