Ba mươi (30/04) tháng 04 chiến thắng cho ĐCS, thất bại cho dân tộc (Đỗ Ngà)

Lượt xem: 338

“…ĐCS đang đi ngược nguyện vọng nhân dân rồi và đừng cố chấp xỏ mũi dân tộc lôi đi con đường mà dân tộc này không muốn. Phải tính tới thay đổi để sống chung với dân tộc này cho lâu bền…”

dequoc_my_cutkhoi_miennam
Kết thúc một ách áp bức của "đế quốc Mỹ" ư?

Ba mươi (30/04) tháng 04 là một ngày gây nhiều tranh cãi. Nói chính xác nó là một vết thương của dân tộc. Cứ mỗi sau 365 ngày vết thương lại bị khoét một lần nên mãi 42 năm không lành, và mãi mãi sẽ không lành nếu ĐCS còn ăn mừng chiến thắng khi nhân dân đã ngộ ra nỗi đau.

Thực ra qua 42 năm, thời gian đủ dài để người Việt có lương tri ngẫm lại xem thử cái mà ĐCS gọi là chiến thắng đó mang lại gì cho dân tộc này?

Kết thúc một ách áp bức của "đế quốc Mỹ" ư? Họ áp bức bóc lột dân Việt Nam những gì khi người dân Miền Nam giàu có thịnh vượng hơn dân Miền Bắc bội phần? Và nếu họ áp bức thì tại sao năm 1995 sau hàng loạt thiện chí của Nhà nước nước CHXHCN VN như việc tìm kiếm hài cốt lính Mỹ và tìm người Mỹ mất tích thì Mỹ mới tiến tới bỏ cấm vận 1995, và năm 2.000 Mỹ tiến tới bình thường hóa quan hệ. Vậy chiến thắng "đế quốc Mỹ" để làm gì? Hàng triệu sinh mạng dân đổ xuống để làm gì? Điểm này dân đã biết và là nỗi đau cho cả 93 triệu dân chứ không chỉ cho bên thua cuộc.

Kết thúc một nhà nước tư bản kiểu Mỹ để xây dựng CNXH trên toàn đất nước ư? Đối với nhân dân thì chủ nghĩa nào không quan trọng, điều quan trọng là Nhà nước nào trao cho dân quyền làm chủ, Nhà nước nào mang lại phồn vinh cho đất nước, Nhà nước nào mang lại ấm no cho nhân dân thì Nhà nước đó được dân ủng hộ thôi. Vậy là Nhà nước tư bản tam quyền phân lập hay nhà nước CS độc tài toàn trị? Câu trả lời không khó khi mô hình Nhà nước kiểu VNCH hiện nay còn nguyên đó như Đài Loan và Hàn Quốc. Vậy nướng hàng triệu sinh mạng của nhân dân để làm gì? Để đổi lấy sự mất tự do và đói nghèo lạc hậu à? Đây là nỗi đau cho cả dân tộc chứ không chỉ nỗi đau của bên thua cuộc.

Để đuổi quân cướp nước ư? Mỹ có cướp nước ta hay không thì hãy trả lời câu hỏi. Khi quân Mỹ còn hiện diện trên đất nước này họ có chiếm một tấc đất nào của nước ta làm lãnh thổ nước họ không? Hãy nhìn rộng ra trên thế giới, Nhật Bản chịu thiệt hại nặng nề từ 2 quả bom nguyên tử do Mỹ ném xuống 2 thành phố lớn của họ, nỗi căm thù của dân Nhật không có ư? Câu trả lời là có, rất căm Mỹ là khác. Nhưng người Nhật đánh giá đúng bản chất người Mỹ, Mỹ thắng đấy nhưng không cướp nước. Nhật hiểu rằng với vai trò đứng đầu khối tư bản, Mỹ cần đóng quân trên lãnh thổ Nhật để canh chừng 2 con mãnh hổ CS Nga và Tàu. Nhật biết rằng sau chiến tranh đang kiệt quệ kinh tế, Nhật cần Mỹ bảo vệ để dồn sức phát triển kinh tế và họ đã lựa chọn sáng suốt. Tương tự Nhật Bản thì Hàn Quốc cũng có lựa chọn sáng suốt. Nhật và Hàn có bị Mỹ cướp nước không? Câu trả lời là không. Và đau nhất là VNCH cũng có lựa chọn tương tự nhưng đã bị người anh em ruột thịt phía Bắc hoàn toàn không hiểu mà bị vu cho bán nước. Vậy tốn hàng triệu sinh mạng để làm gì? Để đuổi đi một sự bảo trợ quân sự hùng mạnh nhất thế giới, để rồi con mãnh thú CS Tàu nuốt trọn Hoàng Sa à? Sau hiệp định Paris năm 1972, sang 1973 Mỹ rút hết quân và 1974 Trung Quốc cướp Hoàng Sa.

Để đánh đổ "bọn bán nước cho Mỹ" ư? Ai bán nước, ai yêu nước thì hãy xem xét lại. Đã 42 năm sau ngày biến cố đau thương đó, đủ lâu để nhận xét một cách công tâm. Thật sự cho đến nay thời gian cũng đủ lâu để Mỹ công khai những tài liệu mật, và vả lại chế độ VNCH cũng đã không còn. Nhưng không thể tìm ra một văn bản nào VNCH ký bán lãnh thổ hay một phần nào của lãnh thổ cho Mỹ cả. Mà ngược lại, phía VNDCCH đã có công hàm Phạm Văn Đồng ký bán Hoàng - Trường Sa cho Trung Quốc rõ ràng ra đó. Và sau này Lê Duẩn cũng đã khẳng định vai trò tay sai bán nước của ĐCS rằng "Ta đánh Mỹ là đánh cho Liên Xô, cho Trung Quốc". Và như thế ĐCS nướng hàng triệu sinh mạng để đánh đổ một nhà nước của người Việt để thống nhất một mối về tay một tập đoàn bán nước ư? Đây là sự đau đớn của cả dân tộc chứ đâu chỉ nỗi đau của bên thua cuộc.

Ngày nay, biến cố đã qua 42 năm. Mọi sai lầm của ĐCS đã gây ra là không thể chối bỏ. Nó đã là lịch sử rồi không thể thay đổi được gì nữa. Nói ra sai lầm này cũng mong ĐCS nhận ra và hiểu rằng hiện tại ĐCS vẫn đang trượt dài theo lối mòn quá khứ. Vẫn đi ngược lại quyền lợi dân tộc cả đối nội lẫn đối ngoại. Trong nước, sự bảo thủ cố chấp của ĐCS khi cố giữ quyền lực mọi giá mà khước từ một mô hình nhà nước tiến bộ kiểu Tây Âu và Mỹ. Không chỉ mô hình nhà nước kiểu Âu Mỹ là khao khát của nhân dân mà mô hình chính trị và tổ chức xã hội như họ cũng là khao khát của nhân dân nốt. ĐCS đang đi ngược nguyện vọng nhân dân rồi và đừng cố chấp xỏ mũi dân tộc lôi đi con đường mà dân tộc này không muốn. Phải tính tới thay đổi để sống chung với dân tộc này cho lâu bền. Về đối ngoại, hãy lánh xa Trung Quốc để đứng cùng dân tộc. Việt Nam đã mất quá nhiều về tay Trung Quốc. Chọn đường lối ngoại giao theo Tàu là tự khẳng định mình là kẻ phản quốc, dân tộc này sẽ không dung thứ đâu. Thật đấy.

Đỗ Ngà

Nguồn: facebook.com/permalink.php?story_fbid=1084045808362786&id=100002721323393