Đơn trình báo của mục sư Nguyễn Trung Tôn về vụ việc bị bắt cóc và đánh đập dã man

Chọn cỡ chữ

nguyentrungton04“…kính gửi tới quý vị để hy vọng quý vị tiến hành xác minh, điều tra làm rõ các đối tượng đã bắt cóc người, cướp của và đánh đập chúng tôi như kể trên, để xử lý họ đàng hoàng, ngõ hầu đảm bảo sự nghiêm minh của pháp luật…”

 

 

Mục sư Nguyễn Trung Tôn: "Trên xe có một tài xế và ít nhất 6 người nữa. 3 người đánh tôi và 3 người đánh anh Nguyễn Viết Tứ. Họ tiếp tục dùng gậy sắt đập vào thân thể tôi, lấy chân đi giày dẫm lên các ngón chân của tôi, rồi dùng gậy sắt đập lên mu bàn chân cho tới khi tóe máu. Lúc này chân tôi không thể cử động được".

nguyentrungton01

 

ĐƠN TRÌNH BÁO

 

Kính gửi:

Giám đốc Công an tỉnh Thanh Hóa

Giám đốc công an tỉnh Hà Tĩnh

Giám đốc công an tỉnh Quảng Bình

Bộ trưởng Bộ Công an Việt Nam

Chủ tịch nước CHXHCNVN

Chủ tịch Quốc hội nước CHXHCNVN

Thủ tướng Chính phủ nước CHXHCNVN

Đồng kính gửi

Các Cơ quan, Tổ chức bảo vệ nhân quyền trền toàn thế giới.

 

Tôi tên là: Nguyễn Trung Tôn, sinh năm 1971 (CMND ghi 1972)

 

Sinh trú quán: thôn Yên Cổ, xã Quảng Yên, huyện Quảng Xương, tỉnh Thanh Hóa.

Tôi làm đơn này gửi tới quý vị và quý cơ quan để trình báo vụ việc sau:

A. NỘI DUNG VỤ VIỆC

Vào 12h trưa ngày 27-2-2017, tôi và bạn tôi là Nguyễn Viết Tứ, cùng quê ở xã Quảng Yên, huyện Quảng Xương, tỉnh Thanh hóa, đón tắc-xi từ nhà anh Tứ ra đường tránh thuộc địa bàn xã Quảng Thịnh thành phố Thanh Hóa để bắt xe đi vào Quảng Bình.

Mục đích chuyến đi là để tìm mộ hai thân nhân của tôi là:

– Liệt sỹ Nguyễn Bá Đặt (chồng trước của mẹ tôi; sau khi ông hy sinh thì mẹ tôi mới lấy bố tôi). Theo thông tin từ đồng đội thì ông hy sinh tại Quảng Bình hoặc Quảng Trị.

– Liệt sỹ Nguyễn Trung Tiến (anh trai tôi). Theo thông tin đồng đội cho biết là hy sinh tại Huế.

Chúng tôi bắt xe đi Quảng Bình trước, với dự định ghé vào khu vực Cồn Sẻ, Quảng Lộc, Quảng Bình, thăm một số người quen của tôi, vì trước đây tôi đã một hai lần tới nơi này làm từ thiện giúp bà con trong các đợt lũ lụt năm 2016, nhân tiện dò hỏi về thông tin phần mộ của người thân.

Khoảng 13h chúng tôi lên chiếc xe chạy tuyến Hà Nội – Sài Gòn có tên là Chiến Thế (tôi không nhớ biển số). Cùng lên xe với chúng tôi tại thời điểm đó có 2 người nữa cũng đi Quảng Bình, dáng điệu rất khả nghi. Chuyến xe chạy bình thường với dự tính mà tài xế cho biết là khoảng 19h cùng ngày sẽ tới thị xã Ba Đồn, Quảng Bình. Khi tới địa phận xã Kỳ Khang, Kỳ Anh, Hà Tĩnh thì xe dừng ăn cơm. Sau khi ăn cơm tối xong, hành khách lên xe, đột nhiên nhà xe thông báo rằng xe bị hỏng, cần phải sửa chữa. Vậy là chúng tôi phải chờ đợi tới khoảng 21h xe mới chuyển bánh được. Khoảng 21h30, tới ngã tư Ba Đồn, xe dừng cho chúng tôi xuống.

Khi tôi và bạn tôi vừa bước xuống đường thì thấy có khoảng 7-8 nam thanh niên trạc 23 tới 27 tuổi đang đứng tại đó. Họ hỏi chúng tôi: “Các anh về đâu, có đi xe ôm không?” Tôi vừa trả lời: “Đi Cồn Sẻ, vào đó hết bao nhiều tiền?”, ngay lập tức từ trong nhóm có một người vung tay đấm vào mặt tôi. Bị đánh bất ngờ, tôi không kịp phản ứng gì thì họ đã lôi hai chúng tôi lên một chiếc xe 7 chỗ màu trắng ngay phía sau tôi. Họ lột hết y phục, tư trang hành lý, rồi lấy áo của chúng tôi trùm đầu chúng tôi lại và dùng gậy sắt đánh liên tục vào người. Họ không hề nói lý do vì sao làm vậy. Xe của họ chuyển bánh và cứ thế họ vừa chạy xe vừa đánh chúng tôi. Trên xe có một tài xế và ít nhất 6 người nữa. 3 người đánh tôi và 3 người đánh anh Nguyễn Viết Tứ. Tôi không rõ họ chạy đường nào, nhưng khi tới một nơi rất vắng người qua lại, họ dừng xe và kéo tôi xuống khỏi xe. Tôi nhận ra đây là một triền núi giáp đường, có một mương bê tông thóat nước. Họ tiếp tục dùng gậy sắt đập vào thân thể tôi, lấy chân đi giày dẫm lên các ngón chân của tôi, rồi dùng gậy sắt đập lên mu bàn chân cho tới khi tóe máu. Lúc này chân tôi không thể cử động được.

Họ lại lôi tôi lên xe và chạy tiếp. Trên đường đi, thỉnh thoảng tôi nghe có tiếng chuông điện thoại. Mỗi lần như thế, họ lại dừng, xuống xe, đóng sập cửa để nghe điên thoại. Trong những lần như vậy, tôi cố gắng lắng tai xem họ nói gì, nhưng chỉ lõm bõm nghe được câu: “Bây giờ xử lý sao đây hả sếp?” Tới một đoạn vắng khác, họ lại dừng xe và kéo bạn tôi xuống đường để đánh giống như đã đánh tôi. Có lúc họ nói với nhau: “Đi qua một hồ nào đó thì quăng chúng xuống”. Qua những lời đe dọa của họ, tôi nhận ra ít nhất 4 người nói giọng Thanh Hóa, 2 người nói giọng Hà Tĩnh và Quảng Bình. Họ đưa chúng tôi tới một khu rừng cao su hoang vắng, quay đầu xe rồi lôi chúng tôi xuống, tiếp tục đánh đập rồi vứt đó, trong tình trạng thương tích đầy người, thân thể lõa lồ, tay chân bị trói và trời rất lạnh.

Khi họ lên xe bỏ đi, tôi cố ngẩng đầu để đọc biển số xe, nhưng biển số đã bị bôi bùn không thể đọc được. Sau đó, tôi đã tự dùng miệng mở trói cho mình, vì tôi bị trói tay trước ngực bằng chính chiếc quần dài của mình, còn chân thì bị trói bằng chiếc áo của mình, nên cũng dễ tự mở. Bạn tôi bị trói bằng dây điện, hai tay trật ra phía sau. Mở trói xong cho mình, tôi sang mở trói cho bạn. Cả hai chúng tôi cố chống tay ngồi nhìn xung quanh và lên trời để định vị trí và phương hướng. Thấy toàn là rừng núi, chúng tôi chẳng xác định được mình đang ở đâu. Định lết lại một bụi cây nào đó ngồi cho đỡ lạnh, nhưng do thân thể chúng tôi có mùi máu tươi, nên sên vắt từ đâu bò tới, vào bám vào các vết thương để hút máu. Chúng tôi quá hoảng, vì nếu cứ ngồi đó chờ tới sáng thì không chết vì thương tích cũng chết vì lạnh và vì máu bị sên vắt hút kiệt. Tôi lấy chiếc quần mà họ đã dùng trói tôi để mặc, rồi đưa cho bạn tôi chiếc áo.

Cả hai dựa vào nhau lết đi được khoảng 200m, thì nghe có tiếng chó sủa nên đoán rằng có nhà dân gần đâu đó. Chúng tôi bắt đầu kêu cứu. Rất may là có một hộ dân sống ngay gần đó để trông rừng. Họ đã đưa chúng tôi vào một ngôi nhà hoang rồi mang quần áo cho chúng tôi mặc tạm, cho chúng tôi mỳ tôm sống để ăn, cả mấy miếng thanh long nữa. Họ cho chúng tôi nước uống, rồi chặt cành cây khô đốt lửa cho chúng tôi đỡ lạnh. Họ mang cho chúng tôi một chiếc chiếu và một cái chăn cũ để nằm tạm. Lúc này đã 2 giờ sáng ngày 28/2/2017. Tôi nhờ họ gọi điện thoại cho gia đình để thông báo tin dữ, nhờ vậy mà vợ tôi đã tìm cách liên lạc với bạn bè tôi. Nên đến lúc rạng sáng, chúng tôi được một người dân gần đó đưa xe vào tận chòi canh để đón về nhà. Họ mua mật gấu xoa bóp cho chúng tôi, cho chúng tôi thức ăn nước uống và cả tiền để thuê một chuyến tắc xi về nhà. Qua người dân địa phường cho biết thì dia bàn mà chúng tôi bị quăng xuống là huyện Hương Khê, tỉnh Hà Tĩnh.

 

 

Sau khi về đến nhà, chúng tôi đi chụp phim kiểm tra vết thương tại bệnh viện thì kết quả là chúng tôi bị đau các cơ do bầm dập, nhưng may mắn không bị gãy xương.

Số tài sản mà tôi bị bọn người kia cướp đi gồm:

– Giấy tờ : Chứng minh nhân dân, giấy phép lái xe, hai giấy báo tử của hai liệt sỹ.

– Tư trang: Một đồng hồ đeo tay, một chiếc nhẫn, một đôi giày, một kính mắt, nhiều bộ quần áo ngoài và lót, một túi du lịch. 1 điên thoại Iphone 4 và một điện thoại Iphone 5 cũ.

– Tiền mặt: Năm triệu đồng tiền Việt.

Số tài sản bạn tôi bị mất gồm:

– Chứng minh nhân dân, hộ chiếu cùng giấy phép lái xe.

– Tư trang: Nhiều bộ quần áo, một túi du lịch, một đôi giày, một điện thoại thông minh Sam Sung cũ và một điện thoại Nokia cũ

– Tiền mặt: Hai triệu năm trăm ngàn đồng tiền Việt.

Chúng tôi cho rằng vụ việc này có thể do lực lượng an ninh ba tỉnh Thanh Hóa, Hà Tĩnh và Quảng Bình phối hợp gây ra, vì trong mối quan hệ xã hội của tôi và bạn tôi đều không có mâu thuẫn gì với ai cả. Và vì nếu nhóm người này thật sự là kẻ cướp thì chắc chắn mục tiêu của họ sẽ là tiền bạc của nả chứ không phải đánh đòn và hành hạ chúng tôi như vậy. 

Ngoài ra, vì lâu nay tôi là một người thường hay lên tiếng bảo vệ công bằng xã hội, tham gia công tác từ thiện độc lập tại Quảng Bình trong những trận lũ lụt xảy ra suốt năm 2016, nên lực lượng an ninh Thanh Hóa thường hay canh gác trước cổng nhà để cản trở chuyện đi lại và làm việc của tôi… Thành thử việc tôi có mặt lần này ở Quảng Bình đã khiến lực lượng an ninh bực bội mà dằn mặt bằng cách hành xử thô bạo phi pháp đối với tôi và bạn tôi như nói trên.

B. YÊU CẦU GIẢI QUYẾT

Vì đau đớn toàn thân thể không thể tự di chuyển, quần áo lại bị tước đoạt, tiền bạc cũng bị lột sạch, hơn nữa vì an nguy của bản thân, chúng tôi đã không thể trình báo sự việc này ngay khi xảy ra với Chính quyền địa phương được. Nên hôm nay, khi tay đã tạm hoat động được, tôi mới làm đơn trình báo này kính gửi tới quý vị để hy vọng quý vị - trong trách nhiệm của mình - tiến hành xác minh, điều tra làm rõ các đối tượng đã bắt cóc người, cướp của và đánh đập chúng tôi như kể trên, để xử lý họ đàng hoàng, ngõ hầu đảm bảo sự nghiêm minh của pháp luật, cũng như trả lại sự trong sáng cho lực lượng Công an, An ninh chân chính.

Xin chân thành cám ơn!

Thanh Hoá, ngày 3 tháng 3 năm 2017

Người trình báo
Nguyễn Trung Tôn

Nguồn: tinmungchonguoingheo.com

Bạn đọc hiện có

Đang có 268 khách và thành viên đang online

Thống kê bạn đọc

Hôm nayHôm nay2712
Hôm quaHôm qua5099
US
UNITED STATES
US

Luật rừng trong rừng luật

Tìm bài và tác giả

Đón Nhận Ủng Hộ

Cảm ơn các bạn đã tín nhiệm. Chúng tôi cần sự giúp đỡ của các bạn dù khiềm tốn để tiếp tục phục vụ các bạn hữu hiệu hơn.

Số tiền:

Hồi ký trùm gián điệp Đông Đức Markus Wolf