Anh ai? Kỳ 2: Trong các trụ sở (Trịnh Kim Tiến)

Lượt xem: 219

“…một người mặc thường phục đi theo từ nơi đánh người lớn giọng và kéo tay tôi: “Đi không? Đi hay muốn bị lôi đi?” Tôi cười nhìn anh ta và nói “không đi, thích thì lôi đi”…”

nguyen_thi_tuyet_lan01
Bà Tuyết Lan (thứ hai từ phải sang), mẹ của blogger Mẹ Nấm
cùng những người bạn đưa thông điệp “Mẹ Nấm vô tội”
bên ngoài phiên tòa hôm 30/11/2017. Nguồn: DLB

Tiếp theo: Kỳ 1: Buổi trưa sau khi phiên tòa kết thúc

Tại công an xã Vĩnh Lương

Tôi, chú Hùng và anh Thanh bị đưa về công an xã Vĩnh Lương, một nơi rất xa trung tâm thành phố. Chúng yêu cầu tôi ngồi riêng một buồng, còn chú và anh ngồi riêng.
Tại đây tôi mệt, rất mệt, tôi kéo lấy cái ghế và gác chân. Nằm ra ghế và nhắm mắt lại định tâm cho mình. Những người được lệnh “tháp tùng” chúng tôi đến đều mặc thường phục. Chẳng có chức vụ rõ ràng nhưng lại có chức năng giam giữ người dân.

Khi vừa đến, bị giam lỏng một mình trong phòng bởi những kẻ chẳng có quyền ấy, để biểu thị sự phản đối của mình nên tôi vớ lấy chai dầu gió đã hết trên mặt bàn ném mạnh xuống đất. Những mảnh thủy tinh vương vãi trên sàn nhà, tôi chẳng nghĩ đến việc tự thương hay tự tử đâu, tôi không phải là người như thế. Tôi chỉ muốn cho họ biết, tôi đang phản kháng đến cùng với bạo quyền.

Sau một lúc thì có hai người mặc sắc phục an ninh đến và đi vào phòng, lúc này tôi mệt và tôi tiếp tục nhắm mắt nằm im trên ghế.

Có lẽ do địa chỉ bắt cóc chúng tôi bị phát hiện nên sau đó họ buộc phải yêu cầu tôi ra ngoài để đi sang một nơi khác. Tôi nói không muốn đi, một người mặc thường phục đi theo từ nơi đánh người lớn giọng và kéo tay tôi: “Đi không? Đi hay muốn bị lôi đi?” Tôi cười nhìn anh ta và nói “không đi, thích thì lôi đi”.

Một người khác gàn lại, đó là một trong hai an ninh mặc cảnh phục, tên của anh ta là Ngô Xuân Phong, “người quen cũ” từng phải nhận nhiệm vụ làm việc với tôi năm 2014 tại phường Lộc Thọ, Nha Trang. Anh gạt người xô đẩy tôi sang một bên và dụ ngọt: “Em nghe anh đi sang nơi khác làm việc, rồi anh trả em điện thoại”. Nếu tôi còn là cô gái đôi mươi thì có khi sẽ tin là thật, nhưng năm nay con tôi cũng đã lên bốn rồi. Tôi đồng ý đi chẳng qua là vì không muốn để mình bị khiêng như một con heo nữa, tôi có gì đâu ngoài cái xác mang theo, còn họ có dư đủ công cụ và xác thịt để đối xử khốn nạn với tôi.

Tôi nói với anh ta “ừ, thì đi! Nhưng mà xách giầy cho tôi ra”. Khi ngồi trong đó vì những cú đá nên chân tôi đau, tay tôi cũng đau, lại lỡ tháo ra rồi không thể vứt giầy lại.

Tôi đi chân trần đằng trước, người thanh niên mặc thường phục đòi quăng tôi lên xe lúc nãy xách đôi dép tôi theo sau.

Trịnh Kim Tiến

Nguồn: facebook.com/trinhkimkim/posts/1674916625861898

Leave your comments

Comments

  • No comments found