Đảng Cộng sản Việt Nam bộ ba hắc ám (Nguyễn Gia Thưởng)

Lượt xem: 1156

“…Họ thà mất nước hơn mất đảng. Họ đã đánh mất hết cảm tình và niềm tin của người dân. Họ coi những công dân chân chính đất Việt là thế lực thù địch cần phải triệt tiêu. Nghịch lý này chắn chắn phải chấm dứt vì chở thuyền cũng là dân, lật thuyền cũng là dân…”

boba_hacam

Tâm cảm (empathie) là yếu tố đầu tiên khiến con người không thể độc ác: Khi tâm cảm bị vô hiệu hóa, mất hết ý thức, con người trở nên hung tợn và xem mọi người không hơn một món vật. Những người có bộ óc vô cảm như vậy thường được liệt kê vào một trong ba loại mà các nhà phân tâm học gọi là “bộ ba hắc ám” (dark triad). Kẻ ái kỷ, kẻ kẻ thủ đoạn và kẻ thác loạn nhân cách giống nhau ở một điểm chung không mấy thiện cảm và được che giấu rất kỹ đó là ác tâm, giả dối, vị kỷ, hung hãn và lạnh lùng.

Những cấp lãnh đạo CSVN nói chung và các cán bộ trong ngành công an nói riêng không phải là một ngoại lệ, tâm cảm của họ đã gần như chai lì. Họ không còn cảm ứng trước sự đau khổ của người khác.

1. Ái kỷ tự mê

Những kẻ ái kỷ tự mê (narcissique) chỉ mơ ước có danh tiếng mà không cần được mến mộ. Họ có thể làm bất cứ chuyện gì để đạt mục tiêu mà không bận tâm đến hậu quả việc mình làm hay tình cảnh của những nạn nhân do những quyết định của họ. Họ không bao giờ biết hối hận và xem nhẹ tình cảm và nhu cầu của người thừa hành. Tâm trạng của những kẻ ái kỷ tự mê biểu lộ lòng thiếu tự tin dẫn đến nội tâm bất an. Trong lòng của các đương sự thì rất lo sợ nhưng ngoài mặt tỏ ra cương quyết. Họ thường tỏ ra cố chấp không chấp nhận bất cứ một lời phê bình nào. Họ chỉ thích nghe những gì mà họ muốn nghe nghĩa là những luận điệu và lập trường hay củng cố quan điểm của họ, và để ngoài tai những lời phản bác hay trái với quan điểm của họ. Nói chung không còn khả năng lắng nghe họ chỉ muốn rao giảng lên lớp và dạy luân lý và đạo đức cho kẻ khác.

Các cấp lãnh đạo cộng sản thường mắc bệnh ái kỷ tự mê khi cho rằng Đảng Cộng Sản là đỉnh cao trí tuệ và chủ trương dùng người “hồng hơn chuyên”. Nó dốt nhưng nó trung thành và phục vụ cho ta là đủ. Cấp lãnh đạo cộng sản Việt Nam hiện nay luôn sống hay đúng hơn luôn tự giam hãm trong một tháp ngà mà chung quanh họ chỉ toàn là những người không có xương sống chỉ biết cúi đầu nghe lệnh và tung hô họ trong mọi quyết định. Khẩu hiệu “Còn đảng còn mình” là chiếc vòng kim cô chụp lên đầu các cán bộ công an các cấp và phản ánh tâm trạng ái kỷ tự mê, coi đảng là lẽ sống của họ. Cho dù đảng cộng sản có sai lầm đến thế nào đi nữa, họ luôn luôn biện hộ và làm đủ cách để giữ thể diện cho Đảng. Đối với những kẻ ái kỷ tự mê không ai có quyền xúc phạm đến tính chất thiêng liêng của đảng vi những người lãnh đạo được nâng lên ngang hàng với những thần linh đầy quyền lực, ban phát quyền lợi cho những ai cúc cung thờ phụng họ.

Sự bất an của các cấp lãnh đạo trong việc thi hành hay thực hiện những chính sách không kết quả dẫn đến bực bội và tức giận vì nhiệm vụ bất thành. Trong cơ chế độc tài đảng trị, các cấp thừa hành hay cán bộ cấp dưới thường đổ lỗi, cáo buộc hay trừng phạt những người dân thấp cổ bé miệng để che giấu những sai lầm hay sự tồi dở của mình.

Hệ quả tất yếu của lòng bất an triền miên của các thành phần lãnh đạo trong Bộ Chính Trị là những thành phần này càng lúc càng kém cỏi về văn hóa, về ý thức và khả năng lãnh đạo. Những kẻ lãnh đạo bao giờ cũng muốn kìm hãm thuộc hạ trong sự ngu dốt để dễ điều khiển. Những thuộc hạ muốn chiếm quyền lực phải bỏ công sức và tiền bạc để nịnh bợ cấp trên, tìm cách gạt bỏ những người tài năng hơn minh. Và trong tiến trình suy thoái của đảng cộng sản ,họ tất yếu chỉ sản xuất những thành phần kém khả năng về mọi mặt, chỉ biết nịnh bợ để tiến thân. Những thành phần này mỗi lúc một nhiều hơn, mỗi lúc càng tồi dở hơn.

Thủ đoạn của những kẻ ái kỷ là nịnh bợ, vuốt ve, bao bì, điếu đóm để được thăng quan tiến chức. Để đạt được mục tiêu họ sẵn sàng làm bất cứ điều gì để che giấu và giảm thiểu mức độ trầm trọng của sự sai lầm cá nhân hoặc bóp méo thông tin theo ý của mình. Thêm vào đó với một chút ít thủ thuật và may mắn, họ sẽ không ngại ngùng đùn đổ hậu quả những sai lầm của họ lên trên đầu người khác.

Hình bóng của đảng đè nặng lên trên mọi sinh hoạt của xã hội và luôn luôn được thổi phồng qua bộ máy tuyên truyền khổng lồ của họ. Một phương châm được mọi đảng viên các cấp chấp hành đó là muốn làm gì thì làm không được động đến uy quyền của đảng. Từ đó những phản biện lành mạnh yêu cầu và kiến nghị cải tổ đảng và Nhà nước để thích nghi với trào lưu của thế giới đều bị bỏ ngoài tai. Tất cả những sự thật về xã hội và thế giới bên ngoài đều bị gạt sang một bên. Các cấp lãnh đạo ái kỷ tự mê chỉ muốn nghe những thông điệp bùi tai và kẻ thừa hành lanh lợi phải biết báo cáo láo để làm vừa lòng cấp trên và củng cố quan điểm của đảng. Nói dối đã trở thành chuyên nghiệp và tham nhũng là một bộ môn thể thao thịnh hành nhất ở Việt Nam.

Thực tế chế độ Cộng sản Việt Nam đã chỉ đào tạo những con người dối trá, đặc biệt là trong ngành công an. Lời nói và việc làm không bao giờ đi đôi với nhau. Ngoài măt họ luôn kêu gọi sự lương thiện, nhưng trong lòng luôn nung nấu sự bất dung, dối trá. Những ai có ý phản kháng lại bằng cách phổ biến những thông tin trung thực hay ngược với ý muốn của đảng đều bị đe dọa và trù dập vì dám động đến sự si cuồng ái kỷ của họ. Những ví dụ điển hình cho phản ứng này là những vụ Án Xét Lại Chống Đảng, Nhân Văn Giai Phẩm và trong những thập niên gần đây là việc tống xuất những tiếng nói lột trần bản chất chế độ dối trá của chế độ như đạo diễn Song Chi, nhà văn Dương Thu Hương, bà Trần Khải Thanh Thủy, ông Điếu Cày Nguyễn Văn Hải, bà Tạ Phong Tần, v.v…

Tâm lý ái kỷ tự mê trong đảng cộng sản cuối cùng đã bài tiết ra một loại đạo đức vô đạo đức mà họ vẫn thường gọi là “đạo đức cách mạng”. Đđcm chỉ là cụm từ bình phong che giấu phong cách làm việc bất chấp mọi luân lý, cứu cánh biện minh cho phương tiện.

Họ sống trong một thế giới mà họ có quyền hành tối thượng, thỏa mãn những dục vọng của họ và không ai có quyền xét xử. Lòng tự mãn này đã khiến họ mù quáng không thấy thực tế xã hội và đào sâu thêm hố ngăn cách giữa họ và người dân. Đảng CSVN đứng lên trên mọi định chế, mọi tổ chức quốc gia. Luật lệ không có hiệu lực đối với những người lãnh đạo cộng sản mà chỉ để áp dụng lên đầu người khác.

2. Những kẻ thủ đoạn

Đôi lúc thực tế vượt hẳn phim ảnh. Nhiều người trong chúng ta có lẽ đã có dịp thấy bằng xương bằng thịt những nhân vật mà các đạo diễn thường đưa lên mở hàng để làm phản diện. Những người này có thể thủ vai trò một khoa học gia điên có tham vọng thống trị thế giới, một trùm băng đảng đẹp trai nhưng tàn ác. Chúng ta bực tức trước tính cách luồn lách bất chấp thiên hạ và những thủ đoạn của y nhằm phục vụ cái ác.

Vào thế kỷ thứ 16 Niccolo Machiavelli viết quyển Quân Vương (Il Principe) một cẩm nang cai trị bằng thủ đoạn và lừa đảo. Ông đi từ nguyên tắc cho rằng kẻ cướp được chính quyền chỉ có biết đến quyền lợi của mình mà không đếm xỉa gì đến mạng người dân y cai trị. Đây là nguyên tắc cầm quyền của những kẻ thủ đoạn: Cứu cánh biện minh cho phương tiện, cho dù có phải trả giá đắt về sinh mạnh. Nguyên tắc này đã ngự trị nhiều thế kỷ trong các triều đại vua chúa trên thế giới và vẫn còn tồn tại hiện nay trong một số chế độ độc tài trong đó có Việt Nam.

Machiavelli cho rằng bản chất con người là luôn luôn tìm kiếm phúc lợi cho bản thân, lòng vị tha không nằm trong quy tắc ứng xử. Những lãnh đạo độc tài không bao giờ xem hành động của mình là vị kỷ hay xấu xa. Họ luôn đề cao cứu cánh theo một khía cạnh rất thuận lý và chính họ cuối cùng cũng tin vào những điều này. Tất cả những chế độ độc tài đều biện minh cho sự độc đoán của mình với lý do bảo vệ quốc gia đất nước, đánh giết kẻ thù nguy hiểm và tạo ra hình ảnh thế lực thù địch để tạo thế chính danh trong việc đàn áp.

Một trong những phương châm trích từ quyển Quân Vương ghi rõ: “Sự khác biệt căn bản giữa phần lớn những kẻ phạm pháp và người dân bình thường là bọn phạm pháp quá ngu dại để cho chính quyền bắt”. Một phương châm khác nói: “Phần đông thiên hạ dễ quên cái chết của bố mẹ hơn là việc bị mất của”.

Kẻ thủ đoạn (machiavélique) giống kẻ ái kỷ tự mê ở chỗ xem tất cả mọi người đều là công cụ để phục vụ quyền lợi cho bản thân mình. Đối với kẻ thủ đoạn con người chỉ là một món vật có thể tháo gỡ hoặc thay thế lẫn nhau và có giá trị như nhau. Sống quen với nhũng toan tính, lâu dần kẻ thủ đoạn trở thành vô cảm nghĩa là không còn tình cảm, không còn đạo lý. Chính vì vậy những kẻ thủ đoạn bắt bớ, bỏ tù hay tra tấn người khác một cách rất dễ dàng như hít thở. Tâm cảm của kẻ thù bạn dường như bị tách rời khỏi bản thân của họ. Tình cảm của họ rất là khô cằn nhưng ngược lại kích dục tính (pulsion) của họ rất là mãnh liệt.

Kẻ thác loạn nhân cách

Kẻ thác loạn nhân cách (psychopathe) có đặc tính luồn lách, gian trá và khinh thường người khác. Đương sự không bao giờ nhận trách nhiệm về phần mình và vì vậy đi không bao giờ biết hối hận. Đối với đương sự người khác chỉ là dụng cụ, một món hàng để dùng rồi vứt đi. Đương sự không hề lo lắng, không bao giờ biết sợ. Đương sự luôn tỏ ra bình tĩnh trong mọi trạng huống. Sự tàn ác của đương sự phát xuất từ lòng vô cảm vì đương sự đã đánh mất sợi dây liên cảm để cảm nhận những đau khổ của người khác.

Sống trong môi trường của một chế độ coi sự dối trá là lẽ sống còn, muốn được yên ổn con người phải sống hòa nhịp với sự dối trá để tồn tại. Lâu dần sự dối trá trở trở thành nếp sống con người trở nên vô cảm. Chế độ tự xem mình là đỉnh cao trí tuệ đã tự giam hãm mình trong mô hình “bộ ba Hắc Ám”. Đảng cộng sản đã hi sinh hàng triệu sinh nhưng luôn luôn tự hào đã đánh thắng hai đế quốc Pháp và Mỹ, đã thống nhất đất nước nhưng họ đã hoàn toàn thất bại trong việc quản lý đất nước và hiện nay lệ thuộc hoàn toàn vào Trung Quốc.

Qua việc phân tích tâm lý về bệnh chứng bộ ba Hắc Ám, ró ràng cấp lãnh đạo cộng sản Việt Nam không ít thì nhiều đều mắc chứng bệnh hiểm nghèo này. Công an không phải là công cụ để bảo vệ dân mà chính là để bảo vệ đảng. Khẩu hiệu “Còn đảng còn mình” đã thể hiện rõ điều này. Mục đích tối hậu của ngành công an là bảo vệ đảng. Thanh gươm để giết dân, lá chắn để đỡ đòn cho đảng. Cán bộ công an phải là những người vô cảm trước nỗi thống khổ của nhân dân để có thể bảo vệ đảng một cách hữu hiệu, nghĩa là phải tàn ác.

Tất cả những giải thích dài dòng nói trên chỉ để cảnh báo việc đàn áp, đánh đập và giết người của công an sẽ gia tăng trong những ngày sắp tới. Người dân Việt Nam đã ý thức được quyền làm người tự do, quyền được sống hạnh phúc và thể hiện lòng yêu nước trong khi đảng và chính quyền cúi đầu trước sự ức hiếp của Trung Cộng. Đảng Cộng sản Việt Nam đã thọ ơn của Trung Cộng quá nhiều nên đã phải nhượng đất để trả ơn. Họ thà mất nước hơn mất đảng. Họ đã đánh mất hết cảm tình và niềm tin của người dân. Họ coi những công dân chân chính đất Việt là thế lực thù địch cần phải triệt tiêu. Nghịch lý này chắn chắn phải chấm dứt vì chở thuyền cũng là dân, lật thuyền cũng là dân.

Nguyễn Gia Thưởng (Brussels)