Chủ quyền dân tộc và nỗi niềm con thua cha (Khánh Trâm)

Chọn cỡ chữ

“…hạ bút đầu xuân tôi rất muốn viết những dòng chữ “VUI-NHỘN-SẢNG KHOÁI” nhưng làm sao viết được khi phải chứng kiến những việc làm đầu xuân vô đạo ấy? Cái triết lý sống của dân tộc ngàn đời  “Uống nước nhớ nguồn” nay còn đâu?...”

 

 

Tôi viết những dòng này khi được tận mắt chứng kìến hình ảnh những dòng chữ  “Tưởng nhớ những người con yêu của tổ quốc đã ngã xuống trong cuộc chiến đấu chống quân xâm lược Trung Quốc tại biên giới phía Bắc, tại biên giới Tây Nam, tại Hoàng Sa và Trường Sa” bị hai công dân (đang phải thực thi nhiệm vụ) gỡ khỏi những vòng hoa do các nhân sĩ, trí thức, nhân dân TP HCM - Sài Gòn đem đặt trước tượng đài Trần Hưng Đạo, một dũng tướng của dân tộc Việt Nam thế kỷ 13.

Và, tôi phải tâm sự thêm với bạn đọc rằng, khi nhìn những hình ảnh ấy tôi thật bất ngờ (vì trước đó tôi không hề nghĩ đến). Buổi sáng ngày 17/2/2013 ấy, hai vợ chồng nhà thơ Hoàng Hưng và tôi, ba con người đứng nán lại nhìn những vòng hoa vài phút cuối để lưu luyến chia tay với những bông hoa đầu xuân mang nặng thông điệp đầy tình người kia. Ai cũng biết, tình cảm là một cái gì rất tự nhiên, con người ta khó mà điều khiển nó được. Những công dân chúng tôi làm tưởng niệm này là do lương tâm mình muốn thế, chứ có ai bắt chúng tôi đâu…

Hôm nay gần ba ngày đã trôi qua mà trong tôi vẫn còn văng vẳng mãi câu hỏi (hay chất vấn?) của nhà thơ Hoàng Hưng: “Tại sao lại lấy đi thế kia?”. Vâng, TẠI SAO? TẠI SAO? Và ai là người chịu trách nhiệm cho việc cấm đoán người dân tưởng niệm các anh hùng liệt sĩ, đồng bào vô tội đã hy sinh trong cuộc chiến tranh biên giới phía Bắc ấy? Những người đã ngã xuống để cho tổ quốc trường tồn, quyết không sợ cái kiểu dọa nạt: “Dậy cho Việt Nam một bài học” của người đứng đầu nhà cầm quyền Bắc Kinh mang trong mình dòng máu đại Hán ngàn đời nay.

Lịch sử vẫn còn đó. Hơn 30 năm trước, hàng ngàn “Lê Đình Chinh” đã lên đường để rồi vĩnh viễn nằm xuống vì tiếng gọi CỨU NƯỚC của ĐCSVN: “ Hỡi đồng bào và chiến sĩ cả nước! Quân thù đang giày xéo non sông, đất nước ta. Độc lập, tự do, chủ nghĩa xã hội của nhân dân ta đang bị xâm phạm. Hòa bình và ổn định ở Đông –Nam châu Á đang bị đe dọa. Dân tộc Việt nam ta đang phải ra sức chiến đấu để tự vệ. Cuộc kháng chiến chống bọn phản động Trung Quốc xâm lược đã diễn ra! Toàn thể đồng bào các dân tộc anh em trong cả nước, các tôn giáo, các đảng phái, già, trẻ, gái, trai, hãy phát huy truyền thống Diên Hồng, triệu người như một, nhất tề đứng lên bảo vệ Tổ quốc!

Và hôm nay, sau 34 năm kể từ 17/2/1979 ấy, những gì xảy ra ở hai đầu đất nước, ở Bến Bạch Đằng Sài Gòn và ở đài tưởng niệm liệt sĩ Hà Nội đã là câu trả lời đầy đủ cho chủ quyền dân tộc và nỗi niềm khi con thua cha. ĐAU ĐỚN QUÁ!

Tôi lại cầm sách lịch sử.

Đọc Lý Thường Kiệt, dũng tướng của TK 11 khi quân Tống xâm lược nước ta ông đã mưu trí và đầy can đảm cho quân lính chủ động tấn công đánh phủ đầu quân Tống, đồng thời phá kho lương thực, vũ khí, đường xá và cầu cống nhằm ngăn cản chúng. Khi hạ được thành Ung Châu mới rút quân về nước. Thế là: “Nực cười châu chấu đá xe/ tưởng rằng chấu ngã ai dè xe nghiêng

Đến thời Trần, thế kỷ 13, lịch sử lại khắc ghi một loạt dũng tướng mà tiêu biểu là Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn. Thời Trần đã làm vẻ vang đất nước ta với 3 lần đánh tan quân Nguyên. Sở dĩ quân dân nhà Trần đạt được những chiến công đó ngoài sự can đảm, anh hùng của tướng lĩnh và binh sĩ còn là câu nói (mệnh lệnh) của người đứng đầu xã tắc, vua Trần Nhân Tôn, một vị vua luôn luôn cảnh giác với âm mưu xâm lược của kẻ thù phương Bắc: “Cái họa lâu đời của ta là họa Trung Hoa” và “Một tấc đất của tiền nhân để lại cũng không được để lọt vào tay kẻ khác”.

Đến thời Lê, vua Lê Thánh Tông, thế kỷ 15 nói với các tướng lĩnh: “Nếu ngươi đem một thước sông, một tấc đất của Thái Tổ làm mồi cho giặc thì phải tội tru di”. Bởi ông thấu hiểu nỗi gian truân của vua cha là Thái Tổ Lê Lợi phải “Nếm mật nằm gai” gian khổ ra sao mới có chiến công vang dội chống quân Minh.

Cách đây hơn 200 năm, vua Quang Trung đại phá quân Thanh trong dịp tết Kỷ Dậu 1789 để xác quân thù chất cao thành Gò Đống Đa ngày nay.

Gần đây nhất năm 1979, sau hơn 1 tháng phát động chiến tranh, quân bành trướng Trung Quốc đã phải tháo chạy vì bị quân dân ta đánh cho tan tác…

Suốt chiều dài lịch sử dân tộc Việt, có thể nói chưa bao giờ người Việt lại phải chứng kiến cái sự thật về mất chủ quyền, mất đất, mất đảo để đến nỗi một nhà thơ phải thốt lên: “Yêu nước bây giờ chỉ còn nghe ú ớ..!”
Ai đã đẩy người Việt vào thảm cảnh này? Một thảm cảnh mà bài ca dao đã lột tả:

Bắc thang lên hỏi ông Trời
"Tàu bành” cướp đảo có đòi được không?
Ông Trời ổng bảo rằng: Không!
Mồi vào mõm sói còn mong gì đòi
Vua Hùng sống lại mà coi
Mất dần biển đảo mất toi đất liền
Vua Hùng dựng nước là tiên
Cháu con bán nước giữ tiền sướng hơn
.

Đọc bài ca dao này, tôi cứ nghĩ nếu ai đó không có suy nghĩ gì thì có lẽ họ chẳng còn là người con của MẸ VIỆT NAM nữa.

Nghĩ mãi tôi tạm “đánh liều” ghi ra thế này:

1/ Có phải đó là khẩu hiệu “Tình hữu nghị Việt Trung đời đời bền vững”? (Có lẽ tính từ 1990 cho đến nay?)

2/ Có phải đó là “Tinh thần 4 tốt, 16 chữ vàng”?

3/ Có phải đó là “Hai dân tộc cùng chung ý thức hệ cộng sản, Trung Quốc đã giúp đỡ Việt Nam rất nhiều, chúng ta phải mang ơn họ”?

4/ Có phải đó là “Yêu cho roi cho vọt”?

5/ Có phải đó là “Trung Quốc tuy bành trướng nhưng vẫn là nước XHCN”?

6/ Có phải đó là…..

Nói thật, khai bút đầu xuân tôi rất muốn viết những dòng chữ “VUI-NHỘN-SẢNG KHOÁI” nhưng làm sao viết được khi phải chứng kiến những việc làm đầu xuân vô đạo ấy? Cái triết lý sống của dân tộc ngàn đời nay đã dậy dỗ để chúng ta tự hào đó là bản sắc dân tộc Việt “Uống nước nhớ nguồn” nay còn đâu? Và, đến khổ, khi cứ băn khoăn với câu hỏi mãi râm ran trong dân chúng: “BAO GIỜ CHO HẾT HÈN TƯỚNG?”

Khánh Trâm
Nguồn: nhathonguyentrongtao.wordpress.com/2013

Thêm bình luận

Xin mời các bạn thoải mái viết còm. Xin nhớ tôn trọng lẫn nhau, gìn giữ tinh thần bất bạo động.


Mã an ninh
Làm tươi

Tổ Quốc Ăn Năn

Các bạn có thể mở đọc toàn bộ quyển Tổ Quốc Ăn năn dưới dạng PDF ở đây
và tùy ý chuyển tài về máy vi tính của bạn.

Hội Măng Non

Avenir - Măng Non là một hội thiện nguyện. Mời quý bạn ghé vào trang Mang Non (Avenir) để biết thêm chi tiết.

Nghĩa Hội VNTD

Nghĩa Hội Việt Nam Tự Do yểm trợ các anh em dân chủ gặp khó khăn trong nước. Mời quý bạn xem chi tiết nơi đây

Thư khố Thông Luận

Bạn đọc hiện có

Đang có 215 khách và thành viên đang online

Thống kê bạn đọc

Hôm nayHôm nay3078
Hôm quaHôm qua3673
US
UNITED STATES
US

Tìm kiếm

Thư giãn cuối tuần

Danh sách phim và video

FacebookMySpaceTwitterDiggDeliciousStumbleuponGoogle BookmarksRedditTechnoratiLinkedinRSS Feed