Tổng thống Nixon những lời chỉ trích từ phía Việt Nam (Trọng Đạt)

Lượt xem: 971

“…Với Nixon miền nam VN cũng sống thêm được nhiều năm nhưng khả năng hữu hạn của ông chỉ làm được đến thế, nếu đòi hỏi ông ký một Hiệp định bình đẳng để VNCH còn sống mãi tới ngày nay 2018 thì coi bộ hơi khó…”

richard_nixon02

Tổng thống Nixon đã phải từ chức ngày 9-8-1974 để tránh bị Quốc hội đàn hặc truất phế, sự nghiệp chính trị của ông phá sản, đổ vỡ tan tành. Mặc dù tháng 11-1972 tái đắc cử với số phiếu lớn nhất từ xưa đến nay, 96% số phiếu cử tri đoàn nhưng ông bị nước Mỹ lên án, chỉ trích về đủ thứ tội trạng.

Ngày nay phía người Việt Quốc gia vẫn oán trách Nixon và Kissinger về nhiều đối xử bất công, độc đoán như:

- Bắt ép VNCH ký Hiệp ước bất bình đẳng năm 1973, Mỹ rút hết quân, CSBV vẫn được đóng ở lại miền Nam, hăm dọa chặt đầu ông Thiệu vì không chịu ký Hiệp định.

- Đã hứa hẹn với ông Thiệu sẽ trừng trị BV khi địch vi phạm Hiệp định nhưng cuối cùng thất hứa, nước Mỹ bỏ mặc VNCH rơi vào tay CS.

Người mình thường quan tâm nhiều về tình hình chính trị quân sự VNCH những năm cuối cùng của cuộc chiến như Hiệp định Paris, TT Nixon-Kissinger sang Bắc Kinh, trận mùa hè đỏ lửa 1972, di tản miền Trung tháng 3-1975....và Nixon, Kissinger là hai chính khách được chú trọng rất nhiều.  Các nhà viết sử Việt Nam nay vẫn thường oán trách TT Nixon đã bắt tay với Bắc Kinh vì thị trường béo bở rồi bỏ rơi đồng minh.

Trong cuốn Khi Đồng Minh Tháo Chạy, GS Nguyễn Tiến Hưng chỉ trích người Mỹ mà đại diện là Kissinger, Nixon đã tìm đường rút bỏ miền nam Việt Nam từ khi Kissinger, Nixon bắt tay với Bắc Kinh tháng 2-1972. Tác giả đưa ra một tài liệu giải mật cho thấy Nixon, Kissinger cam kết với Mao khi Mỹ rút đi, CS muốn chiếm Đông Dương thì cứ tự nhiên, Mỹ sẽ không can thiệp. TT Nixon bắt ép ông Thiệu ký Hiệp định Paris bất bình đẳng để cho BV được ở lại, nó đã khiến cho miền Nam VN sụp đổ sau đó mấy năm

Cũng trong cuốn sách này ông nói Quốc hội Mỹ không chuẩn chi viện trợ quân sự cho VNCH năm 1976, có nghĩa là Quân đội VNCH sẽ giải tán từ đó, không súng, không đạn, không nhiên liệu, không lương lính. Nguyễn Đức Phương (TS vật lý Anh) trong Chiến Tranh VN Toàn Tập, phần nói về trận Ban Mê Thuột, cho biết vào ngày 13-3-1975, khi Ban Mê Thuật thất thủ, Đại sứ Mỹ Martin đã trả lời TT Thiệu Quốc hội Mỹ đã bác bỏ khoản viện trợ bổ túc 300 triệu Mỹ kim của VNCH. Ông cũng nói Quốc hội sẽ không chuẩn chi viện trợ quân sự cho miền nam VN trong năm tới (1976).

Về điểm nay, tôi tìm trong các hồi ký của Nixon, Kissinger (No More Vietnams, White House Years, Years of Renewal…) hoặc trong các sách nghiên cứu chiến tranh VN của các nhà học giả Mỹ (Kissinger A Biography, No Peace No Honor, Partners In Power,Nixon and Kissinger...) thì đều không thấy nói tới. Mặc dù hai tác giả Nguyễn Tiến Hưng, Nguyễn Đức Phương không nói rõ nguồn gốc nhưng tôi cũng tin đó là sự thật, hoàn toàn đúng, có nghĩa là năm 1976 miền Nam sẽ không có viện trợ quân sự và Quân đội VNCH phải giải tán vì không còn gì cả.  

Mọi người đều biết, sau ngày ký Hiệp định Paris, Quốc hội Mỹ viện trợ quân sự cho VNCH năm 1973 là 2 tỷ 1, năm sau 1974 họ cắt giảm một nửa còn 1 tỷ 1, và năm 1975 họ cắt giảm dần chỉ còn 700 triệu, đã cấp trước cho VNCH 400 triệu, từ đầu 1975 ông Thiệu xin 300 triệu bổ túc bị từ chối, và như vậy theo đà cắt giảm này thì năm 1976 chỉ còn zero triệu. Quốc hội Dân chủ Mỹ đã trù tính cắt viện VN trợ từ lâu, khi Mỹ chưa rút hết quân, họ chưa cắt đồng nào vì sợ ảnh hưởng tới sinh mạng lính Mỹ (theo lời Nixon) nhưng sau khi ký Hiệp định Paris, đã rút hết quân, họ bắt đầu ra tay cắt giảm dần dần vì cuộc chiến VN không còn liên hệ gì tới Mỹ.

Khoảng thời điểm này có hai nước Mỹ, nước Mỹ Hành pháp và nước Mỹ Lập pháp (Quốc hội), Hành pháp thuộc Cộng hòa, Lập pháp thuộc Dân chủ. Đường lối chính sách của hai đảng luôn mâu thuẫn, trái ngược nhau, bên này chủ trương giữ Đông Dương dĩ nhiên bên kia muốn rút bỏ nó sớm ngày nào hay ngày nấy. GS Nguyễn Tiến Hưng chỉ trích đồng minh bắt tay với Bắc Kinh tìm đường ra khỏi cuộc chiến, nhưng tuy nhiên không phải chỉ có Nixon, Kissinger là đại diện cho nước Mỹ mà còn Quốc hội. Trong  giai đoạn này Quốc hội mạnh hơn Chính phủ rất nhiều vì họ được Phản chiến, Truyền thông ủng hộ tuyệt đối, Hành pháp ngày càng yếu thế, số người ủng hộ cuộc chiến giảm dần rồi chẳng còn bao nhiêu.

GS Nguyễn Tiến Hưng viết cả một cuốn sách dầy kết án đồng minh, bắt ép VNCH ký Hiệp ước bất bình đẳng để tháo chạy nhưng chính ông lại nói năm 1976 Quân đội VNCH sẽ phải giải tán vì bị Quốc hội Mỹ cắt hết viện trợ quân sự. Như vậy trong bất cứ trường hợp nào: Dù Hiệp định Paris được ký kết nghiêm chỉnh, Cộng quân phải rút hết về Bắc, dù Mỹ oanh tạc BV xâm lược, hoặc Quân đội VNCH chiến đấu anh dũng giữ vững bờ cõi trong trận chiến 1975 thì miền Nam cũng chỉ tồn tại được cho tới hết năm 1975 chứ không phải còn sống mãi, nghĩa là nó chỉ sống thêm 8 tháng nữa thay vì bị bức tử cuối tháng 4-1975. Dù TT Nixon có sai lầm với miền nam VN, ông cũng chỉ có tội làm cho nó sụp đổ sớm hơn 8 tháng mà thôi.

Ta không thể oán trách TT Nixon tạo cơ hội cho miền Nam sụp đổ cũng như không thể lên án ông Thiệu đã cho rút bỏ Cao nguyên tháng 3-1975 làm cho đất nước tan rã nhanh chóng vì đằng nào thì miền Nam cũng sẽ bị bỏ ngỏ năm 1976 cho CSBV vào tiếp thu. Đó là sự thật hiển nhiên, phũ phàng chứ không phải là một giả thuyết hay phỏng đoán, sự thực là như vậy.

Vì TT Nixon chủ trương tháo chạy khỏi miền Nam, nhưng nếu ông ta không đắc cử Tổng thống năm 1968 và 1972, thì tình hình có tốt đẹp hơn không? 

Trong cuốn sách kể trên GS Nguyễn Tiến Hưng cho biết năm 1985, tại Luân Đôn ông Thiệu kể lại rằng năm 1968 nếu Humphrey (Dân chủ) đắc cử Tổng thống thì nửa năm sau VNCH sẽ phải liên Hiệp với CS để Mỹ rút quân nhưng may thay Nixon thắng cử. Tại cuộc tranh cử Tổng thống năm 1972 Ứng cử viên Dân chủ McGovern tuyên bố công khai nếu đắc cử ông sẽ rút bỏ miền nam VN ngay, khỏi cần đàm phán tại Paris, cắt viện trợ VNCH để đổi lấy tù binh Mỹ. May thay ông ta thua nặng, Nixon tái đắc cử với số phiếu tối đa 96% phiếu cử tri đoàn.

Như thế Nixon làm Tổng thống cũng vẫn hơn, VNCH còn sống thêm được nhiều năm, dù Nixon có lươn lẹo, phản bội cũng vẫn hơn phe kia, ít ra miền Nam ta còn sống thêm ít ngày hơn là chết ngay, chết tức tưởi.        

Không phải chỉ có các ứng cử viên đối lập với Nixon mà nhiều nhà sử gia chính khách cũng chủ trương rút bỏ miền Nam sớm hơn.

Tác giả Walter Isaacson trong cuốn Kissinger A Biography trang 484 nói Hiệp định Paris năm 1973 xem ra không khác gì những điểm mà BV đòi hỏi năm 1969 là mấy, có khác chăng là ông Thiệu không phải từ chức (năm 1969 họ đòi loại bỏ chính phủ Thiệu). Tác giả cho rằng đúng ra phải loại bỏ chính phủ Thiệu từ 1969 rồi vào Liên hiệp để ký Hiệp định sớm hơn 4 năm còn hơn là kéo dài chiến tranh khiến quân Mỹ phải chết thêm 20 ngàn người. Walter chủ trương rút bỏ VN từ sau 1968 mà nhiều ngưởi Mỹ khác cũng nhận định như thế.

Tác giả nói TT Nixon đã làm chết thêm 20,552 lính Mỹ để miền nam VN được sống thêm bốn năm..

Ông cho rằng chẳng đáng phải hy sinh 20 ngàn lính Mỹ cho miền nam VN được sống thêm mấy năm và Mỹ cần rút bỏ VN từ 1969.

 

“Nhưng có đáng cho ta phải tiếp tục chiến tranh thêm bốn năm nữa mới ký được Hiệp định để ông Thiệu giữ được quyền lực tại Sài Gòn? (But was it worth four more years of war in order to get a cease-fire that allowed Thieu to retain authority in Saigon?)

(trang 484)

      

Cựu Bộ trưởng quốc phòng McNamara còn nói rõ hơn trong hồi ký của ôngIn Retrospect, The Tragedy and Lessons of Vietnam, xuất bản năm 1995, trang 320 như sau:

“Tôi tin là chúng ta cần phải rút khỏi miền nam VN hoặc cuối năm 1963 sau khi ông Diệm bị giết hoặc cuối năm 1964 hay đầu năm 1965 khi mà tình hình chính trị quân sự của VNCH tồi tệ”

 

McNamara kiến trúc sư của cuộc chiến VN từ 1965-1968 sau này chỉ trích Hoa Kỳ can thiệp vào VN, ông nhận định cuộc chiến này sai lầm, nó đã khiến Hoa Kỳ tốn kém hết tỷ nọ đến tỷ kia, 58 ngàn lính Mỹ phải thiệt mạng, đất nước bị sâu xé, chia rẽ chưa từng thấy từ sau thời Nội chiến, phe ủng hộ, phe chống biểu tình đánh nhau bể đầu sứt tai.... McNamara chủ trương rút bỏ miền Nam từ 1963 chứ không đợi tới 1975, nghĩa là rút sớm hơn 12 năm.

Đây là những cuốn sách chiến tranh VN nổi tiếng tôi nghĩ các ông sử gia Việt Nam đều đã đọc qua nhưng không thấy ai lên tiếng. Họ phát biểu rất xúc phạm tới VNCH, coi miền Nam chỉ là gánh nặng, của nợ mà Mỹ phải vứt bỏ.

Xem ra chính sách của TT Nixon dù chưa hoàn chỉnh song cũng dễ chịu thoải mái hơn đường lối của các vị kể trên nhiều, ít ra miền nam VN cũng được tồn tại lâu hơn từ bốn tới hàng chục năm. Với Nixon miền nam VN cũng sống thêm được nhiều năm nhưng khả năng hữu hạn của ông chỉ làm được đến thế, nếu đòi hỏi ông ký một Hiệp định bình đẳng để VNCH còn sống mãi tới ngày nay 2018 thì coi bộ hơi khó.

Trên thực tế miền Nam còn tồn tại cho tới ngày 30-4-1975, nếu TT Nixon giúp cho chúng ta còn sống thêm 8 tháng nữa cho tới cuối năm thì hay hơn. Khi sang năm 1976 Quân đội VNCH sẽ giải tán vì hết viện trợ, miền Nam sẽ bị bỏ ngỏ như đã nói trên nhưng ta sống thêm được ít ngày tháng thì cũng đỡ khổ

Trọng Đạt