VÀI KHÁI NIỆM CĂN BẢN ĐỂ BIỂU TÌNH BẤT BẠO ĐỘNG ( Phần 2) ( Dương Thành Tân)

Lượt xem: 85

Thời gian gần đây, những vụ biểu tình tại Việt Nam đã tăng cường độ. Càng ngày càng nhiều, càng ngày càng đông. Và nếu không có những giải pháp chính trị, từ bất bạo động sẽ dần dần trở thành bạo động. Một người hiền lành, khi hợp thành nhiều người sẽ có sức mạnh. Sức mạnh có thể biến đổi những người hiền lành trở thành hung dữ. Từ cừu thành cọp.

Câu lạc bộ bóng đá Hải Phòng biểu tình chống Formosa bằng phương tiện di chuyễn

Người từng xuống đường hiểu được những khó khăn, phiền toái trong việc tham dự biểu tình. Xin hiểu rằng phía bên kia, những kẻ lãnh nhiệm vụ chống lại những cuộc biểu tình cũng vất vả không kém. Là người trong cuộc, tác giả xin liệt kê những khó khăn để những người biểu tình bằng cách bất bạo động khai thác và phát huy.µ

 

Nghệ thuật của chống biểu tình là làm sao vừa đủ. Nếu dân chúng ôn hòa, biểu tình ở một nơi nhất định thì chỉ cần vài ba nhân viên cảnh sát là đủ. Nếu họ muốn tuần hành thì cảnh sát phải vạch lộ trình, bảo đảm giao thông. Nếu dân chúng biểu tình với số đông với một lý do dễ đưa đến xung đột thì phải có lực lượng trấn áp, vân vân và vân vân.

Sự quá đà của nhà chức trách sẽ bị phe biểu tình khai thác. Theo nhận xét của một người được huấn luyện cách thức tổ chức biểu tình, những vụ biểu tình vừa qua của những của những bloggers, trí thức , dân oan… rất là thành công. Họ khai thác được nỗi sợ quá mức của chính quyền. Nào là công an dày đặc, nào là rào chắn, an ninh, bảo vệ , dân phòng. Chỉ vài trăm người, lắm khi vài chục người mà chính quyền phải dùng đến ngần ấy nhân lực. Và bị phe biểu tình khai thác bằng hình ảnh và những bài tường thuật. Chỉ một nhóm người mà đã thức tỉnh được cả một dân tộc.

Ngăn cản những cuộc biểu tình tưởng dễ nhưng mà không dễ. Có trăm ngàn công việc mà các nhà chức trách phải làm tại hiện trường, phải làm trước, trong và sau cuộc biểu tình để hạn chế thiệt hại. Trăm ngàn công việc đó đòi hỏi rất nhiều nhân lực và thời gian. Chỉ cần phe biểu tình tạo một bất ngờ là bị lúng túng ngay.

 

Địa điểm bất ngờ.

 

Sỡ dĩ những ngày qua có những chuyện đáng buồn như vậy là do đảng cộng sản lờ mờ về luật cho phép người dân biểu tình. Trong các nước dân chủ, luật biểu tình rất rõ ràng. Muốn biểu tình thì phải có người đại diện. Người đại diện làm đơn cho chính quyền thông báo rằng muốn tổ chức biểu tình. Họ nêu lý do, địa điểm, thời gian… Bên phía chức trách thì lo an toàn giao thông, xe cứu thương, thức ăn, nước uống… Hầu hết những cuộc biểu tình đều xảy ra êm thắm như vậy.

 

Nhưng dù vậy thì cũng đã vất vả lắm rồi. Mỗi người lính chống biểu tình phải làm trăm ngàn công việc không tên và thức dậy từ hai ba giờ sáng, đến điểm tập hợp, chuẩn bị rào chắn, hệ thống truyền tin, áo giáp, dùi cui... Và phải đứng hàng giờ trước đám đông. Mà đám đông lắm khi chỉ là năm ba người.

 

Đố đọc giả biết người lính chính quy được trang bị đầy đủ vũ khí để chống biểu tình sợ nhất là cái gì?

 

Gậy gộc, dao búa, lời chửi mắng, lẽ phải, gạch đá, băng-rôn?

 

Không, xin thưa sợ nhất là bị tách ly ra khỏi đồng đội hay bị cô lập trước đám đông!

 

Vì đám đông có những phản ứng mà không người lính nào lường trước được. Có thể đám đông rất ôn hoà mà có cũng có thể rất tàn bạo. Và khi họ tàn bạo rồi thì sẽ tàn bạo không thể tưởng tượng. Những xác chết móp méo không quần áo bị dân chúng kéo lê lết trên đường phố đã có quá nhiều trong lịch sử.

 

Vì sợ bị cách ly nên phải dính chùm. Vì bị dính chùm nên rất khó khăn di chuyển. Phe biểu tình biết  khai thác yếu điểm này là bên chính quyền lúng túng ngay.

 

Một địa điểm thích hợp để biểu tình là một nơi rộng rãi, ở gần ít nhất hai hoặc nhiều cơ quan đầu nảo, là nơi giao tiếp của nhiều con đường khác như bùng binh, ngã năm, ngã bảy. Khi đoàn biểu tình không tiếp cận được mục tiêu chính thì vẫn còn những mục tiêu phụ. Tùy theo tình thế, những mục tiêu phụ sẽ trở thành những mục tiêu chính.

 

Thời gian bất ngờ.

 

Đơn vị của người viết bài này đã tham chiến ở Mogadiscio, Châu Phi. Và chiến thắng rất dễ dàng. Theo phong tục của bộ lạc, bên phiến quân đã giao hẹn tuyên chiến, cho biết trước thời gian và địa điểm. Đúng ngày đúng chổ. Ngoại trừ vài vết phỏng do vỏ đạn đại liên nóng rớt vào tay áo, đơn vị trú phòng hoàn toàn vô sự. Thiệt hại bên phiến quân thì... miễn bàn.

 

Những người biểu tình ôn hoà nên nhìn lại cách thức biểu tình của mình. Chỉ cần chuyển dịch thời gian biểu tình cho khác lúc, dời biểu tình sang địa điểm khác là bên trấn áp sẽ lúng túng ngay. Thậm chí những người biểu tình chỉ cần loan báo nhưng lại hủy bỏ vào giờ chót thì bên kia cũng thất điên bát đảo, lo cơm áo gạo tiền, chỗ ăn chỗ ở cho lực lượng trấn áp.

 

Số lượng bất ngờ.

 

Dù không có được yếu tố bất ngờ về thời gian và không gian. Nhưng biểu tình với số đông vẫn là một bất ngờ lớn. Và cũng là một bất ngờ mà nhiều phương pháp trấn áp không sử dụng được. Như cho an ninh trà trộn vào đám người biểu tình để khống chế những nhân vật đầu nảo, giựt biểu ngữ... sẽ không có hiệu quả. Với tình hình quản lý quá bi đát của đảng cộng sản. Thế nào cũng sẽ đến trình trạng này.

 

Lực lượng trấn áp bị sẽ tràn ngập. Chính quyền cộng sản run sợ trước viễn tượng này.


Tại Sao Không Biểu Tình Bằng Phương Tiện Giao Thông ?

Nếu kiếp sau bị làm nghề cảnh sát chống bạo loạn, xin được đầu thai ở Việt Nam. Vì không đâu sướng như xứ này, được đánh đập thoải mái vì cấp trên bao che đến 200 %.
Thêm nữa, khống chế phía đối lập quá dễ dàng.
Dưới nắng chang chang, người biểu tình cứ đi quanh quẩn qua lại vì không thể quá xa nơi gửi xe. Hô hào khan cả giọng. Một, hai tiếng đồng hồ sau là hết hơi. Bốc hốt dễ dàng!
Người biểu tình dư thừa gan dạ nhưng thiếu sáng tạo.
Lý thuyết gia quân sự Liddell Hart cảnh cáo :
Đừng bao giờ tấn công trở lại bằng phương thức cũ khi đã thất bại. (Do not renew an attack along the same line (or in the same form) after it has once failed. Eight Maxims of Strategy)
Để biểu tình có "công xuất hiệu quả " hơn, xin kể hai chuyện.
Ngày xửa ngày xưa, vị tướng La Mã Flavius Belisarius có tài thao lược nhưng luôn luôn bị dồn vào thế lấy ít đánh nhiều. Chiến thắng để đời của ông là chặn đứng được đạo quân xâm lăng Persian do Chosroès chỉ huy. Số là bên địch phái sứ đoàn đi đàm phán. Thật sự là cho người do thám. Tương kế tựa kế, Belisarius cho quân đóng dọc theo lộ trình của sứ đoàn. Quân tinh nhuệ ở gần, quân ốm yếu thì xa xa. Và theo lệnh là phải luôn luôn di chuyển. Số quân ít nhưng đi đứng lung tung nên không đếm được. Bên địch bị hoa mắt, tưởng là nhiều quá nên vội vã rút lui. Thế là Belisarius đẩy lùi 200 000 quân địch chỉ với 10 000 quân mà không tốn một giọt máu. Một chống hai mươi !
Bí quyết chiến thắng của những danh tướng bị thiếu hụt binh sĩ, từ Nhạc Phi đến Rommel, là dồn quân sĩ đông hơn đối phương tại địa điểm giao tranh vào lúc quyết định của cuộc chiến.
Câu chuyện thứ hai cũng thuộc về quân sự, nhưng về phạm trù kỹ thuật. Một người đi bộ được 4km/h, mỗi ngày được 15 đến 20 km. Một người đi xe đạp được 10km/h, mỗi ngày đi được từ 60 km đến 90 km. Một xe máy chạy được 50km/h, mỗi ngày đi được từ 300 km đến 600km. Từ cổ chí kim, quân đội nào di chuyển mau lẹ hơn đối phương cũng có lợi thế chiến lược. Vậy họ mới khai thác được bí quyết : Dồn quân ở địa điểm quyết định vào thời điểm quyết định. Trong binh pháp, người lính thiết giáp nào cũng biết câu:
Sức mạnh = Số đông x Vận tốc (Force = Mass x Velocity )
Xin đọc giả chú ý là nhân, chứ không phải là cộng. Nhân có hiệu quả nhiều hơn là cộng. Nhờ khai thác bí quyết này, kỵ binh của Thành Cát Tư Hãn mới tung hoành thiên hạ, gầy dựng được một đế quốc lớn nhất trong lịch sử loài người. Đức Quốc xã đánh bại Ba Lan, rồi ngay sau đó đánh bại Pháp trong một thời gian rất ngắn nhờ áp dụng chiến tranh chớp nhoáng, Blitzkrieg. Trong khi những quốc gia của các nước này cũng có quân số tương đương. Tù binh Liên Xô mà Đức Quốc Xã bắt được còn nhiều hơn tổng số quân đội mình gấp mấy lần.
Điều đáng chú ý nữa là khi số đông di chuyển, ít sẽ biến thành nhiều. Số lượng binh sĩ thiết giáp Panzer chỉ được 1 đến 3 % trong tổng số quân đội Đức Quốc Xã. Ngay vào thời cực thịnh, đánh đâu thắng đó, quân Mông Cổ cũng chỉ trên dưới 100.000 người !
Câu hỏi ngớ ngẩn đầu tiên là tại sao những người đấu tranh dân chủ lại hay đi biểu tình tại những địa điểm nổi tiếng như quận 1 ở Sài Gòn và Hồ Gươm ở Hà Nội?
Người biểu tình tự đưa mình vào tình thế và địa thế bất lợi. Không được hậu thuẫn của dân cư xung quanh vì những nơi đây dành cho những thành phần được hưởng bổng lộc của chế độ. Người giàu nào cũng sợ thay đổi. Nếu có cuộc cách mạng, họ sẽ là những kẻ cuối cùng tham gia. Hơn nữa, những người đấu tranh cho dân chủ lại biểu tình tại những địa điểm mà mà công an đã bố trí, tập luyện và ém quân kỹ càng nhất trên toàn lãnh thổ Việt Nam. Thất bại là phải !
Truyền thông chính thống của Việt Nam bị cấm đăng tải vụ cá chết lẫn chuyện biểu tình. Phương tiện duy nhất để độc giả muốn biết thực hư là qua nguồn thông tin quần chúng. Có đến cả 20 triệu người Việt Nam dùng facebook. Cấm cũng như không.
Phe đấu tranh nên biểu tình ở những nơi nổi tiếng?
Sai ! 
Nên biểu tình trước camera !
Bất kể nơi đâu có xung đột thì nơi đó có thể là nơi biểu tình. Một trong những nơi đáng để biểu tình nhất là nơi cư ngụ của các nhà bất đồng chính kiến nổi tiếng !
Trước khi có sự kiện trọng đại, anh em nên biểu tình trước ở các tư gia của các người mà bạn ái mộ. Tùy theo số lượng, nếu ít hơn hay tương đương với lực lượng an ninh thì chỉ thăm hỏi lẫn động viên. Nhiều hơn thì giải cứu người bị giam lỏng rồi kéo nhau đi biểu tình luôn! Muốn thành công, lực lượng biểu tình phải mạnh hơn những người chống biểu tình. Nhưng sức mạnh này không phải là tuyệt đối ở mọi lúc và mọi nơi. Nó có thể ở một nơi nhất định trong không gian, một lúc nhất định về thời gian. Những chiến thắng nho nhỏ sẽ tạo khí thế cho những chiến thắng lớn.
Về phần người đấu tranh, cũng nên thuyết phục với hàng xóm những "lợi ích" khi có an ninh canh chừng nhà, nào là khỏi sợ trộm cắp, con cái không dám đi chơi khuya...
Câu hỏi ngớ ngẩn tiếp theo là tại sao không dùng phương tiện cơ giới để biểu tình ? Sách vở nào ra quy định rằng biểu tình là bắt buộc phải đi bộ ?
Một sự kiện thay cho vạn lời nói là vụ biểu tình-môi trường-bóng đá Hải Phòng. Ai làm gì được ai ?
Nếu có đi biểu tình bằng xe cộ hay đến nhà những người bất đồng chính kiến. Xin lưu ý rằng nên vạch ra hai hay nhiều mục tiêu. Không cứu được anh A thì chạy đến chị B. Không qua được quận Nhất, Hồ Hoàn Kiếm thì nên nhập đoàn đi biểu tình về hướng khác. Nếu dùng xe cộ mà không đi đến thành phố này thì nên đi đến thành phố nọ. Điều phải làm là luôn luôn di động. Và sự di động chậm hay mau tùy theo từng trường hợp, qua khu dân cư đông đúc thì chậm để có người đi theo biểu tình. Qua chổ vắng vẻ thì mau hơn để tránh bị đón bắt
Trong nội chiến Nam - Bắc của Hoa Kỳ. Tướng Sherman dùng kỵ binh di chuyễn tấn công kiểu mà địch thủ không biết sẽ là thành phố Augusta hay Charleston. Sau đó địch cũng không biết ông sẽ tiến tiếp về Fayetteville hay là Charlotte ? Khi chiếm được Charlotte rồi thì địch thủ cũng không đoán được ông sẽ tấn công Raleigh hay là Goldborough... Ngay cả Sherman cũng không biết trước sẽ tiến đánh thành phố nào ? 
Vậy mà chỉ dùng 60 000 kỵ binh, ông đã làm suy sụp kinh tế và ý chí chiến đấu của đối phương, rút ngắn được chiến tranh và qua đó, tiết kiệm sinh mạng của cả hai phe !
Ở các nước dân chủ, nếu khéo tổ chức và sử dụng hết mọi phương tiện kỹ thuật của thế kỷ 21, trong những điều kiện đặc biệt, một nhóm người có thể làm tê liệt được cả một chính quyền, thay đổi được cả luật lệ và tạo thành một làn sóng phản đối đến hàng trăm nghìn người.
Cần phải nói ngay Việt Nam hiện nay đã hội đủ những điều kiện "đặc biệt". Với kiểu điều hành đất nước theo kiểu 'nín thở qua sông' như thế này của những chóp bu lãnh đạo cộng sản. Càng ngày càng có nhiều điều kiện đặc biệt...bi đát hơn cho đất nước.

Những gì sẽ xảy ra cho đất nước chỉ còn tùy thuộc vào sự thức tỉnh và can đảm của đám đông dân chúng mà thôi.

Dương Thành Tân