Hết U23 rồi, giờ U14 nhé (Mai Sơn)

Lượt xem: 571

“…các tác giả cũng cảnh báo các vị ấy rằng chỉ nên “chạm nhẹ vào trí tò mò tự nhiên của các em nhỏ và để chúng nghĩ ngợi sâu xa hơn”. Toát lên qua cuốn sách là sự khơi dậy và khuyến khích đứa trẻ không ngừng thắc mắc…”

coingua_tren_baibien

Số là tôi vừa dịch xong một cuốn sách triết học của mấy chục tác giả viết cho các em học sinh từ 7 đến 14 tuổi. Tất cả những vấn đề cơ bản của trí khôn và tư tưởng con người (tri thức luận, siêu hình học, bản thể học, ngôn ngữ, mỹ học, chính trị…) đều được đề cập dưới dạng sơ khai nhất. (Có cả bài “Giấc mơ hóa bướm của Trang Tử”, hic!).


Sách gồm trên một trăm bài viết, khi là một truyện ngắn, một thể nghiệm hay kịch bản ý tưởng, khi là một bài thơ, một hình ảnh hay thậm chí một hoạt động, và đương nhiên kèm theo là những câu hỏi khởi động và những câu hỏi đi xa hơn. Mỗi bài học/bài đọc đều có sự hướng dẫn của thầy giáo hay những người đọc kinh nghiệm – nhưng các tác giả cũng cảnh báo các vị ấy rằng chỉ nên “chạm nhẹ vào trí tò mò tự nhiên của các em nhỏ và để chúng nghĩ ngợi sâu xa hơn”. Toát lên qua cuốn sách là sự khơi dậy và khuyến khích đứa trẻ không ngừng thắc mắc.

Sách có thể ra sau tết âm lịch. Lúc đó sẽ viết kỹ hơn.
Mời đọc một truyện ngắn trong sách.

*****

Ngày hôm qua đâu rồi?(David Birch)
Tuổi bắt đầu học: 7 tuổi


Đó là một ngày đẹp nhất trong đời cô bé. Để đón chào sinh nhật của mình Jessica và bạn bè tổ chức một chuyến đi đến một ngôi làng ven biển. Mặt trời tỏa nắng và thế giới ở mọi nơi ngập trong sắc màu.

Cả nhóm đi thăm một chuồng ngựa và thuê mấy con ngựa. Trong nhiều giờ chúng cùng nhau cưỡi ngựa dọc theo bờ biển, phi nước đại qua những đụn cát, rồi cười vang thích thú. Chúng cưỡi ngựa băng qua những chỗ nước cạn và người ướt sũng khi nước biển bắn tung tóe lên chúng. Chúng cưỡi ngựa đùa chơi cho đến lúc mệt nhoài.

Sau đó, Jessica và các bạn đi bộ vào làng. Chúng phát hiện thấy một cửa hiệu bánh kẹo với mùi thơm ngọt ngào tỏa khắp con đường làm chúng phát điên và tim đập rộn ràng. Chúng vội ùa vào. Phía sau quầy một ông lão đang chọn lựa những túi kẹo chanh.

“Ông biết gì chưa?” Jessica nói to, đầy tự hào.”Hôm nay là sinh nhật cháu đó.”

“Ồ vậy à?”

Jessica và đám bạn gật đầu xác nhận.

“Ồ, nếu vậy thì,” ông lão nói, “các cháu muốn lấy bao nhiêu kẹo tùy thích.”

“Ông cho không hả ông?” cả bọn cùng lúc há hốc mồm.

“Phải, ông không lấy tiền,” ông lão thốt lên giản dị, giọng trầm sâu.

Đó là một ngày tuyệt nhất trong đời mình và Jessica không muốn nó chấm dứt. Trên chuyến tàu lửa về nhà cô bé gắng hết sức để không ngủ, mong sao cho ngày hôm ấy kéo dài thêm chút nữa. Nhưng cơn gà gật ập đến và chẳng bao lâu cô bé chìm vào giấc ngủ.

Cô bé tỉnh dậy vì tiếng mưa rơi và mẹ gọi cô dậy, thay quần áo đi học. “Ngày hôm qua đi đâu rồi?” cô bé tự hỏi trong sững sờ. Cô không thể nào nhớ lại được. Mới phút trước cô còn ở trên chuyến tàu lửa chan hòa ánh nắng, mà phút sau, lúc này đây – là mưa và trường lớp.

“Con muốn có ngày hôm qua,” Jessica thổn thức với mẹ.

“Con đừng lo nghĩ về ngày hôm qua,” mẹ cô bé nói. “Hôm nay mới là thứ mà con phải lo nghĩ đến.”

“Nhưng ngày hôm qua biến đi đâu rồi? Con nhớ nó,” Jessica khóc.

“Ngày hôm qua kia kìa,” mẹ cô bé vừa nói vừa đưa tay chỉ vào tấm ảnh chụp các bạn của Jessica.

“Đó không phải là ngày hôm qua. Nó chỉ là tấm ảnh. Nó không có thực.”

Câu hỏi khởi động: Ngày hôm qua đi đâu rồi?

Các câu hỏi đưa bạn đi xa hơn:

- Ngày hôm qua đi đâu?

- Quá khứ ở đâu?

- Quá khứ có biến mất không?

_________________________________________________

Tâm hồn Jessica khao khát ngày hôm qua nên cô bé tìm đường quay lại nhà ga và lên một chuyến tàu. Cô bé sẽ đi tìm ngày hôm qua.

Cô bé trở lại bãi biển nơi cô và bạn bè phi ngựa như điên cuồng. Nhưng ngày hôm qua không có đó. Những dấu vết của móng ngựa vẫn còn nhìn thấy được, nhưng đã nhạt mờ. Và trong khi đó biển hôm qua xanh thẫm, hôm nay xám bạc.

Cô bé đi bộ vào làng và tìm cửa hiệu bánh kẹo.

“Cháu là cô bé đến từ hôm qua!” ông lão vui vẻ kêu lên khi cô bé bước vào.

“Không phải,” Jessica buồn rầu đáp, “cháu là cô gái của hôm nay.”

“Sao cháu rầu rĩ thế kia?” ông lão hỏi. “Hôm nay là khởi đầu một năm mới trọn vẹn của cháu mà.”

“Mẹ cháu cũng nói vậy. Mẹ nói cháu nên thôi nghĩ về ngày hôm qua.”

“Mẹ cháu nói đúng đó. Cháu có biết bao nhiêu thứ để mong chờ phía trước.”

“Nhưng cháu không muốn chỉ có đi tới. Cháu thích đôi lúc đi ngược thời gian nữa.” Một tiếng thở dài kín đáo. “Ngày hôm qua đâu rồi?” Jessica hỏi khấp khởi, thực lòng tin rằng ông lão có thể biết câu trả lời.

Một thoáng im lặng. “Bản thân ta cũng tự hỏi thế,” ông lão trả lời, giọng ông chùng xuống.

“Ông có biết không?”

“Có những ngày ta nghĩ nó đã đi qua mãi mãi. Lại có những ngày ta không biết chắc.”

Đi qua mãi mãi. Jessica nhói đau vì những lời này.

Cô bé rời ông lão để đón chuyến tàu về nhà, nhưng cô tự nhủ rằng cô sẽ không ngừng tìm kiếm ngày hôm qua.

Khi con tàu rầm rập lao đi trên đường sắt, Jesssica cảm thấy cả người mình nặng nề. Cô cảm thấy giấc ngủ đang ập tới. Cô bé nhắm mắt và nằm mơ. Cô nằm mơ nghe thấy những âm thanh của biển và mơ thấy những bãi biển dài vô tận, mặt trời chiếu lung linh trên tóc óng vàng; cô bé mơ thấy những móng ngựa đang giẫm đạp và trăng đang lên, và tất cả những thứ đó đều không còn nữa.

Mai Sơn

Nguồn : facebook.com/mai.son.315/posts/1751407828242976