VÀI KHÁI NIỆM CĂN BẢN ĐỂ BIỂU TÌNH BẤT BẠO ĐỘNG ( PHẦN 3) ( DƯƠNG THÀNH TÂN)

Lượt xem: 234

...Muốn dập tắt những cuộc biểu tình cần phải sành sõi về tâm lý. Vì dù được huấn luyện, không phải người lính nào cũng có thể đánh đập kẻ chân yếu tay mềm, tuổi tác bằng cha mẹ một cách tàn nhẫn và vô tình được. Kẻ « khéo » chỉ huy phải tạo ra những tình thế để « gài » cả hai bên...

Cũng như những nhân viên khác trong các cơ quan của chính phủ Việt Nam, hiệu quả của mỗi cá nhân an ninh rất thấp. Vũ khí của công an Việt Nam thô sơ. Kỹ thuật bắn súng không thuần thục. Kỹ thuật giải cứu con tin còn sơ xài. Sự việc thiếu nhân sự giỏi được giải quyết bằng cách bù lấp bằng số đông người dỡ. Dùng 10 người làm công việc của chỉ mỗi 1 người. Lượng thay thế phẩm. Nếu đảng cộng sản công bố ngân sách dành cho lực lượng an ninh, thì số nợ do các công ty quốc doanh làm ăn lỗ lã hay các lãng phí của chính phủ sẽ bị lu mờ. Mặt trời so sánh với đom đom. (Lúc sụp đổ, các nước Đông Âu đã dành khoảng chừng 40% ngân sách quốc gia cho việc kềm kẹp người dân).

Nhưng dù có chê bai mấy đi nữa, chúng ta vẫn phải công nhận kỹ thuật chống biểu tình của công an Việt Nam rất giỏi, xứng đáng đứng trong hàng top ten của thế giới.

Chống biểu tình là một công việc cực kỳ phức tạp không thua gì những trận đánh bằng súng đạn thật. Mỗi cuộc biểu tình là mỗi một tình huống riêng biệt. Những gì đã xảy ra trong quá khứ sẽ không giống những gì sẽ diển ra ở tương lai. Nhu cầu và ý chí của những người biểu tình cũng thay đổi theo từng trường hợp. Người chỉ huy phải biết ước định tình hình và phải biết phối hợp nhiều bộ phận cho ăn khớp với nhau. Căn cứ vào nhưng hình ảnh gần đây cho thấy rằng kỹ thuật chống biểu tình của lực lượng an ninh Việt Nam rất bài bản và được tập luyện thường xuyên. Ngoài việc mua sắm vũ khí, Việt Nam còn « nhập khẩu » những phương pháp sử dụng bạo lực do những chuyên gia nước ngoài huấn luyện. Và những quốc gia này không phải thuộc vào hạng hiền lành nhất.

Muốn dập tắt những cuộc biểu tình cần phải sành sõi về tâm lý. Vì dù được huấn luyện, không phải người lính nào cũng có thể đánh đập kẻ chân yếu tay mềm, tuổi tác bằng cha mẹ một cách tàn nhẫn và vô tình được. Kẻ « khéo » chỉ huy phải tạo ra những tình thế để « gài » cả hai bên.

Bằng cách bắt thuộc cấp dàn trận dưới khí hậu nóng bức, thiếu thốn nước uống, không được nghĩ ngơi và quan trọng nhất là không được giao tiếp hay giao lưu với những người biểu tình. Cấp chỉ huy ra lệnh cho thuộc cấp chuẩn bị tấn công. Rồi bảo dừng lại và chờ đợi. Rồi ra lệnh chuẩn bị tấn công. Rồi ra lệnh chờ đợi. Làm vậy 5,7 lần thì những nhân viên này bức xúc muốn chấm dứt, dù chỉ có cách duy nhất là phải dùng bạo lực. Thêm vào đó, người chỉ huy còn tạo thêm điều kiện để đám đông căm phẫn và nhục mạ những nhân viên chống biểu tình. Khi có lệnh thì những nhân viên này sẽ đánh đập người đối diện để giải tỏa tình trạng bức xúc mà chính họ đã hứng chịu. Ba phần vì sợ, bảy phần vì giận. Những cú đánh hả hê dốc toàn lực thay vì những cú đánh giả vờ hoặc cho có. Những người biểu tình nên:

Không xem “người thi hành công vụ ” là kẻ thù.

Đúng hơn thì cũng đừng xem người chống biểu tình mặc đồng phục như những con người bình thường.

Khi họ sắp hàng ngang chiếm hết một con đường, bày binh bố trận chờ đợi thì hãy xem họ như là những loại phỗng sành, thú nhồi bông. Đừng chửi rủa, khiêu khích vì đây là mục đích mà những “chiến lược gia bạo lực” mong muốn:

Tạo điều kiện để mỗi kẻ cầm dùi cui, lá chắn đánh đập người khác vì lý do cá nhân chứ không chỉ vì cấp trên ra lệnh.

Như mọi guồng máy độc tài trên thế giới, công an Việt Nam đã tổ chức thành hai lực lượng để chống trả những cuộc biểu tình: Một là ra mặt, có đồng phục tạo thành những khối đứng chận những chốt hiểm yếu. Hai là hóa trang và trà trộn vào dòng người biểu tình để ra tay chụp giựt những khẩu hiệu, bắt bớ và tách rời những người mà họ cho là cầm đầu ra khỏi đám đông để dập tắt ý chí đấu tranh. So với thành phần có đồng phục, thành phần thứ hai nguy hiểm hơn nhiều. Họ cũng được chọn lọc và huấn luyện kỹ lưỡng hơn những thành phần chính quy. Đối phó với những người có đồng phục, dùi cui thì tương đối dễ dàng. Đối phó với công an chìm mới khó. Đây là những thành phần hung tợn và quỷ quyệt hơn. Mặt khác, họ cố tình tạo ra những ngộ nhận làm những người biểu tình ngờ vực lẫn nhau.

Quy Tắc 1/5 Trong Biểu Tình.

Có vài phương pháp để vô hiệu quả những công an chìm như khóa tay, bấm huyệt… Nhưng tác giả sẽ không bàn đến. Vì không cần thiết. Trời bất dung gian. Khi số lượng của người biểu tình đông hơn lực lượng trấn áp khoảng chừng 5, 7 lần trở lên thì mọi sự tập luyện, mưu mô, kỷ thuật khống chế… của lực lượng an ninh đều vô hiệu quả. Phản ứng tập thể của đám đông là: Số lượng sẽ đem đến sự tự tin. Tự tin sẽ nảy ra những sáng kiến thông minh. Ý kiến thông minh là những ý kiến nguy hiểm. Một số trong những người biểu tình sẽ chú ý “gót chân Achille” của mọi đơn vị chống biểu tình như những phương tiện hậu cần, truyền thông và đầu não chỉ huy. Họ hiểu rằng chỉ cần vô hiệu quá những bộ phận này là “bức tường chống biểu tình” sẽ bị tê liệt. Thời gian “vỡ trận” sẽ được tính bằng phút.

Người lính chống biểu tình ở các nước tự do đều biết rằng trong tình huống như vậy. Điều duy nhất họ có thể làm được là tự co cụm lại, rút lui vào một nơi để bảo vệ lấy nhau. Còn đám đông có đập phá, đốt xe hay làm gì nữa thì họ cũng chỉ biết đứng nhìn. Mọi sự hung hãn từ phía lực lượng trấn áp sẽ phải trả giá rất đắt. Một cuộc biểu tình ôn hòa có thể thành một cuộc bạo động đẫm máu.

Thất Bại Nữa Vời Của Người Đấu Tranh Của Dân Chủ.

Tác giả bài này này thắc mắc là tại sao những người đấu tranh dân chủ lại hay đi biểu tình tại những địa điểm nổi tiếng như quận 1 ở Sài Gòn và Hồ Gươm ở Hà Nội?

Họ tự đưa mình vào tình thế bất lợi. Không được hậu thuẫn của dân cư xung quanh vì những nơi đây dành cho những thành phần được hưởng bổng lộc của chế độ. Người giàu nào cũng sợ thay đổi. Nếu có cuộc cách mạng, họ sẽ là những kẻ cuối cùng tham dự. Hơn nữa, những người đấu tranh cho dân chủ lại biểu tình tại những địa điểm mà mà công an đã bố trí, tập luyện và ém quân kỷ càng nhất trên toàn lãnh thổ Việt Nam.Thất bại là chắc chắn.

Nhưng sau đó, họ lại thành công vì biết khai thác thế mạnh của mình: Báo chí. Thí dụ như gần đây có bài : Trang - Lần Đầu Tiên Làm Chuyện Ấy.Chỉ một bài viết mà lên án được sự đồng lõa của cả guồng máy quan chức điều hành Hà Nội đối với việc chặt đốn cây xanh.

Việc diệu võ dương oai duyệt binh hoành tráng kỷ niệm 40 năm bị báo chí lề dân trương hình của chú voi giả làm bằng thùng rác, hay hình nhân viên cộng sản đội lốt tu nữ. Những sự kiện đánh bóng tốn tiền tốn của bị biến thành trò cười cho dân chúng. Đầu voi đuôi chuột.

Báo chí lề dân có đủ những yếu tố để làm một nền báo chí hấp dẫn. Nó đáp ứng được những gì đọc giả cần biết: kỳ lạ, thành thực, nhanh chóng… Nó đáp ứng được nguyện vọng thay đổi của người dân. Trong báo chí lề dân, họ tìm được nhũng kẻ đồng tình hay đồng cảnh ngộ với mình.

Trong những sự kiện hao tốn và kỹ lưỡng để lấy uy tín cho đảng cộng sản. Thì đâu đó trong đám đông, có một vài “chiến sĩ thông tin” đúng khả năng, có mặt đúng nơi, đúng lúc và đúng phương tiện để tung ra một vài bằng chứng hay hình ảnh. Cộng sản dàn dựng vở kịch. Báo chí lề dân viết đoạn kết. Cũng như mọi sự tranh luận, người nào có lời nói cuối cùng là kẻ thắng.

Thành Công Nửa Vời Của Dân Chúng.

Dân chúng thì trái lại, biểu tình ở nơi lý tưởng nhất để biểu tình nhất : Ngay tại chổ họ sinh sống. Ở đây họ được hậu thuẩn của những người xung quanh vốn là bà con và láng giềng. Vì biểu tình với những chủ đề có dính liền với cuộc sống nên những cuộc biểu tình của dân chúng cũng dễ được hưởng ứng hơn. Hễ dân chúng biểu tình là có đông người.

Bù lại, họ không biết khai thác những cuộc biểu tình này. Chỉ cần chính quyền kéo dài thời gian rồi nhún nhường, hứa hươu hứa vượn vài ba điều thì đâu lại vào đấy.

Biểu tình là một dấu hiệu của một quốc gia dân chủ.

Được sống ở một nước dân chủ từ nhỏ, tôi thường thắc mắc tại sao những người chung quanh mình hay phê phán những người nắm quyền hành ? Những kẻ phê phán này quanh quẩn đời tôi ở mỗi nơi và mọi lúc, từ trường học đến quân đội, từ công ty tư nhân vài ba nhân viên đến tập đoàn đa quốc gia. Và họ phê phán bất cứ điều gì, từ những chuyện nhỏ nhặt đến lớn lao, con voi đến cái kiến. Và khi một kẻ phê phán gặp kẻ phê phán khác có cùng quan điểm lối nhìn với mình thì lập tức có chuyện xảy ra. Nhẹ thì họp mặt bàn cải, kiểm điểm, điều chỉnh, thay đổi. To tát hơn thì kiện tụng, đình công, biểu tình…

Khi tham gia vào chính trị và nghiên cứu về những chế độ dân chủ. Tôi nghiệm ra một chuyện: Vậy mới là dân chủ.

Biểu tình là một chuyện bình thường và cần thiết trong mọi chế độ dân chủ. Nhờ biểu tình, giới chính trị gia mới có thể công bố và áp dụng những luật lệ làm vừa lòng dân chúng. Dù phải làm trái lòng nhóm lợi ích.

Biểu tình còn đem lại cho những công dân cơ hội bày tỏ sự ủng hộ về một vấn đề chính trị. Đồng tình về một hãnh diện của quốc gia. Chia sẽ sự đau đớn của một quốc nạn. Sát cánh với nhau khi gặp cùng một thử thách…

Trong gần chục năm trong lực lượng chống biểu tình và cũng đã từng đi biểu tình, tác giả bài này chưa hề đánh đập ai mà cũng chưa từng bị đánh. Luật biểu tình làm lợi cho cả hai bên chính phủ và người biểu tình. Theo đúng luật pháp và thỏa thuận, bên biểu tình sẽ báo giờ giấc, địa điểm, lộ trình,số lượng, lý do…. Bên nhà chức trách thì lại bảo đảm an ninh, xe cứu thương, nước giải khát… Bên biểu tình cần tiếng vang và sự ủng hộ của người khác. Bên an ninh cần sự kiện diễn ra suông sẽ. Hai bên đối không đối đầu mà lại hợp tác với nhau.

Những người đấu tranh cho dân chủ cần số đông. Họ sẽ đi tìm trong dân chúng. Trung tâm thành phố không còn là nơi xuất phát mà chỉ là mục tiêu để vươn đến. Dân chúng cần phương tiện truyền thông để phát huy thành quả. Họ sẽ đi tìm giới đấu tranh. Khi phe đấu tranh liên kết được với dân chúng thì cộng sản khó đỡ!

Nếu lịch sử sang trang, luật biểu tình nên là một trong những sắc luật đầu tiên được phê chuẩn.

Thành tích mà đng cng sn đáng tự hào, các nước khác phi về Vit nam đ« hc tp »: Trong mt đơn vị chng biu tình, không phi mt người mun làm gì là làm, đng đâu là đng.

Kẻ yếu sc hay non tay sẽ được bố trí vào gia. Hai bên rìa sẽ dành cho nhng người có kinh nghim và được cng cố bng cách chêm thêm lc lượng trừ b.

Vì thng hay thua sđến từ bên hông hoc đng sau. Không phi ở đng trước hay chính gia. (Biu tình tại Bình Thun ngày 14 và 15/04/2015 ) nh: Hoàng Trường (VNexpress).

Dương Thành Tân