Nhân ngày Tết Mậu Tuất về những con khuyển (Đoàn Phú Hòa)

Lượt xem: 989

“…Những con khuyển điên dại sẽ lại được tung ra trên cả ngả đường để ngăn chặn những ai muốn tham gia cuộc tưởng niệm và sẽ bắt bớ một cách tàn bạo những ai tham gia các cuộc tưởng niệm đó…”

nhandan_khongquen_17021979

Tôi hoàn toàn không có ý định viết về những chú chó bốn chân, là những người bạn trung thành của con người. Tôi muốn nói về những con khuyển hai chân, những con chó điên, chó dại được chế độ cộng sản Việt Nam sản sinh và càng ngày chúng càng được phát triển với tốc độ nhanh khủng khiếp trong xã hội.

Có lẽ Việt Nam là một trong vài nước cuối cùng trên thế giới có nhiều lũ khuyển như vậy nếu tính theo số dân, từ những vùng thôn xã hẻo lánh đến thành phố chật cứng người. Dù được đào tạo trong các trường chính qui hoặc không hề qua một trường lớp nào nhưng chỉ cần khoác lên người bộ khuyển phục là ngay lập tức chúng trở thành những con thú hung hãn, tàn bạo, sẵn sàng ăn thịt đồng bào, thậm chí ngay cả với những người vẫn là láng giềng của chúng.

Chỉ cần có một mệnh lệnh là chúng trở thành những con thú điên, không cần và cũng chẳng cần biết phải trái. Chúng sẵn sàng vung dùi cui, thượng cẳng chân, hạ cẳng tay để đánh người một cách dã man nhất. Chúng cứ nhè những chỗ hiểm, chỗ gây ra đau đớn nhất mà chúng nện, chúng phang mà không cần biết hậu quả của nó.

Chúng như những con thú say máu, lao vào cắn xé đồng bào và chúng cảm thấy thích thú với những hành động man rợ đó. Chúng không cần biết người bị chúng đánh là phụ nữ, người già hay trẻ em. Với chúng thì họ chỉ là những con mồi không có khả năng kháng cự, là những bị thịt để chúng đấm, chúng đá. Từ những thằng dân phòng hống hách cậy chức quyền ăn hiếp láng giềng, đến những đám thanh niên xung phong hay những thằng “côn an” sát khí đằng đằng được sử dụng để đàn áp tất cả những ai dám lên tiếng đòi quyền làm người, biểu thị lòng yêu nước.

Thỉnh thoảng trên mạng xã hội vẫn có người cho rằng trong số đó vẫn còn có những người tốt, biết thương dân nhưng qua những video clip đàn áp nhân dân tại những vụ cướp đất hoặc tại các cuộc biểu tình thì tôi chưa bao giờ nhìn thấy có kẻ nào cảm thấy có lỗi khi phải làm những việc trái với đạo lý làm người, mà tất cả, không trừ đứa nào, đều “làm việc” một cách cần mẫn hết sức mình, hình như để nhằm vừa lòng các ông chủ của chúng.

Lũ khuyển này đã được biến thành những con robot không tim, không tri giác theo lập trình tàn bạo được cài đặt sẵn, những con robot khốn nạn và đê tiện. Chúng vui sướng trên sự đau đớn của người khác. Chúng hả hê như những kẻ thắng cuộc khi thấy đã cướp được những mảnh đất, nguồn sống duy nhất của người dân để dâng hiến cho những kẻ khác hoặc bằng bạo lực dẹp được những cuộc biểu tình hoàn toàn chính đáng.

Bộ khuyển phục cùng dùi cui đã cho phép chúng làm những điều “Trời không tha, Đất không dung” và chắc chắn rằng một ngày không xa những con khuyển hai chân này sẽ phải đền tội một cách thích đáng. Những bộ mặt dương dương tự đắc bây giờ sẽ được đổi chỗ cho những bộ mặt xám ngoét với thân hình run lẩy bẩy mong được tha tội. Khi đó lũ chủ của chúng đã cao chạy xa bay với những vali chật cứng ngoại tệ cùng giấc mơ có cuộc sống sung sướng tại chính những xứ mà chúng đang lừa bịp nhân dân là kẻ thù. Lũ chủ của chúng cũng sẽ không thể thoát khỏi lưới trời và từng đứa, từng đứa cũng sẽ phải chịu tội trước vành móng ngựa.

Chỉ còn vài giờ nữa thì trên đất nước Việt Nam sẽ có những con người dũng cảm tổ chức lễ tưởng niệm cuộc chiến tranh ngắn ngày nhưng vô cùng đẫm máu, vô cùng tàn bạo của bè lũ Bắc Kinh, bạn vàng của cái đảng cộng sản Việt Nam gây ra.

17.2.1979 là ngày đã đi vào lịch sử. Người dân Việt Nam không bao giờ được phép quên ngày này. Thế nhưng nhà cầm quyền độc tài cộng sản Việt Nam luon muốn chúng ta phải quên những ngày đó. Chúng bắt chúng ta không được phép nhớ đến những người con của dân tộc Việt Nam đã dũng cảm hy sinh để bảo vệ đến cùng chủ quyền của Tổ Quốc. Chúng bắt chúng ta phải quên đi việc hàng ngàn, hàng vạn người dân ở 6 tỉnh biên giới phía Bắc đã bị lũ giặc Bắc Kinh giết hại dã man. Chúng bắt chúng ta quên đi tất cả những điều này để làm vừa lòng lũ chủ khốn nạn của chúng.

Những con khuyển điên dại sẽ lại được tung ra trên cả ngả đường để ngăn chặn những ai muốn tham gia cuộc tưởng niệm và sẽ bắt bớ một cách tàn bạo những ai tham gia các cuộc tưởng niệm đó.

Chúng có thể ngăn cản, có thể bắt giữ được con người nhưng không bao giờ chúng có thể bẻ gẫy lòng yêu nước của họ. Chúng càng hung hăng, càng tàn ác thì ngày tận số của chúng càng đến gần. Lúc đó chúng, những con khuyển hai chân này có muốn ăn năn thì đã muộn. Lịch sử sẽ không bao giờ quên chúng.

Đoàn Phú Hòa

Nguồn: baotiengdan.com/2018/02/17/nhan-tet-mau-tuat-noi-ve-nhung-con-khuyen/