Hiện tượng trơ mắt cua (JB Trường Sơn)

Chọn cỡ chữ

tro_mat_cua“...Nếu Linh mục Đặng Hữu Nam biết cách ra hiệu lệnh và giáo dục đoàn chiên biết trở nên đoàn kết và hợp nhất như Đá, thì chỉ cần một linh mục như ông cũng làm nên chuyện vĩ đại chứ chẳng cần loại mũ gậy sáng loáng vô dụng kia!...”

 

 

tro_mat_cua

Hiện tượng trơ mắt cua là thái độ của người ở trong cuộc, nhìn vào những sự việc xảy ra trước mắt mình và tỏ ra như không liên hệ gì đến mình và không có phản ứng để can thiệp hoặc giúp đỡ.Chẳng hạn trong một cuộc biểu tình, mình cũng nhập vào đoàn người diễu hành, nhưng đến khi có chuyện cần sự đóng góp sức lực cho mục đích chung, chẳng hạn cản ngăn bọn côn đồ hành hung một người trong đám người đồng hành với mình, thì mình chỉ … đứng trơ mắt nhìn, chẳng hề chạy đến để cứu nạn nhân hoặc là đến "chia xẻ" nổi đau khổ với người này. Đó là thái độ bất nhân tính, không phải là người có lương tri… mà là của người Cọng sản giết người quen tay cho nên mất hết cảm xúc trước sự bất công và đau khổ của đồng loại. Đó là thái độ súc vật. Hãy nhìn những con nai khi nhìn thấy đồng loại bị cọp beo ăn thịt, chúng giữ khoảng cách, chỉ biết từ đàng xa nhìn lại.

congan_danhnguoi
Phải chăng công an VN là bọn sói lang, và người dân
chỉ là khán giả vô cảm trơ mắt cua?

Nhưng không ai trách bọn nai vì chúng không có vũ khí để đối phó với loài sài lang khác giống với chúng chuyên nghề cắn xé và ăn thịt chúng. Nhưng giữa đồng loại với nhau thì chúng cũng phải đánh nhau để tự vệ chứ không hèn yếu và trơ mắt cua đâu. Nhưng ở xứ của con người Việt Cọng thì chẳng thấy "người" dân nào dám ra tay chống lại "người" Việt Cọng để cứu một "người" dân khác, họ thường "trơ mắt cua" để nhìn cảnh Công An đàn áp và hành hung dân. Tại sao họ có thể có thái độ như vậy?? Theo tâm lý chung là "họ sợ vướng nguy hiểm" như nạn nhân. Nhưng tại sao họ lại sợ? Xin thưa là họ chưa chuẩn bị trước để đối phó hữu hiệu với những tình huống xấu, vì khi đã chuẩn bị sẵn sàng thì sẽ không còn sợ hãi. Có gì đau hơn đau đẻ? Ấy thế mà chẳng có phụ nữ nào sợ đẻ vì họ đã biết rõ và chuẩn bị nên họ chẳng sợ, hơn nữa sau đau đẻ họ sẽ có đuợc thành quả lớn là đứa con nên họ luôn sẵn sàng. Đằng này khi tranh đấu cho độc lập tụ do và sự an sinh của mình, lắm người đã không chuẩn bị và không có tầm nhìn nhìn xa để thấy thành quả rực rở của độc lập và tự do như thế nào nên họ chỉ dùng cái phản xạ tự nhiên là "phóng chạy" hoặc "trơ mắt cua" hoặc chui vào nơi an toàn trú ẩn.

Trên chiến trường, tại sao không có hiện tượng trơ mắt cua? Xin thưa là : Người ra chiến trường đều là những người đã được chuẩn bị để đối phó, họ có lập trường vững chắc là bắn chết kẻ thù chứ không để cho kẻ thù bắn chết mình, hoặc biết chấp nhận sự công bằng là mạng đổi mạng. Vì đã khẳng định lập trường khi tòng quân cho nên mọi chiến sĩ đều được huấn luyện cho cuộc chiến, và bài huấn luyện quan trọng nhất mà họ học được chính là vâng lệnh sĩ quan điều khiển để "cùng tiến cùng thoái". Nếu không có sự phối hợp trong hành quân thì rất khó thắng trận!

joshua_wong
Joshua Wong cùng các bạn trẻ cùng tiến cùng thoái

 

 

 

Vâng lệnh sự điều hợp của người lãnh đạo là nguyên tắc của sức mạnh biểu tình. Ở Hồng Kông, người thanh niên trẻ Joshua Wong đã điều hợp giới thanh niên biểu tình rất tài tình và đã thắng chính quyền nhiều phen dù họ là những người dân tay không tấc sắt.và chính quyền thì dùng đủ loại biện pháp trấn áp để đối phó.

Tại sao người biểu tình Hồng Kông không bị đổ máu mà người dân Việt khi biểu tình lại bị đánh đến tét dầu, rách mặt, bầm tím cả người phải vào bệnh viện?

congan_danhdan01

 

 congan_danhdan02
Công An Việt Nam đánh dân Việt

Xã hội của loài Cộng Sản đã hóa thành xã hội của loài thú cho nên không thể dùng phương pháp lý trí của con người để thuyết phục chúng. Trước khi vụ Thiên An Môn xảy ra, phái đoàn sinh viên ở Bắc Kinh được mời vào họp cùng chính quyền ở thị sảnh, họ đã tưởng sẽ đi đến một thỏa hiệp theo kiểu của loài người, nhưng họ không ngờ chính quyền sau đó lại dở thủ đoạn của súc vật, dùng xe tăng và đại liên bắn vào dân biểu tình khiến hàng ngàn người chết. Một chính quyền mà xem dân như cỏ rác ếch nhái thì không còn là chính quyền của dân nữa mà là bạo chúa. Mà đã là bạo chúa thì dưới mắt họ không còn dân mà chỉ còn một đám nô lệ để sai khiến và bóc lột. Và con người đã vì sợ hãi mà tự biến mình thành những tên đầy tớ và nô lệ cho bạo chúa.

Không thể chịu đựng được nữa rồi. Dân Việt bây giờ không phải là lớp bần cố nông ngu dốt thiếu học, bị bưng bít và dễ bị tuyên truyền mê muội như cách đây 50 năm. Dân Việt giờ này đều có cặp mắt sáng, có trí tuệ minh mẫn để hiểu biết những chuyện tốt xấu xảy ra trên thế giới, biết rõ chế độ Cọng Sản là thứ phế thải, đã bị thế giới loại bỏ và cô lập, và giờ này bọn chúng chỉ còn lại một nhúm đang nhe nanh xòe vuốt để tự bảo vệ thành trì còn sót lại của chúng. Tuy chúng vẫn còn vũ khí để sát hại dân nhưng chúng đã hết đường sinh sản, chúng đang tuyệt hậu. Với dân số 90 triệu dân Việt thì lực lượng của nhân dân sẽ càng ngày hùng mạnh, trái lại, lực lượng co rúm của Đảng CSVN với chính quyền ung nhọt của chúng ngày càng suy tàn vì nạn thanh trừng nhau và chém giết lẫn nhau để giành ăn, ngoài ra chúng không hề được dân tiếp tế mà phải đi ăn cướp cạn.

Dân Việt muốn đứt điểm bọn Việt Cọng ác ôn này không phải khó, vì bọn chúng nó giờ này đã mất hết tự tin và lý tưởng, và một khi chế độ đã tự nhận thấy mình mất đi phương hướng thì đó là lúc chúng dễ bị suy sụp hơn hết. Nhưng tại sao chúng vẫn chưa suy sụp?? Ấy là bởi người dân chưa tỏ ra cứng rắn đủ đối với chúng. Và trước sự do dự e dè của dân, chúng ra mặt đàn áp những mầm mống tranh đấu để chứng tỏ mình đang hùng mạnh. Thật ra càng đàn áp thì chúng càng chứng tỏ là đã cạn kiệt trí tuệ, đã hết phương nói dối để lừa phỉnh dân là mình yêu nước và bảo vệ non sông, mà ngược lại chúng càng lộ mặt là một phường rắn rết độc hại chỉ biết dùng nanh vuốt để xử lý chuyện quốc dân. Chúng kêu gọi đoàn kết, hòa hợp hòa giải, nhưng đoàn kết và hòa giải cái nỗi gì khi chúng trầm mình trong tham nhũng, đoàn kết nỗi gì khi đàn áp và bỏ tù mọi thành phần yêu nước đang hô hào chống bọn Tàu xâm lược hoặc đang phản đối sự phá hoại mội trường của công ty Formosa của Tàu Cọng?

Đây là lúc chín muồi để người dân đứng dậy, vì chính nghĩa hiện nay đang thuộc về người dân . Và đây là lúc người dân cần phải ra sức để triệt hạ chế độ VC hèn với giặc ác với dân vì hiện nay chúng không còn một chút lý tưởng nào mà chỉ là một bọn bá đạo đang cố gắng cầm quyền để trục lợi cho riêng chúng mà thôi bằng cách chịu làm tay sai cho Tàu Cọng, bán nước cầu vinh.

Nguời dân hãy tận dụng thời cơ của bây giờ, khi nà bọn tay sai của tàu Cọng đang mất tinh thần để đốn ngã chúng.

Nhưng muốn có sức đánh lại bọn cầm quyền này thì cần phải đoàn kết và biết phối hợp hành động. Đoàn kết thì hiện nay cũng không còn khó vì mọi người dân ai cũng đều phẩn nộ trước những bất công quá lớn và quá lộ liểu của bọn cầm quyền, do đó sự đoàn kết sẽ tự động đến cùng lúc với sự phẫn nộ.

Tuy nhiên nếu chỉ phẩn nộ bằng thái độ mà không thể hiện bằng hành động thì nào có ích gì! Khi thấy công an đánh người, hiếp dáp phụ nữ thì ai mà không phẩn nộ, nhưng họ đã phẩn nộ như thế nào? Đáng buồn thay, họ chỉ đứng nhìn với cặp mắt đổ lửa, và cùng lắm là la ó phản đối mà thôi - những phản ứng vô tác dụng này lại khiến bọn chính quyền càng trở nên láo xược hơn và xem thường dân hơn. Cái cần thiêt là phải phẩn nộ bằng hành động.

Nhưng hành động cũng có nhiều cách, hành động cá nhân và hành động tập thể.

Hành động cá nhân có cái lợi, nhưng cũng có cái hại. Lợi ở chỗ là người nào làm nấy chịu không liện lụy đến tập thể, lợi hơn nữa là họ với tư cách đơn độc có thể ra đòn bạo động như chém giết Công An và Cán bộ để tạo ảnh hưởng lớn trong dân chúng và uy hiếp tinh thần của tập thể bọn công an, chẳng hạn vụ Đặng Ngọc Viết nả súng giết chết mấy cán bộ tại Thái Bình đã áp chế cướp đất của anh. Cái bất lợi là hành động cá thể dễ bị đàn áp và triệt tiêu, chẳng hạn vụ Đoàn văn Vươn nổ súng chống lại bọn cướp vựa cá của anh tại Tiên Lãng đã bị đoàn chó Công An vây hãm bắt bớ vô tù và tên đại tá Công An Đỗ Hữu Ca người cưởng chế vựa cá của anh thì lại được vinh thăng làm thiếu tướng. Chế độ Cọng Sản rất dễ dàng dập tắt những hành động phẩn nộ cá nhân. Chúng chỉ sợ hành động của tập thể.

Trước sự biểu tình ồ ạt của 10 ngàn dân Nghệ- Tỉnh cùng tiến cùng thoái chống lại vụ đầu độc môi trường của công ty Tàu Cọng Formosa khiến chính quyền VC sợ teo ruột. Nhưng chúng vẫn nghĩ rằng chúng có thể phản ứng lại bằng bạo lực vì chúng biết rằng đám biểu tình có thể bị dễ dàng xé lẻ ra để đánh dập và bắt bớ.

Điều chúng mong là người dân không đoàn kết và rời rạc để chúng có thể tách riêng, ra tay đàn áp và bắt bớ. Điều chúng rất sợ là sự kết hợp không thể phân rả của người dân. Vì thế dân cânphải đoàn kết, nhưng phải đoàn kết nbư thế nào mới chống lại được sự đàn áp của chúng?

Chúng ta thường nói đến đoàn kết nhưng chưa thực sự hiểu đoàn kết là hành động ra sao. Đoàn kêt là kết, là nối, là dùng keo sơn để dính lại với nhau thành đoàn. Chữ đoàn kết của Việt Nam chưa diễn tả hết nghĩa mà nên dùng chữ ngoại quốc là SOLIDARITY vì trong chữ này có gốc là SOLID có nghĩa là cứng như… Sắt Đá. Đoàn kết không phải là những cá thể được gom lại để rồi có thể dễ dàng bị tách rời như các đoàn biểu tình ở Viêt nam lâu nay mà đúng ra là mọi người phải dính vào nhau để trở thành một khối cứng như ĐÁ.

Ví dụ 100 người khi biểu tình đều buộc dây vào nhau, nắm chặt tay nhau, và khi đụng độ với công an đàn áp thì người này bị dính với người kia khiến bọn công an không thể kéo đi cả khối 100 người. khi chúng đánh một người thì cả 200 cánh tay vươn ra đỡ đòn và nhờ thế ngọn đòn của chúng không làm thiệt hại lớn cho một ai.

Tại sao trong cac cuộc đàn áp, ta thấy chúng kéo lê một người hoặc nhấc bổng một người ném vào xe thùng của chúng như con heo đơn độc? Ấy là vì chưa có SOLIDARITY cứng như đá và liền môt khối. Chúng ta đã thấy có những linh mục bị đánh tét đầu hộc máu giữa đám đông giáo hữu mà chẳng ai biết đoàn kết để đỡ đòn bớt cho vị linh mục này, thật là xấu hổ mang danh Công Giáo, ngày nào cũng đọc kinh hy sinh cho tha nhân mà trong thực tế chẳng chịu gánh bớt đau khổ thể xác của người lân cận hay là của mục tử của mình. Đó là thiếu KHẮN KHÍT KEO SƠN. Nếu quả thật là đoàn kết thì sẽ hành động giống như người mẹ thấy con bị đòn liền đưa lưng ra đỡ đòn giùm con mình vậy. Giáo dân Công Giáo là phải đỡ đòn dùm cho nhau trong những tranh đấu cho hòa bình và công lý vì đó là nhiệm vụ phụng sự cho chân lý của Thiên Chúa.

Chúng ta không nói đến tranh đấu bạo động vì bạo lực sẽ được đáp trả bằng bạo lực. Chúng ta chỉ nói đến biểu tình bất bạo động bằng SOLIDARITY cứng và hợp nhất như ĐÁ. Cũng vì đá là một khối vững chắc cho nên ông tông đồ Simon, khi được Chúa Giêsu chọn làm người lãnh đạo cho giáo hội của Ngài, đã được Ngài đặt tên lại là ĐÁ tức Kephas = Petra = Pierre (nhưng tên tiếng Anh Peter hay tiếng Việt là Phêrô của ông thì trật lất ý nghĩa)

Khi 100 người, 1000 người hoặc 10000 người Công Giáo đi biểu tình, họ phải là một khối ĐÁ khiến những kẻ đàn áp, dù dùng búa đập vào họ cũng không thể làm cho họ tổn thương.

Muốn trở thành TẢNG ĐÁ cũng khá dễ dàng nếu biết phản ứng cùng một nhịp. Khi một tảng đá lớn bị búa đánh một một bên thì cả toàn khối đều phản ứng chống lại cú đánh khiến đá không thể vỡ. Sự phản ứng cùng một lúc là đặc tính ắt có của SOLIDARITY.

Do đó, muốn có sức mạnh thì toàn thể người biểu tình phải có phản ứng đồng loạt mới khiến cho kẻ tấn công mình lùi bước.

Biểu tình theo kiểu ĐÁ là biểu tình bất bạo động, không tấn công người khác, nhưng lại có sức chống đỡ nhất loạt, cùng đưa tay một lúc gạt những cú dùi cui của kẻ tấn công mình, cùng đồng loạt nhảy vào ôm kẻ tấn công mình, cùng hét lên một tiếng hét lớn đồng loat, cùng nện bước xuống đường cùng loạt thì mọi thành lủy đều vỡ tan. Điển hình là vụ đánh sập thành Jericho của dân Do Thái xưa, toàn quân cùng dậm chân xuống đất cùng một nhịp mà thành lủy của đối phương bị sập tan tành.

Muốn cùng hành động đồng loạt thì phải học cách phản ứng theo lệnh phát ra, người điều khiển hô to đả đảo thì cả ngàn người cùng đồng loạt hô đả đảo khiến chim trời cũng hoảng hốt sa xuống, nếu người điều khiển hô to "hãy ôm chầm đối phương" thì toàn dân đồng loạt nhảy tới ôm chầm lấy bọn công an hay du đảng được họ thuê mướn… thì chắc chắn bọn chúng hết vẩy vùng và hung hăng đánh trả. Nếu họ bắt 1 người lên xe thì cả trăm người tràn theo lên xe sẽ khiến họ khựng lại không thể đàn áp tiếp.

Dân Việt thường không chịu nghe theo lời ai cho nên chẳng bao giờ có thể đoàn kết ở cấp tập thể, nhưng dân Công Giáo Việt Nam thì luôn có tinh thần chết vì đạo cho nên chuyện đoàn kết để tranh đấu cho nhân quyền và lẽ phải sẽ là … dễ ợt. Chỉ vì thiều tập luyện và thiếu người hô hào nên chưa thể làm gì lớn lao.

Hỡi những mục tử như Nguyễn văn Khảm, Bùi văn Đọc, Nguyễn văn Nhơn, Vũ Huy Chương vv.. Hãy thử đứng lên thổi kèn hiệu lệnh coi thử đi, tôi chắc rằng các ông này sẽ có khả năng chuyển dời núi như Chúa Giêsu đã nói, nhưng khốn nổi, bọn họ không chịu làm vì họ đang phục vụ cho bóng tối.

Nếu Linh mục Đặng Hữu Nam biết cách ra hiệu lệnh và giáo dục đoàn chiên biết trở nên đoàn kết và hợp nhất như Đá, thì chỉ cần một linh mục như ông cũng làm nên chuyện vĩ đại chứ chẳng cần loại mũ gậy sáng loáng vô dụng kia!

JB Trường Sơn
Nguồn: bacaytruc.com

 

 

Thêm bình luận

Để gởi lời bình đi các bạn ghép hình vào đúng khuôn ở dưới, rồi bấm "GỞI" thì lời bình sẽ đến tay admin. Mời các bạn thoải mái viết còm.



Các bạn kết hợp hình cho ăn khớp vơi hình hiển thị