“Ở đây sương khói mờ nhân ảnh"(*) (Nguyễn Trọng Dân)

Lượt xem: 186

"Mơ khách đường xa, khách đường xa
Áo ai trắng quá nhìn không ra
Ở đây sương khói mờ nhân ảnh
Ai biết tình ai có đâm đà?"

tedosius_nghiatrang_quandoi
Đại sứ Mỹ Ted Osius và Tổng Lãnh sự Mỹ Mary Tarnowka t
hắp hương tại Nghĩa trang Biên Hòa, ngày 24/10/2017.
(Ảnh: Facebook Mary Tarnowka)

Khi đến viếng thăm nghĩa trang Quân đội Việt Nam Cộng Hòa tại Biên Hòa vào ngày 24 tháng 10 vừa qua, ngài Đại Sứ Hoa Kỳ Ted Osius muốn nhấn mạnh đến quyết tâm trùng tu nghĩa trang này của bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ.

Hơn 40 năm mang thân phận của một kẻ phản bội Đồng Minh, chính phủ Hoa Kỳ lúc nào cũng tìm đủ cảnh xoay xở để thoát ra khỏi tai tiếng xấu xa nhục nhã này.

Gần đây nhất, đại ngân hàng Bank of America đã phải tung ra gần 30 triệu Mỹ kim không cần hoàn lại để dàn dựng bộ phim "the Vietnam War," nhằm xuyên tạc giá trị thật sự của cuộc chiến, cũng chỉ để cố che lắp sự bội phản của Hoa Kỳ đối với Việt Nam Cộng Hòa. Một đại ngân hàng ở Mỹ như Bank of America mà chịu tình nguyện quăng tiền qua cửa sổ không nghĩ đến chuyện lời lỗ như thế thì rõ là nước Mỹ có nổi khổ tâm quá lớn! Cái trò phun khói làm mờ dư luận mà cơ quan CIA hay làm, lần này không biết có đủ sức để lấp liếm che đậy bộ mặt phản bội trơ trẻn của Quốc gia mình hay không, hay càng che thì lại càng bị … lòi?

Quay trở lại chuyện ngài Đại Sứ cùng đoàn tùy tùng trịnh trọng thấp nhang tại nghĩa trang Quân Đội Việt Nam Cộng Hòa. Không biết sức nóng từ khói nhang mà ngài Đại Sứ thấp lên vào ngày hôm đó, có đủ nóng để hong khô cả triệu tỷ ngàn giọt lệ nhọc nhằn chua xót của cả một dân tộc phải thất thủ đầu hàng trước chủ nghĩa Cộng Sản do bị phản bội hay không, chỉ biết rằng những người lính Quốc Gia tử trận năm nào, nay hương hồn của họ phải lẳng lặng nhìn một kẻ đại diện cho quốc gia phản bội tổ quốc của họ đến thắp bái thì sao chua xót, uất hận quá!

Ngày xưa, khi Trung Cộng giao tranh với Việt Nam Cộng Hòa tại Hoàng Sa năm 1974 thì tàu chiến của Hoa Kỳ lại lùi ra xa để quan sát, không trợ cứu. Nay ngài Đại Sứ thấp nhang, không biết lãnh đạo các nước trong vùng có thấy như vậy mà an tâm, thôi không vặn hỏi là liệu nước Mỹ có phản bội đất nước họ như đã từng phản bội đồng minh Việt Nam Cộng Hòa hay không?

Tám năm dưới triều Obama, lãnh đạo các quốc gia trong vùng cứ lôi cái chuyện phản bội đồng minh Việt Nam Cộng Hòa năm xưa ra mà hỏi vặn khiến bao chuyến đi con thoi của hai đời bộ trưởng Ngoại Giao là phu nhân Clinton rồi ngài Kerry, với bao hứa hẹn cứ như muối bỏ biển. Ngay cả Úc, Mã Lai, hay Phi Luât Tân cũng không tin cam kết của Hoa Kỳ tại biển Đông từ hai vị bộ trưởng này; nên đã tìm đủ cách "xé rào" ngoại giao, qua mặt Mỹ hòa hoãn với Trung Cộng để đổi lấy an bình trước mắt. Tổng thống Phi còn nặng lời chưởi thẳng mặt vào ngài Tổng Thống Obama là cái thứ quân vô lại rồi cố sang hòa đàm với Trung Cộng.

Tổng thống Phi không có “quởn” hay ở không mà đi chưởi lộn với ngài Tổng thống Obama hiền lành dễ mến. Chẳng qua là khi ngài Obama đứng ra làm trọng tài buộc hai bên, Phi cũng như Trung Cộng thực hiện cam kết rút Hải-quân khỏi đảo Hoàng-Nham để khỏi xảy ra chạm súng tranh chấp, Phi thực hiện chính xác mọi cam kết, còn Hải quân của họ Tập không những ở lỳ không rút như cam kết trước mặt ngài Tổng Thống Obama, mà còn tăng thêm quân trú đóng! Ngài Tổng Thống Obama lúc bấy giờ cứ đành nhe răng cười trừ không trừng phạt Trung Cộng gì cả khiến chính phủ Phi tức điên người. Kể từ đó, mối nghi ngờ là nước Mỹ sẽ vì quyền lợi kinh tế của mình với Trung Cộng mà sẽ sẵn sàng bán rẽ hay bán đứng đồng minh trong vùng Đông Nam Á như đã từng phản bội Việt Nam Cộng Hòa trước kia không còn là một nghi vấn nữa, mà là một "thực tiễn" chính trị mà lãnh đạo các nước trong vùng buộc phải chấp nhận.

Do bản tánh rộng lượng có thừa nên người dân Việt Nam Cộng Hòa chẳng ai trách cứ là Mỹ phản bội Tổ quốc Việt Nam Cộng Hòa cờ Vàng của mình hết, cứ nhủ thầm nhai đi nhai lại câu nói " Tiên trách kỹ, hậu trách nhân"

Nhưng khổ một nỗi trí khôn của những người Mỹ thì lại không thấp kém! Người Mỹ hiểu rõ một miền Nam Việt Nam nông nghiệp nhỏ bé thì không thể chống lại hỏa lực viện trợ của toàn khối Cộng Sản. Người Mỹ hiểu rõ Việt Nam Cộng Hòa cần Hoa Kỳ trợ giúp để chống đỡ Cộng Sản mà tồn tại như con người cần hơi thở mà không còn đường lựa chọn nào khác- No choice!

Và người Mỹ đã hứa, đã cam kết không tháo chạy để rồi nuốt lời như nuốt miếng khoai tây chiên vậy! Đó là ngày trước, quan hệ kinh tế giữa Mỹ với Trung Cộng chưa đậm đà như bây giờ. Mỹ chỉ cần cú bắt tay với Trung Cộng mà đã phản bội đồng minh một cách tàn nhẫn như thế thì ngày nay, với quyền lợi kinh tế hổ tương sâu rộng giữa Mỹ và Trung Cộng, thì làm sao các nước trong vùng Đông Nam Á tin chắc Hoa Kỳ cương quyết giữ vững cam kết của minh đối với đất nước họ ở biển Đông?

Thôi thì thà chịu nhục trước, làm hòa với Trung Cộng để an thân có phải là hay hơn không? Chính phủ Úc quyết định như thế, các nước khác theo chân Úc mà xúc tiến ngoại giao hòa hoãn với Trung Cộng. Tổng thống Phi sang Tàu lau giầy cho họ Tập, ngầm ý bảo với Tổng Thống Mỹ rằng: "thà là “moa” chịu nhục, lau giầy cho Tàu Cộng an thân mà còn cảm thấy đỡ bị ngu hơn là tin vào lời hứa hay cam kết của mấy “toa” Tổng thống America, chết mắt không thể nhắm được!”

Từ đó, Trung Cộng mở đảo, lấn chiếm đảo, tuyên bố cấm đánh cá, cấm bay, đủ các thứ v.v... mà chẳng nước nào trong vùng dám nghe lời Mỹ, lên tiếng răn đe thẳng thừng với Trung Cộng! Không phải các nước trong vùng biển Đông sợ Trung Cộng mà nhịn nhục như thế mà là vì chẳng còn lãnh đạo nước nào trong vùng biển Đông lại đi tin những gì nước Mỹ cam kết nữa cả!

Thế là nước Mỹ, dù rằng có lực lượng Không Hải hùng mạnh nhất trong vùng với cả chục chiếc hàng không mẫu hạm dềnh dàng qua lại, đành đứng nhìn các nước trong vùng coi thường Quốc gia mình mà lại đi sợ Trung Cộng nhiều hơn. Hỡi ôi, nước lớn trọng chữ “tín” để lãnh đạo đường dài, nay quăng chữ “tín” đi vì tham lam thị trường Trung Cộng trước mắt để rồi nay, bị các nước nhỏ khác nó khinh, biết "mần răng" mà cãi đây!

Nước Mỹ bầu ngay ngài Trump làm tổng thống, ăn nói mạnh bạo “chút chuýt” để gỡ lại niềm tin từ chữ tín cho Quốc gia. Tổng Thống Trump già đời lại cáo nên thừa biết phải chưởi vào mặt Trung Cộng như thế nào để lãnh đạo các nước trong vùng Đông Nam Á cảm thấy hồ hởi trở lại. Hồi chỉ mới còn là ứng cử viên, ngài Trump đã khẳng định: “we can not let the China rape our economy" mà nếu mở từ điển ra xem nghĩa cả câu thì nghe cũng hay hay! Khi ngài Trump lên làm Tổng thống, ngài mời họ Tập ra “rì-sọt“ (resort) ở tiểu bang Florida hát quốc ca chứ không tiếp ở Tòa Bạch Ốc, tỏ như vẻ khinh khi coi Trung Cộng chẳng ra gì. Thế là các nước trong vùng lặng im, rủ rê nhau tạm bớt lau giày cho họ Tập chờ coi xem sao.

Thế nhưng vấn đề mấu chốt chánh của chữ “tín” đối với Hoa Kỳ vẫn là vấn đề phản bội Việt Nam Cộng Hòa. Ngày nào Việt Nam Cộng Hòa chưa thật sự trở lại thì vết nhơ phản bội của nước Mỹ vẫn còn nguyên đó, chạy đâu cũng không tránh khỏi! Bình dân bá tánh có thể không thấy được điều đó nhưng không phải chính phủ Hoa Kỳ và lãnh đạo các nước không thấy được điều đó.

Một quốc gia hợp hiến hợp pháp như Việt Nam Cộng Hòa, được Liên Hiệp Quốc công nhận, lại là thành viên chính thức của Ngân Hàng Thế Giới World Bank, là thành viên chính thức của Quỹ tiền tệ quốc tế IMF và là thành viên sáng lập ngân hàng Phát triển Á Châu ADB, thế mà lại bị xe tăng T- 54 của Cộng Sản ngang nhiên công kích lấn chiếm xóa xổ ngay giữa ban ngày thì còn ra cái thể thống gì nữa đối với Liên Hiệp Quốc!

Nguyên tắc căn bản để Liên Hiệp Quốc có thể tồn tại cho đến ngày nay là duy trì và bảo vệ chủ quyền của các nước thành viên. Nếu không có nguyên tắc này thì việc gì các quốc gia phải gia nhập Liên Hiệp Quốc?

Nếu Cộng Sản thể nuốt chửng thành viên của Liên Hiệp Quốc như Việt Nam Cộng Hòa công khai giữa ban ngày được, Hoa Kỳ lại nhắm mắt làm ngơ không can thiệp, thì Nga nuốt chửng Ucraine, Lavia hoặc Trung Cộng nuốt chửng Phi Luật Tân, Việt Cộng, hay Singapore, tại sao lại không được? Một khi nguyên tắc căn bản của Liên Hiệp Quốc là bảo vệ chủ quyền của các thành viên bị đổ vỡ thì nền hòa bình thế giới đương nhiên là bị chà đạp ngay và Liên Hiệp Quốc cũng bị đổ vỡ theo.

Ngài Ted Osius là viên chức kỳ cựu dày dạn kinh nghiệm trong ngành ngoại giao thì đương nhiên nằm lòng nguyên tắc căn bản này của Liên Hiệp Quốc. Bởi vậy, ngài vuốt ve mơn trớn Việt Cộng bấy lâu nay không phải là không có khổ tâm.

“Mơ khách đường xa, khách đường xa
Áo ai trắng quá nhìn không ra” (*)

Bang giao với Cộng Sản Việt Nam nhưng ngài Đại sứ Hoa Kỳ lại viếng thăm, thấp nhang trước mộ của những người lính Việt Nam Cộng Hòa, những người chiến đấu và hy sinh để tiêu diệt Cộng Sản. Thật là khó mà ngờ nỗi chuyện này lại có thể xảy ra sau bốn mươi năm nước Mỹ mang thân phận của một kẻ phản bội Đồng Minh. Đã đến lúc phải ăn năn chăng, hay là giọt nước mắt cá sấu giữa bình minh? Hồn tử sĩ Quốc Gia chống Cộng họ linh thiêng lắm, có phải không thưa ngài Đại Sứ?

"In God we trust".

Áo ngài Đại Sứ màu trắng nhìn dễ thương quá! Hóa ra, cuối cùng rồi thì “Việt Nam Cộng Hòa Muôn Năm” là một sự thật chứ không phải là một khẩu hiệu, nhất là khi lòng người vẫn thủy chung vì hồn nước với ngọn cờ Vàng.

“In front of the Yellow flag, we believe!”

Chuyện đời còn dài, kế hoạch quốc sách còn dài. Trong hoàn cảnh hiện tại, "ở đây sương khói mờ nhân ảnh,” thôi thì đành gởi đến ngài Đại Sứ cùng toàn thể đoàn tùy tùng của ngài bằng một câu thơ của Hàn Mạc Tử:

"Ai biết tình ai có đậm đà?”

(*) Bốn câu thơ cuối của Hàn Mặc Tử trong bài thơ “Thôn Vĩ dạ”:

"Mơ khách đường xa, khách đường xa
Áo ai trắng quá nhìn không ra
Ở đây sương khói mờ nhân ảnh
Ai biết tình ai có đâm đà?"

Nhà thơ tiền chiến Hàn Mặc Tử tên thật là Nguyễn Trọng Trí, mất sớm do lâm bệnh nặng.

Nguyễn Trọng Dân

Nguồn: danlambaovn.blogspot.com/2017/11

Leave your comments

Comments

  • No comments found