Thù đánh một người phụ nữ căm giận một quyển sách bình dân (Trịnh Kim Tiến)

Lượt xem: 933

“…Hôm qua chị bị đánh nặng nhất trong những số người có mặt tại phòng trà. Máu từ đầu chị chảy ra cũng không làm họ ngưng lại cơn khát máu…”

trinhkimtien01

Rõ ràng Ban tổ chức biết buổi biểu diễn sẽ có thể bị phá bất cứ lúc nào, làm sao có chuyện những kẻ bịt mặt sẽ để yên cho mọi người ngồi lại với nhau, dù chỉ là để thưởng thức một bản nhạc xưa.

Nhưng họ vẫn phải tổ chức, bởi nếu đến một buổi biểu diễn nhạc đơn thuần để hỗ trợ lẫn nhau về tinh thần, những người hoạt động không dám làm và không làm được cho nhau thì chúng ta sao có thể mơ đến một ngày mai tự do trên đất nước mình?

Chỉ là sự man rợ vượt quá mức khi chúng không những chỉ phá mà còn cướp bóc, đánh đập người dân tàn nhẫn, công khai.

Tưởng rằng là phụ nữ thì sẽ dược nương tay? Đó không phải ở Việt Nam. Ở một đất nước, đàn bà từng cầm gươm thay chồng đánh trận, phụ nữ đi đấu tranh là một hình ảnh rất chướng mắt đối với kẻ thống trị, những người anh em thân thiết của Trung Cộng.

Nhìn những bản án bất nhân với phụ nữ hôm nay, Như Quỳnh 10 năm, Thuý Nga 9... chúng ta sẽ thấy án dành cho phụ nữ thường rất nặng. Trong những lần biểu tình, xuống đường, hay sự kiện, những cô gái trẻ thường bị đánh không chút nương tay.

Chế độ này ghét đàn bà, thù và không muốn đàn bà tranh đấu. Những người phụ nữ càng mạnh mẽ, càng "cứng đầu" thì họ càng muốn "trị".

Đánh Đoan Trang đến chân không còn lành lặn, chẳng làm cho chị sợ hãi hay dừng lại. Nó càng khiến chị quyết tâm hơn, hy sinh cả cuộc đời mình để đòi lại quyền được sống tự do.

Dọa rằng, 258 quá nhẹ và phải áp cho chị một bản án thật nặng chỉ làm chị thấy mình cần phải cố gắng hơn để "xứng" với bản án tương lai.

Sự “bất chấp” của người phụ nữ yếu đuối khiến chế độ này càng muốn đàn áp chị.

non_danh_doantrang
Chiếc mũ đập vào chị đến nát ra

Hôm qua chị bị đánh nặng nhất trong những số người có mặt tại phòng trà. Máu từ đầu chị chảy ra cũng không làm họ ngưng lại cơn khát máu.

Bằng tay, rồi bằng đồ, đánh từ trận này đến trận khác. Chiếc mũ đập vào chị đến nát ra.

Chị đâu có làm gì có lỗi với những người đó? Chị cũng không có oán thù với họ.

Thế nhưng những người đó họ không những căm thù chị mà còn căm thù trí tuệ của nữ nhà báo.

Tối hôm qua họ nói với chị rằng "Tao mà bắt được cuốn nào, mày chết với tao". Ý họ là cuốn sách Chính Trị Bình Dân mà chị đã viết.

Cuốn sách với những kiến thức hết sức thiết thực và cơ bản về chính trị.

Cuốn sách dạy người dân biết về quyền của mình. Cuốn sách càng bình dân bao nhiêu thì những kẻ luôn ngồi trên đầu dân càng căm ghét nó và căm thù chị bấy nhiêu.

Trịnh Kim Tiến

Nguồn: facebook.com/trinhkimkim?hc_ref=ARQqo3Xhe_GR9R-_5pvsOC6Mf26vU96HU7VeZ04uPNcdcQC