Cửu bình - Bài bình luận số 8 (Đại Kỷ Nguyên)

Bạn đánh giá:  / 1
DỡHay 
Chọn cỡ chữ

Bài bình luận số 8

Bản chất tà giáo của Đảng Cộng Sản Trung Quốc

Lời Mở Đầu

Sự sụp đổ của khối Cộng Sản do Liên Bang Sô Viết dẫn đầu vào đầu thập niên 90 đã đánh dấu sự thất bại cho các cuộc vận động của Cộng Sản quốc tế sau gần một thế kỷ. Tuy nhiên, Đảng Cộng Sản Trung Quốc (ĐCSTQ ) không ngờ đã sống sót và vẫn khống chế Trung Quốc, một quốc gia với 1/5 dân số thế giới. Một vấn đề không thể né tránh được chính là: ' Đảng Cộng Sản ngày nay có còn là Đảng Cộng Sản thật sự hay không?'

Không ai ở Trung Quốc ngày nay, bao gồm cả các đảng viên, còn tin vào chủ nghĩa Cộng Sản. Sau 50 năm đi theo chủ nghĩa Xã Hội, ĐCSTQ bây giờ đã chấp nhận quyền tư hữu và ngay cả còn có thị trường cổ phiếu. ĐCSTQ còn tìm kiếm đầu tư của ngoại quốc để thành lập các doanh nghiệp mới, trong khi vẫn bóc lột công nhân và nông dân đến mức độ tối đa. Điều này hoàn toàn trái ngược với lý tưởng của chủ nghĩa cộng sản. Mặc dù thỏa hiệp với chủ nghĩa tư bản, ĐCSTQ vẫn duy trì quyền lãnh đạo tuyệt đối với người dân Trung Quốc. Hiến pháp sửa đổi năm 2004 vẫn cứng ngắc quy định rằng “Nhân dân Trung Quốc gồm các giống dân khác nhau sẽ tiếp tục kiên trì theo chế độ chuyên chính Dân chủ Nhân dân và đường lối Xã hội chủ nghĩa dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Trung Quốc và sự dẫn lối của chủ nghĩa Mácxít-Lêninít, tư tưởng của Mao Trạch Đông, lý luận của Đặng Tiểu Bình và tư tưởng chủ yếu trong ‘Tam đại biểu’…”

“Con báo đã chết, vẫn còn lưu lại bộ da” [1]. Đảng Cộng Sản Trung Quốc (ĐCSTQ) ngày nay chỉ còn lại “bộ da” của Đảng Cộng Sản. ĐCSTQ kế thừa bộ da này và dùng nó để duy trì quyền thống trị của Đảng Cộng Sản.

Như vậy, 'bộ da' của Đảng Cộng Sản, tức là tổ chức của Đảng Cộng Sản mà Đảng Cộng Sản Trung Quốc kế thừa, bản chất của nó là gì đây?

I. Các đặc trưng của Tà giáo Đảng Cộng Sản

Bản chất của Đảng Cộng Sản, kỳ thực là một tà giáo làm hại nhân loại

Mặc dù Đảng Cộng Sản chưa bao giờ tự gọi mình là một tôn giáo nhưng nó có tất cả các sắc thái của một tôn giáo. Xem Bảng 1. Khi mới bắt đầu thành lập, nó coi chủ nghĩa Mác-xít là chân lý tuyệt đối trên thế giới. Nó sùng bái tôn thờ Marx như vị thánh tinh thần của mình, và hô hào nhân dân tham gia vào cuộc đấu tranh suốt đời với mục đích để xây dựng một “thiên đường nhân gian” của chủ nghĩa cộng sản.

Bảng 1. Các sắc thái tôn giáo của Đảng Cộng Sản Trung Quốc:

 

Các hình thức cơ bản của một tôn giáo

Các hình thức tương ứng của Đảng Cộng Sản Trung Quốc

1.

Nhà thờ hay giảng-đàn.

Tất cả các cấp Đảng ủy; các diễn thuyết gồm từ các buổi họp Đảng cho đến các phương tiện thông tin đều bị khống chế bởi Đảng Cộng Sản.

2.

Giáo nghĩa.

Chủ nghĩa Mácxít-Lêninít, tư tưởng Mao Trạch Đông, lý luận của Đặng Tiểu Bình và tư tưởng ‘Tam Đại biểu’ của Giang Trạch Dân và Hiến chương của Đảng.

3.

Nghi thức nhập giáo.

Buổi lễ tuyên thệ trung thành vĩnh viễn với Đảng Cộng Sản

4.

Chuyên nhất với một tôn giáo.

Đảng viên phải tuyệt đối tin theo Đảng Cộng Sản.

5.

Giáo sĩ, linh mục, thượng toạ, …

Các bí thư và nhân viên phụ trách các công tác Đảng ở các cấp.

6.

Thờ Thần, Phật, Thượng đế…

Chửi rủa tất cả chư Thần và sau đó tự tôn mình làm một vị "Thần” vô danh.

7.

Chết được gọi là “lên thiên đường hoặc xuống địa ngục”.

Chết được gọi là “đi gặp Karl Marx”.

8.

Kinh sách.

Lý thuyết và các bài viết của các lãnh tụ Đảng.

9.

Giảng đạo.

Các thể loại họp hành và phát biểu của lãnh đạo.

10.

Đọc kinh; học và trau dồi kinh sách.

Học chính trị, họp nhóm thường kỳ hoặc các hoạt động của các đảng viên.

11.

Thánh ca.

Các bài hát ca ngợi Đảng.

12.

Tự nguyện đóng chi phí.

Đảng phí bắt buộc; phân bổ ngân sách nhà nước bắt buộc phải cho Đảng là tiền từ mồ hôi và máu của dân.

13.

Giới luật, kỷ luật.

Kỷ luật Đảng bao gồm “quản thúc tại nhà”, điều tra, và “khai trừ khỏi Đảng” cho đến các thủ đoạn tra tấn chết người và ngay cả trừng phạt người thân và bạn bè.

Đảng Cộng Sản rất khác biệt với bất cứ chính giáo nào. Bởi vì các tôn giáo chính thống đều tin vào Thần, tin vào từ bi, và lấy sự giáo hóa đạo đức con người và cứu rỗi linh hồn người ta làm mục đích. Tuy nhiên Đảng Cộng Sản không tin vào thần linh, mà còn đi ngược lại đạo đức truyền thống.

Những việc Đảng Cộng Sản làm, đã chứng minh rằng nó là một tà giáo. Trung tâm cho các giáo điều của Đảng Cộng Sản là đấu tranh giai cấp, cách mạng bạo lực và sự chuyên chính của giai cấp vô sản, đã tạo ra cái gọi là “Cách mạng của Cộng Sản” đầy tàn sát và bạo lực đẫm máu. Khủng bố nhuộm Đỏ dưới chính quyền của Đảng Cộng sản đã kéo dài khoảng một thế kỷ, đem đến thảm họa cho hàng chục quốc gia trên thế giới và cướp đi hàng chục triệu sinh mạng con người. Tín ngưỡng của Đảng cộng sản mà đã tạo ra địa ngục nhân gian như thế thì thực ra là một tà giáo to lớn số một của thế gian con người.

Từ các đặc trưng của tà giáo Đảng Cộng Sản, chúng ta có thể tóm tắt chúng dưới sáu mục như sau:

1. Sự bịa đặt giáo điều - tiêu diệt những người không giống mình

Đảng Cộng Sản lấy chủ nghĩa Karl Marx làm giáo điều và khoe trương nó như là “chân lý không thể phá vỡ.” Giáo điều của Đảng Cộng Sản thiếu nhân ái và khoan dung. Thay vào đó, nó chứa đầy cuồng vọng tự cao tự đại. Chủ nghĩa Mác-xít là một sản phẩm thời ban đầu của chủ nghĩa tư bản khi sự sản xuất thấp và khoa học vẫn còn kém phát triển. Nó không có nhận thức chính đáng về mối quan hệ căn bản giữa con người và xã hội, giữa con người và tự nhiên. Rủi thay, một tà thuyết dị đoan như thế đã phát triển thành một phong trào cộng sản quốc tế và đã làm hại thế gian con người hơn một thế kỷ, cho mãi đến khi bị chứng minh là hoàn toàn sai lầm trong thực tiễn, rồi bị thế nhân ruồng bỏ.

Các lãnh tụ Đảng từ thời Lê-nin đã liên tục thêm vào nội dung mới trong giáo điều của tà giáo cộng sản. Từ lý luận cách mạng bạo lực của Lê-nin cho đến lý luận về cách mạng liên tục dưới chế độ chuyên chính của giai cấp vô sản của Mao Trạch Đông, đến “Tam đại biểu” của Giang Trạch Dân, lịch sử của Đảng Cộng Sản đầy rẫy những loại tà thuyết mà có lý luận sai lệch như thế. Mặc dù những tà thuyết này đã liên tục gây ra những thảm họa trong thực tiễn và tự mâu thuẫn với nhau, Đảng Cộng Sản vẫn tự cho rằng nó giải thích đúng và bắt buộc nhân dân phải học tà thuyết của nó.

Tiêu diệt những người mà khác với mình là thủ đoạn truyền giáo hữu hiệu nhất của tà giáo cộng sản. Bởi vì giáo điều và hành vi của tà giáo cộng sản này cực kỳ sai lầm, cho nên Đảng Cộng Sản chỉ dựa vào bạo lực để tiêu diệt những người khác với mình thì mới có thể cưỡng ép người dân chấp nhận nó. Sau khi Đảng Cộng Sản Trung Quốc (ĐCSTQ) chiếm đoạt chính quyền ở Trung Quốc, nó bắt đầu việc thực hiện “cải cách ruộng đất” để tiêu diệt giai cấp địa chủ, “cải tạo chủ nghĩa xã hội” trong công nghiệp và thương nghiệp để tiêu diệt các nhà tư bản, “phong trào tiêu diệt phản động” để tiêu diệt những tôn giáo truyền thống và những nhân sĩ trong chính quyền trước , “phong trào chống cánh Hữu” để bịt miệng những người trí thức và “Đại Cách mạng Văn hóa” để tiêu diệt văn hóa truyền thống của Trung Quốc. ĐCSTQ đã có thể thống nhất Trung Quốc dưới tà giáo cộng sản và đạt được một tình thế mà tất cả mọi người phải đọc Sách Đỏ, nhảy “điệu trung thành”[2] và “xin chỉ thị của Đảng buổi sáng và báo cáo lên Đảng vào buổi tối.” Vào thời kỳ sau chế độ của Mao Trạch Đông và của Đặng Tiểu Bình, ĐCSTQ đánh giá rằng Pháp Luân Công, một phương pháp tu luyện truyền thống tin vào “Chân, Thiện, và Nhẫn” sẽ cạnh tranh với nó để thu hút quần chúng, và do đó có ý định tiêu diệt Pháp Luân Công, vì vậy nó bắt đầu một cuộc đàn áp mang tính cách diệt tuyệt đối với Pháp Luân Công cho đến tận bây giờ.

2. Sùng bái Giáo chủ - Chỉ có ta là nhất

Từ Karl Marx đến Giang Trạch Dân, bức hình của các lãnh tụ Đảng cộng sản được treo lên rõ ràng để cho người ta quỳ lạy. Quyền lực tuyệt đối của các lãnh tụ Đảng cộng sản là không dung tha kẻ khiêu chiến. Mao Trạch Đông được dựng lên làm “mặt trời đỏ” và là người “đại cứu tinh”. Đảng cộng sản tán dương một cách thái quá những câu nói của Mao rằng là “một câu nêu cao bằng 10 ngàn câu bình thường”. Với tư cách là một “đảng viên phổ thông”, Đặng Tiểu Bình đã từng làm chúa tể nền chính trị Trung Quốc dưới hình thức 'thái thượng hoàng'. Lý thuyết “Tam đại biểu” của Giang Trạch Dân chỉ dài có hơn 40 chữ một chút bao gồm cả dấu chấm, nhưng Đại hội kỳ 4 của Đảng cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) đã thổi phồng lên là “đem đến câu trả lời sáng tạo cho những vấn đề như chủ nghĩa xã hội là gì, làm thế nào để xây dựng chủ nghĩa xã hội, chúng ta xây dựng loại Đảng nào và xây dựng Đảng như thế nào.” ĐCSTQ cũng tán dương thái quá về tư tưởng của “Tam đại biểu”, mặc dù khi nói rằng nó là sự tiếp nối và phát triển của chủ nghĩa Marxít-Leninnít, tư tưởng Mao Trạch Đông và lý luận Đặng Tiểu Bình thì thực ra là chế nhạo nó.

Việc giết người vô tội một cách vô nhân đạo của Stalin, tai kiếp từ phong trào “Đại Cách mạng Văn hóa” của Mao Trạch Đông, lệnh thảm sát Thiên An Môn của Đặng Tiểu Bình và cuộc đàn áp Pháp Luân Công vẫn đang tiếp diễn của Giang Trạch Dân là những kết quả tàn ác của loại giáo chủ độc tài này.

Một mặt, Đảng cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) trong Hiến Pháp quy định rằng, “Tất cả quyền lực trong Nước Cộng hòa Nhân dân Trung hoa thuộc về nhân dân. Các cơ quan mà nhân dân thi hành quyền lực quốc gia là Quốc hội đại diện nhân dân và các Hội đồng địa phương các cấp”. “Không một tổ chức hay cá nhân nào có đặc quyền vượt trên Hiến pháp và pháp luật”[3]. Nhưng mặt khác, trong "Đảng chương" của ĐCSTQ quy định rằng ĐCSTQ là "trung tâm lãnh đạo cho sự nghiệp của xã hội chủ nghĩa mang màu sắc Trung Quốc", làm cho Đảng vượt trên cả quốc gia và nhân dân. Chủ tịch Ủy ban thường vụ Quốc hội có “những bài phát biểu quan trọng” trên khắp cả nước nói rằng Quốc hội, cơ quan quyền lực cao nhất của quốc gia, phải tuân theo "sự kiên trì lãnh đạo của Đảng". Theo nguyên tắc của “chế độ tập trung dân chủ” của ĐCSTQ, toàn Đảng phải phục tùng Ban chấp hành Trung ương Đảng. Nói thực ra, điều mà Quốc hội thực sự nhấn mạnh là "sự độc tài của Tổng bí thư", mà dùng hình thức luật pháp để bảo vệ "sự độc tài của Tổng bí thư".

3. Tẩy não bằng bạo lực, khống chế tinh thần, tổ chức nghiêm ngặt, và có thể vào Đảng nhưng không thể ra khỏi Đảng

Tổ chức của Đảng cộng sản rất là nghiêm ngặt: người ta phải có giới thiệu của 2 đảng viên trước khi được nhận vào Đảng; vào Đảng phải thề trung thành vĩnh viễn với Đảng ; đảng viên phải đóng đảng phí, phải tham dự các hoạt động của tổ chức, và tham gia học chính trị tập thể. Các tổ chức của Đảng thâm nhập tất cả các cấp chính quyền. Tổ chức cơ tầng của Đảng có mặt ở mỗi một làng, thị trấn, chỗ láng giềng… Đảng cộng sản khống chế không chỉ các đảng viên và các công tác của Đảng mà cả những dân chúng không phải là đảng viên bởi vì toàn bộ chính quyền phải “kiên trì theo sự lãnh đạo của Đảng”. Tuy nhiên trong những năm, khi các chiến dịch đấu tranh giai cấp đang diễn ra, các “thần giao”(người giảng bài) của giáo hội Đảng cộng sản, gọi là các "bí thư Đảng" trong tổ chức ở mọi cấp, thường là không biết làm gì khác hơn ngoài việc ép người ta theo kỷ luật.

“Phê bình và tự phê bình mình” trong các buổi sinh hoạt của Đảng là một loại thủ đoạn phổ biến và trường kỳ để khống chế tinh thần của đảng viên. Trong lịch sử, Đảng Cộng Sản đã phát động nhiều lần các phong trào chính trị để "thanh lọc đảng viên", “chỉnh đốn không khí trong Đảng”, “bắt kẻ phản bội”, “giết 'tập đoàn chống Bolshevik' (AB Đoàn) và “chỉnh đốn Đảng”, thỉnh thoảng lợi dụng khủng bố bằng bạo lực để bồi dưỡng "Đảng tính” của các đảng viên, khiến cho họ phải trung thành mãi mãi với Đảng.

Gia nhập Đảng cộng sản như là ký một hợp đồng bán thân xác và linh hồn mà không thể hủy bỏ. Gia pháp của Đảng luôn luôn ở trên luật pháp của quốc gia, Đảng có thể khai trừ cá nhân đảng viên, trong khi các đảng viên không thể thoát ly khỏi Đảng cộng sản mà không bị trừng phạt nghiêm trọng. Nếu như thoái Đảng thì bị coi là kẻ phản bội và sẽ đưa đến những hậu quả tệ hại. Trong thời kỳ Cách Mạng dưới sự thống trị tuyệt đối của tà giáo Đảng cộng sản, nếu Đảng muốn người nào chết thì người đó không thể sống, nếu Đảng muốn người nào sống thì người đó không thể chết. Nếu như tự sát thì người đó sẽ bị dán cái nhãn hiệu là “sợ bị nhân dân trừng phạt vì tội lỗi của mình” và người nhà của họ cũng sẽ bị liên lụy và bị trừng phạt.

Quyết định sách lược bên trong Đảng hoạt động như một cái hộp đen và đấu tranh trong nội bộ Đảng phải tuyệt đối giữ bí mật. Tất cả các tài liệu của Đảng đều là văn kiện cơ mật. Làm chuyện xấu thì sợ nhất bị vạch trần, cho nên Đảng cộng sản thường xuyên xử lý những người khác với mình bằng cách gán cho họ tội danh “tiết lộ cơ mật quốc gia”.

4. Xúi giục bạo lực, tôn sùng máu tanh, và khích lệ hy sinh cho tà giáo Cộng Sản

Mao Trạch Đông nói: “Cách mạng không phải là một bữa tiệc buổi tối, hoặc viết một bài văn, hoặc vẽ một bức tranh, hoặc là làm công việc thêu thùa; nó không thể tao nhã như vậy, nhẹ nhàng và nhàn hạ như vậy, ôn hòa, tử tế, lịch thiệp, cần kiệm và nhượng bộ như vậy. Cách mạng là bạo lực, là hành động bạo lực mãnh liệt của một giai cấp dùng để lật đổ một giai cấp khác.”[4]

Đặng Tiểu Bình nói: “Giết chết 200 ngàn người để đổi lấy 20 năm ổn định”.

Giang Trạch Dân ra lệnh: “Tiêu diệt thân xác (các học viên Pháp Luân Công), bôi nhọ thanh danh, vắt kiệt tài chính.”

Đảng cộng sản xúi giục bạo lực và đã giết vô số người trong lịch sử các lần vận động chính trị trước kia của nó. Nó giáo dục người dân đối xử "với kẻ thù phải lạnh lẽo vô tình”. Lá cờ đỏ được hiểu là màu đỏ tượng trưng cho “máu tươi của những liệt sĩ.” Đảng cộng sản sùng bái màu đỏ, trên thực tế là nó sùng bái máu tươi.

Đảng cộng sản trưng bày những ví dụ "anh hùng" để khuyến khích người ta hy sinh cho Đảng. Khi Trương Tư Đức chết trong lúc đang làm việc tại lò sản xuất thuốc phiện, Mao Trạch Đông đã ca ngợi cái chết của anh ta là “nặng như Núi Thái sơn [5].” Trong những năm điên cuồng đó, những lời như “Một không sợ khổ, hai không sợ chết” và “Vì có hy sinh mạnh mẽ quyết tâm bao nhiêu, nên chúng ta dám làm mặt trời và mặt trăng chiếu sáng những khung trời mới” chứa đầy cuồng vọng, và thiếu thốn trầm trọng về vật chất.

Vào cuối thập niên 70, Việt Cộng mang quân đi lật đổ chính quyền Khờ me Đỏ mà Đảng cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) ủng hộ, gây ra các tội ác tầy trời. Mặc dù ĐCSTQ rất tức giận nhưng không thể đưa quân đến hỗ trợ Khờ me Đỏ bởi vì Trung Quốc và Cam-pu-chia không có chung đường biên giới. Thay vào đó, ĐCSTQ bắt đầu một cuộc chiến tranh xâm lược Việt Nam dọc theo biên giới Trung-Việt để trừng phạt Việt Cộng dưới chiêu bài “tự vệ”. Hàng chục ngàn lính Trung Quốc vì đó đã hy sinh cả máu và mạng sống cho cuộc chiến tranh giữa các Đảng cộng sản. Cái chết của họ thực ra không liên quan gì đến lãnh thổ và chủ quyền quốc gia. Tuy vậy vài năm sau, ĐCSTQ trâng tráo gợi nhớ lại sự hy sinh vô nghĩa của bao nhiêu sanh mạng trẻ tươi sáng khờ dại mà làm thành “tinh thần anh hùng cách mạng”, mượn từ bài hát “cử chỉ đẹp đẽ nhuộm máu”. Mặc dù 154 binh sĩ Trung Hoa đã chết năm 1981 trong khi chiếm lại núi Pháp Ca ở tỉnh Quảng Tây, ĐCSTQ đã tùy tiện trả nó lại cho Việt Nam sau khi hai bên phân chia lại biên giới.

Khi sự lan rộng hoành hành của bệnh dịch SARS đã đe dọa tánh mạng người dân vào đầu năm 2003, ĐCSTQ sẵn sàng nhận vào các nữ y tá trẻ. Sau đó những phụ nữ này nhanh chóng bị ép ở trong bệnh viện để chăm sóc các bệnh nhân SARS. ĐCSTQ đã đẩy những người trẻ tuổi vào nơi tiền tuyến nguy hiểm nhất để tạo dựng “hình ảnh vinh quang” trong khẩu hiệu “không sợ gian khổ , không sợ cái chết” của Đảng cộng sản. Tuy nhiên những người còn lại trong số 65 triệu đảng viên hiện có thì đang ở đâu và đã đem lại hình ảnh như thế nào cho Đảng, thì ĐCSTQ không có lời giải thích.

5. Phủ nhận đức tin vào thần thánh và bóp chết nhân tính

Đảng cộng sản tuyên truyền lý luận vô Thần, nói rằng tôn giáo là “thuốc phiện tinh thần” có thể đầu độc người dân. Nó dùng quyền lực của nó để tiêu diệt hoặc đè bẹp tất cả các tôn giáo ở Trung Quốc, và sau đó thần thánh hóa chính mình, thực hiện sự thống trị tuyệt đối của tà giáo Cộng Sản.

Cùng lúc với việc Đảng cộng sản đàn áp tôn giáo, nó cũng phá hoại văn hóa truyền thống. Nó nói rằng truyền thống, đạo đức và luân lý là phong kiến, mê tín và phản động, rồi dùng danh nghĩa cách mạng để diệt trừ tất cả. Trong thời kỳ Đại Cách mạng Văn hóa, xuất hiện các hiện tượng xấu tràn lan đi ngược lại truyền thống Trung Quốc, như vợ chồng tố cáo lẫn nhau, học trò đánh đập thầy cô, cha con thành thù địch với nhau, Hồng vệ binh giết bừa bãi những người vô tội, và quân nổi loạn đánh đập, đập phá và cướp bóc. Đây chính là kết quả sự việc bóp chết nhân tính của ĐCSTQ.

Sau khi thành lập chế độ, ĐCSTQ đã cưỡng bức các dân tộc thiểu số phải theo sự lãnh đạo của cộng sản, làm tổn hại đến nền văn hóa dân tộc mà họ đã tạo dựng rất phong phú và đầy màu sắc.

Ngày 4/6/1989, cái gọi là “Quân đội Giải phóng của Nhân dân” đã thảm sát rất nhiều sinh viên ở Bắc Kinh. Việc này đã làm cho người dân Trung Quốc hoàn toàn mất hy vọng vào tương lai chính trị của Trung Quốc. Từ đó trở đi, toàn thể dân chúng tập trung vào việc kiếm tiền. Từ năm 1999 cho đến nay, ĐCSTQ đã đàn áp tàn khốc Pháp Luân Công, và đi ngược lại với “Chân, Thiện và Nhẫn” , vì vậy tăng thêm sự suy đồi nhanh chóng về chuẩn mực đạo đức.

Từ đầu thế kỷ này, một chiến dịch chia đất[6], chiếm giữ tiền bạc và tài nguyên vật chất một cách bất hợp pháp của các viên chức chính quyền tham nhũng mà thông đồng với kẻ kiếm lợi đã làm cho rất nhiều người dân trở thành bần cùng và vô gia cư. Số người kháng cáo lên chính quyền để đòi hỏi giải quyết bất công, đã tăng lên rất cao, và mâu thuẫn xã hội cũng phát triển mạnh mẽ. Các cuộc phản kháng trên diện rộng diễn ra thường xuyên, và đã bị cảnh sát và quân đội đàn áp dã man. Bản chất phát-xít của “nuớc Cộng hòa” đã trở nên rõ rệt, và xã hội lại càng mất đi chuẩn mực đạo đức.

Trước kia, một kẻ ác không bao giờ làm hại hàng xóm láng giềng, hoặc như câu nói "cáo chỉ săn mồi xa nhà". Bây giờ, khi người ta muốn lừa gạt người nào, họ càng muốn nhắm vào họ hàng và bạn bè của chính mình và gọi đó là “giết người quen thuộc”.

Trong quá khứ, người dân Trung Quốc quý trọng chữ trinh tiết lên hàng đầu, còn ngày nay người ta khinh người nghèo, chứ không khinh kẻ bán dâm. Lịch sử phá hoại nhân tính và đạo đức của dân tộc Trung Hoa được mô tả sống động trong các câu sau:

“Trong thập niên 50 người ta giúp đỡ nhau,
Trong thập niên 60 người ta chỉnh lý nhau,
Trong thập niên 70 người ta lừa đảo lẫn nhau,
Trong thập niên 80 người ta chỉ lo cho chính mình,
Trong thập niên 90 người ta lợi dụng bất kể ai mà họ gặp”.

6. Dùng quân đội để chiếm quyền lực, độc quyền hóa nền kinh tế và các tham vọng điên cuồng về chính trị và kinh tế

Tôn chỉ thành lập của Đảng cộng sản là cướp chính quyền bằng bạo lực và sau đó tạo ra một hệ thống quốc doanh trong đó nhà nước nắm giữ độc quyền nền kinh tế thiết kế. Tham vọng điên cuồng của Đảng cộng sản vượt xa các tà giáo thông thường khác là họ chỉ có mục đích gom tiền.

Trong một quốc gia với chế độ công hữu xã hội chủ nghĩa do Đảng cộng sản thống trị, các tổ chức của Đảng mà quyền lực rất lớn (có nghĩa là các Đảng ủy và các chi bộ Đảng ở mọi cấp) nắm quyền hoặc sở hữu các cơ cấu thông thường của quốc gia. Các tổ chức "phụ thể Đảng" khống chế bộ máy quốc gia, và rút tiền trực tiếp từ ngân sách chính phủ ở các cấp khác nhau. Đảng cộng sản như một con quỷ hút máu, không hiểu đã hút biết bao nhiêu của cải xã hội của quốc gia.

II. Những nguy hại mà tà giáo Đảng Cộng Sản gây ra

Khi những sự việc như giết người bằng khí độc hủy hoại thần kinh 'sarin' của giáo phái Aum Shinri Kyo, tự sát để lên thiên đường của giáo phái " Thái Dương", hoặc vụ tự sát tập thể của hơn 900 người theo giáo phái “Nhân dân” do Jim Jones lập ra được nhắc đến, tất cả mọi người run lên vì sợ và căm phẫn. Nhưng Đảng cộng sản là một tà giáo với tội ác rùng rợn hơn hàng ngàn lần, làm hại tính mạng của không biết bao nhiêu người. Điều này là bởi vì Đảng cộng sản có những chỗ độc đáo sau đây mà một tà giáo bình thường không có:

Tà giáo Đảng Cộng Sản được quốc giáo hóa

Trong một quốc gia bình thường, nếu quý vị không tin theo một tôn giáo nào đó thì quý vị vẫn có thể sống vui vẻ mà không phải đọc sách hay nghe những lý luận của tôn giáo đó. Tuy nhiên sinh sống ở Trung Hoa Đại Lục, quý vị không thể không học tập thường xuyên những giáo điều của tà giáo Đảng cộng sản, không thể không nghe tà giáo tuyên truyền, bởi vì chính quyền cướp đoạt của Đảng cộng sản đã biến tà giáo Cộng Sản thành quốc giáo rồi.

Đảng cộng sản nhồi nhét những thuyết giáo chính trị của nó vào đầu ngay từ khi bắt đầu mẫu giáo và trường tiểu học. Người ta không được học cao hơn hay được thăng chức mà không thi đậu kỳ thi chính trị. Không một câu hỏi nào trong kỳ thi chính trị cho phép học sinh được suy nghĩ độc lập. Thí sinh ép buộc phải ghi nhớ câu trả lời mẫu của Đảng cộng sản thì mới có thể thi đậu. Những người dân Trung Quốc đáng thương kia bị bắt buộc phải nhắc lại những thuyết giáo của Đảng cộng sản từ khi còn nhỏ, phải tự tẩy não chính mình lần này tới lần khác. Khi một cán bộ được thăng chức trong chính quyền, bất kể người đó là đảng viên Cộng sản Trung Quốc hay không, họ bắt buộc phải theo học trường Đảng. Người đó sẽ không được thăng chức nếu không hội đủ điều kiện tốt nghiệp của trường Đảng.

Ở Trung Quốc, nơi Đảng cộng sản là quốc giáo, các đoàn thể khác ý kiến không được dung tha. Ngay cả các “đảng phái dân chủ” được dựng lên bởi Đảng cộng sản để làm bình phong chính trị, và giáo hội bị cải tạo “TamTự” (có nghĩa là tự quản, tự lực và tự phát triển) cũng phải chính thức tiếp nhận sự lãnh đạo của Đảng cộng sản. Trung thành với Đảng cộng sản là điều kiện đầu tiên trước khi muốn theo bất cứ tín ngưỡng nào, đây là lối suy nghĩ của tà giáo Đảng cộng sản.

Khống chế xã hội một cách cực đoan

Cơ sở tà giáo này có thể trở thành quốc giáo là vì Đảng cộng sản khống chế nhân dân và cướp đi quyền tự do của con người. Loại khống chế này là vô tiền khoáng hậu, bởi vì Đảng cộng sản đã cướp đoạt quyền tư hữu tài sản của người dân, mà quyền tư hữu tài sản là nền tảng của tự do. Trước thập niên 80, người dân thành thị chỉ có thể kiếm sống bằng cách làm việc trong các doanh nghiệp Đảng cộng sản khống chế. Nông dân ở nông thôn phải sống dựa vào đất ruộng thuộc công xã nông nghiệp của Đảng. Không ai có thể thoát khỏi sự khống chế của Đảng cộng sản. Trong một quốc gia theo chủ nghĩa xã hội như Trung Quốc, các tổ chức của Đảng cộng sản có mặt ở khắp nơi – từ chính quyền trung ương cho đến các đơn vị xã hội nhỏ nhất bao gồm cả làng, xã và láng giềng. Thông qua các Đảng uỷ, các chi bộ, các tổ chức của Đảng ở mọi cấp, Đảng cộng sản khống chế xã hội thật vững chắc. Kết quả của sự khống chế nghiêm ngặt như vậy đã hoàn toàn bóp nghẹt quyền tự do cá nhân – quyền tự do đi lại (hệ thống đăng ký hộ tịch), quyền tự do ngôn luận (500 ngàn người thuộc cánh Hữu bị đàn áp bởi ĐCSTQ vì họ thực thi quyền tự do ngôn luận), quyền tự do tư tưởng (Lâm Chiêu[7] và Trương Chí Tân[8] bị tử hình vì nghi ngờ ĐCSTQ) và quyền tự do về thông tin (đọc sách cấm hoặc nghe đài “địch” là bất hợp pháp; xem Internet cũng bị theo dõi).

Người ta có thể nói rằng hiện nay Đảng cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) đã cho phép chế độ tư hữu nhưng chúng ta không nên quên rằng chính sách cải cách khai phóng này chỉ được đưa ra khi chủ nghĩa xã hội đi đến mức mà người dân đã không còn đủ ăn và nền kinh tế của quốc gia đang bên bờ sụp đổ. Đảng cộng sản phải lùi một bước để tự cứu mình khỏi bị diệt vong. Tuy nhiên, ngay cả sau khi cải cách và khai phóng, ĐCSTQ chưa bao giờ nới lỏng việc khống chế người dân. Cuộc đàn áp tàn khốc đối với các học viên Pháp Luân Công đang diễn ra chỉ có thể xảy ra ở một quốc gia bị thống trị bởi Đảng cộng sản. Nếu như ĐCSTQ thực sự trở thành một thế lực kinh tế to lớn như ý nguyện của nó, điều có thể chắc chắn là sự khống chế nhân dân của Đảng cộng sản chỉ có tăng gia càng ngày càng mạnh.

Tôn sùng bạo lực và coi thường mạng sống

Gần như tất cả các tà giáo khống chế tín đồ hoặc chống lại áp lực bên ngoài, đều dùng bạo lực. Tuy nhiên, rất ít tà giáo đã từng sử dụng đến những thủ đoạn bạo lực tới mức độ như Đảng cộng sản đã từng làm một cách không hối hận. Ngay cả tổng số người chết vì tất cả các tà giáo khác trên thế giới cũng không thể so sánh được với số người bị tà giáo Đảng cộng sản giết hại. Theo cái nhìn của tà giáo Đảng cộng sản, thì con người chỉ là phương tiện để thực hiện mục đích, và giết người cũng chỉ là một thủ đoạn. Do đó, Đảng cộng sản không đắn đo ngần ngại gì trong việc đàn áp người dân. Bất cứ người nào, kể cả những người ủng hộ, đảng viên và người lãnh đạo của Đảng đều có thể trở thành đối tượng của sự đàn áp.

Đảng cộng sản Trung Quốc(ĐCSTQ) ủng hộ Khờ me Đỏ, một trường hợp điển hình cho sự tàn bạo và coi rẻ nhân mạng của tà giáo cộng sản. Trong vòng 3 năm 8 tháng cầm quyền, Đảng Cộng sản Campuchia do Pol Pot cầm đầu, cảm hứng bởi tư tưởng của Mao Trạch Đông, đã giết chết 2 triệu người – khoảng một phần tư dân số của quốc gia nhỏ bé này – nhằm “tiêu diệt chế độ tư hữu”. Trong tổng số người chết, hơn 200 ngàn người thuộc gốc Hoa.

Để ghi lại những tội ác của Đảng Cộng sản và tưởng niệm các nạn nhân, Cam-pu-chia đã thành lập một viện bảo tàng để ghi lại và trưng bày sự tàn bạo của Khờ me Đỏ. Viện bảo tàng này được đặt tại một nhà tù cũ của Khờ me Đỏ. Đầu tiên đó là một trường học do Pol Pot dùng làm Nhà tù S-21 để đối phó đặc biệt với các tù nhân bất khuất. Rất nhiều người trí thức đã bị giam cầm ở đó và bị tra tấn đến chết. Trưng bày dọc theo các bức tường nhà tù và các loại dụng cụ tra tấn là các bức ảnh đen trắng của những nạn nhân trước khi họ bị giết chết. Có rất nhiều cách tra tấn tàn khốc đã được ghi lại như cắt cổ, khoan sọ, trẻ em bị ném xuống đất và bị giết chết v.v… Được biết là tất cả các lối tra tấn này đều được các “chuyên gia và kỹ thuật viên chuyên nghiệp” do ĐCSTQ gửi đến để hỗ trợ Khờ me Đỏ truyền dạy. ĐCSTQ ngay cả còn đào tạo những người chụp hình để chuyên chụp hình các tù nhân trước khi họ bị giết chết để lưu lại làm tài liệu hoặc là để giải trí.

Chính tại nhà tù S-21 này, một chiếc máy khoan đầu người đã được đặc chế để lấy óc người làm thức ăn bổ dưỡng cho các người lãnh đạo Đảng Cộng sản Campuchia. Những tù nhân bất khuất bị trói vào một chiếc ghế đặt trước máy khoan đầu người. Nạn nhân sẽ phải chịu nỗi sợ hãi cùng cực khi chiếc mũi khoan quay nhanh chọc thủng đầu từ phía đằng sau và lấy óc ra một cách mau lẹ và hiệu lực trước khi nạn nhân chết.

Tìm bài và tác giả

Thông báo chấm dứt cộng tác với ông Nguyễn Gia Kiểng

logo_taphop_2016"...Tiếp theo “Tuyên bố bất tín nhiệm Thường trực THDCĐN nhiệm kỳ 2014 -2016”ngày 01/12/2016, chúng tôi chấm dứt mọi sự cộng tác với ông Nguyễn Gia Kiểng (cựu Thường trực Ban lãnh đạo THDCĐN) kể từ ngày hôm nay..."

Đọc tiếp


 

Hồi ký trùm gián điệp Đông Đức Markus Wolf