Phỏng vấn ông Trịnh Vĩnh Bình - kiện Nhà cầm quyền Việt Nam lần hai - Nguyễn Hoàng

Lượt xem: 1157

“...Như trong phiên xử trước, tôi có một tâm nguyện: trường hợp tôi được thắng kiện, tôi sẽ sử dụng 90% số tiền được bồi thường cho mục đích từ thiện, không ngoại trừ giúp đỡ những nạn nhân bị bức hại trong nước...”

1- Phỏng vấn ông Trịnh Vĩnh Bình - kiện Nhà cầm quyền Việt Nam lên Toà Án Trọng Tài Quốc Tế lần thứ hai (Phần1)

trinhvinhbinh03
Ông Trịnh Vĩnh Bình

Nguyễn Hoàng Mơ xin kính chào quý độc giả!

Kính thưa quý độc giả,

Tất cả những ai theo dõi thời cuộc Việt Nam trong vài thập niên vừa qua, đều biết đến vụ án Trịnh Vĩnh Bình, một triệu phú ở Hoà Lan. Ông Trịnh Vĩnh Bình, đã đem hơn 4.000.000 USD (bốn triệu USD) về Việt Nam làm ăn và đầu tư trong nước vào cuối năm 1990. Ông đã bị Nhà cầm quyền Việt Nam tước đoạt mất hết cơ nghiệp và còn bị lãnh án 11 năm tù vào năm 1996. Ông đã bị giam giữ hơn 18 tháng. Nhưng trong khi bị quản thúc tại gia, ông Bình bằng một cách bí mật đã thoát ra khỏi Việt Nam.

Trong thời gian đó, ông Trịnh Vĩnh Bình đã nhờ Tập đoàn luật sư nổi tiếng của Mỹ Covington Burling ở Washington và sau đó thuê Tổ hợp Luật sư KING & SPALDING LLP làm đại diện để kiện Nhà cầm quyền Việt Nam lên Toà Án Trọng Tài Quốc Tế, đồng thời đòi bồi thường thiệt hại. Nhà cầm quyền Việt Nam cũng đã thuê một công ti luật sư nổi tiếng của Pháp để đại diện cho họ trong vụ kiện này.

Khi thấy ông Trịnh Vĩnh Bình có khả năng thắng kiện, Nhà cầm quyền Việt Nam đã “đi đêm” với ông. Sau đó, hai bên đã thoả thuận với nhau:

“- Ông Trịnh Vĩnh Bình đồng ý bãi nại;
- Nhà cầm quyền Việt Nam hứa sẽ bồi thường cho ông Trịnh Vĩnh Bình 15.000.000 USD (mười lăm triệu USD), đồng thời sẽ trả lại tất cả những tài sản mà họ đã tước đoạt của ông”.

Kết quả là:

- Ông Trịnh Vĩnh Bình đã nhận được số tiền trên;

- Nhưng Nhà Cầm Quyền Việt Nam hoàn toàn không trả lại tài sản cho ông Bình như đã hứa”.

Vì vậy, ông Trịnh Vĩnh Bình lại một lần nữa phải thưa Nhà cầm quyền Việt Nam lên Toà Án Trọng Tài Quốc Tế, theo quy chế UNCITRAL (The United Nations Commission on International Trade Law), trụ sở đặt tại La Haye - Hoà Lan. Phiên toà lần này sẽ xử tại Paris, vào ngày 21/8/2017 và có thể kéo dài từ 7 đến 10 ngày.

Sau đây là cuộc phỏng vấn ông Trịnh Vĩnh Bình do Nguyễn Hoàng Mơ (NHM) thực hiện:

NHM: Chúng tôi vừa được tin ông đã nhờ Tổ hợp Luật sư KING & SPALDING LLP kiện Nhà cầm quyền Việt Nam lên Toà Án Trọng Tài Quốc Tế và vụ án sẽ được xét xử tại Paris ngày 21/8/2017, tin này có đúng không, thưa ông?


Trịnh Vĩnh Bình: Vâng! Tin đó hoàn toàn chính xác!


NHM:Trước đây, chúng tôi từng nghe nói, việc tranh tụng cũng đã được đưa lên kiện ở Toà Án Trọng Tài Quốc tế ở Stockholm - Thuỵ Điển. Nhưng trước khi xử thì giữa Nhà cầm quyền Việt Nam và ông đã đi đến thoả thuận và ông đã bãi nại. Như vậy, vì lí do nào đã khiến  ông kiện Nhà cầm quyền Việt Nam trở lại ạ?

Trịnh Vĩnh Bình: Vâng! Đúng như thế! Trước đây khi vụ án sắp được xử ở Thuỵ Điển, khoảng 10 ngày trước ngày xử, Nhà cầm quyền Việt Nam và tôi đã kí một thoả thuận để hoà giải, tức là giải quyết ngoài toà.

Lúc đó, Toà Án Trọng Tài Quốc Tế đã sắp xếp phiên xử từ ngày 5 đến 12 tháng 12/2006. Nhưng về phía Việt Nam, họ đã đưa ra cam kết sẽ trả lại toàn bộ tài sản, nếu tôi đồng ý yêu cầu ngưng phiên xử, đồng thời Nhà cầm quyền Việt Nam sẽ trả một khoản phí để trang trải cho những chi phí mà tôi đeo đuổi vụ kiện đó. Khi hai phía đã kí kết vào bản Thoả Thuận, tôi đã yêu cầu Toà Án Trọng Tài Quốc Tế ngưng phiên xử.

Sau đó, tôi trở về Việt Nam. Nhưng hơn 7 năm qua, tôi vẫn chưa nhận lại được tài sản như Nhà cầm quyền Việt Nam đã cam kết.

NHM: Vì Nhà cầm quyền Việt Nam không tôn trọng cam kết nên bây giờ ông lại phải kiện Họ lên Toà Án Trọng Tài Quốc Tế? Ông đã dựa vào cơ sở nào để kiện lần thứ hai ạ?

Trịnh Vĩnh Bình: Để trả lời câu hỏi này của phóng viên, tôi xin trích đoạn 1 và 21 trong Bản Trả Lời của các nguyên đơn do Tổ Hợp Luật Sư  KING & SPALDING LLP đại diện:

- Đoạn 1: Các Nguyên đơn đã giải thích trong Đơn Khởi kiện của mình về câu chuyện không thể hiểu được của ông Trịnh Vĩnh Bình, sau hai thập kỷ bị ngược đãi trong bàn tay của các cơ quan của Việt Nam. Sự nghiêm trọng và vô pháp luật trong hành vi của Việt Nam thực sự có tính chất Kafka. Điều này bao gồm các cáo buộc hình sự được ngụy tạo; sự truy tố sai lệch và có động cơ chính trị; tra tấn liên tục trong khi bị giam giữ; vi phạm một cách rõ ràng đối với quyền yêu cầu được xét xử đúng pháp luật; “phiên tòa dàn dựng” tại một tòa án kiểu chuột túi mà trên thực tế đã bị kết án trước hàng tháng bởi lãnh đạo Đảng Cộng sản và Chính phủ, tiếp nối bởi bản án phúc thẩm có giá trị chung thẩm khó hiểu (“Bản án”) khiến cho việc giải thích các căn cứ pháp lý trong việc kết án ông Trịnh không thể thực hiện được; và việc Nhà nước thu giữ tài sản của ông, lấy cớ là thi hành Bản án, mà đỉnh điểm là việc thu giữ trên 50 bất động sản (“Tài sản”) và các tài sản khác mà hiện nay có trị giá trên 250 triệu USD. Về cốt lõi, căn cứ của tranh chấp này nằm tại hành vi của Việt Nam liên quan đến bản án hình sự oan sai của ông Trịnh, cũng như việc chiếm đoạt tài sản của ông, xảy ra sau đó.

- Đoạn 21: Phán quyết trong Vụ kiện Trọng tài Thứ nhất không có hiệu lực ngăn cản bởi vì phán quyết này chỉ đơn thuần là phán quyết chấm dứt theo Mục 27(1) của Đạo luật Trọng tài Thụy Điển. Các bên đồng ý rằng các phán quyết theo Mục 27(1) của Đạo luật Trọng tài Thụy Điển không có hiệu lực theo quy định bản án đã tuyên. Ngược lại với lý lẽ của Việt Nam, Phán quyết không phải là một phán quyết có hiệu lực ngăn chặn theo Mục 27(2) của Đạo luật Trọng tài Thụy Điển bởi vì các phán quyết theo đạo luật đó phải đồng thời được yêu cầu bởi các bên và có các điều khoản được thỏa thuận về giải quyết [tranh chấp]. Cả hai điều này đều không xảy ra: các bên không yêu cầu bất kỳ phán quyết nào, phán quyết cuối cùng được đưa ra (theo yêu cầu của Hội đồng Trọng tài Thứ nhất, không phải các bên) không bao gồm các điều khoản được thỏa thuận (ngược lại, các bên không thể thỏa thuận về các điều khoản), và Phán quyết không bao gồm các điều khoản của Thỏa Thuận Singapore (vẫn bí mật và chưa được xem bởi Hội đồng Trọng tài Thứ nhất, theo yêu cầu riêng của Việt Nam).

NHM: Trước đây ông đòi số tiền bồi thường, nghe đâu khoảng 150 triệu USD, còn lần này thì con số sẽ là bao nhiêu ạ?

Trịnh Vĩnh Bình: Tôi chưa có thể nói con số chính xác là bao nhiêu, nhưng một điều chắc chắn là lần này con số sẽ cao hơn, thậm chí là nhiều lần.

NHM: Ông có thể cho biết con số phỏng đoán được không ạ?

Trịnh Vĩnh Bình: Được chứ! Số tiền được phỏng đoán trên 1,5 tỉ USD, gồm cả bồi thường tài sản lẫn bồi thường giam giữ người, vi phạm luật Quốc tế.

NHM: Căn cứ vào những khía cạnh nào để ông đòi bồi thường cao?

Trịnh Vĩnh Bình: Căn cứ vào việc Nhà cầm quyền Việt Nam không thực hiện cam kết như đã thoả thuận, mà chỉ muốn lừa tôi để đạt được mục đích là ngưng phiên xử tại Stockholm. Nhưng sau đó, họ đã không tuân thủ cam kết. Như vậy, tôi sẽ có thể đòi bồi thường những tổn thất của giai đoạn trước và cộng thêm những thiệt hại từ ngày đó đến nay và có thể còn nhiều mục mà tôi chưa tiện tiết lộ.

Để làm sáng tỏ câu trả lời của tôi, tôi xin trích dẫn đoạn 653 trong Bản Trả Lời của các nguyên đơn do Tổ Hợp Luật Sư KING & SPALDING LLP đại diện:

- Đoạn 653: Tóm lại, khi sáu nhóm hành vi kể trên của Việt Nam được xem xét cùng nhau thì hành vi của Việt Nam liên quan đến vụ án hình sự của ông Trịnh có thể nói đã cấu thành nên một trong những nhóm hành vi từ chối xét xử công bằng vô nhân đạo nhất trong lịch sử luật pháp quốc tế. Đơn giản là không có bất kỳ một cách lý giải hay biện minh nào cho hàng loạt vi phạm thủ tục tố tụng hợp pháp mà các Cơ quan Tư pháp và Hành pháp của Việt Nam gây ra đối với ông Trịnh. Ngoài ra, nhiều việc làm trong mỗi nhóm hành vi liệt kê trên đây cũng cấu thành nên những hành vi từ chối xét xử công bằng độc lập và riêng rẽ. Sau cùng, mỗi hành vi riêng lẻ thuộc một trong số sáu nhóm này tự bản thân nó đều cấu thành hành vi từ chối xét xử công bằng hoặc nếu không cũng là các hành vi vi phạm thủ tục tố tụng hợp pháp theo nguyên tắc FET.

NHM: Thưa ông! Vụ kiện này sẽ có lợi gì cho những người đã bị Nhà cầm quyền Việt Nam giam giữ, vi phạm nhân quyền?

Trịnh Vĩnh Bình: Theo tôi, vụ kiện này sẽ tạo tiền lệ đòi Nhà cầm quyền Việt Nam bồi thường cho những vụ giam giữ, vi phạm đến quyền con người, đến tài sản của người dân. Chỉ tính từ tháng 4/1975 đến nay đã có khoảng 1 triệu người bị giam giữ không minh bạch. Nếu số người này tập hợp lại kiện thì Nhà cầm quyền Việt Nam sẽ như thế nào?

NHM: Ông có thể nói rõ hơn suy nghĩ của ông về vụ kiện này?

Trịnh Vĩnh Bình: Tôi muốn nói rõ thêm, vụ kiện này không chỉ mang tính hình sự mà nó còn mang tính chế tài về kinh tế. Về khía cạnh này, tôi thấy chúng ta phải nhìn sự việc ở cả hai mặt của vấn đề:

a. Việc tôi đòi bồi thường những tổn thất do Nhà cầm quyền Việt Nam gây ra là rất đương nhiên và cần thiết;


b. Cũng phải để Nhà cầm quyền Việt Nam trả giá cho hậu quả của việc họ tịch thu trái phép, chiếm lấy tài sản của người dân bừa bãi (ở đây tôi muốn nhấn mạnh đến tải sản của tôi) và cả việc họ bắt giữ người tuỳ tiện - mà từ trước đến nay, các cơ quan tư pháp, hành pháp Việt Nam dù có làm sai trái, vi phạm pháp luật - nhưng hiếm khi bị chế tài. Vì nạn Huyện binh Huyện, Phủ binh Phủ, nạn cửa quyền ở Việt Nam nên thường xuyên đã có những hành vi như: vượt quyền hạn; vi phạm pháp luật; xâm phạm đến quyền con người; đến tài sản nhân dân ở Việt Nam. Những hành vi trái nguyên tắc này cần phải được xử lí thích đáng. Cho nên nếu vụ việc này được đưa ra Toà Án Trọng Tài Quốc Tế thì dù cho chính phủ của một nước siêu cường đi nữa cũng vẫn bị phán quyết, một khi họ làm sai. Và như vậy, đích thực là bài học đích đáng, khá cần thiết, cho tình trạng “có pháp luật cũng như không có pháp luật” ở Việt Nam hiện nay.

NHM: Khi đọc những bài báo, những phóng sự trước đây từ những năm 1998 - 2006,  một phần đã được đưa lên mạng, chúng tôi thấy dư luận trong lẫn ngoài nước, phần lớn mong muốn ông thắng kiện. Cũng có người cho rằng việc ông thắng thua chưa phải là việc quan trọng hàng đầu. Điều quan trọng nhất ở đây vẫn là ông dám phơi bày, dám đưa ra công luận sự gian trá và thiếu minh bạch của Nhà cầm quyền Việt Nam. Họ nói một đàng làm một nẻo! 

Ông có ý kiến gì về việc này ạ?


Trịnh Vĩnh Bình: Tôi đồng ý với cả hai nguồn phản ánh của dư luận. Nếu tôi thắng kiện, như đã trình bày trong phần phỏng vấn trước:

a. Tôi đòi lại những thiệt hại, tổn thất do Nhà cầm quyền Việt Nam gây ra;

b. Từ những vụ kiện như vậy, cho nhà nước Việt Nam thấy được hậu quả của việc họ bắt bớ, tịch thu và xâm chiếm tài sản của người dân vô tội như thường xảy ra hằng ngày ở Việt Nam hiện nay. Rồi cũng có ngày, họ sẽ phải trả cái giá cho hành vi bá quyền, ngang ngược và độc ác đó!

Một khi Nhà cầm quyền Việt Nam đã có tiền lệ bị đưa ra Toà Án Quốc Tế, sẽ mở màn cho nhiều người dân bị oan trái, bị ức hiếp tập hợp lại để kiện Nhà cầm quyền Việt Nam. Tôi nghĩ rằng Nhà cầm quyền Việt Nam chưa thấy được, chưa ý thức đến, chưa gặp thì đúng hơn sức mạnh của sự tập hợp vừa kể, chưa nói đến sự binh vực và hỗ trợ của người Việt hải ngoại. Hiện nay, có gần 4 triệu người Việt sống ở nước ngoài, trong số đó, không ít người Việt đã tham gia vào dòng chính, giữ những chức vụ quan trọng trong chính quyền từ cấp thành phố, tiểu bang lên đến liên bang và nắm trong tay một sức mạnh tài chánh không nhỏ.

Chúng ta có thể xem lại, đã nhiều năm Nhà cầm quyền Việt Nam làm bao nhiêu việc sai trái, bức hiếp dân, chiếm đoạt tài sản của dân, mặc dù có tiếng nói của quốc tế. Thế nhưng tiếng nói là tiếng nói, can thiệp là can thiệp, Nhà cầm quyền Cộng Sản vẫn trơ như đá!

Nhưng bây giờ thì khác, một khi bị thua kiện, bị đóng phạt một số tiền lớn, mà càng lớn thì càng hay, Nhà Cầm Quyền Việt Nam sẽ phải tự kiềm chế, tự điều chỉnh guồng máy công quyền, bằng không thì hậu quả như tôi đã nói trên, sẽ khôn lường!

NHM: Vậy thì người dân trong nước, làm thế nào tập hợp lại để kiện Nhà cầm quyền Việt Nam, khi bị oan trái, thưa ông?

Trịnh Vĩnh Bình: Trên đời này, câu hỏi nào cũng sẽ có câu trả lời. Khó khăn cách mấy cũng sẽ có cách giải quyết!

Câu hỏi này, tôi xin nhường cho các vị trong ngành luật giải thích, sẽ chính xác hơn. Tuy nhiên, ở thời điểm hiện nay, vấn đề toàn cầu hoá, ngày càng rõ. Bên cạnh đó là sự đòi hỏi về nhân quyền, minh bạch ngày càng quyết liệt. Để có thêm tư liệu tham khảo, kính mời quý vị độc giả vào trang web, tìm “Netherlands-Vietnam BIT, Trinh Vinh Binh”, hoặc bằng tiếng Việt “Vụ án Trịnh Vĩnh Bình” (thời gian sau này, những trang web này bị ngăn chặn một phần ở Việt Nam). Trong những trang web này, có nhiều tư liệu tham khảo liên quan đến câu hỏi trên. Hi vọng trong lần phỏng vấn tới tôi sẽ trả lời  rõ ràng hơn về câu hỏi này.

NHM: Chúng tôi xin được đặt câu hỏi cuối cùng: Giả sử ông thắng kiện, với số tiền lớn như vậy, ông sẽ sử dụng như thế nào ạ?

Trịnh Vĩnh Bình: Như trong phiên xử trước, tôi có một tâm nguyện: trường hợp tôi được thắng kiện, tôi sẽ sử dụng 90% số tiền được bồi thường cho mục đích từ thiện, không ngoại trừ giúp đỡ những nạn nhân bị bức hại trong nước (theo nghĩa rộng).

NHM: Thay mặt nhóm phóng viên theo dõi vụ án - Nguyễn Hoàng Mơ, Phan Bá Việt, Lê Viết Thông, Nguyễn Hoàng Hà và Nguyễn Văn Toàn – chúng tôi xin chân thành cám ơn ông đã dành cho chúng tôi cuộc phỏng vấn này.

Xin cảm ơn quý độc giả đã theo dõi cuộc phỏng vấn ông Trịnh Vĩnh Bình và xin hẹn quý độc giả trong cuộc phỏng vấn tiếp theo.

Ngày chủ nhật, 9 tháng 7 năm 2017
Nguyễn Hoàng Mơ

2 - Phỏng vấn ông Trịnh Vĩnh Bình - kiện Nhà cầm quyền Việt Nam lên Toà Án Trọng Tài Quốc Tế lần thứ hai (Phần2)

trinhvinhbinh05
Ông Trịnh Vĩnh Bình

Nguyễn Hoàng Mơ xin kính chào quý độc giả!

Xin chào ông Trịnh Vĩnh Bình!

NHMThưa ông! Nhiều độc giả muốn biết, ông đã làm thế nào để đưa Nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam ra Toà Án Trọng Tài Quốc Tế? Xin ông vui lòng cho biết về diễn tiến của sự việc!

Trịnh Vĩnh Bình: Trước hết, muốn đưa Nhà cầm quyền Việt Nam ra Toà Án Trọng Tài Quốc Tế, chúng ta phải hội đủ một số điều kiện, như dựa vào các Công Ước Quốc Tế bảo vệ nhân quyền mà Nhà cầm quyền Việt Nam đã kí kết với quốc tế hoặc các Hiệp Định Đầu Tư Song Phương - Bilateral Investment Treaties (BIT) - giữa Việt Nam với một nước nào đó, thí dụ như Hà Lan hay Liên Hiệp Châu Âu.
Như cá nhân tôi, vì tôi là công dân Hà Lan và giữa hai nước Hà Lan và Việt Nam, đã có Hiệp Định Khuyến Khích và Bảo Hộ Đầu Tư Song Phương giữa Việt Nam và Hà Lan - INVESTMENT PROMOTION and PROTECTION TREATIES (BIT) - được kí kết giữa Chính Phủ  Việt Nam và Hà Lan ngày 10/3/1994.

Xin mời quý độc giả tham khảo trang web dưới đây:

-investmentpolicyhub.unctad.org/Download

Như vậy, khi tôi vào Việt Nam, những gì tôi đầu tư, đã đuợc Hiệp Định Đầu Tư Song Phương BIT này bảo vệ.

Một khi Nhà cầm quyền Việt Nam, trực tiếp hoặc gián tiếp tước đoạt vụ đầu tư, dưới bất cứ hình thức nào, cũng cấu thành vi phạm Hiệp Định Đầu Tư Quốc Tế. Căn cứ vào Hiệp Định này, nhà đầu tư (ở đây là Trịnh Vĩnh Bình) bị tước đoạt tài sản đầu tư, có thể nhờ Văn Phòng Luật Sư Tranh Chấp Quốc Tế, kiện quốc gia đã tước đoạt tài sản đầu tư (ở đây là Nhà cầm quyền Việt Nam).

Vì có đủ các điều kiện nêu trên, tôi có thể kiện Nhà cầm quyền Việt Nam lên Toà Án Trọng Tài Quốc Tế. Nhưng để có thể làm được việc này, tôi đã phải tốn nhiều thời gian để tìm hiểu xem tôi phải làm như thế nào? Và phải nhờ Văn Phòng Luật Sư nào?

Cuối cùng vào năm 2003, tôi đã nhờ được Tập đoàn Luật sư nổi tiếng của Mỹ Covington Burling ở Washington, đại diện để kiện Nhà cầm quyền Việt Nam. Nhưng đến năm 2004, tôi đã thay đổi Văn Phòng Luật Sư. Tôi đã thuê Tổ hợp Luật sư KING & SPALDING LLP, đại diện cho tôi để đưa sự việc ra Toà Án Quốc Tế và đòi bồi thường thiệt hại về những vi phạm của họ đối với tôi.

NHM: Nạn nhân nào của Chế độ cộng sản Việt Nam có thể đưa Nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam ra Toà Án Quốc Tế, thưa ông?

Trịnh Vĩnh Bình: Trên nguyên tắc, có hai trường hợp:

I. Bất kể là ai, khi bị Nhà cầm quyền Việt Nam ngược đãi, bắt bớ, giam cầm oan sai đều có thể kiện Nhà cầm quyền Việt Nam, căn cứ vào Công Ước Quốc Tế bảo vệ Nhân Quyền hoặc căn cứ vào Hiệp Định Đầu Tư Song Phương giữa 2 (hai) nước, "nếu có";

II. Trường hợp bị tước đoạt tài sản đầu tư (điểm này áp dụng cho người có quốc tịch nước Ngoài) đầu tư vào Việt Nam mà giữa quốc gia của nhà đầu tư có kí Hiệp Định Bảo Vệ Đầu Tư (BIT) với Việt Nam thì có thể thuê Văn phòng Luật Sư - chuyên về tranh chấp quốc tế - đứng ra khởi kiện Nhà cầm quyền Việt Nam.

Tuy nhiên, để có thể kiện được Nhà cầm quyền Việt Nam lên Toà án Trọng Tài Quốc Tế thì:

a. Điều kiện cốt lõi cho cả hai trường hợp I và II, ghi trên đây, là phải có một số tiền, đủ để trang trải cho vụ kiện hoặc có thể thương lượng với Văn Phòng Luật Sư dưới hai hình thức:

1.  Ăn chia sau khi thắng vụ kiện/Contingency;

2. Trả lương tính theo giờ của luật sư.

- Trong trường hợp 1, tiền tốn phí cho vụ kiện có thể từ 1 (một) đến 1,5 triệu (một triệu rưỡi) USD, bao gồm tiền trả cho Văn Phòng Luật Sư khoảng 250.000 USD (hai trăm năm chục ngàn) - chia làm nhiều kì - và tiền trả cho Toà án, cũng như các phí tổn khác.

- Còn trong trường hợp 2, tiền tốn phí cho vụ kiện sẽ từ 5-6 triệu USD (năm đến sáu triệu).

 b. Cần có Văn Phòng Luật Sư giỏi về tranh tụng quốc tế. Thường thì bên Mỹ sẽ dễ tìm hơn và  cũng có nhiều Văn Phòng Luật Sư hơn các quốc gia khác. Tôi xin nhấn mạnh:  "CẦN CÓ VĂN PHÒNG LUẬT SƯ GIỎI VỀ TRANH TỤNG QUỐC TẾ"!

Theo kinh nghiệm của tôi thì việc gặp gỡ hoặc làm đơn kêu cứu đến các chính quyền của các nước lớn và mạnh như Mỹ; Anh; Pháp; Đức hoặc các nước Châu Âu khác để trông chờ sự can thiệp của họ, cũng sẽ không đưa đến kết quả mong muốn. Vì chính quyền nào, đến chừng mức nào đó, cũng đặt quyền lợi của họ lên trên hết! Và đôi khi họ cũng sẽ chỉ sử dụng sự việc của mình như những lá bài để trao đổi giữa các chính quyền với nhau. Trái lại, nếu thuê một Văn Phòng Luật Sư thì sự việc lại khác. Văn Phòng Luật Sư sẽ làm việc hết sức có thể để mình được lợi nhất và làm theo ý mình: mình bảo họ đi thì họ đi, mình bảo họ đứng thì họ đứng vì mình thuê họ!

NHM: Muốn đưa Nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam ra Toà Án Quốc Tế, thì những nạn nhân của Chế độ này cần phải làm gì, thưa ông?

Trịnh Vĩnh Bình: Để có thể đưa Nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam ra trước Toà Án Quốc Tế, như tôi đã trả lời trong những câu hỏi trên, trước hết phải hội đủ những yếu tố - tối thiểu về pháp lí - để khởi kiện.

Và sau đó, theo kinh nghiệm của tôi:

- Việc đầu tiên, rất quan trọng cho vụ kiện, là cần tìm cho được Văn Phòng Luật Sư giỏi - chuyên về tranh chấp quốc tế - giúp khởi kiện Nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam và để chính Văn Phòng Luật sư này nghiên cứu hồ sơ;

- Và bước tiếp theo, là họ chấp nhận thụ lí, đứng ra tranh chấp cho vụ án. Sau đó, nhờ Văn Phòng Luật Sư này giúp thương lượng với Third Party Funders (TPF) for Arbitration Litigation, tạm dịch là: Cung cấp tài chính từ cơ sở đệ tam nhân. Chính Văn Phòng Luật, mới dễ dàng thuyết phục Third Party Funders (TPF),  chịu tài trợ tài chánh.

Hiện nay trên thế giới, từ sau năm 2014, đã có rất nhiều cơ sở Cung cấp tài chánh cho các vụ tranh chấp quốc tế với điều kiện chia quyền lợi khi thắng kiện. Những cơ sở này được gọi là Third Party Funders (TPF) for Arbitration Litigation, tạm dịch là: Cung cấp tài chính từ cơ sở đệ tam nhân cho những vụ tranh chấp quốc tế.

Chúng tôi xin đính kèm tên một số cơ sở hiện hữu trên thế giới dưới đây, xem như đây là bản đồ để quý độc giả tham khảo.

Dưới đây là tên một số Công ti hàng đầu trên Thế Giới về Third Party Funders (TPF)  cho Tranh chấp quốc tế, trích từ trang web: 

-international-arbitration-attorney.com/
  third-party-funders

Leading Third-Party Funders And Third-Party Funding Brokers.

- 1624 Capital (New York & Washington, United States)

Alter Litigation (Paris, France)

Advantage Litigation Services
  (Farnborough, United Kingdom)

Amicus Capital Services (New York, United States)

Annecto Legal (London, United Kingdom)

Augusta Ventures LLP (London, United Kingdom)

Bentham Capital (New York, United States)

Bridgepoint Global Litigation Services Inc.
  (Toronto, Canada)

Burford Capital (New York, United States;
  London, United Kingdom)

Calunius Capital (London, United Kingdom)

Caprica (Website Currently Down)
  (London, United Kingdom)

Claims Funding Europe Limited (Dublin, Ireland)

DAS (Third-Party Funding Broker,
  Bristol, United Kingdom)

Delta Capital Partners (Chicago, United States)

Excalibur Funding Programs (Camp Verde, United States)

Fair Rate Funding (New Jersey, United States)

FORIS AG (Bonn, Germany)

Fulbrook Management (New York
  & Washington,United States; London)

Gerchen Keller Capital LLC (Chicago, United States)

Harbour Litigation Funding Ltd
  (London, United Kingdom)

Hillcrest Litigation Services Ltd (Perth, Australia)

IM Litigation Funding (London, United Kingdom)

IMF (Australia) Ltd (Sydney, Australia)

Invest4Justice Litigation Crowdfunding
  (Litigation Crowdfunding, Geneva, Switzerland)

Juridica Investments, Ltd (London & Guernsey,
  United Kingdom; New York, United States)

La Française IC Fund (Paris, France)

Lake Whillans (New York, United States)

Law Leaf (Maryland, United States)

Lawstreet Capital (New York, United States)

- Litigation Lending Services (Sydney And Aukland,
  Australia And New Zealand)

LCM Litigation Fund (Sydney And Adelaide, Australia)

Legal Source Funding (Atlanta, United States)

Lexshares (New York, New York)

Lit Funding (West Sussex, United Kingdom)

Longford Capital (Chicago, United States)

Lumius Capital (Stamford, US)

- Omni Bridgeway (Amsterdam, Holland; Geneva,
  Switzerland; London & Guernsey, United Kingdom)

Parabellum Capital (New York, United States)

Pravati Capital (San Diego, United States)

LP Legal (London, United Kingdom)

Redress Solutions LLP (London, United Kingdom)

Rembrandt (Bala Cynwyd, Pennsylvania, United States)

Roland Prozess Finanz AG (Cologne, Germany)

- The Judge Limited (Third Party Funding Broker)
   (London, United Kingdom)

Therium Capital Management Limited
  (London, United Kingdom)

Universal Legal Protection Ltd
  (Bedford, United Kingdom)

USA Lawsuit Loans (New York, United States)

Vannin Capital PCC Limited
  (Isle Of Man, United Kingdom)

Westfleet Advisors
  (Third Party Funding Broker, Tennessee, USA)

- Woodsford Litigation Funding
  (London, United Kingdom)

Nếu muốn biết thêm về Third Party Funders (TPF)  xin quý độc giả vui lòng tham khảo trang web:

-ashurst.com/en/news-and-insights/
  legal-updates/quickguide

NHM: Nếu Nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam thua kiện, nhưng lại không chịu thi hành phán quyết của Toà Án Trọng Tài Quốc Tế thì ông sẽ xử lí thế nào ạ?

Trịnh Vĩnh Bình: Theo tôi, chính Toà Án Quốc Tế sẽ có biện pháp đối với Nhà cầm quyền Việt Nam, nếu họ không chịu thi hành phán quyết của Toà Án Quốc Tế!

a. Toà Án Quốc Tế sẽ ra Lệnh phong toả tài khoản của Việt Nam, ở những quốc gia thành viên của quy chế UNCITRAL (The United Nations Commission on International Trade Law). Trước đây, đã có một vụ tài khoản của chính phủ Việt Nam bị Toà Án Quốc Tế phong toả hơn hai triệu Euro, sau khi Việt Nam thua kiện vụ Vietnam Airline mà không chịu chấp hành án lệnh.

b.  Nếu vẫn chưa đủ tiền thì Toà Án Quốc Tế sẽ ra Lệnh, như tịch thu máy bay, tầu bè của Việt Nam v.v…và cũng sẽ có thể kê biên (tịch thu để phát mãi) Sứ Quán Việt Nam ở nước ngoài. 

NHM: Thay mặt nhóm phóng viên theo dõi vụ án - Nguyễn Hoàng Mơ, Phan Bá Việt, Lê Viết Thông, Nguyễn Hoàng Hà và Nguyễn Văn Toàn - chúng tôi xin chân thành cám ơn ông đã dành cho chúng tôi cuộc phỏng vấn (Phần 2) này và xin chúc ông thành công.

Xin cảm ơn quý độc giả đã theo dõi cuộc phỏng vấn ông Trịnh Vĩnh Bình và xin hẹn quý độc giả trong cuộc phỏng vấn kì tới.

Trịnh Vĩnh Bình: Xin cám ơn quý độc giả và phóng viên Nguyễn Hoàng Mơ.

Ngày thứ năm, 13 tháng 7 năm 2017
Nguyễn Hoàng Mơ

3 - Phỏng vấn ông Trịnh Vĩnh Bình - kiện Nhà cầm quyền Việt Nam lên Toà Án Trọng Tài Quốc Tế lần thứ hai (Phần 3)

trinh_vinh_binh
Ông Trịnh Vĩnh Bình, người thứ hai từ trái sang phải

Nguyễn Hoàng Mơ xin kính chào quý độc giả!

Kính thưa quý độc giả,

Muốn kiện Nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam lên Toà Án Trọng Tài Quốc Tế, người đi kiện phải chuẩn bị một số tiền rất lớn để trang trải kinh phí cho Văn Phòng Luật Sư và phí thủ tục Toà Án Trọng Tài Quốc Tế, cũng như những phí tổn khác cho vụ kiện. Đó là một trở ngại cho những nạn nhân của chế độ cộng sản Việt Nam, khi muốn kiện Nhà cầm quyền Việt Nam lên Toà Án Trọng Tài Quốc Tế. Vì khó khăn đầu tiên là lấy tiền đâu để trả các chi phí này!

Để trả lời cho thắc mắc này, chúng tôi đã phỏng vấn ông Trịnh Vĩnh Bình - người đang xúc tiến vụ kiện - có thể cung cấp các thông tin, dựa theo kinh nghiệm và sự hiểu biết của ông trong việc này.

Xin mời quý độc giả theo dõi cuộc phỏng vấn ông Trịnh Vĩnh Bình về việc giải quyết vấn nạn này.

Xin chào ông Trịnh Vĩnh Bình! 

NHM:Trong cuộc phỏng vấn Phần 2, ông có nói về tiền phí cho Văn phòng Luật sư và Toà Án, cũng như về việc thuận lợi của sự xuất hiện Third Party Funders (TPF) for Arbitration Litigation. Ông có thể giải thích chi tiết hơn về việc này, không ạ?

Trịnh Vĩnh Bình: Dạ được! Tôi sẽ cố gắng giải thích rõ ràng theo kinh nghiệm và sự hiểu biết của tôi.

NHM: Trước hết, xin ông cho biết sự khác biệt giữa Chia quyền lợi "Contingency" và Không chia quyền lợi như thế nào?

Trịnh Vĩnh Bình: Để có thể kiện trước Toà Án, bao giờ mình cũng cần có luật sư giúp mình và đại diện mình, cũng như bảo vệ mình để tranh cãi trước Toà Án. Và muốn có Luật sư thì mình phải thuê. Trong việc thuê Luật sư có hai cách:

- Một là, thuê theo kiểu “Chia quyền lợi”/Contingency;

- Hai là, thuê theo kiểu “Không chia quyền lợi”/Trả giờ.

1. Thuê theo kiểu “Chia quyền lợi” có nghĩa là về phía mình, mình chỉ trả tiền phí luật sư ở mức tượng trưng và giới hạn ở một con số mà cả 2 (hai) bên đồng ý. Lấy ví dụ 200.000 USD cho cả vụ kiện. Số tiền này sẽ được chia ra thành nhiều lần để trả tùy theo thoả thuận giữa hai bên. Và về phía luật sư, mình cũng sẽ cần thương lượng với họ là sẽ phải chia cho họ số tiền mình được bồi thường, khi thắng kiện là bao nhiêu phần trăm (%). Kiểu “Chia quyền lợi” này được gọi là "Contingency".

2. Thuê theo kiểu “Không chia quyền lợi”/Trả giờ. Có nghĩa là mình thuê Văn Phòng Luật Sư làm cho vụ kiện của mình giờ nào thì mình trả tiền giờ đó.

NHM: Giữa hai kiểu thuê: một là “Chia quyền lợi”, hai là “Không chia quyền lợi”. Theo ông, kiểu thuê nào có lợi hơn ạ?


Trịnh Vĩnh Bình: Đây là một câu hỏi lí thú! Muốn có câu trả lời chính xác, chúng ta cần phải đem hai (2) trường hợp này bỏ lên bàn cân để xem xét. Và tuỳ theo từng vụ án để chọn kiểu thuê nào.

Theo sự hiểu biết của tôi thì việc chọn kiểu thuê “Chia quyền lợi” thường tốt hơn, nhất là trong những vụ án với một số tiền bồi thường rất lớn.

Chọn kiểu thuê “Chia quyền lợi” sẽ khuyến khích Văn Phòng Luật Sư phải cố gắng hết sức để đi đến thành công. Vì nếu thua kiện, họ cũng sẽ bị thiệt hại. Thông thường, phía mình cần cố gắng đưa ra điều kiện ăn chia vớiVăn Phòng Luật Sư. Nhưng phía Luật Sư thì còn tùy thuộc vào hồ sơ vụ án mạnh hay yếu và phần nhận được từ cái bánh (tài sản tranh chấp) lớn hoặc nhỏ để họ quyết định có chấp nhận kiểu thuê “Chia quyền Lợi” hay không!

Nhưng nếu chính mình có đủ tiền, hoặc quỹ đầu tư Third Party Funders (TPF) for Arbitration Litigation sẵn sàng trả thì chọn kiểu “Không Chia quyền lợi”, có nghĩa là “Thuê trả giờ” vẫn được thôi.

NHM: Nếu thắng kiện thì tiền phí tổn cho vụ kiện khoảng 1,5 triệu USD (cho trường hợp Chia quyền lợi) hoặc khoảng 6 triệu USD (cho trường hợp Không chia quyền lợi) - "như bài Phỏng vấn Phần 2 đã đề cập đến" - có lấy lại được không, thưa ông?

Trịnh Vĩnh Bình: Thường thì nếu thắng kiện, bên phía thắng kiện sẽ nộp lên Toà Án Quốc Tế (Tribunals) bảng kê khai tất cả tiền phí tổn cho vụ kiện, trong đó có tiền phí cho Luật Sư. Sau đó, Toà Án Quốc Tế sẽ buộc bên thua kiện chi trả các tiền phí tổn này.

NHM: Thưa ông! Tại sao lại cần nhờ đến Third Party Funders (TPF) for Arbitration Litigation?

 Trịnh Vĩnh Bình: Muốn kiện thì phải thuê Luật Sư và trả chi phí cho toàn bộ vụ án đang đeo đuổi. Cho nên rất cần tiền và cần nhiều tiền, nhưng mình lại không có nhiều tiền. Vậy lấy tiền ở đâu để đi kiện?

Để giải quyết khó khăn này thì đã có các cơ sở có tên Third Party Funders (TPF) for Arbitration Litigation, bỏ tiền hợp tác với mình, lo cho vụ kiện. 

Nếu muốn biết rõ về TPF, xin quý độc giả xem các trang mạng - đã được giới thiệu - trong cuộc phỏng vấn phần 2: 

- www.ashurst.com 

- www.international-arbitration-attorney.com

Khi Văn Phòng Luật Sư chấp nhận thụ lí vụ án của mình thì mình có thể cùnghọ thương lượng với các cơ sở này. Nếu các cơ sở này chấp nhận hợp tác với mình thì chính các cơ sở này sẽ bỏ ra toàn bộ số tiền cho cả vụ kiện. Nhờ vậy mà những người khởi kiện - không tự đủ sức để chi trả các phí tổn cho luật sư và toà án - có thể giải quyết được bài toán nan giải về tài chính.

NHM: Người thắng kiện có phải chia tiền được bồi thường cho Third Party Funders (TPF) for Arbitration Litigation không? Và nếu phải chia thì chia bao nhiêu phần trăm, thưa ông?

Trịnh Vĩnh Bình: Không ai bỏ vốn mà không muốn kiếm lời! Các cơ sở Third Party Funders (TPF) for Arbitration Litigation khi bỏ vốn, họ cũng muốn có lời. Cho nên khi mình nhờ các cơ sở này bỏ tiền giúp mình cho vụ kiện thì mình cũng có bổn phận phải chia tiền được bồi thường cho họ theo tỉ lệ do hai (2) bên thương lượng. Do đó, người sử dụng Third Party Funders (TPF) for Arbitration Litigation nên chọn từ 3 đến 5 TPF để thương lượng và tìm TPF nào có điều kiện tốt nhất cho mình để kí hợp đồng. Và cũng nên nhớ là TPF cũng sẽ chọn vụ án nào mà họ cảm thấy phần thắng cao.

NHM: Thưa ông! Độc giả còn đặt rất nhiều câu hỏi, liên quan đến việc ông kiện Nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam. Nhưng rất tiếc, thời gian ông dành cho chúng tôi trong cuộc phỏng vấn này đã hết!

Trong số những độc giả này, có những vị như cựu Sĩ quan QLVNCH, đã bị tù cải tạo; những nhà tranh đấu cho nhân quyền Việt Nam, bị giam cầm oan sai; những nhà kinh doanh đem tiền đầu tư vào Việt Nam, đã bị tước đoạt hết tài sản v.v…

Trong một cuộc phỏng vấn tiếp theo, ông có thể cho biết các vị thuộc những trường hợp nêu trên, có thể kiện Nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam lên Toà Án Trọng Tài Quốc Tế để đòi bồi thường, được không ạ?

Trịnh Vĩnh Bình: Dạ! Tôi sẽ cố gắng giải thích cùng quý độc giả những gì tôi biết!

Xin chào quý độc giả và chào phóng viên Nguyễn Hoàng Mơ!

NHM: Xin cảm ơn ông và xin hẹn gặp lại ông trong cuộc phỏng vấn kì tới.

Thay mặt nhóm phóng viên theo dõi vụ án - Nguyễn Hoàng Mơ, Phan Bá Việt, Lê Viết Thông, Nguyễn Hoàng Hà và Nguyễn Văn Toàn - chúng tôi xin chúc ông thành công!

Và đây cũng là lời cầu chúc của rất nhiều độc giả gửi đến ông.

Xin cảm ơn quý độc giả đã theo dõi cuộc phỏng vấn ông Trịnh Vĩnh Bình và xin hẹn quý độc giả trong cuộc phỏng vấn kì tới.

Ngày thứ năm, 20 tháng 7 năm 2017
Nguyễn Hoàng Mơ

4- Phỏng vấn ông Trịnh Vĩnh Bình - kiện Nhà cầm quyền Việt Nam lên Toà Án Trọng Tài Quốc Tế lần thứ hai (Phần 4)

trinhvinhbinh08
Ông Trịnh Vĩnh Bình ngồi ở giữa

Hình chụp lúc kí hợp đồng bán 45% cổ phần Hãng chả giò của ông Bình (Western Europe Comp BV) cho Tập đoàn Bolls Wessanen Hà Lan (Tập đoàn lớn hàng thứ 2 về thực phẩm ở Hà Lan sau Unilever, và đứng hàng thứ 5 trên thế giới)

Nguyễn Hoàng Mơ xin kính chào quý độc giả!

Kính thưa quý độc giả,

Một trong những lần phỏng vấn ông Trịnh Vĩnh Bình về vụ kiện Nhà Cầm Quyền Cộng Sản Việt Nam lên Toà Án Trọng Tài Quốc Tế, ông đã có nói về Hiệu ứng Pháo bông của vụ án. Nhóm phóng viên chúng tôi đã gặp ông Trịnh Vĩnh Bình để xin hỏi thêm về Hiệu ứng Pháo bông, liên quan đến vụ án mà ông Bình đã từng đề cập.

Nguyễn Hoàng Mơ xin kính mời quý độc giả theo dõi cuộc phỏng vấn ông Trịnh Vĩnh Bình.

Xin chào ông Trịnh Vĩnh Bình!

NHM: Một trong những lần phỏng vấn về vụ án, ông đang kiện Nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam lên Toà án Trọng Tài Quốc Tế, ông có nói tới Hiệu ứng Pháo bông, liên quan vụ án này. Xin ông cho biết thế nào là Hiệu ứng pháo bông?

Trịnh Vĩnh Bình: Quý vị chắc đã để ý và thấy pháo bông nổ như thế nào! Khi bị kích nổ, nó sẽ toả ra hàng vạn đốm lửa. Từ mỗi đốm lửa này lại nổ tiếp và tạo ra hàng ngàn đốm lửa khác. Hiện tượng nổ dây chuyền như vậy được gọi là Hiệu ứng Pháo bông.

NHM: Xin ông cho biết vụ án này có liên quan gì với Hiệu ứng Pháo bông mà ông vừa nói tới?

Trịnh Vĩnh Bình: Vụ án này, có thể nói là rất có liên quan với Hiệu ứng Pháo bông. Để thấy sự liên quan này tôi xin được đưa ví dụ thêm.

Tôi đã kiện Nhà cầm quyền Việt Nam lên Toà án Trọng Tài Quốc Tế về hai điểm: một là cướp đoạt tài sản, hai là giam giữ trái phép và đối xử vô nhân đạo khi bị giam giữ. Khi vụ án này được Toà án Trọng Tài Quốc tế tuyên xử, giả sử phần thắng về phía tôi, thì đương nhiên sẽ trở thành một án lệ! Nó sẽ kéo theo nhiều vụ án khác của những người có hoàn cảnh giống tôi. Đó là những người nước ngoài vào đầu tư làm ăn ở Việt nam, đã bị Nhà cầm quyền Việt Nam cướp đoạt tài sản. Và cả những người trong nước, đã bị Nhà cầm quyền Việt Nam giam giữ trái phép và đối xử vô nhân đạo từ trước đến nay.

Những người này sẽ có thể dựa vào án lệ của Vụ Án để kiện nhà cầm quyền Việt Nam lên Toà Án Trọng Tài Quốc Tế. Những vụ kiện như vậy sẽ phát sinh thêm những vụ kiện mới. Kể cả các nạn nhân đã qua đời, con cháu dòng chính của Họ (nạn nhân) cũng sẽ có thể nộp hồ sơ uỷ thác cho văn phòng luật sư để kiện Nhà cầm quyền Việt Nam về những vi phạm của Nhà cầm quyền Việt Nam đối với cha ông của họ. Và sự dây chuyền như vậy chính là Hiệu ứng Pháo bông.

Kính thưa quý độc giả,

Trong khi bài phỏng vấn Phần 4 chưa đăng tải thì sự việc Trịnh Xuân Thanh làm xôn xao trên mạng. Chúng tôi đã liên lạc với ông Trịnh Vĩnh Bình để cảnh báo ông cần thận trọng trong việc “Việt Nam chơi trò bẩn”.

Ông Bình không những không quan tâm mà còn cho một ý kiến rất bổ ích cho dân oan đang đấu tranh đòi lại công lí.

Sau đây là câu chuyện giữa nhóm phóng viên chúng tôi và ông Trịnh Vĩnh Bình. Chúng tôi xin đăng lại nguyên văn:

NHM: Chúng tôi vừa đọc trên mạng rất nóng và xôn xao tin Trịnh Xuân Thanh, vừa bị nhóm người - do Nhà Cầm Quyền Cộng Sản Việt Nam cử sang Đức - bắt cóc ông Trịnh Xuân Thanh về nước, ông có biết chưa và ông có ý kiến gì về việc này, không ạ?

Trịnh Vĩnh Bình: Tôi cũng có đọc trên mạng. Chuyện Trịnh Xuân Thanh, tôi đã đọc từ nhiều tháng trước đây và hiện nay. Đây là chuyện nội bộ Việt Nam, thực hư thế nào tôi chưa rõ nên chỉ đọc tham khảo thời sự thôi.

NHM: Thưa ông, chúng tôi muốn nói là rất nhiều anh chị em đang lo cho sự an toàn cá nhân của ông, vì chính quyền cộng sản Việt Nam thường chơi trò bẩn thỉu! Ông nên cẩn thận ạ!

Trịnh Vĩnh Bình: Cám ơn anh chị em đã quan tâm. Việc đó, tôi đã dự phòng trước khi khởi kiện. Và tôi cũng đã bộc bạch để đến tai Triều đình qua Kênh quen biết, đến tai chính quyền Hà Nội từ năm 2012. Nhân tiện đây, tôi cũng chia sẻ để những quý độc giả là nạn nhân của những vụ bắt bớ oan, chiếm đoạt tài sản dẫn đến các hình thức đấu tranh đòi tài sản mà không tránh khỏi việc Nhà cầm quyền Việt Nam sử dụng luật rừng bằng nhiều hình thức để đàn áp.

Điểm tôi muốn chia sẻ như sau: Trước khi khởi kiện lên Toà án Trọng Tài Quốc Tế lần Thứ II (lần này), tôi đã bảo hiểm tại một hãng bảo hiểm lớn với một số tiền không nhỏ. Và tôi đã làm di chúc (kể cả uỷ quyền tiếp tục vụ án kiện lên Toà án Trọng Tài Quốc tế). Trong di chúc có ba phần:

1. 10% tiền bảo hiểm đó sẽ trả nợ bạn bè và những ân nhân của tôi, có kèm danh sách và con số;

2. 45% dành cho quỹ từ thiện (các đề án Phi châu dang dở do nhóm giáo sư sẽ được mời thực hiện);

3. 45% cho việc giúp đỡ người dân trong và ngoài nước, bị oan sai, bị chiếm đoạt tài sản ở Việt Nam nhưng thiếu điều kiện hay thiếu hiểu biết về luật pháp quốc tế.

Cả hai phần của số tiền này do một Uỷ ban (the commission) quản lí. Nếu xảy ra chuyện không hay, như là tôi bị chuột cắn, dế đá ... thì hãng bảo hiểm sẽ đền, tạm gọi là từ gói bảo hiểm nhân mạng. Nhất là phần 3 (ba) là như thế này: số tiền 45% này sẽ được một Uỷ Ban quản lí và họ sẽ thông báo cho 7 (bảy) văn phòng luật sư nổi tiếng thế giới (tôi đã chọn) biết về khoản tiền từ di chúc này. Nhưng chính 7 (bảy) văn phòng luật sư đó sẽ phải đi tìm thân chủ bị nạn hay ngược lại thân chủ sẽ tìm họ (khi hữu sự sẽ được công bố tên 7 văn phòng luật sư vừa đề cập, hiện nay được giữ trong vòng bí mật).

Cứ mỗi vụ (tôi xin nói rõ mỗi vụ không nhất thiết là một người mà có thể là nhiều người gom lại do văn phòng luật sư và uỷ ban nghiên cứu rồi quyết định) sẽ được quỹ số 3 (ba) từ di chúc chi trả, hỗ trợ kinh phí ít nhất từ 90% đến 100% tuỳ theo hoàn cảnh tài chánh của nạn nhân từng vụ. Và như vậy tôi cũng sẽ gửi gấm được tâm nguyện của mình cho Ủy Ban Quản Lí di chúc để giúp những nạn nhân mà tôi không có cơ hội tận tay giúp.

NHM: Ông có thể cho biết thêm về phần 2 và phần 3, được không ạ?

Trịnh Vĩnh Bình: Xin lỗi đã làm cho nhóm phóng viên thất vọng, là tôi không thể tiết lộ, vì hiệu năng công việc buộc tôi phải giữ bí mật. Nhưng tôi chỉ hé lộ ở chỗ có sự thay đổi về số phần trăm (%) ở nhóm 2 và 3 như sau: khi tôi không có cơ hội trực tiếp lo công việc từ thiện (một phần ở Phi châu, phần còn lại ở Việt Nam) nên tôi sẽ điều chỉnh phần 2 xuống còn 30% và phần 3 sẽ tăng thành 60%. Như vậy sẽ phù hợp hơn.

Điểm tôi muốn chia sẻ nữa là: một khi hãng bảo hiểm đền số tiền lớn cho thân chủ và khi Uỷ ban - tôi gởi gấm đó - thông báo (theo di chúc) cho hãng bảo hiểm thì sau khi đền tiền bảo hiểm cho phía tôi, họ sẽ phải cần tìm xem chuột và dế đá đó do đâu mà có thì sự việc sẽ không dừng lại ở việc bồi thường suông. Mà họ sẽ có hàng triệu cách để đưa và thuê chuyên gia nghiên cứu từ vết cắn của chuột, vết đá của dế..... cho đến v.v... và v.v... Thú vị nhứt là phần này!

Nếu nhờ chuột và dế do nhà hàng xóm thả sang thì nhiều chuyện động trời sẽ nổ ra, sẽ bị phanh phui “thêm”... Quý vị cứ đoán xem, những gì sẽ xảy ra...? Có phải lại thêm một hiệu ứng pháo bông nữa, liên quan đến vụ án không?

NHM: Thay mặt nhóm phóng viên theo dõi vụ án - Nguyễn Hoàng Mơ, Phan Bá Việt, Lê Viết Thông, Nguyễn Hoàng Hà và Nguyễn Văn Toàn - chúng tôi xin cảm ơn ông và chúc ông thành công!

Xin cảm ơn quý độc giả đã theo dõi cuộc phỏng vấn ông Trịnh Vĩnh Bình và xin quý độc giả đón xem cuộc phỏng vấn kế tiếp.

Nguyễn Hoàng Mơ