Ảo ảnh Trung Quốc xập tiệm dưới tay Donald Trump (Giao Thanh Pham)

Lượt xem: 1241

…Nếu nhìn được cái hoạt cảnh xảy ra như tôi tả ở trên, quí vị sẽ thấy rằng, cho dù chị Trump không mua 1 đồng hàng của anh Tập trong một thế kỷ tới đi chăng nữa, thì anh Tập cũng chẳng có chết, bởi anh ấy có mua qua bán lại với cả trăm bạn hàng khác đang buôn bán ở cái chợ đó kia mà…

china_collapse

Dân Việt Nam mình có mối thù hận không đội trời chung với Trung Quốc cả hơn 2 ngàn năm nay là chuyện cũng dễ hiểu thôi, bởi chúng luôn lấy thịt đè người, chỉ chực chờ cơ hội để xâm lăng. Mà một khi đã thù thì không có một thứ gì của giặc mà không bị dân ta nguyền rủa, căm ghét, điều đó dĩ nhiên phải có.

Lòng thù hận ngày một dâng cao, lòng căm phẫn ngày một sục sôi, nhất là sau khi Trung Quốc xua quân xây dựng đảo nhân tạo, khủng bố vùng biển thuộc về nước Việt, đánh đắm tàu cá của ngư dân Việt, xả thải ở những nhà máy toa rập với chính quyền để có, ở khắp nơi trên đất Việt, dân Tàu ra vào lộng hành như đất nhà của chúng, dưới sự ngậm tăm chứng giám của lãnh đạo Việt Nam, thì không có lý do gì để trách cứ dân ta được.

Cũng vì bất lực, vì phải chịu bó tay không có cách gì để đánh trả, để chống lại, nhất là phải đối mặt dưới sự đàn áp của chính quyền, thì người dân đành thúc thủ, và căn bịnh Tổng Thống Cứu Tinh Donald Trump được những người Việt Cuồng ông ta ở Mỹ, giới thiệu đến người dân ở Việt Nam, qua những bài viết bịa đặt, giả dối, thêu dệt thần thánh y hệt như những năm chống Mỹ cứu nước, cái thời của những cái loa phường. Họ gieo vào lòng dân những hạt giống hi vọng. Và không có cái hi vọng nào vĩ đại cho bằng cái Hi Vọng Ông Trump Tiêu Diệt Tàu Cộng, quân sự không được thì kinh tế, miễn sao thằng Tàu phải chết. Lại có thêm cái SALE mua một tặng một, Giết Thằng Tàu Cộng, Diệt Luôn Thằng Việt Cộng, thì còn cái gì ngon hơn thế nữa.

Sự thật thì thường không chỉ mất lòng, nhưng lại còn đau lòng nữa là đàng khác. Bởi hôm nay, tôi xin gởi đến các bác CÂU CHUYỆN BUỒN CỦA ẢO VỌNG. Ông Trump, chứ có 10 ông Trump, cho dù có đánh xả láng bằng cách nghỉ mua luôn 505 tỷ số hàng nhập cảng của năm ngoái thì thằng Tàu Cộng cũng chẳng bao giờ xập đâu. Bởi vậy, thằng đàn em Việt Cộng cũng sẽ trơ ra đó, thi gan cùng tuế nguyệt, nếu cứ nằm đó chờ sung rụng.

Hãy coi việc thương thảo mậu dịch như những cuộc mua bán ở một cái chợ. Ở đó, có các chị bán hàng tên Trung Quốc, tên Hoa Kỳ, tên Canada, tên Mễ, tên Anh, Ý, Đức, Pháp và ngay cả chị bán hàng tên Việt Nam … vân vân … Trên khu chợ này, người ta MUA, và người ta BÁN. Người mua hàng của người này, về làm thành sản phẩm mang ra bán cho người kia. Có khi mua của người này nhiều, của người kia ít tùy theo nhu cầu đòi hỏi. Cũng thế, có khi bán cho người này nhiều, cho người kia ít. Do đó, ai cũng MUA và ai cũng BÁN cho nhau ở đây.

Trường hợp chị Trump, thấy mình mua của anh Tập, năm ngoái 505 tỷ hàng hóa, đương nhiên đây là những mặt hàng mà mình CẦN, không ai ÉP. Nhưng anh Tập lại chỉ mua của mình có 130 tỷ, thế là chị Trump nổi giận, nổi máu du côn, lớn tiếng chửi bới, thóa mạ, hăm he anh Tập, thay vì gọi ra góc nào đó rồi lớn tiếng đe dọa. Thế là hai anh chị giận nhau, chị Trump khơi mào trước, tao sẽ đánh thuế của mày cao hơn (nó cũng giống như tao nghỉ nhập cảng đồ của mày). Anh Tập tuy biết mình có o ép người khác, nhưng tức tối, vì chính hơn 400 đứa con của chị Trump qua nhà mình sản xuất hàng hóa và bán tại chỗ cho dân mình, sao chị Trump không tính. Thế là anh Tập oảng mồm thề sẽ chơi tới bến, nhất định không chịu nhường.

Nếu nhìn được cái hoạt cảnh xảy ra như tôi tả ở trên, quí vị sẽ thấy rằng, cho dù chị Trump không mua 1 đồng hàng của anh Tập trong một thế kỷ tới đi chăng nữa, thì anh Tập cũng chẳng có chết, bởi anh ấy có mua qua bán lại với cả trăm bạn hàng khác đang buôn bán ở cái chợ đó kia mà.

Đây là con số để quí vị thấy rõ ràng hơn. Cứ tính đỡ từ năm 2010 đến 2017 để thấy.

Tổng số giá trị hàng hóa xuất cảng của Trung Quốc đến tất cả các quốc gia trên thế giới so với xuất cảng qua Hoa Kỳ :

- 2010: Tổng số xuất cảng = 1.578 tỷ usd – xuất cảng qua Mỹ = 365 tỷ - xuất cảng khắp thế giới = 1.213 tỷ

- 2011: Tổng số xuất cảng = 1.898 tỷ usd – xuất cảng qua Mỹ = 399 tỷ - xuất cảng khắp thế giới = 1.499 tỷ

- 2012: Tổng số xuất cảng = 2.049 tỷ usd – xuất cảng qua Mỹ = 426 tỷ - xuất cảng khắp thế giới = 1.623 tỷ

- 2013: Tổng số xuất cảng = 2.209 tỷ usd – xuất cảng qua Mỹ = 440 tỷ - xuất cảng khắp thế giới = 1.769 tỷ

- 2014: Tổng số xuất cảng = 2.342 tỷ usd – xuất cảng qua Mỹ = 468 tỷ - xuất cảng khắp thế giới = 1.874 tỷ

- 2015: Tổng số xuất cảng = 2.273 tỷ usd – xuất cảng qua Mỹ = 483 tỷ - xuất cảng khắp thế giới = 1.790 tỷ

- 2016: Tổng số xuất cảng = 2.098 tỷ usd – xuất cảng qua Mỹ = 463 tỷ - xuất cảng khắp thế giới = 1.635 tỷ

- 2017: Tổng số xuất cảng = 2.263 tỷ usd – xuất cảng qua Mỹ = 505 tỷ - xuất cảng khắp thế giới = 1.758 tỷ

Con số ở trên cho thấy, anh Tập không chỉ bán hàng cho riêng chị Trump nhưng lại còn bán cho rất nhiều bạn hàng khác ở chợ.

Tuy nhiên, nếu chỉ nhìn vào con số tiền tỷ, thì thấy nhiều lắm, nhưng nếu tính ra phần trăm thì lại khác hẳn. Đây là phần trăm tổng sản lượng hàng bán qua Mỹ tính trên tổng số hàng mà Trung Quốc sản xuất:

(2010 = 23.1%) (2011 = 21%) (2012 = 20.8%) (2013 = 19.9%)

(2014 = 20%) (2015 = 21.2%) (2016 = 22%) (2017 = 22.3%)

Tính trung bình thì Mỹ nhập cảng khoảng 21.28% tổng số hàng mà Trung Quốc sản xuất mỗi năm.

Cứ theo những con số kể trên, thì cho dù ông Trump có “chơi cho mày chết” bằng cách dẹp luôn không mua một xu trong 505 tỷ hàng hóa mà năm 2017 Mỹ nhập cảng, tính ra vào khoảng 22% trên tổng số hàng hóa mà Trung Quốc xuất cảng ra thế giới, thì liệu Trung Quốc có xập trong năm nay không? Liệu Trung Quốc có xập vì 22% xuất cảng trong năm tới, hoặc trong 10 năm tới hay không?

Đương nhiên là quốc gia nào cũng chỉ muốn phát triển về kinh tế, không ai muốn đi lùi lại, nhưng cho dù có bị ông Trump không mua một cắc trong cái số hàng 22% đó, thì Trung Quốc vẫn có thể:

- “năn nỉ” các quốc gia Âu châu,
- “o ép” các quốc gia Á châu,
- “đe nẹt” các quốc gia Phi châu,
- “trao đổi” với các quốc gia Hồi Giáo ở Trung Đông, và
- “đổ qua” thị trường Việt Nam để bù lấp vào cái chỗ trống đó, cũng dư sức để có thể kéo dài trận chiến cho đến hết cái thế kỷ 21 này.

Lời khuyên chân thành:

Thôi, đừng nghe bọn lừa đảo câu Like đó nữa các bác ạ. Việc mình thì mình phải xắn tay áo lên làm thôi, đừng chờ ai nữa.

Ở VIỆT NAM, AI CŨNG MUỐN THAY ĐỔI, nhưng CHẲNG AI MUỐN XĂN TAY ÁO BẮT ĐẦU.

Hình : Xuất cảng của Trung Quốc từ 2007 đến 2017

china_export

us_trade_in_goods

Giao Thanh Pham

Nguồn: facebook.com/giao.pham.127/posts/2511487688865252

Đọc thêm comment độc giả:

Sự thực ông D.Trump không có ý muốn đánh sập kinh tế Tầu Cộng mà chỉ đòi lại công bằng, đã nhắc nhở họ nhiều lần mà họ không quan tâm. Đúng là Tầu đỏ xuất khẩu đi nhiều nước chứ không phải chỉ có Mỹ. Tầu Xuất cảng tổng cộng 2 ngàn 260 tỷ: sang Mỹ hơn 18%, sang Liên Âu 16%, Hong Kong 14%, Nhật 6%, Nam Hàn 4.5 %, các nước khác 41%, (Economy of China wikipedia)

Năm ngoái Tầu xuất khẩu sang Mỹ 500 tỷ

Mặc dù Mỹ mới có hù dọa đánh thuế hàng Tầu, và mới bắt đầu đánh sơ sơ thôi nhưng Tập Cận Bình cũng đã té cứt té đái rồi. Nhiều bản tin cho biết cổ phiếu Trung Cộng lao dốc, cho tới những ngày gần đây đã bốc hơn mất 3 ngàn 400 tỷ đô la (năm 2008 khủng hoảng Mỹ cuối nhiệm kỳ Bush con stock Mỹ mất 8 ngàn tỷ)

Hồi đó ông Bush bail out 700 tỷ để cứu stock, sau đó năm 2009 ông Obama bail out 3 ngàn 500 tỷ để cứu thị trường tài chánh

Nay họ Tập cũng bail out để cứu thị trường chứng khoán, dĩ nhiên bằng tiền đô chứ không phải tiền cụ Hồ. Mỹ dùng tiền thuế (mượn trước của quĩ Dự trữ liên bang) để bail out, còn TC dùng trữ lượng ngoại tệ, nó chỉ có giới hạn, nên nay rất khốn đốn

Recession như năm 2008, 2009 tại Mỹ, khi stock xuống các nhà đầu tư investor sợ quá họ bán stock (rút tiền ra) khiến nó càng sụt giá vì yếu tố tâm lý, các nhà sản xuất thiếu tiền (vì người ta rút ra) nên sa thải nhân công.

Bây giờ TC cũng y như vậy, thiếu tiền đầu tư, các hãng xưởng giảm nhân công tạo recession , nay họ Tập vét trữ lượng ngoại  tệ để cứu Cổ phiếu nhưng chỉ như muối bỏ biển

Mỹ thì vẩn bình chân như vại, tỷ lệ tăng trưởng mới nhất của GDP Mỹ nay là 4.1%, cao ngoài sự mong đợi của cả nước Mỹ (trước 2.6), tỷ lệ thất nghiệp rất thấp 3.8. Chứng khoán vẫn lên (Dow hơn 25,000). TC không thể địch lại Mỹ trong Trade war nhưng nó ráng cắn răng chịu đòn để hy vọng làm cho Trump mất điểm, mất phiếu.

CS nó biết Mỹ có cái yếu là chia rẽ, nó cố làm cho đối lập chống lại trade war, thật vậy, dù trade war có hay tới đâu, đối lập nó cũng phá vì nếu nó hay quá nó sẽ ngon lành, được dân ủng hộ, mình không được ăn phải đạp đổ. Nay đã có dấu hiệu quốc hội, media chống trade war.