Trương Tấn Sang bất tài thất đức (Đặng Cứu Quốc)

Lượt xem: 808

Tôi chẳng cần biết ông ta là Trương Tấn Sang hay Trương Tấn Hèn gì cả! Tôi chỉ biết là hôm nay ông ta vi phạm nội qui phòng thi nên tôi bắt!...”

truongtansang09

LTS: Bài này đã được đăng trên Thông Luận cách đây 5 năm. Vào ngày 1/10/2012, tác giả Đặng Cứu Quốc ghi lại rõ câu chuyện thi cử của Trương Tấn Sang, bị cô giáo Ấn bắt quả tang gian lận. Không biết hiện nay cô giáo Ấn số phận ra sao. Mời bạn đọc theo dõi trở lại câu chuyện bất nhân nhưng cứ vẫn tiến thân của TTS.

(Cô giáo Ấn đã trả lời bằng một câu nói nổi tiếng, trước hội đồng thi, trước mặt bao Luật sư tương lai rằng: “Tôi chẳng cần biết ông ta là Trương Tấn Sang hay Trương Tấn Hèn gì cả! Tôi chỉ biết là hôm nay ông ta vi phạm nội qui phòng thi nên tôi bắt! Đây là chỗ thi cử thì phải công bằng, nghiêm minh, hơn nữa vì đây là môn Luật, nếu muốn trở thành 01 Luật sư nhằm bảo vệ cho mọi người và khuyên bảo mọi người biết tôn trọng kỷ cương phép nước, thì trước hết, những người này hôm nay phải biết làm gương, phải biết tôn trọng pháp luật, phải biết tôn trọng qui chế thi cử trước đã!...”…sau đó ông Sang vẫn ngang nhiên nhận bằng Cử nhân Luật. Một chuyện bất công tày trời không ai có thể ngờ nổi, nó chỉ xảy ra trong nền giáo dục CSVN, trong chế độ cộng sản độc tài VN và chỉ có thể tồn tại được trong chế độ “dân chủ” theo kiểu cộng sản mà thôi!)

Người dân Việt Nam có bao giờ được trực tiếp bầu tổng thống hoặc bầu chủ tịch nước theo ý của dân không? Hay chỉ do đảng chỉ định? Nếu có được quyền tự do, dân chủ bầu chủ tịch nước thì ai dám bầu cái ông Trương Tấn Sang bất tài, thất đức kia lên làm chủ tịch nước? Chỉ có đảng cộng sản Việt Nam (CSVN) độc tài, độc đảng, kém tài, thất đức mới dám chỉ định một tên phản động, vô đạo đức như Trương Tấn Sang lên làm chủ tịch nước mà thôi, chứ nhân dân đã quá biết rõ ông này, quá sợ ông Sang này rồi, không người dân nào dám bầu ông ta đâu!

Ông Trương Tấn Sang, năm 2010 là thường trực Ban Bí thư trung ương đảng CSVN, hiện nay (năm 2012) là chủ tịch nước là một trong 04 người đã ra lệnh, hô hào học tập đạo đức và tư tưởng Hồ Chí Minh. Câu chuyện về trường hợp của ông Sang sẽ giúp mọi người hiểu được rõ hơn về đạo đức cộng sản và nó cũng là 01 minh chứng điển hình cho đạo đức CSVN cùng bản chất của chế độ.

Vào những năm cuối của thập niên 80 và những năm đầu thập niên90 thế kỷ 20, kể từ khi Khoa Luật của Trường Đại học Tổng hợp thành phố Hồ Chí Minh (TPHCM) chưa tách ra thành Trường Đại học Luật TPHCM như hiện nay (2012), ông Trương Tấn Sang, bấy giờ, với chức vụ là phó Bí thư Thành Ủy TP Hồ Chí Minh ghi danh học lớp Luật tại chức tại Khoa Luật trường này, với đặc điểm là ông rất thường xuyên bỏ học. Vào ngày thi tốt nghiệp, ông Sang đã lật tài liệu, vi phạm qui chế thi cử và Cô giáo Ẩn là giảng viên của Trường Đại Học Tổng Hợp TPHCM và cũng là giám thị phòng thi hôm đó đã lập biên bản, xử lý.

Khi còn đi học tại chức, chưa đến ngày thi, thì hôm nào có đi học, ông Sang cũng đem theo 01 ông đệ tử để sai việc, người đệ tử này cũng đóng vai là học viên theo học luật cùng lớp luật với ông Sang. Vào ngày thi, chẳng biết ông Sang đã chuẩn bị từ trước như thế nào mà cái anh đệ tử đó cũng cùng đi thi chung phòng và ngồi phía sau lưng ông Sang, và rồi chính cái anh chàng đệ tử này là người chuẩn bị tài liệu và trình tài liệu ra cho ông Sang copy, “quai cop” ngay trong buổi thi. Sau khi bị cô giáo Ẩn bắt quả tang và lập biên bản, bắt ông Sang ký tên vào biên bản vi phạm qui chế thi, ông đệ tử đó liền khều khều vào lưng cô giáo Ẩn mà nói nhỏ rằng: “Cô giáo Ẩn à, cô tha cho ông ấy đi. Cô làm ngơ cho ông ấy việc này, cứ để cho ổng tiếp tục “thi” đi? Ông ta là ông Trương Tấn Sang – Phó bí thư thành ủy thành phố Hồ Chí Minh đó, cô không biết sao?!”

Cô giáo Ấn đã trả lời bằng một câu nói nổi tiếng, trước hội đồng thi, trước mặt bao Luật sư tương lai rằng: “Tôi chẳng cần biết ông ta là Trương Tấn Sang hay Trương Tấn Hèn gì cả! Tôi chỉ biết là hôm nay ông ta vi phạm nội qui phòng thi nên tôi bắt! Đây là chỗ thi cử thì phải công bằng, nghiêm minh, hơn nữa vì đây là môn Luật, nếu muốn trở thành 01 Luật sư nhằm bảo vệ cho mọi người và khuyên bảo mọi người biết tôn trọng kỷ cương phép nước, thì trước hết, những người này hôm nay phải biết làm gương, phải biết tôn trọng pháp luật, phải biết tôn trọng qui chế thi cử trước đã!...”.

Trước những chứng cứ rành rành, trước mặt bao thí sinh dự thi và trước những lời lẽ đanh thép của cô giáo Ẩn, không còn cách nào khác, ông Sang đành phải ký tên vào biên bản, bị thu hồi bài thi và bị buộc rời khỏi phòng thi nếu như không nói là “bị đuổi khỏi phòng thi” trước giờ nộp bài. Thế mà, trước khi kỳ thi công bố kết quả, cô giáo Ẩn bị chuyển công tác, bị đổi đi đến một nơi nào đó mà từ đó cho đến nay, không ai biết cô Ẩn đã bị chuyển đi đâu và sống chết ra sao? Trong khi đó thì kết quả kỳ thi năm đó, ông Trương Tấn Sang vẫn có tên trong danh sách thi đậu Cử nhân Luật (“?”), và sau đó ông Sang vẫn ngang nhiên nhận bằng Cử nhân Luật. Một chuyện bất công tày trời không ai có thể ngờ nổi, nó chỉ xảy ra trong nền giáo dục CSVN, trong chế độ cộng sản độc tài VN và chỉ có thể tồn tại được trong chế độ “dân chủ” theo kiểu cộng sản mà thôi!

Lên tiếng thay cho những người yêu chuộng công lý, tôi kính kiến nghị là sau khi Cách mạng Dân chủ thắng lợi, một trong những việc cần làm ngay là phải đưa vấn đề cô giáo Ẩn và ông Trương Tấn Sang này ra điều tra trước ánh sáng công lý để nhằm bảo vệ sự thật, đem lại công bằng, trả lại nhân quyền, nhân phẩm cho những người dám đứng lên chống lại bạo quyền cộng sản trong suốt thời gian qua!

Trên thì bị đảng, nhà nước CSVN đè xuống bằng những áp lực và chỉ đạo cải cách kỳ quặc… Dưới thì bị các cán bộ đảng viên, cán bộ nhà nước các cấp địa phương (như ông Trương Tấn Sang) lủng đoạn bạo hành, đâm phá từ dưới lên… thử hỏi còn gì nữa là một nền giáo dục, còn đâu nữa kỷ cương phép nước, còn gì nữa là công lý ?!

Trong những năm làm Chủ tịch rồi sau đó là Bí thư thành ủy TPHCM, ông Trương Tấn Sang đã để cho băng đảng xã hội đen Năm Cam hoành hành, hiếp đáp, hãm hại, khủng bố, giết chốc dân lành khắp thành phố HCM. Nó như là 01 tổ chức mafia vì nó thao túng cả chính quyền và ngành Công an. Khác nào ông Sang đã bao che cho băng đảng tội phạm Năm Cam? Bởi vì, với cương vị Bí thư thành ủy, lãnh đạo thành phố HCM lúc bấy giờ, ông Sang đương nhiên đã nhận được tin tức tình báo hàng ngày từ 02 lực lượng: An ninh Quân đội và An ninh Công an báo về và ông ta thừa sức biết Năm Cam là ai, đang làm gì? Vấn đề ở chỗ là tại sao ông ta đã làm ngơ, không xử lý?

Những đảng viên cao cấp của CSVN luôn hô hào công lý và dân chủ. Họ luôn cố làm như họ “rất yêu quí công lý và dân chủ”, nhưng tất cả chỉ là gian dối, mị dân. Những giả tâm của họ, những thủ đoạn gian trá của họ không bao giờ che dấu được ai lâu cả.Bất kỳ làm 01việc gì, họ cũng luôn bất chấp thủ đoạn để vì mục đích tư lợi cá nhân, đầu cơ chính trị nhằm đánh bóng “uy tín chính trị” cho cá nhân và cho đảng độc tài chứ không bao giờ biết nghĩ đến lợi ích thiết thực của nhân dân, nhưng miệng lưỡi của họ thì lúc nào cũng ra rả rêu rao “vì nước, vì dân” “?”.

Trong buổi lễ kỷ niệm 50 năm Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam diễn ra vào sáng 20 tháng 12/2010, tại Hội trường Thống Nhất, Thành phố Hồ Chí Minh, phát biểu tại lễ kỷ niệm, thay mặt Bộ Chính trị, Ban chấp hành trung ương ( BCHTW) đảng, Thường trực Ban Bí thư Trương Tấn Sang khi ấy đã giả nhân, giả nghĩa mà nói rằng: “ Đảng Cộng sản Việt Nam đã và sẽ mãi mãi hết lòng phụng sự Tổ quốc, phục vụ nhân dân...”. Câu nói của ông ta làm cho mọi người càng thêm lo lắng. Thử hỏi: Đảng CSVN đã và sẽ mãi mãi “phụng sự tổ quốc” kiểu gì? Sẽ mãi mãi “phục vụ nhân dân” kiểu gì? Mãi mãi phụng sự và phục vụ theo kiểu nói suông của những tên cướp luôn mang tâm địa nham hiểm, độc ác đúng không? Bởi vì ông Sang là một đảng viên cộng sản cao cấp bậc nhất, nhì của đảng, là người đại diện cho đảng, cho nên, bản chất của đảng cũng chẳng khác nào bản chất đạo đức thâm độc, đầy thủ đoạn gian manh để lừa dối, gây tai họa cho nhân dân như ông Trương Tấn Sang mà thôi!

Đảng và ông Sang luôn trấn áp quyền bảo vệ công lý của mọi người dân bất kể người đó là phụ nữ, bất kể người đó là giáo viên, là nhà trí thức! Nhìn vào thủ đoạn của ông Trương Tấn Sang đã “đối đãi” với cô giáo Ẩn của trường Đại học Tổng hợp TPHCM  khi xưa thì liệu có ai tin nổi rằng đảng và nhà nước CSVN “ rất ưu ái trí thức” như ưu ái Giáo sư Ngô Bảo Châu hôm nay là 01 sự thật hay không? Hay chỉ là trò “ăn mày danh vọng”, nịnh bợ, bon chen theo thói háu danh để đầu cơ chính trị cho đảng cộng sản độc tài? Người của đảng là như thế, cho nên những mệnh lệnh, chủ trương của đảng ban ra cũng mang tâm địa thâm độc chẳng khác nào cách hành xử của ông Trương Tấn Sang như vừa nói trên mà thôi. Vậy mà, “đảng cứ tỉnh queo”, vẫn cứ khoác lên mình những chiếc áo ngụy trang, tạo 01 vỏ bọc thật là lịch sự, thật đàng hoàng, để vẫn tiếp tục mị dân, lừa dân với những “chủ trương rừng, mệnh  lệnh rừng , chỉ thị, chỉ đạo rừng”.

Ông Trương Tấn Sang và CSVN bắt chước theo cộng sản Liên Xô và Trung Quốc, chỉ biết gian dối và tuyên truyền mị dân, lừa dân. Nỗi thống khổ của nhân dân Việt Nam còn chưa thể thoát được khi mà ách thống trị của chế độ cộng sản còn tồn tại! Vẫn còn đó những thủ đoạn của đảng CSVN, những thủ đoạn gian manh của những ông đảng viên cao cấp giống như ông Sang, giờ đây, họ đang cố sức làm bất cứ việc gì có thể làm được nhằm để cứu đảng chứ chẳng phải cứu dân. Điển hình như ngày 7 tháng 11 năm 2006, thay mặt Bộ Chính trị, Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh khi còn đương chức đã ký Chỉ thị số 06-CT/TW, tổ chức cuộc vận động toàn đảng, toàn quân và toàn dân “học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh”, nhằm làm cho toàn thể mọi người nắm vững “nội dung cơ bản và giá trị to lớn của tư tưởng và tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh” (“?”).

Cuộc vận động sẽ khởi diễn từ ngày 3/2/2007 và tổng kết vào ngày 3/2/2011. Hàng năm, cuộc vận động sẽ được sơ kết vào ngày 19 tháng 5 (Theo đảng CSVN, ngày 3 tháng 2 là ngày kỷ niệm thành lập đảng, và ngày 19 tháng 5 là ngày kỷ niệm sinh nhật Hồ Chí Minh.). Trong cuộc vận động này, khi ấy, Tổng Bí thư Nông Ðức Mạnh (khi còn tại chức) là Trưởng Ban chỉ đạo trung ương (T.Ư) Cuộc vận động; Trương Tấn Sang lúc bấy giờ là Thường trực Ban Bí thư, Phó Trưởng Ban Thường trực Ban chỉ đạo T.Ư Cuộc vận động; Nguyễn Tấn Dũng, Thủ tướng Chính phủ, Phó trưởng Ban chỉ đạo T.Ư Cuộc vận động; Tô Huy Rứa lúc ấy là Trưởng Ban Tuyên giáo T.Ư, Phó Trưởng Ban chỉ đạo T.Ư Cuộc vận động.

Không riêng gì ông Sang, cả bốn ông này : Mạnh, Sang, Dũng và Rứa và thậm chí kể cảBộ Chính trị chưa bao giờ dám lên tiếng bảo vệ ngư dân VN đánh cá gần quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa và trong hải phận của VN bị hải quân cộng sản Trung Quốc bắt bớ, cướp bóc, tra tấn, hành hạ, bắn giết rất dã man…hay là họ cũng không dám lên tiếng hoặc có biện pháp gì để bảo vệ tàu, thuyền của ta đi lại trên biển Đông luôn gặp rất nhiều khó khăn, luôn bị uy hiếp…Ngoài ra, Bộ Chính trị đảng trong đó có Sang còn âm thầm bán nước, thỏa hiệp cắt đất biên giới phía Bắc, Vùng biển vịnh Bắc Bộ giao cho cộng sản Trung Quốc. Họ chính là những kẻ bán nước, phản quốc, hèn hạ cúi đầu để cộng sản Trung Quốc xâm lược 02 quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của VN…

Có lần,tại Hội nghị toàn quốc triển khai nhiệm vụ của các cơ quan báo chí Việt Nam năm 2010, khi ấy do Ủy viên Bộ Chính trị, Thường trực Ban Bí thư trung ương Đảng Trương Tấn Sang và Ủy viên Bộ Chính trị, Trưởng Ban tuyên giáo trung ương Tô Huy Rứa chủ trì, được ông Trung tướng Vũ Hải Triều, Phó Tổng Cục trưởng Tổng Cục An ninh, Bộ Công an báo cáo,khoe khoang rằng: Ông đã ra lệnh cho bộ phận kỹ thuật công an mạng phá sập hơn 300 trang báo mạng và blog cá nhân xấu, phản động có nội dung tuyên truyền chống đảng và nhà nước. Việc làm này của viên tướng công an CSVN nó thể hiện việc xài luật rừng ít nhất là ở 03 chỗ:

-Thứ nhất: Luật pháp VN cho phép “tự do báo chí” nhưng tại sao ông lại ngăn cản?

-Thứ hai: Ông dám tự tiện cho rằng ai đó có tội khi chưa có phán quyết của tòa án. Luật pháp “nghiêm cấm hành vi phá hoại tài sản người khác” nhưng ông vẫn cố tình ra lệnh cho quân lính công an của ông phá hoại theo luật rừng. Ông là thủ phạm đã phạm tội phá hoại tài sản người khác vì những trang mạng điện tử đó chính là tài sản của công dân. Chỉ khi nào tòa án tuyên án người nào có tội thì người đó mới có tội, trong khi, những trang báo điện tử đó cùng những chủ nhân của nó chưa được đưa ra tòa xét xử thì làm sao ông biết trang nào của ai là có tội hay không mà ông ta lại dám cho tất cả những trang báo đó đều là :“Xấu, là phản động, là phạm tội tuyên truyền chống đảng và nhà nước”?

-Thứ ba: Đảng và nhà nước chủ trương rằng: “VN sẽ là bạn với tất cả các quốc gia trên thế giới”... Trong khi đó, ông Triều lại chỉ đạo cho công an phạm tội chống phá tình hữu nghị các quốc gia trên thế giới vì trong số các trang mạng ông đánh phá thì ngoài những trang tiếng Việt trong nước thì cũng có những trang báo điện tử ngoài nước. Tuy là người VN nhưng những chủ trang mạng này là những người có quốc tịch nước ngoài v.v...

Một nhà nước chuyên nuôi tin tặc, dung dưỡng tin tặc, sử dụng tin tặc để bảo vệ chế độ, bảo vệ đảng thì thử hỏi 01 nhà nước như vậy có khác nào là 01 nhà nước “phản động”, là 01 tập đoàn “khủng bố quốc tế” có tổ chức cực kỳ nguy hiểm hay không “?”.

Theo Tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ :            

“1. Trung tướng Công an Vũ Hải Triều là Tội phạm quốc gia đặc biệt nghiêm trọng vì đã trắng trợn hủy diệt Quyền Tự do Ngôn luận, Quyền Tự do Báo chí, Quyền được Thông tin của công dân được quy định tại Điều 69 Hiến pháp Việt Nam, công khai chia rẽ dân tộc bằng cách phân loại người Việt Nam theo tiêu chí “tốt – xấu”, công khai chống đối chính sách “hòa hợp, hòa giải dân tộc” của Nhà nước Việt Nam được cụ thể hóa bằng tuyên bố “Bất đồng chính kiến là chuyện bình thường” của Chủ tịch Nước Nguyễn Minh Triết trong chuyến thăm Hoa Kỳ tháng 6 năm 2007 bởi chắc chắn có nhiều trong số “300 trang mạng và blog cá nhân xấu” bị phá sập là của người Việt Nam ở nước ngoài;

2. Trung tướng Công an Vũ Hải Triều là Tội phạm quốc gia và quốc tế đặc biệt nghiêm trọng vì đã ngang nhiên xâm phạm Tuyên bố quốc tế về Nhân quyền, xâm phạm “Quyền tự do phát biểu quan điểm” quy định tại Khoản 2 Điều 19 Công Ước Quốc Tế về Những Quyền Dân Sự và Chính Trị mà Việt Nam đã tham gia ký kết ngày 24/9/1982 (Mọi người đều có quyền tự do phát biểu quan điểm; quyền này bao gồm quyền tự do tìm kiếm, tiếp nhận, và phổ biến mọi tin tức và ý kiến bằng truyền khẩu, bút tự hay ấn phẩm, dưới hình thức nghệ thuật, hay bằng mọi phương tiện truyền thông khác, không kể biên giới quốc gia) và ngang nhiên xâm phạm an ninh quốc gia của nước khác bởi chắc chắn nhiều máy chủ trong số “300 báo mạng và blog cá nhân xấu” bị phá sập nằm ở nhiều nước ngoài.

Nói cách khác, với hành vi chỉ đạo bộ phận kỹ thuật phá sập 300 trang mạng và blog cá nhân, trung tướng Công an Vũ Hải Triều đã phá hoại nghiêm trọng hình ảnh của Nhà nước Việt Nam trong con mắt quốc nội và quốc tế bằng cách biến Nhà nước Việt Nam thành Nhà nước Tội phạm Tin tặc & Vi phạm Nhân quyền. Do đó hành vi của Trung tướng Công an Vũ Hải Triều dứt khoát là hoạt động nhằm lật đổ Chính quyền nhân dân nếu Nhà nước Việt Nam là Chính quyền của Nhân dân (nếu không phải thì thôi)!

Điều 2 Hiến pháp quy định: “Nhà nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam là Nhà nước của Nhân dân, do Nhân dân, vì Nhân dân” và Điều 3 Hiến pháp quy định: “Nhà nước nghiêm trị mọi hành động xâm phạm lợi ích của Nhân dân”. Công dân có quyền chất vấn công chức khi có chứng cứ cho rằng công chức đó đã, đang và sẽ có hành vi xâm phạm lợi ích của Nhân dân đồng nghĩa xâm phạm lợi ích của Nhà nước. Như vậy, Trung tướng Vũ Hải Triều, Phó Tổng cục trưởng Tổng cục An ninh – Bộ Công an phải có nghĩa vụ trả lời chất vấn của công dân Cù Huy Hà Vũ.”.

Tuy nhiên đã quá hạn một tuần (tính từ ngày 24/5/2010) theo yêu cầu của ông Vũ, nhưng ông Cù Huy Hà Vũ, không hề nhận được văn bản trả lời của Trung tướng Công an Vũ Hải Triều ... với tố cáo trên, Tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ đã đề nghị đảng và nhà nước CSVN:

“1. Chỉ đạo các cơ quan tiến hành tố tụng khởi tố bị can và truy tố Trung tướng Vũ Hải Triều, Phó Tổng Cục Trưởng Tổng Cục An ninh – Bộ Công an về hành vi “hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân” theo Điều 79 ( Tội hoạt động nhằm lật đổ Chính quyền nhân dân – Các tội xâm phạm an ninh quốc gia ), hành vi “chia rẽ dân tộc” theo Điều 87 Bộ Luật hình sự ( Tội phá hoại chính sách đoàn kết – Các Tội xâm phạm an ninh quốc gia ) và hành vi “hủy hoại hoặc cố ý làm hư hỏng tài sản của công dân” theo Điều 143 Bộ Luật hình sự ( Tội hủy hoại hoặc cố ý làm hư hỏng tài sản – Các tội xâm phạm sở hữu) bởi các trang thông tin điện tử cá nhân (website và blog) cá nhân là tài sản cá nhân.

Mức án cho người phạm “Tội hoạt động nhằm lật đổ Chính quyền nhân dân” theo Điều 79 Bộ Luật hình sự là từ 12 năm đến tử hình. Mức án cho người người phạm “Tội phá hoại chính sách đoàn kết” theo Điểm b Khoản 1 Điều 87 Bộ Luật hình sự là từ 5 năm đến 15 năm.

Tính trung bình một trang thông tin điện tử hay trang mạng (website, blog) cá nhân có giá trị tối thiểu là 2.000.000 đồng (hai triệu VND)/năm 2010, thì giá trị thiệt hại mà Vũ Hải Triều gây ra cho các chủ sở hữu 300 trang thông tin điện tử bị Vũ Hải Triều chỉ đạo phá sập là 600.000.000 đồng (sáu trăm triệu VND). Do đó, mức án cho người phạm “Tội hủy hoại hoặc cố ý làm hư hỏng tài sản” theo Khoản 4 Điều 143 Bộ Luật hình sự (gây thiệt hại cho tài sản có giá trị từ năm trăm triệu đồng trở lên, gây hậu quả đặc biệt nghiêm trọng) là từ 12 năm đến tù chung thân. Tổng hợp các hình phạt của 3 tội danh trên, đề nghị án tù chung thân cho Vũ Hải Triều. Nếu các cơ quan tiến hành tố tụng yêu cầu, thì tôi ( TS Vũ ) sẵn sàng tham gia hỏi cung Vũ Hải Triều về các hành vi phạm tội của Vũ Hải Triều như trên đã đề cập!

2. Tước cấp bậc hàm sĩ quan Công an, cách chức của Vũ Hải Triều theo Điều 25 và tước Công an hiệu của Vũ Hải Triều theo Khoản 3 Điều 41 Luật Công an nhân dân. Đó là chưa nói về mặt nghiệp vụ, bắt buộc phải sa thải Vũ Hải Triều. Thực vậy, sĩ quan an ninh là sống để bụng, chết mang theo chứ với cái kiểu chưa khảo đã xưng như Vũ Hải Triều thì An ninh quốc gia của Việt Nam đã, đang và chẳng mấy chốc bị phá sập!...”

Tuy việc tố cáo, kiện tụng ầm ỹ đến như thế, nhưng ông Triều vẫn bình chân như vại và không có cơ quan pháp luật nào xử lý hay bận tâm đến ông Triều và Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ cả. Dẫu rằng cơ quan pháp luật lặng thinh như thế, nhưng sự việc mà hết kiện thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng rồi đến tố cáo trung tướng Vũ Hải Triều, Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ đã làm được 01 việc hết sức quan trọng, đó là đã chứng minh cho mọi người thấy được 01 điều: CSVN là 01 chế độ rừng rú và từ đảng đến nhà nước chỉ biết xài luật rừng mà thôi!

Vấn đề quan trọng hơn, ông Sang chủ trì một Hội nghị toàn quốc về Báo chí, trong lúc ông Triều, tướng công an báo cáo những việc làm sai trái của cơ quan công an, vi phạm pháp luật chẳng khác nào xài luật rừng để đàn áp, phá hoại sự tự do báo chí, tự do ngôn luận, dùng công an mạng và tin tặc để khủng bố, phá hoại internet, phá hoại các trang báo mạng, phá hoại tài sản nhân dân… Thế mà, ông Sang, người chủ trì hội nghị, có quyền hành cao nhất lúc ấy của hội nghị vẫn ngồi trơ mắt ếch, vẫn không có ý kiến ngăn cản hay phản đối ông Triều, khác nào ông Sang là kẻ đồng phạm, chủ trương coi thường luật pháp, chủ trương vi hiến một cách công khai trắng trợn “?”! Ông Sang, ông Rứa… là những người đại diện cho đảng, đại diện cho quốc hội, có cái miệng luôn nói tốt, luôn rao giảng “đạo đức, công bằng, dân chủ, văn minh, thượng tôn pháp luật…”, nhưng nhìn hành động đồng phạm của họ thì người ta mới hiểu tâm địa mấy ông cộng sản là thế nào “?”.

Ông Trương Tấn Sang hay Bộ Chính trị đảng CSVN sẽ không lừa được dân tộc Việt Nam nữa đâu một khi mà dân tộc Việt Nam trong và ngoài nước đã biết đoàn kết lại, cùng giúp nhau nhìn ra hết bản chất xấu xa, gian manh, bỉ ổi, tàn ác, tồi bại của đảng cộng sản độc tài toàn trị phản động, phản quốc, bán nước, giết dân, hại nước này. Đứng trước hoàn cảnh đảng và nhà nước CSVN ngày càng dùng nhiều âm mưu, thủ đoạn gian manh quỷ quyệt, giết dân hại nước như thế, chúng ta cần phải có tổ chức tốt, hậu phương mạnh và sách lược đúng để sớm dẹp bỏ chế độ CSVN nguy hại này. Hỡi những người Việt Nam yêu nước, những nhân sĩ trí thức, những anh hùng hào kiệt hãy suy nghĩ về vấn đề này, chúng ta cần có sự đoàn kết, cần ngồi lại với nhau để thống nhất tư tưởng và hành động, tìm ra giải pháp, cùng tìm cách cứu dân cứu nước! Quê hương chúng ta, tương lai giang sơn hùng vĩ này, vận mệnh dân tộc nòi giống tiên rồng này đang khắc khoải từng ngày, từng giờ trông chờ sự giải cứu. Chúng ta không thể nào ngồi yên khi nhìn thấy giang sơn chìm đắm!

Đặng Cứu Quốc