Nghĩ về Quốc hội, Đảng và... thời cuộc (Trần Nhơn)

Chọn cỡ chữ

Sự thật - là những điều gian dối
Đươc lặp đi lặp lại, quen dần?!
“Quốc hội” - từ lâu thành “Đảng hội”,
Vẫn tưởng là Nghị viện nhân dân!?

 

 

Sự tồn tại thế lực đối lập

Giúp hệ thống chính trị cân bằng;

Tự vận động phát triển bền vững,

Thuận mệnh trời, hòa hợp nhân văn.

 

Hệ thống chính trị vắng đối lập

Như hình nhân tập tễnh chân què,

Những gã hề độc diễn độc thoại,

Chuyện bi hài thời đai Ba Đ (3d)!

 

Sai lầm căn bản của Lê nin

(Tội đồ diệt chủng nửa hành tinh):

Trừ khử đối lập trong trứng nước,

Nên ông cũng sập bẫy chính mình!

 

“Đảng chủ” xuyên thế kỷ Lê Mao

Dối lừa đồng chí, bịp đồng bào.

Khoác áo dân, lên gân cách mạng,

Bỏ tù nhà nước, cướp ngôi cao.

 

Bảo rằng ngoài nhân dân, Tổ quốc,

“Đảng chủ” không có lợi ích nào!

Ai chạm chút móng tay quyền lực,

Liền cho đi bóc lịch nhà lao!

 

Một mình nắm giữ quyền đầy tớ,

Không cho phép ai được đỡ đần.

Vô cảm, trịch thượng và gàn dở,

Chuyên đè đầu, cưỡi cổ chủ nhân.

 

 “Dân chủ” giãy mãi mà không chết,

“Đảng chủ” Đông Âu chết bất ngờ.

Hậu toàn trị Lê tàn Mao hết,

Thuyền ai còn trôi giữa cơn mơ?

 

Triết gia Ấn Độ Krishnamurti

Đã khẳng nhận sức sống diệu kỳ

Những sự kiện tạc vào lịch sử

Của một thời hưng thịnh, suy vi.

 

Không thể bưng bít, dìm sự kiện,

Qua lăng kính, cách nhìn chủ quan,

Cố nhào nặn, luận bình thiên kiến,

Xuyên tạc, bóp méo sự thật vàng.

 

Sự kiện sụp đổ tường Béc lanh,

Trường thành Xô viết vỡ tan tành.

Cả nhân loại giật mình thức tỉnh,

“Hội đồng lú lẫn” vẫn... loanh quanh?!

 

Di sản đỏ Mao Đặng Giang Hồ,

Đảng trị công thành triệu cốt khô.

Kim tam đại, Phi đel, Pol pot,

Những quái thai toàn trị khổng lồ!

 

Khi nền tảng đạo đức sụp đổ

Ngay dưới chân và xung quanh ta,

Cùng với trào lưu tư tưởng mở,

Đầu óc bắt đầu kịp nhận ra:

 

“Đảng chủ” là tai họa khủng khiếp

Ập lên đầu dân tộc Việt Nam.

Sáu thập niên tương tàn huynh đệ,

Bảy mươi năm ý thức hệ giam cầm!

 

Đất nước một trăm năm nhìn lại,

Bao giờ khốn khổ thế này chăng?

Loạn xã hội, ngoại xâm, nội gián,

Từ cội nguồn “đảng chủ” lai căng!

 

Ngàn năm minh triết vị nhân dân,

Khoan dung, bất khuất Lý, Lê, Trần...

Từ ngày “đảng chủ” thay quân chủ,

Mở kỷ nguyên quốc nhược dân bần!

 

Quân chủ giữ vẹn toàn đất nước,

Không nhường một tấc đất cho Tàu.

“Đảng chủ” đuổi sói ra cổng trước,

Rước voi giày mả tổ vườn sau.

 

Lỗi hệ thống là hệ thống lỗi

Sinh ra từ “quốc tội độc tài”.

“Đảng chủ” ngồi xổm trên Quốc hội,

Ăn mày quá khứ, nhốt tương lai!

 

Đảng – bốn phần trăm ngoài xã hội,

Trong Quốc hội chiếm chín phần mười.

Số còn lại cũng là “con rối”,

Để có năm trăm giống một người?

 

Đảng lãnh đạo cần trọng về chất,

Nói điều phải củ cải cũng nghe.

“Lấy thịt đè người” là hạ sách,

Dân ưu phiền, nhân loại cười chê!

 

(Các chính sách “đảng chủ” truyền thống

Sùng bạo chúa, coi rẻ mạng người.

Được làm vua, thua phải là giặc,

Bất khoan dung, đối nghịch đạo trời.

 

Những cái đầu biện chứng duy vật

Đã nhận chân lạc lối, sai đường.

Hãy dũng cảm nói lên sự thật,

Vượt qua sợ hãi để “hoàn lương”!)

 

Cạnh các vị Tâm, Tài, Trí, Dũng,

Quá nhiều dân biểu “vị thành niên”.

Chuyên nghe hóng, nói leo, học hớt,

Dạ vâng và “ngậm miệng ăn tiền”.

 

Dân biểu phải ngang tầm “tỉnh trưởng”,

Dám truy vấn “Tổng đốc”, “Thượng thư”.

Cán bộ sơ trung làm dân biểu,

Là đầu sai tung hứng, gật gù!

 

Hạ viện không cần số lượng lớn,

Một dân biểu – ba trăm ngàn dân.

Đều phải là chuyên nghiệp, chuyên trách,

Không ngồi hai ghế, đá hai sân.(1)

 

Thượng viện sáu mươi ba Nghị sĩ,

Chia đều sáu mươi ba tỉnh, thành.

Chính khách lớn ngang tầm Bộ trưởng,

 Những hiền nhân, chí sĩ tài danh.

 

Dân biểu, Nghị sĩ có văn phòng,

Tổ chuyên gia, trợ lý tinh thông.

Triện tròn đỏ khắc danh dân biểu,

Ngân sách thường niên sáu tỷ đồng.(2)

 

Trưởng đoàn cũng chỉ là dân biểu,

Không được phép tự biện, tự biên

Thay mặt cho cả đoàn Nghị sĩ

Phát ngôn điều không được ủy quyền.

 

(Trưởng phó đoàn chỉ lo “tạp vụ”,

Không phải là “dân biểu cấp trên”.

Không lạm quyền “chế biến” tổng hợp

Ý kiến chung “Nghị sĩ đoàn viên”).

 

Dân biểu phải đọc tin “lề trái”,

Thấu lòng dân, đoán được thiên cơ.

Tham góp nhiều ý hay, điều phải,

Không cam phận dân biểu giả vờ!

 

Quốc hội không thể là “quốc lủi”,

Né tránh điều phải nói, cần làm.

Quốc hội không thể là “quốc trái”,

Nợ điều sai mà chẳng hề lầm!

 

Từng đoàn người dân oan ngoài phố

Bị kiêu binh xua đuổi, bạo hành.

Dân biểu làm Luật bên mâm cổ,

Dân khóc than, Quốc hội làm thinh?

 

Biển Đông vẫn ngày đêm dậy sóng,

Lãnh đạo vờ chưa tỉnh cơn mơ.

Quốc hội rình thông qua Luật Biển,

Rồi ngậm tăm cho tới bây giờ?!

 

Quốc hội “hèn” và “vô trách nhiệm”,

Ai giật dây điều khiển sau lưng?

Ủy ban Thường vụ chưa kiểm điểm,

Nghe giải trình Chủ tịch Sinh Hùng?

 

Quộc hội bàn sửa Luật Đất đai,

Sở hữu toàn dân một cái gai,

Còn vướng víu chưa đành gỡ bỏ,

Danh sách dân oan lại nối dài!

 

(Mác từng nói sức hút lợi nhuận

Khiến con người phải nổi máu tham.

Sẵn sàng chui vào giá treo cổ,

Nếu lãi suất hai trăm phần trăm!

 

Nay cướp đất bờ xôi ruộng mật,

Kiếm lợi cả ngàn, vạn phần trăm.

Tư bản đỏ thay vì treo cổ,

Dùng đô la mua dấu quan tham!)

 

Chấp nhận đất đai đa sở hữu,

Giảm cường hào, địa tặc, dân oan.

Sở hữu đất đa nguyên đa dạng

Như mọi sự đời trên thế gian!

 

Khi cần chuyển mục đích sử dụng,

Thực hiện luật trưng mua đất đai.

Tùy tiện áp đặt “thu hồi đất”,

Luật sai, sai sửa...vẫn sai dài!

 

Sở hữu đất đai: quan trọng thật!

Xét cho cùng, cũng chỉ tượng trưng.

Cốt lõi: thực quyền sử dụng đất,

Dân có bị áp dụng luật rừng?

 

Chế tài cứ “chung chung, ba phải”,

Tư bản đỏ ngoặc với quan tham.

“Đảng chủ” lách kiểu gì chẳng được,

Biết làm sai, chỉ giả vờ lầm.

 

Nếu chưa có nhà nước pháp quyền,

Pháp luật nằm dướí, Đảng ngồi trên.

Luật Đất đai dù sửa hay mấy,

Dân oan đến hẹn lại vùng lên!  

 

Quốc hội – Quyền tối cao giám sát,

Cưỡi ô tô máy lạnh xem hoa.

Mê mải nghe “con khen mẹ hát”,

Bỏ ngoài tai ý kiến chuyên gia!?

 

Đại diện cho dân là Quốc hội

Và các cấp Hội đồng nhân dân.

Camphận “Đảng hội”, “Hội đồng chuột”,

Khác nào những con nộm hình nhân!

 

(Nước ta lắm cử tri chuyên nghiệp,

Lại rất nhiều “Nghị sĩ” không chuyên.

Dân biểu - trên biểu sao nghe vậy,

Cử tri theo định hướng tuyên truyền.)

 

Nhiệm vụ của Văn phòng Quốc hội

Tổng hợp các ý kiến cử tri.

Mặt trận sao phải “xía” vào đó

 Để “ăn phần giây máu” nâng bi?

 

Quốc hội là cơ quan quyền lực,

Được nuôi bằng tiền thuế của dân.

Đủ vị thế thực thi nhiệm vụ,

Cần chi Mặt trận chạy lăng xăng!(3)

 

Các Bộ không chủ biên Dự Luật,

Chính phủ lo hành pháp thâm chuyên.

Quốc hội tăng cường khâu lập pháp,

Dân biểu chuyên nghiệp và thực quyền.

 

Tạo môi trường Tam quyền phân lập,

Công vi thượng, pháp bất vị thân.

Tòa Bảo hiến, Hội đồng Hiến pháp,

Quyền tự do báo chí công dân.

 

 (Các Bộ và Chính phủ soạn Luật,

Thường bị cài số tới số lùi.

Chừa kẽ hở xin – cho, múc – rót,

Khó soi tìm, bóc tách, phanh phui!)

 

Có rất nhiều Điều Luật vi hiến,

Quốc hội biết mà vẫn làm ngơ.

Lại “khua khoắng” sửa đổi Hiến pháp,

 Có thật lòng hay chỉ giả vờ?

 

Thực trạng đó khiến dân suy nghĩ

Sửa Hiến pháp để siết chặt thêm

Nền chuyên chính Lê Mao toàn trị,

Vòng kim cô “nhất lập tam quyền”.

 

Nếu thực tâm sửa đổi Hiến pháp

Hòa nhập vào thế giới văn minh,

Sửa ngay các Điều Luật vi hiến:

Cấm tự do ngôn luân, biểu tình...

 

Hai chiếc bẫy lùa dân vào khám:

Điều Bảy chín, Tám tám mơ hồ,(4)

Mâu thuẫn Điều Sáu chín Hiến pháp,(5)

Biến người yêu nước thành tội đồ.

 

Tái khởi động bộ Luật về Hội,

Đảng chính trị là hội cấp cao.

Nhà nước hóa công an, quân đội,

“Đảng vi tối thượng” – chuyện “tầm phào”!

 

(Các đảng phái vũ trang tự phát

Lập quyền dân, phế bỏ ngai vàng.

Đều hợp nhất dưới cờ Tổ quốc,

Sau ngày mừng chiến thắng vinh quang.

 

Một số đảng không chịu giải giáp,

Như Hamas hay Hecbola...

[Lực lượng vũ trang bất hợp pháp],

Chính phủ yếu thế đành bỏ qua.

 

Không giao quân đội cho nhà nước,

Hậu khải hoàn cưỡng chiếm ngôi cao.

“Đảng chủ” ngồi xổm trên Tổ quốc,

Là loạn luân thảo khấu Lê Mao!

 

Mấy ông tướng dốt, tiến sĩ nát,

Văn nô, bồi bút viết tào lao.

Quân đội nằm trong tay “đảng chủ”:

Ăn cơm dân chống lại đồng bào.)

 

Luật hóa Điều Bốn Đảng lãnh đạo,

Đảng viên là công bộc âm thầm.

Loại bỏ cụm từ “Đảng, Nhà nước”

Trong câu văn lời thoại Việt Nam!

 

Đã từ lâu nhà thơ Việt Phương,

Giáo sư triết học Phạm Như Cương (6)

Đề nghị sớm luật hóa Điều Bốn,

Nhưng trung ương lúng túng, ngập ngừng.

 

Bởi tự thân Điều Bốn - mâu thuẫn (7)

Với rất nhiều Điều trong các Chương.(8)

Luật hóa - hoặc khó thành hiện thực,

Hoặc trò cười “đảng chủ” cởi truồng!
 

Bỏ Điều Bốn là nhổ cái gai,

Tháo gỡ nghẽn nút thắt cổ chai.

Đảng hồi sinh về với dân tộc,

Tránh xa đường tự sát độc tài!

 

Người cộng sản tự tin, khoáng đạt

Coi Điều Bốn là sỉ nhục mình.

Bản lĩnh, trí tuệ như người khác,

Sao phải bám vào “phao cứu sinh”!

 

Chính Điều Bốn đang hủy hoại Đảng,

Chưa có nó Đảng đã hư rồi.

Quyết giữ nó sẽ là quốc nạn,

Đảng càng nhanh mục nát mà thôi!

 

Còn luyến tiếc chi nữa Điều Bốn!

Tự nó là một khối u thừa.

Vốn là khối u... mê lành tính,

Đang chuyển sang ác tính từng giờ!

 

Nói bỏ Điều Bốn là tự sát,

Có nghĩa uy tín Đảng không còn!

Loại Điều Bốn – tôn trọng sự thật,

Đảng và dân gắn bó nhau hơn!

 

Chớ nghe đám “thầy dùi” lẩm cẩm,

Bày người lớn làm chuyện trẻ con.

“Cố đấm ăn xôi, xôi lại hẩm”,(9)

Cầm bằng cơm tẻ ghế khoai môn!

 

Thực sự vì nhân dân, Tổ quốc,

Bỏ Điều Bốn, Đảng vẫn “trường sinh”.

Không ngăn được thoái hóa biến chất,

Ôm Điều Bốn lĩnh “án tử hình”!

 

Cho nên Điều Bốn là vô nghĩa,

Giữ nó lại chỉ làm trò cười.

Thêm vết nhơ bôi vào lịch sử

Việt Nam, và cho cả loài người!

 

Điều Sáu cũng không giúp Liên Xô

Cản ngăn “đảng chủ” tới nhà mồ.

Chỉ có con đường đa nguyên hóa,

Cứu độc tài thoát khỏi tội đồ!

 

Đại suy thoái toàn trị cộng sản

Dạy ta bài “Đổi mới Tư duy”!

Chẳng ai đòi đa nguyên, đa đảng,

Đó chính là mệnh lệnh lương tri!

 

(Chế độ đa chính đảng Trung Quốc,

Cộng sản vẫn chèn ép, lấn sân.

Nhưng có thể coi là một bước

Trên con đường đa đảng canh tân!) (10)

 

“Đảng chủ” tự hào đã nghĩ ra

Tam đầu chế “toàn trị cộng hòa”:

“Đảng lãnh đạo, Nhà nước quản lý,

Nhân dân làm chủ” nước non ta.

 

Cái công thức áp đặt vô lối,

Không thấy đâu trên trái đất này.

Đảng lãnh đạo toàn diện, tuyệt đối,

Phạm sai lầm – xin lỗi, phủi tay!

 

Đảng đã vậy, Thủ tướng cũng thế,

Mọi việc “vua tập thể” cầm càng.

Thành công - cùng hoan ca vui vẻ,

Thất bại – cha chung... khóc cả làng!

 

Cài Tam đầu chế vào Điều Bốn

(Vẽ thêm rồng rắn, nối thêm chân),

Nhốt tự do vào nhà tù lớn,

Thành Hiến pháp “dân chủ triệu lần”?!

 

Ba mươi năm Điều Bốn chế ngự,

Hình ảnh Đảng ngày một nhạt nhòa.

Nên kết thúc “vai trò lịch sử”,

Mở đường các chính đảng thăng hoa!

 

Nếu Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng

Hỏi người đồng nhiệm Liên bang Nga,

Sẽ nghe Ziuganov báo động

Về tình trạng độc tài Đảng ta!

 

Ziuganov từng chống Gorbachev,

Đối đầu với Boris Yeltsin.

Nay thành người cộng sản tử tế,

Biết nói câu đạt lý thấu tình:

 

Tài sản, quyền lực và chân lý,

“Đảng chủ” lũng đoạn bảy thập niên

Là nguyên nhân Liên Xô sụp đổ,(11)

Việt Nam mang gien độc di truyền!

 

Không sợ cách mạng Nhung hay Hoa,

Đảng biết điều dân sẽ ngợi ca.

Giữ Điều Bốn dân xa lánh Đảng,

Bỏ nó đi, tình nghĩa đậm đà.

 

Hiến pháp Cụ Hồ không Điều Bốn,

Đảng đi trước làng nước theo sau.

Phải chăng bây giờ Đảng hư đốn,

Cắm cài Điều Bốn hưởng sang giàu?

 

Các anh chị đảng viên tử tế!

Điều Bốn là thiển ý, ngu mưu.

“Tối kiến” và thiểu năng trí tuệ,

Biến dân thành “cháu thỏ con cừu”.

 

Đừng ảo tưởng giữ lại Điều Bốn,

Con cháu anh chị sẽ lên tiên!

Điều Bốn củng cố nhà tù lớn,

Giặc tim đen thẻ đỏ lộng quyền.

 

(Nếu thật lòng học tập Cụ Hồ,

“Tất cả vì độc lâp, tự do”.

Phải bàn xóa bỏ ngay Điều Bốn,

Giải tỏa vòng đảng trị kim cô!)

 

Hiến pháp là đứa con tinh thần,

Kết tinh trí tuệ của nhân dân.

Giao cho giới tinh hoa chấp bút,

Không đảng nào được phép lấn sân!

 

Đảng phải lãnh đạo, chỉ đạo chặt

Quá trình soạn thảo và thông qua.

Lãnh đạo không đồng nghĩa áp đặt

Bản Hiến pháp “đảng trị cộng hòa”!

 

Cần thành lập Ủy ban Lập hiến,(8)

Phân nửa là “Nghị sĩ đương triều”,

Hai lăm phần trăm người ngoài Đảng,

Mười phần trăm trí thức Việt kiều.

 

Quyền lập hiến cao hơn lập pháp,

Phải rạch ròi không thể à uôm.(8)

Giao Quốc hội “tự biên tự diễn”,

Chỉ là trò cơm nguội chấm cơm!

 

Hai phần ba Đại biểu Quốc Hội

Chấp thuận bản dự thảo trình ra,

Trước khi được toàn dân phúc quyết,

Hơn năm mươi phần trăm thông qua.

 

Tu hiến lần này là cuộc chiến

Đòi Đảng trả quyền lực cho dân!

Lãnh đạo né tránh, chưa tự nguyện,

Dù sửa hay viết lại, chẳng cần!

 

Tên “Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa”

Chuyển đổi thành “Dân chủ Cộng hòa”.

Quy Trí Dũng, khoan dung, hòa giải,

Nối vòng tay Quốc cộng, Quốc gia.

 

(Bộ gien độc Xã hội chủ nghĩa,

Bảy thập niên toàn trị Nga Xô.

Dân Chính Đảng hoàn hồn, hú vía,

Hai mốt năm chôn chặt đáy mồ!

 

 “Đảng chủ” diệt các đảng đồng hành,

Tự xưng là “đạo đức, văn minh”.

“Gằn bó với dân như máu thịt”,

“Đảng tiền phong”, dù chỉ một mình!

 

Chẳng cần đua với “trung phong”, “hậu phong”,

Đảng khoan thai đi nước kiệu thong dong.

Một bước tiến, hai bước lùi,... tuột dốc,

Tự khen, tự sướng Đảng anh hùng!

 

Tiền thuế dân Đảng tiêu xả láng,

Nuôi bộ máy “đảng chủ” khổng lồ:

Trung ương, tỉnh, huyện đến chi bộ;

Hệ thống Đoàn, Hội cuội “bưng bô”.

 

Hiến pháp mới giao Đảng “tự túc,

Hội, Đoàn tự cân đối thu chi.(12)

Nhà nước giúp đất đai, bất động sản,

Chọn rượu mời, rượu phạt, rượu quy y?

 

Thế giới có “quân chủ lập hiến”,

“Dân chủ lập hiến” - đều rất hay!

Đại thảm họa “đảng chủ lập hiến”

Lê Mao toàn trị đã phơi bày!

 

(Độc tài nên ngu tối, lỗi lầm,

Hủy hoại nguồn nhân bảo tài tâm;

Đẩy nước nhà xuống hố cả nút,

Sống đời nô lệ điếc mù câm.)

 

Nay sọt rác bảo tàng nhân loại

Đã chôn sâu “đảng chủ Tháng Mười”.

Chín mươi lăm năm khúc quanh lịch sử

Ôm nỗi đau, nỗi nhục loài người!

 

 “Đảng chủ lập hiến” phản phát triển,

Nửa hành tinh máu đổ xương rơi.

Với Việt Nam “dân chủ lập hiến”:

Hợp nhân tâm, địa lợi, thiên thời!

 

Sáu tiểu bang và hai thành phố,

Việt Nam là nhà nước liên bang.

Quản lý trực tiếp tám đầu mối,

Công viêc trung ương rất “nhẹ nhàng”.(13)

 

Không phải bận tâm lo sự vụ,

Tập trung vào kinh tế vĩ mô;

Bàn an ninh, quốc phòng, đối ngoại,

Trừ quan liêu, tham nhũng tội đồ.

 

(“Chăn dắt” sáu mươi ba tỉnh, thành phố,

Theo cơ chế tập trung, tập quyền.

Nạn quan liêu, tham ô, lãng phí

Thành “cao trào” là chuyện đương nhiên!)

 

Tập trung chống tham nhũng? - Lạc hướng!

Dồn sức “đánh” Thủ tướng? - Lạc đề!

Căn nguyên: ý thức hệ tư tưởng,

Phải đâu vì Tư S, Ba D?

 

“Thanh toán” vài cán bộ ăn bẩn,

Đảng sẽ trong sạch và mạnh lên?

Hay mượn cớ tiêu diệt đối thủ,

Tổng Bí thư thâu tóm độc quyền?

 

Đó chính là cách làm thiển cận,

Đã và đang “chuốc oán gây thù”.

Điều ông Trọng hoàn toàn không muốn,

Trót nghe lời “xúi bẩy” tham mưu!

 

Tái lập các Ban phò “đảng chủ”,

Thay Tam quyền phân lập văn minh.

Là bước đi sai lầm “đổi cũ”

Về thời kỳ “Đồ Đảng” Lê nin!

 

Ở các nước văn minh phát triển,

Cựu Chủ tịch Quốc hội như ông,

Làm Tổng Bí thư là xuống chức,

Nhưng nước ta luôn lội ngược dòng!?

 

Ông Trọng cần để lại dấu ấn,

Phế bỏ “đảng chủ” lập quyền dân.

Chưa vượt chính mình – còn lú lẫn,

Lạc vào mê hồn trận “ngu quân”.

 

“Đảng chủ” phải “chăm sóc” tham nhũng,

Bởi nó là nguồn lưc dưỡng nuôi.

Đánh tham nhũng chỉ là làm xiếc

Để loại trừ đối thủ mà thôi!

 

Chọn lũ mèo con ngoài “đường dây”,

Lập phương án đẹp, đánh cho hay.

Các ông ba mươi vồ lợn béo,

Hồ sơ đóng dấu mật chờ ngày!

 

Tranh quyền lực phải đặt ưu tiên

(Tranh ăn”, trước hết phải tranh quyền).

“Đảng chủ” mạt triều là như thế?!

Cháy nhà ra mặt... “đảng thiêng liêng”?!

 

Ngày nay siêu sức mạnh quyền, tiền

Đánh chết nhân nghĩa, diệt hồng, chuyên;

Nuôi dưỡng bầy sứ quân cát cứ

Ngay trong “sào huyệt” đảng cầm quyền!

 

Bệnh tình nguy cấp đến như vậy,

Nắm thuốc lá phê, tự phê bình,

Sao tẩm lại chia nhau cùng uống,

Có thể nào cứu được Đảng mình?

 

Thay đổi thể chế hay là chết,

Ông Trọng dường chưa tỉnh cơn mê.

Tân trang bộ đồ cổ chỉnh Đảng,

Ông Phiêu từng thất bại ê chề!

 

(Ông Phiêu nhượng đất, biển cho Tàu,

Vụ việc này hư thực ra sao?

Trung ương, Quốc hội đừng im lặng,

Công khai với đồng chí, đồng bào!)

 

Tự chỉnh đốn, càng chỉnh càng nát,

Ai một tay túm được tóc mình,

Nhấc người lên, chân không chạm đất?

Chỉ phép mầu phù thủy Lê nin!?

 

Đề nghị Trung ương khóa Mười một

Họp bàn phân tích rõ căn nguyên

Nghị quyết Sáu (lần Hai) chết yểu

Sau vài năm, không trống không kèn!(14)

 

Có phải “tân vương tân chính sách”,

Khả Phiêu đi, chỉnh Đảng cũng “hòa tan”?

Đức Mạnh tới, bày trò “học Bác”,

Đua nhau mang tiền tỉ hóa vàng!

 

Hay Nghị quyết chỉ giải phần ngọn,

“Đảng vì dân” gốc đã lụi tàn.

Đau lòng nhìn Đảng càng hư đốn,

Ăn trên ngồi trốc nhốt dân oan!

 

Ông Trọng tưởng “hiền” và “tốt bụng”,

Đang lừ lừ siết chặt kim cô.

Rao giảng những giáo điều xơ cứng,(15)

Hàng phục Tàu, bức hại Ki tô.(16)

 

Ông bác bỏ yêu sách Nguyễn Ái Quốc,

Thỉnh nguyện thư gửi hội nghị Versailles.(17)

Thiết lập hệ thống vòi bạch tuộc,

“Còn Đảng còn mình” trị thẳng tay!

 

Đừng đổ cho Tòa án, Công an,

Cũng không phải Ba Dũng, Tư Sang!

Việc đàn áp, bỏ tù vi hiến,

Tổng Bí thư chịu trách nhiệm hoàn toàn!

 

Không thể đổ cho Đinh Thế Huynh,

Phùng Quang Thanh hay Phạm bình Minh.

Mọi biểu hiện yếu mềm, khuất phục,

Trách nhiệm ông phải nhận về mình!


Thêm bình luận

Xin mời các bạn thoải mái viết còm. Xin nhớ tôn trọng lẫn nhau, gìn giữ tinh thần bất bạo động.


Mã an ninh
Làm tươi

Tổ Quốc Ăn Năn

Các bạn có thể mở đọc toàn bộ quyển Tổ Quốc Ăn năn dưới dạng PDF ở đây
và tùy ý chuyển tài về máy vi tính của bạn.

Hội Măng Non

Avenir - Măng Non là một hội thiện nguyện. Mời quý bạn ghé vào trang Mang Non (Avenir) để biết thêm chi tiết.

Nghĩa Hội VNTD

Nghĩa Hội Việt Nam Tự Do yểm trợ các anh em dân chủ gặp khó khăn trong nước. Mời quý bạn xem chi tiết nơi đây

Thư khố Thông Luận

Bạn đọc hiện có

Đang có 558 khách và thành viên đang online

Thống kê bạn đọc

Hôm nayHôm nay2582
Hôm quaHôm qua5278
US
UNITED STATES
US

Tìm kiếm

Danh sách phim và video

FacebookMySpaceTwitterDiggDeliciousStumbleuponGoogle BookmarksRedditTechnoratiLinkedinRSS Feed