Cái của thằng Mèo (Chu Mộng Long)

Lượt xem: 1089

“…Vua Mèo họp báo công khai vụ thằng hầu gian dối trong kì thi tuyển nhân tài và ra lệnh không ai được hoang hoải, à không, hoang mang. Tờ khẩu cung chính là bằng chứng tội ác của thằng hầu và bọn thù địch, phản động…”

quy_daxoa_amphu

(Chuyện vua Mèo là vua Mèo trong chuyện, tức Mèo nghệ thuật. Không liên quan đến người Mèo hay người Mông)

Người Mèo hay cãi lý nên mới có thành ngữ "cái lý của thằng Mèo". Nhờ cái lý ấy mà triều đình cho người Mèo được tự trị với hình ảnh vua Mèo nổi tiếng trong lịch sử.

Dã sử kể, vào năm Mậu Tuất, vua mở kì thi tú tài để tuyển nhân tài vào quốc tử giám. Vua Mèo cho con gái và hai cháu ruột tham dự kì thi. Kết quả, cả ba đều đỗ thủ khoa toàn quốc.

Cả nước ngạc nhiên vì nhà Mèo thông minh xuất thần. Nhưng không ít người nghi ngờ vì có nhiều thí sinh xuất sắc cũng không vượt qua nổi nhà Mèo. Vậy là có người tố nhà Mèo gian lận trong thi cử. Chánh chủ khảo cho thanh tra phúc khảo thì thấy có gian lận thật. Điểm thi mỗi môn từ 1 điểm được nâng lên đến 9, 10 điểm.

Thanh tra hỏi:

- Mày có thấy họ nhà Mèo của mày điểm cao bất thường không?

Vua Mèo đáp:

- Tao thấy bình thường thôi. Vì cái con cháu nhà Mèo tao học giỏi từ lúc mới đẻ ra.

Thanh tra hỏi tiếp:

- Nhưng có chứng cứ là con cháu mày được sửa điểm. Mày trả lời sao?

Vua Mèo lắc đầu:

- Tao đéo biết. Tao cảm thấy buồn khi thấy mày có chứng cứ con tao bị sửa cái điểm. Tao là vua thì việc đéo gì phải xin xỏ ai sửa cái điểm. Nó học giỏi từ nhỏ thì sửa cái điểm làm gì?

Thanh tra vặn:

- Nếu mày không là vua Mèo thì lâu la của mày có sửa điểm cho con cháu mày không? Mà ai dám chắc điểm của con cháu mày không được bọn lâu la này sửa thường xuyên nên mới giỏi từ khi mới đẻ?
Vua Mèo vuốt ria nhìn thanh tra bằng con mắt mèo:

- Tao hoàn toàn trong sáng, đéo liên quan đến cái học lực và cái điểm thi của con cháu tao. Bây giờ đến lượt tao hỏi mày: nếu cái triều đình không giao cho tao quyền tự trị ở xứ Mèo, liệu lâu la của tao có thể tự sửa cái điểm được không?

Thanh tra trố mắt:

- Là triều đình tin vào vua Mèo nên mới giao, đâu ngờ nhà Mèo của mày gian dối như vậy?

Vua Mèo phất tay:

- Gian dối cái đéo gì? Mọi sự ở đây tao đều làm đúng cái quy trình. Triều đình cho vua Mèo cha truyền con nối. Tao làm vua, đến lượt con cháu tao kế nghiệp làm vua. Điểm của nhà Mèo tao đỗ đầu là xứng đáng cái nghiệp vua...

Thanh tra nổi giận quát:

- Nhưng thực chất là điểm thi của họ nhà Mèo là điểm liệt, tức điểm ngu, trượt thẳng cẳng. Hiểu chưa?

Vua Mèo cũng nổi giận quát lại:

- Điểm liệt của nhà Mèo không có nghĩa là cái điểm ngu. Nó học giỏi từ nhỏ mà thi bị điểm liệt là đứa ra cái đề thi ngu. Hiểu chưa?

Thanh tra hốt hoảng:

- To gan! Đề thi là của nhà vua đấy! Ai cũng khen đề hay đấy!

Vua Mèo rung đùi:

- Sao mày không nói thẳng là người ta sợ mất cái đầu nên phải khen hay?

Thanh tra hết cách vặn, chỉ còn biết im như thóc. Đúng là cái lý của thằng Mèo...

Trước đó có vụ mại dâm trẻ em nổi tiếng mà kẻ môi giới là Sầm Nghi Đống đã khai ra cả họ nhà Mèo. Chứng cứ rành rành nhưng vua Mèo vẫn cãi được, rằng cái mại dâm nhà nào đêm nào chẳng có, việc gì triều đình cứ đòi bắt tội nhà Mèo?

Nguồn: facebook.com/Chumonglong?ref=br_rs

Cái lý của thằng Mèo (2)
(Truyện dã sử về vua Mèo. Nguyên tác Chu Mộng Long)

Vua Mèo nằm dài bên bàn đèn. Kéo hết một hơi xái thuốc còn lại, vua Mèo lim dim mắt nhìn đám gái tơ ngồi hầu bênh cạnh. Đây là đám gái mà họ Sầm tiến vua từ những năm trước. Vua Mèo đưa tay sờ nhúm lông tơ trong váy của mấy em, lòng chênh chao, miệng chóp chép như con mèo chuẩn bị nếm thịt chuột. Đúng lúc đó thằng hầu xông vào:

- Bẩm, bẩm, lộ hết rồi...

Vua Mèo chồm dậy:

- Lộ lộ cái gì?

Thằng hầu vừa nói vừa run:

- Thằng Dục của triều đình lôi cả trăm con cái họ nhà Mèo ra đòi xử tội gian dối trong thi cử.

Kì thi tú tài để tuyển nhân tài vào quốc tử giám vừa được Bộ Dục công bố thành công tốt đẹp. Vua Mèo đang phê vì con cháu họ nhà Mèo đều giật quán quân toàn quốc. Không chừng lãnh địa vua Mèo được bành trướng trên khắp cõi nước Nam.

Nghe thằng hầu bẩm báo lộ mật việc xử lý kết quả thi cử, vua Mèo với tay chụp lấy cái baton gõ bụp xuống phản. Đám con gái hoảng hốt lui hết vào bên trong, có đứa vãi tè ngay trên tấm phản huỳnh đàn bóng mượt. Mùi gỗ huỳnh đàn cộng mùi nước đái bốc lên nồng cả gian phòng. Vua Mèo lấy tay quệt chỗ nước đái đưa lên mũi ngửi, coi như chuyện lộ mật kia không có gì.

- Xử cái lồw. Ở đâu chẳng gian dối? Lâu nay ta vẫn học tập và làm theo triều đình, vẫn nâng đủ thứ dự án, công trình, sao không ai xử?

- Nhưng năm nay họ nhà ta đông quá, điểm thi vượt trội so với nơi khác nên triều đình nổi giận. Triều đình sợ họ nhà Mèo sẽ làm vua khắp nơi - Thằng hầu vòng tay thưa.

Vua Mèo nheo mắt nhìn ra cửa:

- Hỏi thằng Dục xem nó có gian dối không mà đòi xử họ nhà Mèo? Mà nếu xử thì xử mày để vỗ yên dư luận nhé?

Thằng hầu không dám nhìn chủ, mặt cúi gằm xuống đất:

- Con sợ lắm. Thằng Dục cho quân triều đình phong tỏa để lấy chứng và chắc là sẽ bắt con.

Đúng lúc đó, thằng Dục và quân triều đình ập vào thật. Có cả bọn nhà báo bu theo. Nhanh như cắt, vua Mèo phang chiếc baton vào đầu thằng hầu:

- Quân phản chủ. Bắt lấy nó, tra khảo xem bọn phản động, thù địch nào đã bày trò can thiệp vào điểm thi của họ nhà Mèo?

Thằng Dục chưng hửng, đứng như trời trồng, miệng ngọng líu ngọng lo:

- Ơ, chẳng phải nà vua Mèo chỉ đạo ló nàm à?

Một nhà báo hỏi:

- Vua Mèo nghĩ gì khi chính con cháu vua Mèo được nâng điểm một cách gian dối?

Vua Mèo nói như cái máy:

- Chẳng nghĩ gì cả. Tao thấy buồn khi con cháu tao bị sửa điểm thi.

Vua Mèo điềm tĩnh đến mức rút chiếc khăn trên vai lau chỗ nước đái đàn bà luênh loang trên phản hồi nãy rồi đưa lên lau mặt. Gương mặt vua Mèo buồn đến hoang hoải:

- Con cháu tao nó học giỏi từ trong bụng mẹ. Sửa điểm thi cho nó khác nào đái vào mặt tao, rằng tao đẻ con ngu?

Nhà báo vẫn vặn vẹo đúng phong cách nhà báo:

- Nhưng bằng chứng sửa điểm rõ ràng. Điểm của họ nhà Mèo vốn là điểm ngu thật, nhưng đã được sửa thành điểm khôn.

Thằng Dục chen vào:

- Nhà báo lói đúng đó. Vua Mèo lên nắng nghe...

Vua Mèo dứ chiếc baton lên mặt thằng Dục:

- Ngọng mà hay lói. Việc của mày là điều tra xem đứa lào cố tình chơi xỏ làm mất uy tín họ nhà Mèo. Còn nhà báo nhà béo thì phải định hướng dư luận, không để kẻ xấu lợi dụng kích động lật đổ.

Đám nhà báo nhìn nhau và hỏi nhau:

- Vậy thì chúng ta sẽ viết gì cho đúng định hướng nhỉ?

Vua Mèo phất tay, chiếc khăn văng ra rấp thẳng vào mặt một nhà báo:

- Viết con cháu tao học giỏi từ trong bụng mẹ. Viết trăm trang báo cũng chưa hết chuyện. Viết cho dư luận thấy họ nhà Mèo thông minh, xứng đáng đời đời làm vua Mèo. Sai phạm hôm nay là do cá nhân, một phần bởi lỗi của thằng Dục tổ chức thi như cứt. Khi con cháu tao không ngu mà thi bị điểm ngu là do cách tổ chức thi ngu và đứa ra đề thi ngu. Hiểu chưa?

Như cái máy, thằng Dục quên mình đang là khâm sai của triều đình, chắp tay cung kính trước vua Mèo:

- Tuân chỉ.

Vua Mèo tưởng mình là vua thật, trịnh trọng tuyên bố:

- Phải tuyệt đối tin tưởng vào sự lãnh đạo thiên tài của ta. Nội bộ họ nhà Mèo của ta để ta tự xử. Cho thằng Dục tự kiểm điểm rút kinh nghiệm trong tổ chức thi cử. Bắt giam thằng đầy tớ phản chủ này lại
.
Thằng hầu hết chỗ dựa đành giơ tay chịu trói, nó định nói gì thì lập tức bị nhét giẻ vào miệng.

Bọn nhà báo ngơ ngác. Thằng nhà báo bị chiếc khăn nước đái rấp vào mặt nãy giờ đang ngây ngất say bỗng tỉnh ra:

- Ơ, vua Mèo định làm vua cả nước hay sao ấy nhỉ? Chỉ đạo như thế khác nào ỉa cả đống bầy nhầy ra đấy rồi bảo mọi người không được kêu thúi?

Vua Mèo ngạo nghễ vung baton chém gió:

- Triều đình làm đéo gì được tao? Tao làm đúng luật. Luật an ninh dư luận do triều đình vừa ban ra phải quán triệt. Đứa nào cảm thấy thúi thì bịt mũi nó lại. À không, cứ bịt mồm, chừa mũi lại cho chúng mày ngửi để biết mùi của họ nhà Mèo.

Quân lính tuân lệnh răm rắp. Bọn nhà báo bị bịt mồm bằng giẻ lau và bị tống ra khỏi nhà Mèo để răn đe.
Chiều trên xứ Mèo luênh loang nắng. Cái hoang hoải trên mặt vua Mèo biến mất để lại nụ cười như bướm đàn bà ngồi xổm. Nghe nói thằng Dục sau đó được triều đình cho dự thi trường Lào và đã đỗ sang trường Ý rồi nhận một suất học bỗng đi du học để chữa bệnh ngọng...

Tháng cô hồn
CML
Nguồn: https://www.facebook.com/Chumonglong/posts/2261095613904669

Cái lý thằng Mèo (3)

Triều đình đồng ý giao vua Mèo xử lý vụ thằng hầu tự ý sửa điểm con cháu lãnh đạo. Sau khi chịch xã giao, à không, chịch xả xui một em chưa đầy mười ba, vua Mèo đích thân xuống trại giam.

Trại giam là tầng hầm sâu trong vách núi. Bước xuống 108 bậc thang ẩm ướt là tầng thứ 18, nơi giam giữ thằng hầu. Vua Mèo cùng đám lâu la chui vào một cánh cửa tối om, khét lẹt mùi phân gián, phân chuột, kể cả mùi máu và mùi thịt thúi. Một con chuột to bằng con heo con lếch thếch chui ngược ra. Chừng như nó đang cung kính cúi đầu chào vua Mèo và những người thi hành công vụ.

Thằng hầu bị xích hai tay ngược lên trên vách đá. Những vết roi cặc ngựa còn ứ máu trên thân thể trần truồng của nó. Miệng thằng hầu bị miếng giẻ lau bẩn thỉu chắn ngang. Mà nó cũng không còn sức để ấm ớ.

Vua Mèo bước đến chiếc ghế đã được đặt đối diện với thằng hầu và ung dung ngồi xuống. Ngài ra hiệu cho lâu la đánh thị uy trước khi hỏi cung. Chiếc roi cặc ngựa lại quất liên hồi kì trận vào lưng, vào mông thằng hầu. Chưa đủ. Hai bên thằng hầu là hai cái lò than được thổi lên đỏ rực. Hai gọng kìm sắt nung chuẩn bị sẵn sàng kẹp từng thớ thịt trên thân thể thằng hầu.

Đợt tra tấn thứ nhất dừng lại. Quan viết khẩu cung chuẩn bị sẵn giấy bút. Vua Mèo đích thân hỏi cung:

- Tên gì?

Thằng hầu bị cái giẻ nhét trong miệng nên không nói được câu nào. Vua Mèo hỏi tiếp:

- Sao không nói? Mày bị ngọng, à không, bị câm à?

- Bẩm, nó đang bị nhét giẻ vào miệng ạ - Quan viết khẩu cung trả lời thay – Lấy khẩu cung mà bịt miệng thì sao phạm nhân trả lời?

Vua Mèo lườm sang quan viết khẩu cung:

- Tao không hỏi mày. Ghi tên nó là thằng Bất Lương hay Phản Chủ gì cũng được. Cứ bịt miệng để nó không lợi dụng tự do dân chủ chửi bậy.

Quan viết khẩu cung ghi: Họ và tên đối tượng: Bất Lương, tên khác: Phản Chủ.

Vua Mèo nhướn mày lên nhìn thằng hầu xem nó động tĩnh thế nào. Thấy nó vẫn im lặng, ngài hỏi tiếp:

- Mày có thừa nhận mày đã thù tao không?

Thằng hầu giãy giụa mấy cái, miệng ấm ớ nhưng không phát ra được tiếng nào. Vua Mèo nhìn qua quan viết khẩu cung:

- Ghi vào biên bản nó đã thừa nhận.

Quan viết khẩu cung hí hoáy ghi vào biên bản: Thằng hầu thừa nhận có thù vua Mèo.

Bỗng vua Mèo đứng dậy, bước đến bên thằng hầu, tay đỡ cằm nó lên và phun một bãi nướt bọt vào mặt nó. Thằng hầu nhắm mắt lại. Vua Mèo nói như quát:

- Động cơ nào làm cho mày thù cả họ nhà tao?

Quan viết khẩu cung trố mắt ngạc nhiên:

- Vua Mèo hỏi vậy làm sao nó trả lời?

Vua Mèo dứ cây baton vào mặt quan viết khẩu cung:

- Việc triều đình giao cho mày là viết khẩu cung. Nó trả lời thế nào tao biết cả. Tao nuôi nó cả đời, nhìn mặt nó là tao biết nó nói gì.

- Nhưng trả thù đã là động cơ. Còn động cơ nào nữa? – Quan viết khẩu cung cãi.

- Cãi ngu. Mày đã học trung cấp hay cao cấp lý luận chưa? – Vua Mèo dõng dạc giảng giải – Động cơ trả thù sâu xa nhất là do mối thù giai cấp. Nó thù tao vì làm đầy tớ cả đời mà vẫn là đầy tớ hạ cấp. Nó muốn tao thăng cho nó lên hàng đầy tớ cao cấp nhưng chưa có cơ hội nên nó thù vặt.

Quan viết khẩu cung thấy có lý và viết vào bản cung đầy đủ động cơ trả thù của thằng hầu.

- Mày nâng điểm thi cho con cháu tao để làm gì? – Vua Mèo lại hỏi.

Thằng hầu lim dim mắt. Vua Mèo cũng lim dim mắt. Quan viết khẩu cung hỏi:

- Chỗ này thì ghi khẩu cung thế nào ạ?

Vua Mèo ngẫm nghĩ một hồi rồi nói:

- Ừ nhỉ. Hỏi vậy là luẩn quẩn. Lỡ rồi thì ghi nó nâng điểm cho con cháu tao để trả thù. Để tao hỏi câu khác. Mày bị bọn thù địch phản động xúi giục phá hoại kỳ thi tuyển chọn nhân tài của triều đình?

Thằng hầu cơ chừng như bất động. Quan viết khẩu cung đến gần đưa tay vào mũi nó xem thử và thốt lên:

- Bẩm vua Mèo, xem chừng hỏi câu này làm nó tắt thở?

Vua Mèo nhìn thằng hầu chằm chằm và nhếch mép cười:

- Không dễ tắt thở đâu. Lấy kìm kẹp vài miếng thịt thì nó thở ngay thôi.

Bọn lâu la y lệnh. Hai gọng kìm nung đỏ kẹp thẳng vào sườn thẳng hầu. Mùi thịt cháy khét lẹt. Quan viết khẩu cung bịt mũi. Vua Mèo và cả đám lâu la sảng khoái hít một hơi dài như đám dân nhậu nghe mùi thịt nướng. Thằng hầu giãy đành đạch và rú lên trong cổ họng. Vua Mèo ra lệnh:

- Trả lời đi. Nếu không thì bây giờ tới chiều toàn thân mày sẽ thành món thịt nướng.

Thằng hầu gật gật gù gù như cái máy. Đôi mắt nó cố mở to ra nhìn vua Mèo như oán hờn, như tha thiết van xin. Vua Mèo ra hiệu cho quan viết khẩu cung:

- Nó thừa nhận có thế lực thù địch, phản động hà hơi tiếp sức cho nó làm phản. Con cháu tao học giỏi từ trong bụng mẹ. Nó nhận tiền bọn thù địch, phản động cố tình sửa điểm cho con cháu tao để hạ nhục dòng họ nhà Mèo.

Vua Mèo hớp một hơi rượu để thưởng thức mùi thịt nướng làm ngài rỏ dãi. Ngài liếm mép hai lượt rồi hỏi câu cuối cùng:

- Có phải đảng Tân Việt đã kích động lòng căm thù của mày không?

Thằng hầu liếc nhìn hai cái gọng kìm sắt còn cháy xèo xèo với mảng thịt mà cứt đái chảy ra tóe loe. Nó vội gật gù cho nhanh. Quan viết khẩu cung nắn nót dòng chữ: Đảng Tân Việt đã kích động lòng căm thù của thằng hầu đối với chủ nhân biến nó thành kẻ phản chủ, phá hoại nền giáo dục ưu việt của chúng ta. Viết xong lấy tay thằng hầu điểm chỉ vào đó.

Buổi hỏi cung kết thúc. Vua Mèo, quan viết khẩu cung và đám lâu la rời khỏi phòng biệt giam. Con chuột to núc khi nãy lại lò dò bước vào. Nó đến bên chân thằng hầu mà gặm nhắm từng miếng thịt trên đôi bàn chân đã nham nhở…

Vua Mèo họp báo công khai vụ thằng hầu gian dối trong kì thi tuyển nhân tài và ra lệnh không ai được hoang hoải, à không, hoang mang. Tờ khẩu cung chính là bằng chứng tội ác của thằng hầu và bọn thù địch, phản động. Nó cũng là niềm tin tuyệt đối của dân vào sự lãnh đạo tài tình sáng suốt của vua Mèo. Nhờ công lao đó, triều đình cho phép vua Mèo được cha truyền con nối thêm mấy đời nữa để giữ vững sự trung thành với triều đình…

Chu Mộng Long

Nguồn: facebook.com/Chumonglong/posts/2264969460183951