Nhớ ơn kẻ xâm lược (Phạm Trần)

Chọn cỡ chữ

"…QĐND Việt Nam luôn luôn mong muốn đất nước Trung Quốc anh em phát triển hòa bình, thịnh vượng và có vai trò quan trọng…"

 

 

Không nước nào trên thế giới có chuyện nhân dân một nước bị xâm lăng lại có lãnh đạo kêu gọi nhớ ơn kẻ xâm lược như ở Việt Nam vào thời Trung Cộng sắp dậy cho Việt Nam một bài học nữa.

Chuyện thứ nhất xảy ra vào ngày 10/07/2012 tại  “Đại hội đại biểu toàn quốc Hội hữu nghị Việt Nam - Trung Quốc nhiệm kỳ V (2012-2017)”.

Tại đây, Nguyễn Thiện Nhân, Phó thủ tướng, Chủ tịch Ủy ban chỉ đạo hợp tác song phương Việt-Trung nói rằng:“Tình hữu nghị truyền thống lâu đời giữa nhân dân hai nước Việt Nam và Trung Quốc là tài sản quý báu của nhân dân hai nước”.

Ông Nhân còn khẳng định: “Hai nước đã xây dựng quan hệ hợp tác đối tác chiến lược toàn diện theo phương châm 16 chữ và tinh thần 4 tốt”, và “mong muốn, trong nhiệm kỳ tới, Hội hữu nghị Việt Nam – Trung Quốc sẽ quán triệt phương châm quan trọng này trong các hoạt động cụ thể của mình để góp phần củng cố và thúc đẩy mối quan hệ hữu nghị giữa nhân dân hai nước”.

Cái mà Việt Nam gọi là “16 chữ vàng” là do phía Trung Cộng “tự đặt ra” cho lãnh đạo Việt Nam “phải nói theo” sau khi hai bên nối lại bang giao năm 1990, theo đó thì Việt-Trung lúc nào cũng “láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai”, và  luôn luôn coi nhau là“láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt”.

Nhưng lời nói không mất tiền mua nên Trung Cộng đã không giữ lời như đã nói. Ngược lại, đám đệ tử của Đặng Tiểu Bình, lãnh đạo Trung Hoa đã xua quân đánh 6 tỉnh cực Bắc của Việt Nam ngày 17/02/1979  để gọi là “dạy cho Việt Nam một bài học” rồi rút quân ngày 18/03/1979, đã mau chóng thực hiện chủ trương bá quyền và bành trướng lãnh thổ lấn chiếm Việt Nam trên đất liền và ở Biển Đông.

Hành động nhượng đất ở biên giới cho Tàu của “triều đại” Tổng Bí thư đảng CSVN, Lê Khả Phiêu khóa đảng VIII, dù Việt Nam đã cải chính nhiều lần, bằng “Hiệp ước biên giới trên đất liền”, được hai bên ký ngày 30 tháng 12 năm 1999.

Bằng chứng cụ thể Việt Nam đã mất đất như thế nào thì nên đọc những lởi kể của Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, nguyên Đại sứ của CSVN tại Bắc Kinh từ 1974 đến 1989 như sau:

Đánh ta năm 1979 một mặt gạt bỏ sự hàm ơn của ta đối với những giúp đỡ trước đây của nhân dân Trung Quốc, mặt khác tự phơi bày ý đồ vụ lợi trong sự viện trợ cho ta. Khi không đạt được thì trở mặt… Năm 1984, Trung Quốc huy động một Trung đoàn với hỏa lực mạnh liên tục tấn công bắn giết phân đội quân ta đóng giữ cao điểm 1.502 ở huyện Vị Xuyên, cuối cùng chiếm lấy cao điểm ấy làm điểm quan sát từ xa, nhòm vào nội địa ta. Ở biên giới phiá Bắc nước ta từ trước đến nay, dân hai bên đã có những việc xâm canh, xâm cư, dân ta cũng có một số điểm xâm canh sang đất Trung Quốc, diện tích không đáng kể, dân Trung Quốc xâm canh, xâm cư sang nước ta tại rất nhiều điểm, tổng diện tích khá lớn. Trong đàm phán phân định biên giới, Trung Quốc luôn nêu lên “phân định theo hiện trạng”, tranh luận qua lại, Trung Quốc luôn nêu “nhân nhượng lẫn nhau vì đại cục(?), cuối cùng Trung Quốc vẫn ăn hơn thì mới chịu. Thác Bản Giốc vốn của ta nay họ chiếm đứt được một nửa. Xưa Nguyễn Trãi tiễn cha đến tận ải Nam Quan, trước nay ta vẫn nói đất nước ta từ ải Nam Quan đến mũi Cà Mau, sau đàm phán, biên giới nước ta tụt lùi xuống mãi đến chợ Tân Thanh, đối diện đã là trụ sở hải quan của Trung Quốc….”(17-03-2010, Bauxite Viet Nam)

Một năm sau, ngày 25 tháng 12 năm 2000, cũng vẫn dưới “triều đại Lê Khả Phiêu”, đảng Công sản Việt Nam lại tự quyền ký vớiTrung Cộng“Hiệp định về phân định lãnh hải, vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của hai nước trong vịnh Bắc Bộ” “Hiệp định hợp tác nghề cá ở Vịnh Bắc Bộ” .

Cả 3 văn kiện lịch sử liên quan đến đất liền, lãnh hải và hợp tác nghề cá đều không được thảo luận và điều tra lợi, hại cho dân cho nước bởi các Đại biểu Quốc Hội, nhưng cơ quan này vẫn phải bỏ phiếu chấp thuận vì là công cụ của đảng!

Tướng Vĩnh viết:“Trước đây, đã có hiệp định Pháp – Thanh phân chia vịnh Bắc Bộ. Trung Quốc không chịu chấp nhận việc do lịch sử để lại, đòi phân chia lại, kỳ chiếm cho được phần hẩu về mình.

Về hai quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa, từ xa xưa đã có văn bản lịch sử là do ta quản lý, ngay trong bản đồ do tướng Đặng Chung, Phó Tổng binh trấn thủ đảo Quỳnh Nhai (đảo Hải Nam ngày nay) vẽ cũng ghi các đảo đó thuộc về An Nam (tức Việt Nam); về mặt pháp lý thì cũng nằm trong hải phận và vùng đặc quyền kinh tế của nước ta theo luật biển mà Liên Hợp Quốc ban hành. Thư tịch Trung Quốc không hề có tí gì làm chứng cứ, họ chỉ to mồm nhận xí hai quần đảo là của họ, thậm chí trên bản đồ nước Cộng hòa nhân dân Trung Hoa, họ đơn phương vẽ một “cái lưỡi bò to tướng” bao gồm cả một vùng biển quốc tế và phần lãnh hải, vùng kinh tế đặc quyền của Việt Nam trong đó có Hoàng Sa và Trường Sa.” (17-03-2010 -Bauxite Viet Nam)

Âm mưu của Tàu

Ai cũng biết Tàu đã xua quân đánh chiếm Quần đảo Hòang Sa dưới thời Chính phủ Việt Nam Cộng Hòa ở miền Nam Việt Nam (VNCH) tháng 01 năm 1974.  Có 74 lính hải quân của VNCH hy sinh trong trận này, nhưng số thương vong của Tàu được giữ kín.

Sau đó vào ngày 14 tháng 3 năm 1988, quân Tàu đã tấn công và chiếm 8 đảo đá ngầm trong Quần đảo Trường Sa, quan trọng nhất là các bãi Colin, Len Đao và Gạc Ma, khi ấy trong tay Quân đội CSVN.

Trong trận chiến Trường Sa phía Việt Nam mất 64 binh sỹ và phiá Tàu thiệt mạng 24 người.

Từ sau cuộc chiến Trường Sa, phía quân đội CSVN đã không có bất cứ nỗ lực nào để chiếm lại các đảo bị chiếm. Ngược lại phiá Tàu đã củng cố phòng thủ xây dựng vững chắc khu vực chiếm đóng và thường xuyên đe dọa an ninh của các binh lính Việt Nam đóng ở các đảo khác của Trường Sa.

Cho đến tháng 08/2012, Bắc Kinh không ngừng gia tăng áp lực quân sự từ Hòang Sa xuống Trường Sa trong kế họach chiếm đóng toàn vùng Biển Đông, bất chấp  chống đối của các nước có tranh chấp chủ quyền trong khu vực gồm có Việt Nam, Phi Luật Tân, Mã Lai Á, Brunei và Đài Loan.

Trong khi chuẩn bị các hành động quân sự thì Tàu đã công khai gọi đấu thầu 9 lô dầu khí trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam nằm giữa Trường Sa và đất liền của Việt Nam; thành lập Thành phố Tam Sa, lấy đảo Phú Lâm ở Hòang Sa làm Tòa Thị chính. Tam Sa, theo lối tự nhận của Bắc Kinh gồm có Trung Sa (hay bãi đá ngầm Macclesfield—khu vực tranh chấp với Phi Luật Tân và Đài Loan), Hòang Sa và Trường Sa.

Về họat động ngư nghiệp, Bắc Kinh đã ngang nhiên đưa 30 thuyền đánh cá xuống đánh bắt ở vùng biển Việt Nam ở Trường Sa trong 3 tuần từ ngày 12/07/2012, sau khi Việt Nam thông qua Luật biển ngày 21/06/2012 xác nhận Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam.

Sau đó, Bắc Kinh lại ra lệnh cho 8.994 tàu cá họat động ở tỉnh Hải Nam trở lại đánh bắt ở Biển Đông sau hơn hai tháng tạm dừng vì lệnh cấm đánh bắt cá của Trung Cộng đưa ra hàng năm từ ngày 16/5 đến 01/08/2012.

Trong thời gian có lệnh cấm của Trung Cộng, nhiều ngư dân Việt Nam đã bất chấp nguy hiểm tiếp tục ra khơi đánh bắt, nhưng  trong một số trường hợp đã bị xua đuổi hoặc bị tấn công.

Thái độ của Việt Nam

Trước các hoạt động phi pháp này của Trung Cộng, phiá Việt Nam chỉ biết phản đối suông bằng miệng hay bằng giấy mà không có bất cứ biện pháp quân sự nào để bảo vệ lãnh thổ và ngư trường cho  dân.

Ngay cả khi người dân tự nguyện tổ chức biểu tình chống Tàu xâm lược thì nhà nước lại cho Công An đến tận nhà ngăn cản, khủng bố và đàn áp trên đường phố.

Luận cứ khiếp nhược của đảng đã đầu độc nhân dân để biến họ thành “liệt não” vô cảm vì tin vào lời tuyên truyền “đã có Đảng, Nhà nước lo” để tránh bị các “thế lực thù địch” lợi dụng biểu tình chống đảng, phá họai đoàn kết và làm phương hại đến mối giao hảo nhậy cảm với nước láng giềng Trung Quốc !

Trong khi thực tế thì đảng đã bảo nhau tiếp tục ngủ vùi trong tấm chăn “16 chữ vàng” và “tinh thần 4 tốt” để mặc cho Tàu hung hãn xâm lăng từ kinh tế sang chính trị và quân sự.  Thái độ bất động đáng khinh này còn bao phủ cả Quốc hội, nơi có 500 con ngưởi chỉ biết tháng tháng ngửa tay nhận tiền của dân tuy có đầu nhưng óc đã chết không dám phát lên một báo động “sơn hà nguy biến” cho mát lòng Tổ tiên!

Vậy tướng Nguyễn Trọng Vĩnh nay đã ở tuổi 96 (năm 2012) và là người nhiều năm “đi guốc trong bụng lãnh đạo Tàu” đã nói gì về anh hàng xóm phương Bắc có mồm  nói “4 tốt” mà bụng lại chứa đầy dao găm?

Ông bảo: “Làm Đại sứ nước ta tại Cộng hòa nhân dân Trung Hoa 13 năm, tôi thể hội được mấy điều sau đây:

- Tư tưởng bành trướng, bá quyền, ích kỷ nước lớn của những người cầm quyền ở Trung Quốc 1.000 năm nữa vẫn không hề thay đổi.

- Chớ vội tin lời của những người nắm quyền ở Trung Quốc nói, hãy xem những việc họ làm.

- Nhiều khi ở cấp cao của họ nói với cấp cao của ta lời lẽ rất ôn hòa có vẻ vô tư, biết điều, nhưng lại ngầm chỉ đạo cho cấp dưới cứ lấn tới, giọng lưỡi bề trên, đe dọa, để đạt yêu cầu của họ, thiệt hại cho ta.”

Nhớ ơn kẻ thù

Ấy thế mà Ban Lãnh đạoHội hữu nghị Việt Nam - Trung Quốc đã công khai loan báo quyết định phản nghịch là phải “nhớ ơn Trung Quốc” trước con mắt và lỗ tai của Nguyễn Thiện Nhân, Phó thủ tướng, Chủ tịch Ủy ban chỉ đạo hợp tác song phương Việt-Trung.

Một đọan trong bài tường thuật buổi lễ ngày 10/07/2012 trên báo Quân đội Nhân dân đã viết: “Trong thời gian tới, Hội sẽ tập trung vào việc tăng cường công tác tuyên truyền về tình hữu nghị truyền thống Việt-Trung bằng các hình thức đa dạng, phong phú, tổ chức các hoạt động tri ân các cá nhân, tổ chức, địa phương Trung Quốc từng giúp đỡ Việt Nam.”

Nguy hiểm chưa?

Các âm mưu xâm lược Việt Nam hiện nay trên Biển Đông của Trung Cộng đã rành rành ra đấy mà Nguyễn Thiện Nhân không biết hay sao mà còn mê muội đến vậy?

Nhưng chưa hết. Trong đảng còn có những “lãnh đạo” đã ăn phải bùa “vịt quay Bắc Kinh” cực kỳ nguy hiểm hơn ông Nhân đang mai phục trong hàng ngũ Quân đội Nhân dân (QĐND) đã tự lộ ra như trường hợp của Trung tướng Mai Quang Phấn, Ủy viên Trung ương Đảng, Phó Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị QĐND và Phùng Quang Thanh, Đại tướng, Bộ trưởng Quốc phòng.

Theo báo QĐND, tướng Phấn nói tại buổi lễ  “kỷ niệm 85 năm ngày thành lập Quân Giải phóng nhân dân Trung Quốc (1-8-1927/1-8-2012)” tại Hà Nội hôm 28/07/2012 : “Đây là dịp để chúng ta ôn lại những kỷ niệm sâu sắc, ghi nhớ những tình cảm quý báu, cao đẹp, sự giúp đỡ to lớn, chí nghĩa, chí tình có hiệu quả, mà Đảng, Nhà nước, nhân dân và Quân Giải phóng nhân dân Trung Quốc đã dành cho Đảng, Nhà nước, nhân dân và QĐND Việt Nam trong sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc trước đây cũng như trong sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc Việt Nam XHCN ngày nay. Trong đó có sự giúp đỡ to lớn, hiệu quả trong việc đào tạo cán bộ cho QĐND Việt Nam”.

Ô hay, ngày “thành lập Quân Giải phóng nhân dân Trung Quốc” thì co ăn nhằm gì với Quân đội Nhân dân của Việt Nam mà phải họp mặt để ca tụng nhớ ơn ?

Có phải chính “Quân Giải phóng nhân dân Trung Quốc” là lực lượng đã tàn sát trên 40 ngàn quân-dân của 6 tỉnh cực Bắc dọc biên giới Việt-Tàu trong chiến dịch “dạy cho Việt Nam một bài học” của Đặng Tiểu Bình năm 1979 ?

Cũng quân đội này còn đang chiếm đóng điểm cao 1.502 (Tàu gọi là núi Lão Sơn) ở xã Thanh Thủy, huyện Vị Xuyên, tỉnh Hà Giang (tên cũ là Hà Tuyên), sau cuộc chiến biên giới lần 2 giữa hai nước năm 1984. Tại vị trí chiến lược quan trọng này quân Tàu có thể quan sát thấy mọi động tĩnh của toàn vùng lãnh thổ của Việt Nam ở biên giới. Và nếu chiến tranh xảy ra thì những họng súng đại bác và hỏa tiễn của Tàu có thể tiêu diệt dễ dàng các mục tiêu Việt Nam dưới chân núi.

Và cũng chính quân đội Trung Cộng này đang chuẩn bị tiến chiếm hết vùng biển và các hòn đảo ở Biển Đông của Việt Nam, sau khi đã chiếm quần đảo Hòang Sa năm 1974 và 8 đảo đá ngầm ở Trường Sa năm 1988?

Như thế thì hà cớ gì mà Mai Quang Phấn lại không biết mà còn ăn nói nhố nhăng rằng: “Cuộc gặp mặt không chỉ là dịp để bày tỏ lòng biết ơn sự giúp đỡ quý báu của Đảng, Nhà nước, nhân dân và Quân Giải phóng nhân dân Trung Quốc trong việc đào tại cán bộ cho Quân đội nhân dân Việt Nam, đây còn là hoạt động thiết thực góp phần tăng cường hơn nữa mối quan hệ hữu nghị hợp tác, đối tác chiến lược toàn diện giữa hai Đảng, Nhà nước, Quân đội và nhân dân hai nước ngày càng bền chặt”.

Tại sao lại “hữu nghị hợp tác” với giặc ? Hay là “giặc” đã mai phục sẵn, hoặc đã “cấy được tay trong” trên đất nước Việt Nam để sẵn sàng trở cờ phản phé ?

Ai gây chia rẽ Việt Trung

Năng nổ không kém ông Phấn, Bộ trưởng Quốc phòng Việt Nam, Phùng Quang Thanh, Đại tướng cũng hân hoan nói: “QĐND Việt Nam luôn luôn mong muốn đất nước Trung Quốc anh em phát triển hòa bình, thịnh vượng và có vai trò quan trọng trong việc giữ gìn hòa bình, ổn định ở khu vực và trên thế giới”.

Liệu lời nịnh hót này của tướng Thanh có làm cho các tướng lãnh Tàu mát lòng mát dạ xoa đầu cho ăn kẹo không?  Và với câu nói khúm núm: “Chúng tôi luôn trân trọng, ghi nhớ và mãi biết ơn sự giúp đỡ chí tình, chí nghĩa, to lớn có hiệu quả mà Đảng, Chính phủ, nhân dân và Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc đã dành cho Việt Nam” có làm cho Trung Cộng tha dạy cho Việt Nam một bài học nữa chăng ?

Những người như các tướng Võ Nguyên Giáp và Nguyễn Trọng Vĩnh hẳn sẽ có câu trả lời cho tướng Thanh, nhưng liệu cách ăn nói hồ đồ tự vuốt đuôi cọp của tướng Thanh khi cố tình đánh lạc hướng có lợi cho địch đã lộ ra mặt trái chiến lược khi tướng Thanh bảo: “Trong những năm tới, hòa bình, hữu nghị hợp tác trong khu vực và trên thế giới vẫn là xu thế lớn. Nhưng, các thế lực thù địch vẫn tiếp tục đẩy mạnh các hoạt động diễn biến hòa bình; lợi dụng các hoạt động dân chủ, nhân quyền, tôn giáo nhằm xóa bỏ chế độ XHCN, chia rẽ quan hệ hữu nghị Việt – Trung, đang đặt ra những khó khăn, phức tạp mới cho Đảng, Chính phủ, nhân dân và quân đội hai nước”.

Đây không phải là lần đầu mà tướng Thanh đã nói đến âm mưu gây chia rẽ Việt-Trung của các “thế lực thù địch” mà từ tháng 06 năm 2010, tướng Thanh đã tuyên bố với Báo chí tại Hà Nội rằng:" Tranh chấp trên Biển Đông (giữa Tàu với Việt Nam và một số nước trong khu vực) có thể coi là tranh chấp giữa 5 nước, 6 bên. Nhưng nếu để xảy ra xung đột quân sự thì nó ảnh hưởng đến các quốc gia, không chỉ khu vực Đông Nam Á mà cả khu vực châu Á - Thái Bình Dương và thậm chí là cả thế giới. Nếu xảy ra, nó còn là thảm họa đối với các nước ở khu vực này, do đó, đảm bảo môi trường hòa bình, ổn định, hợp tác và cùng nhau phát triển là lợi ích quốc gia của các nước. Cho nên, các nước phải hết sức bình tĩnh, hết sức kiềm chế, phải xử lý nó ở tầm cao chiến lược vì lợi ích không phải chỉ của quốc gia, của khu vực mà còn của thế giới."

Và theo tướng Thanh thì: "Để giải quyết vấn đề này thì phải bằng đàm phán hòa bình, phải bằng Tuyên bố về cách ứng xử của các bên ở Biển Đông (DOC, Declaration of Conduct),bằng luật pháp quốc tế, bằng Công ước luật biển năm 1982 của Liên Hợp quốc. Chúng ta phải hết sức sáng suốt, tỉnh táo để không bị các lực lượng chia rẽ quan hệ Việt Nam - Trung Quốc, chia rẽ giữa Đảng, Nhà nước với nhân dân về vấn đề Biển Đông."

Kẻ thù địch nào đang muốn “chia rẽ quan hệ hữu nghị Việt-Trung” hay chính những cấp sĩ quan của Tổng Cục Chính trị QĐND và tầng lớp cán bộ, đảng viên trong Ban Tuyên giáo của đảng là những người có trách nhiệm nắm bắt và giữ vững tư tưởng cho cán bộ, đảng viên và quân đội, lại là những người đã chán đảng đến tận cổ, nay muốn xoay chiều đổi gió để “tự diễn biến” và “tự chuyển hoá” vì họ đã hết chịu đựng nổi thái độ yếu kém của lãnh đạo trước các hành động lấn chiếm biển đảo Việt Nam  của Trung Cộng?

Hay là tướng Thanh, một lần nữa muốn nói với người Tàu rằng “chúng tôi không bao giờ dám chống các đồng chí mà chỉ có những kẻ chống chúng tôi và chống Chủ nghĩa Mác-Lê-nin của chúng ta có ý đồ chống các đồng chí mà thôi” ?

Chuyện “thù địch” và “gây chia rẽ Việt-Trung”  mơ hồ do tướng Thanh đưa ra trùng hợp với sự xuất hiện của bài viết “Ngăn chặn, đẩy lùi suy thoái về tư tưởng chính trị” của Thiếu tướngPhó Giáo sư, Tiến sĩ Trần Minh Thư trên báo Quân đội Nhân dân ngày 29/07/2012.

Ông Thư viết: “Hiện tượng “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” đang diễn ra trong nội bộ một số cơ quan Đảng, Nhà nước hiện nay do nhiều nguyên nhân, trong đó có nguyên nhân quan trọng là do sự suy thoái về tư tưởng chính trị của một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên. Vì vậy, muốn phòng, chống “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” có hiệu quả chúng ta phải tập trung ngăn chặn đẩy lùi suy thoái về tư tưởng chính trị (TTCT).”

Nhưng những phần tử này là ai và ở đâu ra ?

Trần Minh Thư cho biết họ là: “Một số cán bộ, đảng viên biến chất về chính trị, công khai phê phán bác bỏ chủ nghĩa Mác - Lê-nin, tư tưởng Hồ Chí Minh, đường lối, chủ trương của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước; đòi đa nguyên chính trị, đa đảng đối lập, ca ngợi CNTB. Số cán bộ, đảng viên này thường lợi dụng các diễn đàn, các cuộc tọa đàm, hội thảo khoa học, các phương tiện truyền thông, internet, lợi dụng việc góp ý với Đảng, phản biện xã hội để bày tỏ quan điểm sai trái của mình. Đáng chú ý, những biểu hiện suy thoái này không chỉ ở một bộ phận cán bộ, đảng viên đương chức mà còn diễn ra ở những cán bộ, đảng viên trước đây đã có quá trình đi theo Đảng, có cống hiến cho cách mạng nay đã nghỉ hưu nhưng do bất mãn cá nhân, thiếu bản lĩnh chính trị, thiếu thông tin nên ngộ nhận, phụ họa theo các quan điểm sai trái; có người viết hồi ký cho rằng trước đây bản thân mắc sai lầm trong thực hiện nhiệm vụ nay “sám hối”, “phản tỉnh”. Đây là loại rất nguy hiểm, vì họ là người có trình độ, có vị thế xã hội và quá trình cống hiến cho cách mạng nên tư tưởng, hành động của họ tác động rất lớn đối với cán bộ, đảng viên và các tầng lớp nhân dân”.


Thậm chí những người bị ông Thư chỉ trích, vạch mặt còn là: “Những cán bộ đảng viên biến chất về chính trị có các hoạt động móc nối với các thế lực thù địch, bọn phản động người Việt lưu vong để chống lại Đảng, dân tộc và chế độ XHCN ở nước ta. Số này ngoài việc công khai biểu hiện quan điểm chống lại Đảng, Nhà nước, còn viết bài, cung cấp tài liệu về tình hình trong nước để các thế lực thù địch chống Việt Nam. Một số đối tượng đã móc nối hoặc tham gia các tổ chức phản động người Việt ở nước ngoài”.

Nếu số người “biến chất” mà đã không chỉ dám công khai “biểu hiện quan điểm chống lại Đảng, Nhà nước”  mà “còn viết bài, cung cấp tài liệu về tình hình trong nước để các thế lực thù địch chống Việt Nam”  thì không phải là chuyện nhỏ.

Bởi vì khi đã “công khai” là không còn sợ đảng nữa, hoặc còn dám “móc nối” và “tham gia các tổ chức phản động người Việt ở nước ngoài”  thì đúng là tình trạng “tự diễn biến” và “tự chuyển hóa”, muốn xa đảng để đi đường khác đang là một nguy cơ cho chế độ.

Vì vậy, tướng Trần Minh Thư đã yêu cầu: “Các cấp ủy cần tập trung làm tốt công tác giáo dục nâng cao nhận thức về chủ nghĩa Mác - Lê-nin, tư tưởng Hồ Chí Minh, kết hợp với giáo dục tinh thần yêu nước, lòng tự tôn dân tộc, góp phần tích cực vào việc bồi dưỡng thế giới quan khoa học và nhân sinh quan cách mạng cho cán bộ, đảng viên và nhân dân, đặc biệt là lớp trẻ, củng cố niềm tin của cán bộ, đảng viên và nhân dân đối với Đảng, Nhà nước và chế độ XHCN ở nước ta” và phải “làm tốt công tác xây dựng, chỉnh đốn Đảng, công tác bảo vệ chính trị nội bộ, bảo vệ chế độ XHCN”.

Nhưng đảng đã cố gắng “làm tốt” từ Nghị quyết 6 (lần 2) của Trung ương đảng VIII tháng 02/1999dưới thời Lê Khả Phiêu giữ chức Tổng Bí thư,  nói về“một số vấn đề cơ bản và cấp bách trong công tác xây dựng Đảng hiện nay”. 

Sau 13 năm, đảng chỉ “chỉnh” và “xây” được một ít khiến cho Ban Chấp hành Trung ương Đảng (khóa XI) phải đưa ra Nghị quyết Hội nghị lần thứ 4 của ngày 31/12/2011, lập lại những việc phải làm của “Một số vấn đề cấp bách về xây dựng Đảng hiện nay”.

Tại sao lại thoái trào như thế ? Bởi vì, theo lời Nguyễn Phú Trọng, Tông Bí thư khoá đảng XI vì: “Thực tế đã có bộ phận suy thoái nghiêm trọng về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống. Có người công khai bày tỏ ý kiến trái với Cương lĩnh, Điều lệ Đảng, làm trái nguyên tắc tổ chức, sinh hoạt đảng, thậm chí có người "sám hối", "trở cờ"; tình trạng tham nhũng, quan liêu, xa dân, tổ chức không chặt chẽ, nhiều nguyên tắc của Đảng bị vi phạm. Đây là điều đáng lo ngại nhất và cũng là nguy cơ lớn nhất đối với một đảng cầm quyền, như Lê-nin và Bác Hồ đã từng cảnh báo”.

Vì vậy, theo lời Nghị quyết: “Nếu không được sửa chữa sẽ là thách thức đối với vai trò lãnh đạo của Đảng và sự tồn vong của chế độ”.

Từ khi có Nghị quyết 4 đến khi có bài viết của tướng Trần Minh Thư trên báo Quân đội Nhân dân đã là 7 tháng mà Thư vẫn phải khẩn trương kêu gọi: “Công tác kiểm tra, giám sát, kỷ luật Đảng phải được tăng cường, kịp thời phát hiện, xử lý nghiêm những cán bộ, đảng viên thoái hóa, biến chất, vi phạm nguyên tắc, kỷ luật Đảng. Đồng thời, kiên quyết đấu tranh làm thất bại chiến lược DBHB (diễn biến hòa bình) của các thế lực thù địch trên lĩnh vực Tư tưởng-Văn hoá”  thì phải hiểu vần đề “tự diễn biến” và “tự chuyển hoá” trong đảng khó mà chận đứng mau được.

Như vậy thì nếu trong đảng và quân đội đã có những mầm mống phân hoá thì liệu vấn đề “các thế lực thù địch” đang gây chia rẽ Việt-Trung là do từ ngoài đưa vào Việt Nam hay chính những kẻ nội gían trong  đảng đã biết lợi dụng thời cơ lấy “gậy ông đập lưng ông” để đền ơn, đáp nghĩa kẻ xâm lược?

Phạm Trần
(08/012)

Bình luận đã chấm dứt với tiết mục này

Tổ Quốc Ăn Năn

Các bạn có thể mở đọc toàn bộ quyển Tổ Quốc Ăn năn dưới dạng PDF ở đây
và tùy ý chuyển tài về máy vi tính của bạn.

Hội Măng Non

Avenir - Măng Non là một hội thiện nguyện. Mời quý bạn ghé vào trang Mang Non (Avenir) để biết thêm chi tiết.

Nghĩa Hội VNTD

Nghĩa Hội Việt Nam Tự Do yểm trợ các anh em dân chủ gặp khó khăn trong nước. Mời quý bạn xem chi tiết nơi đây

Tìm kiếm

Danh sách phim và video

FacebookMySpaceTwitterDiggDeliciousStumbleuponGoogle BookmarksRedditTechnoratiLinkedinRSS Feed